Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 164
Phần 164

Thổ Vực Tinh…

Khác với Hải Vực Tinh, nơi này là một hành tinh với tất cả diện tích đều là đại địa, núi non rừng rậm, mênh mông vô hạn…

Khác với Bạch Nguyệt Giới do Bạch Nguyệt Tộc một nhà làm chủ, ở Thổ Vực Tinh cũng giống với Hải Vực Tinh, có rất nhiều thế lực phân chia lãnh thổ, bình thường không ai phạm ai, nhưng đôi khi cũng có những xung đột.

Ngoài vô số thế lực san sát và hai gia tộc đại diện cho Săn Ma Điện với Thiên Địa Hội, Thổ Vực Tinh vẫn có tứ đại Thiên Vương Cấp Thế Lực phân chia thiên hạ, đây là bốn thế lực hùng mạnh nhất tinh cầu này…

Đại Sơn Môn.

Thổ Hành Tông.

Thổ Lâm Các.

Sa Huyền Điện.

Đây là bốn thế lực có Thiên Vương cấp cường giả tọa trấn, tu sĩ tầng tầng lớp lớp, Trưởng Lão Tiên Vương tổng cộng cũng có vài chục người.

Lúc này đây, toàn bộ các thế lực chi chủ của Thổ Vực Tinh lấy bốn đại Thiên Vương Cấp Thế Lực cầm đầu tập trung ở trung tâm Tinh Cầu, chờ đón khách quý…

“Các ngươi nói vì sao Bạch Nguyệt Tộc từ trước đến nay hành sự bá đạo, một thân một mình lại tìm đến chúng ta?”

Ở giữa quảng trường, một tên nam tử mập mạp cởi trần ngồi trên bảo tọa, đem một quả Thổ Tiên quả há miệng nuốt sạch hỏi.

Nam tử mập mạp này gọi là Đại Bưu, danh xưng Đại Sơn Thiên Vương, chính là Tông Chủ của Đại Sơn Môn, Thiên Vương cấp bậc cường giả.

“Đại Bưu huynh thắc mắc cũng vừa trùng khớp với ý của ta, liệu Bạch Nguyệt Tộc có ý đồ gì hay không?” Một nam tử khác thân thể cường tráng, làn da rám nắng tràn đầy các đường gân như dây thừng, thân cao ba mét òm òm nói chuyện.

Nam tử này có tên Sa La, lại là Điện Chủ của Sa Huyền Điện, danh xưng Sa Thể Thiên Vương.

“Hừ, Hải Vực Tinh hiện tại mặc dù suy yếu, nhưng số lượng tu sĩ tổng hợp vẫn còn rất nhiều, nhất định là đám Bạch Nguyệt Tộc ăn không tiêu!” Một lão già với mái tóc hoa râm, thân mặc lục bào, ánh mắt híp lại đầy cơ trí hừ nói.

Lão già này không ai khác là Các Chủ của Thổ Lâm Các, tên là Thổ Lâm Tiêu, tụng xưng Địa Mộc Thiên Vương.

“Địa Mộc đạo hữu nói rất đúng! Với thực lực của Bạch Nguyệt Tộc nhất định sẽ đủ sức xâm chiếm Hải Vực Tinh nhưng cái giá phải chi trả là cực đắt, bọn hắn mất kiên nhẫn nên tìm đến chúng ta là dễ hiểu!” Lại có người vuốt râu tán thán.

Đây là một trung niên nam tử có hàm râu dê, thân thể của hắn cực kỳ nhỏ nhắn, so với nhân loại bình thường còn không sánh bằng, chỉ cao một mét năm là cùng, cực kỳ thấp bé… nhưng thân phận lại khiến bất kỳ ai cũng không dám xem nhẹ.

Bởi hắn là Thổ Hành Thiên Vương – Tông Chủ đời này của Thổ Hành Tông, có tên Thổ Hành Chung.

Đại Bưu đứng đầu Đại Sơn Môn, Thổ Hành Chung đứng đầu Thổ Hành Tông, Sa La đứng đầu Sa Huyền Điện, Thổ Lâm Tiêu đứng đầu Thổ Lam Các.

Tứ đại cường giả đại diện cho tầng thứ đỉnh cấp của Thổ Vực Tinh, thân phận của mỗi người đều không kém chút nào Bạch Nguyệt Dương của Bạch Nguyệt Giới.

Đương nhiên mặc dù thân phận ngang hàng, nhưng bốn người tự biết xét về thực lực tổng thể của Thổ Vực Tinh không thể nào sánh bằng Bạch Nguyệt Giới, bọn hắn liên thủ cũng không phải đối thủ của Bạch Nguyệt Tộc.

Vì thế mà cách đây không lâu, khi Đại Sơn Môn cử ra một sứ giả đến Bồng Lai Tiên Đảo khuyên hàng gặp phải người của Bạch Nguyệt Tộc lập tức không đánh mà lùi, trở về báo cáo.

Trước trình báo của tên sứ giả, Thổ Vực Tinh một đám cường giả sau khi thương lượng quyết định từ bỏ Hải Vực Tinh, để Bạch Nguyệt Tộc tự tung tự tác muốn làm gì thì làm.

Không ngờ chỉ trong thời gian ngắn, Bạch Nguyệt Tộc lại chủ động liên hệ với bọn hắn, hơn nữa thái độ còn là cực kỳ hữu hảo, vì thế sẽ có người nghi ngờ là điều dễ hiểu.

Cũng giống như Đại Bưu cùng Sa La, bọn hắn luôn cảm giác Bạch Nguyệt Tộc ăn không tiêu mới nhớ đến mình, trong lòng cực kỳ khó chịu nhưng vì lợi ích chung đành phải nhẫn nhịn.

Lại một tuần trôi qua…

Sắc mặt một đám cường giả Thổ Vực Tinh trở nên mộng bức.

“Con bà nó! Sớm biết đám Bạch Nguyệt Tộc này không hề có thành ý mà, để chúng ta leo cây rồi!” Sa La sắc mặt cực kỳ khó coi, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Bực mình thật, nếu đủ thực lực ta đã san bằng Bạch Nguyệt Giới!” Đại Bưu cũng là hung hăng cắn một cái đùi yêu thú, hung hăng nói ra.

Thổ Lâm Tiêu cũng là sắc mặt già nua nhăn lại, chẳng lẽ hắn phán đoán sai lầm?

“Các vị an tĩnh một chút, ta nghĩ trêu chọc chúng ta chẳng có lợi lộc gì đối với Bạch Nguyệt Tộc, bọn hắn không có động cơ làm như thế!” Dáng người thấp bé Thổ Hành Chung lên tiếng khuyên nhủ, vẫn còn cực kỳ kiên nhẫn.

“Hừ, trễ hẹn với chúng ta một tuần liền, còn cái gì để bào chữa?” Đại Bưu tính tình nóng nảy, từng khối thịt mỡ trên người tưng tưng lên xuống.

“Các ngươi cứ chờ! Bao giờ Bạch Nguyệt Tộc đến ta sẽ xuất hiện!” Sa La có chút mất kiên nhẫn đứng lên, chuẩn bị rời đi.

“Cấp báo!”

Đúng lúc này, một âm thanh gấp gáp vang lên, chỉ thấy một vị nam tử thuộc Thổ Vực Tinh nóng vội chạy đến, dừng lại trước mặt tứ đại Thiên Vương.

“Hả? Đây không phải Thổ Hồn Tiên Vương sao?”

Nhìn thấy nam tử xuất hiện, đám người sắc mặt trở nên nghiêm túc.

Thổ Hồn Tiên Vương mặc dù chỉ mới là Vương giả, nhưng hắn lại là Hồn Vương duy nhất mà Thổ Vực Tinh có được, nghe nói khi còn trẻ Thổ Hồn Tiên Vương vô tình nhận được truyền thừa của một Hồn Vương ngoài tinh không, nhờ đó trở thành Tiên Hồn song Vương, danh vọng cũng là hiển hách.

“Thổ Hồn, ngươi chính miệng nói Bạch Nguyệt Tộc muốn gặp chúng ta thượng nghị đại sự, vì sao hiện tại còn chưa xuất hiện?” Đại Bưu lên tiếng chất vấn nói.

Vì cùng là Hồn Tu mà Thổ Hồn Tiên Vương với Bạch Nguyệt Tộc có chút quen biết, thông qua bí pháp đặc biệt của Hồn Lực truyền âm trao đổi với nhau ở khoảng cách xa, cực kỳ không tệ.

Cũng chính Thổ Hồn Tiên Vương là kẻ lên tiếng Bạch Nguyệt Tộc muốn gặp cao tầng Thổ Vực Tinh bọn hắn.

Nào ngờ Thổ Hồn Tiên Vương sắc mặt cực kỳ khó coi, lựa lời nói ra:

“Không phải Bạch Nguyệt Tộc muốn cho chúng ta leo cây, mà là bọn hắn gặp chướng ngại vật ngăn cản không cho rời khỏi căn cứ!”

“Cái quỷ gì?” Tứ đại Thiên Vương lập tức nhảy dựng.

Bạch Nguyệt Tộc bị ngăn cản không rời khỏi căn cứ được? Làm sao có khả năng.

“Chẳng lẽ là Tôn giới ra tay?” Thổ Lâm Tiêu ngưng trọng hỏi.

Đám người gật đầu, nếu là Tôn giới thì khả năng cao sẽ ngăn chặn được Bạch Nguyệt Tộc.

Chỉ là Thổ Hồn Tiên Vương khóe miệng co giật, cười khổ không thôi:

“Trưởng lão của Bạch Nguyệt Tộc vốn muốn cùng thiếu chủ của bọn hắn là Bạch Nguyệt Vật đến gặp chúng ta, nhưng vừa rời khỏi Căn Cứ đã bị Bồng Lai Tiên Đảo chặn đánh, vì thế chỉ có thể quay ngược mà về, sau đó thông qua bí pháp truyền tin cho ta biết!”

“Cái gì?” Toàn trường nhất thời nhảy dựng.

Đường đường là Bạch Nguyệt Tộc lại bị Bồng Lai Tiên Đảo gây khó dễ đến mức này?

“Bạch Nguyệt Dương vì sao lại không ra tay? Với thực lực của hắn đẩy lùi Bồng Lai Tiên Đảo không khó mà!” Sa La ngưng giọng hỏi.

“Ta không rõ tình huống cụ thể, tuy nhiên nghe nói Bồng Lai Tiên Đảo cực kỳ khó chơi, Bạch Nguyệt Dương vừa ra bọn hắn lập tức lùi về, đợi Bạch Nguyệt Dương vào tộc bọn hắn lại nhảy ra quấy rối!” Thổ Hồn Tiên Vương cười khổ nói:

“Bạch Nguyệt Dương trong cơn tức giận truy kích lại bị Âu Dương Thương Lan ngăn cản, thậm chí sau khi trở về trên tay còn xuất hiện vết đâm đầy máu!”

“Hít!”

Toàn trường hít một hơi khí lạnh.

Âu Dương Thương Lan vậy mà khủng bố đến mức độ này?

“Thế sau khi giao thủ với Bạch Nguyệt Dương, Âu Dương Thương Lan có bị gì không?” Sa La chú tâm hỏi.

Đám người gật đầu, nếu Bạch Nguyệt Dương chỉ bị đâm một nhát mà trọng thương được Âu Dương Thương Lan, như vậy thì Bồng Lai Tiên Đảo chẳng có gì đáng sợ.

Đáng tiếc Thổ Hồn Tiên Vương lại nói: “Ta không rõ tình huống của Âu Dương Thương Lan!”

Đám người nghe vậy thất vọng lắc đầu.

“Chẳng trách đột nhiên muốn chia khối bánh ngon này với chúng ta, xem ra Bạch Nguyệt Tộc không thể nuốt trôi a!” Thổ Hành Chung ánh mắt híp lại thành khe hẹp.

“Hừ, có chúng ta liên thủ với Bạch Nguyệt Tộc, Âu Dương Thương Lan lợi hại đến mấy cũng phải bị trấn áp!” Đại Bưu cực kỳ tự tin nói.

“Kế tiếp làm sao?” Thổ Lâm Tiêu ý vị nhìn Thổ Hồn Tiên Vương, khối bánh ngon như Hải Vực Tinh rất lâu mới xuất hiện một lần, dù là chỉ ăn một nửa bọn hắn cũng không muốn bỏ qua.

“Bạch Nguyệt Tộc nhờ ta yêu cầu chư vị lên đường tiến về Bạch Nguyệt Căn Cứ, nếu Bồng Lai Tiên Đảo dám tiếp tục ngăn chặn, chúng ta sẽ phối hợp Bạch Nguyệt Tộc trong ứng ngoại hợp, một hơi đánh tan rã các nàng!” Thổ Hồn Tiên Vương cười tà đáp.

“Không tồi!” Thổ Hành Chung gật đầu, nhếch lên môi mỏng: “Sớm muộn cũng phải liên thủ, dù Bạch Nguyệt Tộc đến Thổ Vực Tinh hay chúng ta đến Bạch Nguyệt Tộc cũng chẳng khác gì nhau!”

“Cứ quyết định như vậy!” Một đám Tiên Vương cường giả có mặt ở hiện trường cũng gật đầu đồng ý.

“Triệu tập nhân thủ đi!”

Trong lúc nhất thời, từng cổ Chiến Hạm từ Thổ Vực Tinh cấp tốc xuất phát.

Trực chỉ Bạch Nguyệt Căn Cứ…

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300