Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 285
Phần 285

Thấy Lạc Nam vậy mà không nhận ra mình, hai người có chút sững sờ.

Bọn hắn bình thường mặc dù hiếm khi lộ diện, nhưng ở Đại Tiên Giới cũng là uy danh hiển hách, chỉ cần là người xuất thân Đế Cấp Thế Lực chắc chắn sẽ nhận biết.

Chẳng lẽ người thần bí trước mắt không thuộc Đế Cấp Thế Lực?

Mặc dù nghi ngờ nhưng bọn hắn sử dụng mặt thật, đương nhiên chẳng ngại nói ra thân phận của mình.

Thanh niên mặc Thiết giáp tay cầm Tre bình tĩnh chắp tay, trong veo nói ra:

“Tại hạ Cổ Việt Tộc – Gióng!”

Nam tử xinh đẹp giống nữ nhân nhếch miệng, trường thương trong tay quét ngang, ngạo khí nói:

“Tại hạ Thiên Đình – Na Tra!”

“Phốc!” Lạc Nam một ngụm triệt để phu ra ngoài, trong lòng như có ngàn vạn con quạ đen bay qua.

Ánh mắt hắn cổ quái quét ngang quét dọc hai người đối diện, khóe miệng co giật hỏi ngược lại:

“Phù Đổng Tiên Vương – Gióng?”

“Đến từ Thiên Đình? Na Tra?”

Lời nói của Lạc Nam vẫn còn ẩn chứa những tia khó tin.

Na Tra thì cũng thôi, không ngờ nhân vật năm xưa có ân với hắn là Phù Đổng Tiên Vương cũng xuất hiện.

Năm đó hồi còn ở Việt Long Tinh, Thiên Cơ Điện vì muốn bói toán ra tung tích của Lạc Nam đã dẫn xuất Cấm Kỵ chủ động bộc phát ngăn cản, dẫn đến Thiên Đạo Chi Nhãn hàng lâm.

Mà trong tình cảnh nguy cấp đó, một tên Tiên Vương vô tình đi ngang cảm ứng được, lòng tham nổi lên muốn càn quét Việt Long Tinh để truy lùng Cấm Kỵ.

Ngay cả Thiên Đạo Chi Nhãn cũng bị đánh trọng thương vô cùng đơn giản.

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, Phù Đổng Tiên Vương xuất hiện, một gậy đẩy lùi Đại Thủ Tiên Vương.

“Là nó…” Lạc Nam nhìn lại cây tre trong tay Phù Đổng, rốt cuộc nhận ra cảm giác quen thuộc vừa rồi là đến từ đâu.

Chính cây tre này đã đánh nát đại thủ của Đại Thủ Tiên Vương.

“Ngươi hình như biết ta?” Phù Đổng nhìn Lạc Nam trầm ổn nói: “Bất quá ta hiện tại đã là Phù Đổng Đại Tôn, không còn là Tiên Vương nữa!”

“Cửu ngưỡng đại danh!” Lạc Nam cười cười hướng hai người chắp tay.

Đều là đại nhân vật nha.

Năm đó khi đẩy lùi Đại Thủ thì Phù Đổng vẫn chỉ là Tiên Vương, hiện tại mới qua bao năm hắn đã là Đại Tôn rồi.

Thiên phú tu luyện và tiến bộ như vậy cũng cực kỳ khủng bố, chẳng trách có thể leo lên Thiếu Đế Bảng.

Lạc Nam ở trong lòng cảm khái vô cùng, năm đó Phù Đổng ở trong mắt hắn là tồn tại giống như thần minh, hắn chỉ là con kiến nhỏ dưới mặt đất nhìn lên bầu trời và kính nể.

Hiện tại hắn đã có thể cùng Phù Đổng bình khởi bình tọa, cảm giác này thật sự khó mà diễn tả.

Tự hào, kích động… lại thêm háo hức đối với tương lai sau này.

Về phần Na Tra, Lạc Nam không có ấn tượng quá lớn, bất quá đây là người đến từ siêu cấp thế lực Thiên Đình, từng thành công cản trở dã tâm của Long Tộc do Nghịch Long Đế thống lĩnh.

Lại có thể đánh ngang tay với Phù Đổng, không thể xem thường được.

“Chúng ta đã xưng tên, đến lượt các hạ!” Na Tra thấy Lạc Nam trầm mặc không nói bèn lên tiếng thúc giục.

Lạc Nam cười tủm tỉm: “Thật xin lỗi, không tiện nha!”

“Ngươi đùa nghịch chúng ta?” Sắc mặt hai người trở nên hết sức khó coi, cảm giác mình bị Lạc Nam lừa nghẹn đến mặt đỏ bừng.

“Ta đâu có hứa sẽ lộ mặt?” Lạc Nam nhún vai.

Hắn mới không ngốc đi lộ diện mặt thật, hai người này nhìn qua đều biết không phải kẻ dễ trêu, thủ đoạn đầy mình… nếu không bung sức rất khó từ tay bọn hắn đạt được Tinh Không Thú biến dị.

Mà một khi bung sức sẽ lộ diện không ít bài tẩy, vừa lộ bài tẩy vừa lộ mặt thật quá mức nguy hiểm.

Trừ khi giết cả Phù Đổng và Na Tra để bịt đầu mối… Nhưng Lạc Nam và hai người vốn không có thù hận, hắn đâu có muốn giết người…

Chưa kể, Lạc Nam cảm thấy mình còn nợ ân tình năm xưa của Phù Đổng…

Chỉ có che giấu dung mạo, lại có thể bung sức vừa không lo hai người biết mình là ai, lựa chọn hoàn mỹ.

“À quên mất… chẳng phải Cổ Việt Tộc không xen vào tranh đấu sao? Gióng huynh vì sao lại ở đây?” Lạc Nam chợt nhớ ra nhìn Phù Đổng hỏi.

Phù Đổng tối sầm mặt lại nghiến răng hỏi: “Tinh Không Thú vốn là vật vô chủ chẳng thuộc về ai, ta vì sao không thể thu phục nó? Việc này đâu ảnh hưởng nguyên tắc của Cổ Việt Tộc?”

Lạc Nam bừng tĩnh, Cổ Việt Tộc cũng không phải tổ chức từ thiện, tài nguyên vô chủ ở vũ trụ bọn hắn vẫn có quyền khai thác.

Nghĩ đến đây hắn cười tà: “Vậy thì tốt rồi, chúng ta cạnh tranh đi!”

“Tính sao đây?” Phù Đổng nhìn Na Tra hỏi.

“Hừ, ngươi thích thì cứ bại hắn, ta chờ ngươi đánh xong rồi chúng ta tiếp tục!” Na Tra khoanh tay trước ngực nói.

“Sao ngươi không lên trước?” Phù Đổng dù sở hữu nét mặt non nớt nhưng lòng dạ khôn lanh cực kỳ, đâu có dễ mắc mưu.

“Ta không thích chiến với kẻ vô danh tiểu tốt!” Na Tra hừ đáp.

“Ta cũng không muốn!” Phù Đổng vuốt cằm.

“E hèm…” Lạc Nam lên tiếng cắt ngang nói: “Hai vị đã dẹp đường cho ta tiến vào, lại còn đại chiến với nhau chắc hẳn tốn không ít sức, vì thế để cho công bằng…”

“Hai vị cùng lên đi!” Hắn cười tủm tỉm nói ra.

“Cuồng vọng!” Na Tra không hài lòng gắt giọng.

“Quá mức kiêu ngạo!” Phù Đổng gật đầu tán thành.

Lạc Nam cười tà, ánh mắt như chim ưng rình mồi khóa lấy hai người, haha nói:

“Nếu các vị không muốn đánh, ta ép các vị đánh vậy!”

Nói xong, thân hình của hắn đã mãnh liệt biến mất.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Cùng lúc đó, Tỏa Thiên Hắc Ám đã cuồn cuộn tiến ra, đem toàn bộ vùng Không Gian này phong tỏa vào bên trong…

Thứ nhất là đề phòng con Tinh Không Thú biến dị chạy trốn, thứ hai là để hắn có thể thoải mái bùng sức…

“Dị Hắc Ám sao?” Na Tra đảo mắt nhìn quanh một vòng.

“Hình như không ảnh hưởng gì đến chúng ta!” Phù Đổng Tiên Vương cảm giác Tỏa Thiên Hắc Ám không gây hại đến mình, gật gù nói.

“Chiến nào!” Tiếng quát lẫm liệt của Lạc Nam vang vọng bên tai, Lạc Hồng Kiếm lóe lên ánh đỏ, Kiếm Vực hung hăng nghiền ép ra ngoài, chấn mạnh đến thân thể hai người.

“Kiếm Vực?” Ánh mắt Na Tra với Phù Đổng có chút nheo lại.

Lạc Nam cười lớn quát:

“Ngục Thần Kiếm Pháp – Bạo Ngục Trảm!”

Hư ảnh Địa Ngục ầm ầm ngưng tụ sau đó vỡ nát sau lưng Lạc Nam, Lạc Hồng Kiếm nặng nề trảm xuống.

Một Kiếm này kết hợp với Thương Vực, kiếm khí rộng lớn bao trùm đến cả thân thể của hai đối thủ.

“Có chút ý tứ!” Khóe môi Na Tra rốt cuộc cong lên một tia hứng thú.

“Không tồi chút nào!” Phù Đổng trong mắt xuất hiện chiến ý.

ONG ONG ONG…

Trong tay Na Tra, thanh trường thương rực rỡ Hỏa Diễm thiêu đốt ngân vang, một cổ sát khí mãnh liệt bùng phát.

“Hỏa Tiêm Thương của ta bị ngươi thành công kích thích!” Na Tra trầm giọng nói, hai tay cầm lấy Hỏa Tiêm Thương, hung hăng hướng một Kiếm đang lao đến quét ngang.

Mà Phù Đổng cũng không hề nao núng, một tay cầm tre cắm xuống hư không, một tay gồng lên mạnh mẽ, cơ bắp cuộn trào, gân xanh tứ phía, dứt khoát hướng về Kiếm Khí của Lạc Nam đấm mạnh.

ẦM ẦM!!

Bạo Ngục Kiếm nổ tung, không gian chấn động dữ dội, khí lãng quét ngang toàn trường…

Na Tra và Phù Đổng đứng im bất động, Lạc Nam cũng không lùi nửa bước… ánh mắt nghiêm túc nhìn đến hai người.

“Ngọn lửa của Na Tra…”

“Thân thể của Phù Đổng…”

Chính ngọn lửa của Na Tra kết hợp với Hỏa Tiêm Thương, mà Phù Đổng sở hữu một thân thể khủng bố, mới chính diện chống lại Bạo Ngục Trảm hòa cùng Kiếm Vực mà không hề hấn gì.

“Hỏa Kiếp, ngọn lửa do Đại Tiên Giới giáng xuống mỗi khi khảo nghiệm Mộc Hệ tu sĩ đột phá Tiên Đế!” Kim Nhi nhìn ngọn lửa dữ dội xung quanh thân thể Na Tra nói:

“Nhất định là Thiên Đình có thủ đoạn đặc biệt thu thập Hỏa Kiếp cho thiên tài xuất chúng của bọn hắn Luyện Hóa và sử dụng!”

Lạc Nam hít sâu một ngụm khí lạnh, chẳng trách hắn cảm giác được Hỏa Kiếp rất mạnh mặc dù không phải Dị Hỏa, lai lịch lại kinh người đến như vậy?

Có thể hiểu, Hỏa Kiếp cũng là một loại Thiên Kiếp tựa như Lôi Kiếp, còn là Thiên Kiếp của Đại Tiên Giới dùng để khảo nghiệm người đột phá Tiên Đế.

“Phù Đổng lại sở hữu Thể Chất đặc biệt, tu vi Thể Tu cũng là Thể Tôn Trung Kỳ, công tử nên cẩn thận!” Kim Nhi nhìn Phù Đổng nói tiếp.

Lạc Nam nghe xong tấm tắc không thôi, quả không hổ danh là nhân vật trên Thiếu Đế Bảng…

“Nếu chỉ có Kiếm Vực… chỉ sợ ngươi không đủ độc chiến hai người chúng ta!” Na Tra nhìn Lạc Nam bình thản nói.

“Đừng để Gióng ta phải thất vọng!” Phù Đổng nhếch môi.

“Yên trí…” Lạc Nam đồng cảm gật đầu.

KENG KENG KENG KENG…

Theo từng tiếng Kiếm Ngâm vang trời chấn động tinh không, 109 thanh Vũ Hoàng Kiếm cùng lúc xuất động.

Cùng lúc đó, Lôi Hỏa bá đạo tràn ngập không gian hòa vào thân kiếm…

Vũ Hoàng Kiếm xoay tròn quanh thân Lạc Nam, lệ khí chậm rãi bao phủ toàn trường.

Na Tra cùng Phù Đổng liếc mắt nhìn nhau, cùng cười lớn một tiếng:

“Vậy mới thú vị!”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300