Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 244
Phần 244

Nằm trên võng tre lúc này, một con Heo thân hình nặng ít nhất cũng vài trăm cân, cơ thể đầy rẫy từng khối mỡ, toàn thân chỉ mặc một cái nội khố màu hồng phấn, ngửa đầu lên trời gáy o o, miệng nở nụ cười dâm đãng.

“Cái tên này…”

Mộng Chi Tiên lập tức giật mình, lần trước con Heo này đại náo sau khi Đấu Giá Hội kết thúc, nàng đã lập tức điều tra về nó.

Sau đó biết được con hàng này vậy mà lén lút chặn cướp thẻ mời của một vị khách quý, lại dùng thủ pháp cao minh vượt qua cả Bán Đế dò xét để tiến vào tham dự, ngay trong Đấu giá cũng mua được không ít thứ tốt.

Vì chuyện này mà Mộng Chi Tiên còn bị cao tầng Thiên Địa Hội kiểm điểm một phen, dù sao thì Mộng gia đứng ra tổ chức Đấu giá lại để kẻ gian tiến vào, quá mức mất mặt.

Cũng may chuyện đó không truyền ra ngoài, vì lẽ đó cũng chẳng tạo nên động tĩnh gì quá lớn.

Bất quá cảnh tượng con Heo này tự bạo Pháp Bảo nổ tung một đám cường giả đến nay nàng vẫn còn nhớ rất kỹ.

“Quả nhiên thân phận của tên này không đơn giản a…” Mộng Chi Tiên trong lòng dần trở nên ngưng trọng.

Thật ra, sau khi bị cao tầng Thiên Địa Hội kiểm điểm một phen, nàng vốn lòng mang tức giận muốn dùng tài lực của Mộng gia để điều tra về lai lịch con Heo, nhưng mà lại có chuyện khiến Mộng Chi Tiên cảm thấy ngoài ý muốn.

Một vị Địa Đế thuộc tầng thứ trưởng lão của Thiên Địa Hội đích thân nhắc nhở Mộng gia không được điều tra về nó, bởi vì thân phận con Heo có chút nhạy cảm, cao tầng Thiên Địa Hội biết rõ.

Trước tình hình đó, Mộng Chi Tiên đành phải bỏ cuộc, tập trung vào việc thu gom Thiên Địa Dị Vật để trao đổi Cửu Diệp Liên Hoa.

Không ngờ lúc này lại gặp nó ở đây, hơn nữa còn ngang nhiên lẻn vào Tiêu Dao Cung trước mắt của Ngao Du Yêu Đế.

So với Mộng Chi Tiên, Lạc Nam khóe miệng càng là co quắp lại.

Tiên giới chẳng phải rộng lớn lắm sao? Vì sao đi đâu cũng gặp con hàng này?

Từ khi gặp gỡ Hắc Trư trong bí cảnh, Lạc Nam cảm thấy con hàng này luôn có gì đó dây mơ rễ má với mình, cả hai địch nhân chẳng phải địch nhân, bằng hữu cũng không tính bằng hữu.

Có thể nói là tạm thời liên thủ để đôi bên cùng có lợi, không ai tổn hại đến lợi ích của ai.

Sau vài lần nhìn thấy Con Heo biểu hiện, Lạc Nam cũng biết tên này không dễ chơi, vì thế cũng hạn chế xung đột với nó.

Tuy nhiên ngay thời điểm hiện tại, nhìn thấy bộ dạng đáng ghét của Con Heo, lại nhớ đến khối tài sản phong phú của nó, Lạc Nam chợt động lấy ý niệm.

Chỉ thấy trong tay hắn xuất hiện một quả cầu, nửa trên màu trắng, nửa dưới màu đỏ, như được chế tác từ kim loại, thập phần kỳ dị.

Phong Yêu Cầu, vật phẩm nhận được sau khi làm Nhiệm Vụ, có thể phong ấn và bắt nhốt Yêu Vương, ngay cả Thiên Yêu Vương cũng không ngoại lệ.

“Đi!”

Ở trong lòng quát to một tiếng, Lạc Nam đột ngột ném Phong Yêu Cầu về phía con Heo, động tác cực kỳ dứt khoát.

Như đã nói, hắn là người dám nghĩ dám làm.

Động tác của Lạc Nam cực kỳ nhanh, ngay cả Tiêu Dao Tiên Đế cùng hai nữ cũng tò mò nhìn theo quả cầu bị ném ra kia.

Trong ánh mắt của đám người, quả cầu nửa trắng nửa đỏ xoay tròn dữ dội, hung hăng chạm vào đầu Heo.

KENG…

Hai phần đỏ trắng của quả cầu đột nhiên tách ra, một luồng ánh sáng màu đỏ bao trùm lấy cơ thể to xác của con Heo, sau đó cưỡng chế đem nó hút vào bên trong.

“Nhốt rồi?” Tiêu Dao Tiên Đế trợn mắt há hốc mồm.

“Thật sự thành công?” Lạc Nam một mặt mộng bức, ngay cả hắn cũng không lường trước được.

Lạch cạch… lạch cạch… lạch cạch…

Vẫn chưa…

Chỉ thấy quả cầu rơi xuống mặt sàn Cung Điện đột nhiên lắc lư dữ dội, ánh sáng màu đỏ chớp tắt liên tục.

KENG…

Theo một tiếng bạo hưởng vang lên, quả cầu bị cưỡng ép khai mở, thân ảnh Con Heo từ bên trong xuất hiện ra ngoài, nện mạnh xuống nền đất.

“Hộc hộc hộc hộc…”

Con Heo lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, ngồi trên mặt đất thở hổn hển như vừa bị thọc tiết, sắc mặt đỏ bừng trừng lấy mấy người, hàm răng nghiến vào ken két:

“Ột ột ột, con mẹ nó… là kẻ nào xém chút thu phục Trư gia? Thứ quỷ quái gì đây?”

Hắc Trư vừa chửi vừa cầm Phong Yêu Cầu lên nghiên cứu, nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi mình xém bị tẩy não, toàn thân lập tức rét run, ném Phong Yêu Cầu ra thật xa.

“Con hàng này quả nhiên không tầm thường a, chẳng lẽ nó đã đạt đến Yêu Tôn?” Lạc Nam nhìn Phong Yêu Cầu thu phục thất bại, âm thầm thở dài một hơi.

Hắn lúc này không thể nhìn thấu sâu cạn của Con Heo, chỉ bất quá Phong Yêu Cầu là hàng do Hệ Thống cung cấp, vậy mà không bắt được con hàng này, nói rõ nó thật sự có thủ đoạn.

Chứng kiến Lạc Nam đưa tay thu lại Phong Yêu Cầu, Con Heo trợn mắt quát:

“Tiểu tử lại là ngươi? Lần này không mang nữ trang nữa?”

“Mang nữ trang?” Ánh mắt Tiêu Dao Tiên Đế cùng hai nữ trở nên cổ quái nhìn Lạc Nam.

“Ngươi nói gì ta không hiểu!” Lạc Nam giả ngu đáp một tiếng, trong lòng thầm mắng một tiếng, con heo khốn khiếp dám tiết lộ bí mật của hắn.

“Ý đồ thu phục Trư gia, đừng trách Trư Gia tiết lộ chuyện ngươi giả gái!” Lúc này Con Heo không mở miệng nói chuyện, trái lại truyền âm uy hiếp Lạc Nam.

Lạc Nam cũng biết lần này là mình gây sự, nhất thời đuối lý truyền âm lại: “Ngươi muốn thế nào?”

“Hừ, hiện tại Trư Gia chưa rảnh tính toán với ngươi!” Con Heo hừ lạnh một tiếng đắc thắng.

Nó quay đầu sang Tiêu Dao Tiên Đế thản nhiên nói: “Tiểu Dao Tử, bộ dáng hiếu khách của ngươi năm xưa đâu rồi? Trư gia nằm liên tục ba ngày vẫn chưa thấy một chén rượu thơm!”

Lạc Nam với hai nữ nghe xong trong lòng trực nhảy, con hàng khốn kiếp này dám dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với Tiêu Dao Tiên Đế?

Bất quá, Tiêu Dao Tiên Đế cũng không tức giận, ngược lại chỉ tay về phía bộ bàn ghế gỗ cười cười:

“Ngồi xuống rồi nói!”

“Không phải rượu ngon nhất Trư gia sẽ không uống!” Con Heo dẫn đầu đặt mông ngồi xuống ghế, hai cái chi trước khoanh tròn trước ngực.

Lạc Nam cùng hai nữ ba mặt nhìn nhau, cũng bước theo Tiêu Dao Tiên Đế ngồi ở một bên.

Chẳng biết vì sao, Lạc Nam có cảm giác Tiêu Dao Tiên Đế xem Con Heo như một tên chí cốt đến nhà chơi đùa, đôi bên không ai khách khí với ai, biểu hiện hết sức tự nhiên hòa hợp như vốn dĩ đã là như vậy.

Mà lần này con Heo cũng biểu hiện hết sức nghiêm chỉnh, nó không vì nhan sắc tuyệt mỹ của Mộng Chi Tiên hay Tử Yên mà ra vẻ dê xồm như trước đó nữa.

“Các ngươi trước ngồi, ta đi lấy Rượu!” Tiêu Dao Tiên Đế đứng dậy, chậm rãi bước lên tầng hai của Tiêu Dao Cung.

“Rốt cuộc cũng chịu xuất chút thứ tốt, ột ột!” Con Heo cười sảng khoái, nó biết hảo tửu của lão già này sẽ không tùy tiện để ở tầng một.

“Này, lần này không sưu tầm quần lót nữa?” Lạc Nam ánh mắt cổ quái, truyền âm cho Con Heo hỏi.

Hiển nhiên biểu hiện của nó khiến Lạc Nam nhất thời chưa thấy quen, kịch bản quen thuộc con hàng này phải dùng bảo vật yêu cầu đồ lót của Mộng Chi Tiên với Tử Yên mới phải chứ?

“Hừ, Trư gia có điểm mấu chốt của riêng mình, hai nàng là hậu bối của cố nhân, cũng chính là tiểu bối của Trư gia mà thôi! Trư gia sẽ không có ý xấu với các nàng!” Con Heo khinh bỉ nhìn Lạc Nam đáp lại, dường như nói ta mặc dù đê tiện nhưng vẫn còn nhân phẩm.

“Hậu bối…” Lạc Nam âm thầm gật gù.

Trước đó Tiêu Dao Tiên Đế rõ ràng có quen biết Lão Tổ của Mộng gia là Mộng Thải Vân, còn nhận thức sư phụ của Tử Yên nữa.

Con Heo lại là chỗ quen cũ của Tiêu Dao Tiên Đế, nó chắc hẳn cũng nhận biết hai người kia, đủ tư cách xem Mộng Chi Tiên với Tử Yên là tiểu bối.

Không thể không nói, Con Heo thật sự khiến Lạc Nam thay đổi ấn tượng, con hàng này xem ra không quá tệ nha.

Chẳng thèm để ý đến Lạc Nam, Con Heo nhìn sang Tử Yên ra vẻ nghiêm chỉnh hỏi:

“Tiểu nha đầu, sư phụ ngươi vẫn ổn chứ?”

“Gia sư vẫn khỏe!” Tử Yên không biết xưng hô với con heo này như thế nào, nên chỉ bình tĩnh đáp một câu như vậy.

“Ta đâu có hỏi sức khỏe của nàng ấy!” Con Heo bĩu môi: “Ta là muốn hỏi nàng ấy còn đẹp không?”

Tử Yên: “…”

Mộng Chi Tiên với Lạc Nam khóe miệng giật giật, một chút ấn tượng tốt với Con Heo tan thành mây khói.

“Ngươi đó… vì nữ sắc mới biến thành đầu heo, lúc này còn mơ tưởng thăm hỏi?”

Thanh âm giận dữ truyền đến, Tiêu Dao Tiên Đế từ trên lầu hai bước xuống cười mắng, trong tay ôm lấy một hồ lô đen kịch, khác xa với cái hồ lô hắn thường đeo bên hông.

“Ột ột, nói thế nào Trư gia và ngươi cũng từng là tình địch một phen, lúc này lại dám ỷ vào vẻ bề ngoài mà khinh bỉ ta?” Heo Mập một mặt bất mãn.

“Tình địch?” Tiêu Dao Tiên Đế cười nhạt: “Hai thằng ngu cùng đơn phương mà thôi!”

“Ột ột! Là ngươi quá ngu dốt!” Hắc Trư cười ha hả: “Ngươi chỉ đơn phương mỗi một mình nàng, mà Trư gia đơn phương rất nhiều nàng!”

Lạc Nam nghe xong muốn đạp tên này một cước.

Mộng Chi Tiên với Tử Yên hai mặt nhìn nhau, các nàng thầm nghĩ liệu mình có nên rời khỏi Tiêu Dao Cung hay không.

“E hèm!” Nhận ra bản thân có chút thất thố, chuyện thời trẻ trâu không thích hợp để hậu bối nghe được, Tiêu Dao Tiên Đế bèn đánh trống lảng chỉ vào hồ lô rượu vừa đặt xuống bàn.

“Đây là rượu ngon nhất Tiêu Dao Cung, nhiều năm rồi không dám uống, lần này lão phu hoang phí một phen vậy!”

Nói xong, phân biệt rót cho mỗi người một chén rượu.

Màu rượu đen kịch lại tạo thành vô số vòng xoáy nhỏ bên trong chén, hương thơm lừng lan tràn khắp bốn phía… lại mang theo cay nồng khó tả.

“Không tệ đâu… cũng lâu rồi không gặp Tiêu Dao Tử ngươi, Trư Gia muốn say khướt một phen vậy!”

Con Heo nói xong không đợi đám người, ngửa đầu lên trời tu sạch một chén.

“Ực, ỘT… con mẹ nó sảng khoái!”

Hắc Trư rung đùi đắc ý, ngửa đầu mắng to, lời lẽ cực kỳ thô tục.

Tiêu Dao Tiên Đế lắc đầu cười nhạt, nâng chén hướng Lạc Nam với nhị nữ:

“Một chén này, có thể thu hoạch được gì phải xem tạo hóa của các ngươi!”

Sắc mặt Lạc Nam với hai nữ trở nên nghiêm nghị, ánh mắt ngưng trọng nhìn vào chén rượu như vòng xoáy hư không trong tay.

“Đây rốt cuộc là rượu gì? Lại có thể mang đến tạo hóa cho chúng ta?” Lạc Nam với nhị nữ trong lòng căng thẳng.

“Cạn chén!” Tiêu Dao Tiên Đế nâng chén.

“Mời tiền bối!” Lạc Nam cùng nhị nữ hít sâu một hơi, ánh mắt lóe lên ý chí mãnh liệt.

Cả ba người đều là thiên tài với lòng kiêu hãnh của riêng mình, chẳng lẽ lại sợ một chén rượu?

Nghĩ đến đây, rượu đổ vào miệng…

Trong khoảnh khắc, thân thể Lạc Nam kịch chấn, Linh Hồn như lìa khỏi xác, một vùng không gian vô tận như màn đêm đột nhiên hút toàn thân hắn vào.

Việt Long Tinh…

“Bá Chủ vạn tuế, Bá Chủ vạn tuế, Bá Chủ thiên thu vô kỳ quân lâm thiên hạ, các vị phu nhân mẫu nghi thiên hạ, vạn tuế vạn vạn tuế!”

Thanh âm đinh tai nhức óc như trống trận hào hùng vang vọng khắp thiên địa, Lạc Nam cơ thể cứng đờ.

“Phu quân… phu quân…”

Bên tai vang lên từng thanh âm ngọt ngào quen thuộc, Lạc Nam thân thể chấn động, mở đôi mắt ra…

Đập vào mắt, Diễm Nguyệt Kỳ cùng Liễu Ngọc Thanh đang có chút buồn cười nhìn hắn:

“Chàng sao vậy? Hồi hộp quá à?”

Lạc Nam hít sâu một hơi không trả lời các nàng, ánh mắt đảo quanh toàn cảnh…

Chỉ thấy lúc này, hắn người khoác Chiến Bào uy phong lẫm liệt, được chúng nữ Hậu Cung như chúng tinh ủng nguyệt bao vây vào trong, từng gương mặt xinh đẹp không hề thiếu một người.

Yên Nhược Tuyết, Bạch Tố Mai, Diễm Hồng Liên, Diễm Điệp Tình, Diễm Nguyệt Kỳ, Tần Mộng Ảnh, Cơ Nhã, Cơ Băng, Băng Lam Tịch, Băng Phỉ Phỉ, Băng Linh Nhi, Mộc Tử Âm, Lý Trúc Loan, Liễu Thi Cầm, Tiểu Sư, Tô Mị, Nam Cung Uyển Dung, Hoa Ngọc Phượng, Thủy Nương Khanh, Hải Linh Lung, Hải U Quỳnh, Côn Minh Nguyệt, Ái Tâm, Bạch Liên Hoa, Hoa Thanh Trúc, Tô Nhan, Võ Tam Nương, Man Kiều, Cự Mỹ Anh, Hồn Nguyệt Ánh, Hồ Khinh Vũ, Hồ Ngọc Nghiên, Á Hy Thần, Á Liên Nga, Thủy Tích Quân, Đan Mộng Cơ, Đan Diễm Cơ, Tiêu Thanh Tuyền, Lạc Ly, Lạc Huyên, Thiên Diệp Dao, Thành Bích, Bảo Kiều, U Cơ, Lệ Huân, Vương Y Vận, Vương Thiên Ảnh và Liễu Ngọc Thanh…

Từng vị thê tử như hoa như ngọc, khuynh quốc khuynh thành, là đối tượng hâm mộ của vô số nữ nhân trên Tinh Cầu, mà hắn cũng là nam nhân được sùng bái nhất.

Một tay Lạc Nam được Diễm Nguyệt Kỳ nắm lấy, bàn tay còn lại do một thiếu nữ mười sáu tuổi như hoa như ngọc nũng nịu bấu vào, nhưng diện mạo của nàng lại mơ hồ không rõ nét, trong lòng còn ôm lấy một tiểu Thanh Loan nhỏ nhắn.

“Kỳ Nam? Loan Loan?” Lạc Nam rung giọng hô lên.

“Phụ thân… hì hì, chúng ta sắp Phi Thăng rồi, chẳng biết Tiên giới sẽ là một quang cảnh thế nào đây?” Lạc Kỳ Nam giọng điệu tràn ngập chờ mong, lại ẩn chứa từng tia khao khát.

“Phi Thăng?” Lạc Nam trong lòng co thắt lại.

Chỉ thấy hắn, Tiểu Kỳ Nam và chúng nữ Hậu Cung đang đứng trên một đài cao bệ vệ, bên dưới là toàn thể tu sĩ Việt Long Tinh đang sùng bái và cuồng nhiệt hoan hô vang dội, trong đó có nhạc phụ Thiên Vạn Bảo, Ải Nhân Tộc Trưởng, Ái Lão gia tử, nhạc mẫu Thủy Sương Hoa, nhạc phụ Hoa Minh, nhạc phụ Lý gia, tộc nhân Liễu gia, Khảo gia song tổ, người của tứ đại Học Phủ, đám em vợ và đám thuộc hạ, không thiếu bất kỳ người nào.

Mỗi người bọn hắn vừa cuồng nhiệt vừa sùng bái, ánh mắt lại mang theo vẻ cổ vũ phi thường.

Bởi vì truyền kỳ của Việt Long Tinh, Bá Chủ sắp dẫn theo Công Chúa và các vị Phu Nhân của mình toàn diện Phi Thăng, đặt chân lên Tiên giới cao cao tại thượng, viết nên trang mới huy hoàng cho lịch sử Việt Long Tinh Cầu.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Bên trên thiên không, lôi đình chớp động, Ngũ Sắc Lôi Kiếp bắt đầu chậm rãi hình thành, giới Linh của Việt Long Tinh xuất hiện tiễn đưa, cảnh tượng như thần tích.

“Dừng…”

Lạc Nam trong lòng điên cuồng hô to, hắn muốn quá trình Độ Kiếp dừng lại, bởi vì hơn ai hết hắn hiểu rất rõ… nếu tiến hành Phi Thăng mà không có bảo vệ của Tuế Nguyệt Nữ Đế, hậu quả tiếp theo sẽ là gì.

Nhưng mà… Lạc Nam rất nhanh thì phát hiện, cơ thể và linh hồn không hề nghe theo sự điều khiển của hắn, ngay cả hắn muốn truyền ý niệm cho chúng nữ cũng không thể nào làm được.

Trái tim hắn muốn rỉ máu, mặt ngoài lại trái ngược với cảm xúc trong lòng, đang mỉm cười tự đại.

Nữ nhi và các thê tử mỗi người trên khuôn mặt đẹp mang theo vô tận chờ mong, mang theo khao khát mãnh liệt với vùng đất mới, Tiên giới trong truyền thuyết kia.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG!

Ngũ Sắc Lôi Kiếp hung hăng đánh xuống, nhưng với thực lực mạnh mẽ của Hậu Cung, không cần Lạc Nam ra tay, mỗi người chúng nữ đối kháng Thiên Kiếp thật quá dễ dàng.

Chỉ thoáng chốc, trời quang mây tạnh…

Thiên Địa tẩy lễ, lực lượng trong cơ thể chúng nữ vốn đã là Tiên Lực, vì lẽ đó không cần hoán đổi làm gì.

Các nàng cùng với Lạc Nam hắn, chậm rãi bay lên…

Sau đó, thế giới chi lực lấy một lực đẩy khủng bố, hung hăng tác động lên Lạc Nam và toàn thể chúng nữ, bắn ra ngoài tinh không…

Phi thăng… bắt đầu.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300