Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 50
Phần 50

Toàn trường trở nên yên tĩnh, vô số người ngay cả thở mạnh cũng không dám nhìn Tuyệt Tình Kiếm Vương muốn ra tay…

Ở tại nơi này, có rất nhiều người từ khi ra đời đến hiện tại vẫn chưa nhìn thấy Tiên Vương chiến đấu, càng đừng nói những nhân vật dù ở trong hàng ngũ Tiên Vương cũng là cường giả hàng đầu như ba người trước mặt.

Một ít kẻ nhát gan vì sợ tai bay vạ gió, quái vật đánh nhau tiểu yêu chết, vì lẽ đó nhanh chân chuồn đi thật xa, rời khỏi phạm vi gần Chiến Trường để giữ lấy mạng.

Bầu không khí trong lúc nhất thời trầm trọng và căng thẳng đến cực điểm.

“Độc Cô Ngạo Tuyết, nàng thật sự vì một tiểu nha đầu mà muốn chiến đấu với chúng ta sao?”

Nhìn thấy biểu hiện cứng rắn của Độc Cô Ngạo Tuyết, Thủy Không Tiên Vương sắc mặt cực kỳ khó coi.

Tại Hải Vực Tinh, chỉ là tu luyện đến Tiên Vương… không có bất kỳ ai là không xem ba vị Đảo Chủ của Bồng Lai Tiên Đảo như tình nhân trong mộng.

Các nàng thần bí, các nàng cường đại, các nàng khí chất phi phàm… chính là đối tượng mà chỉ cần là nam nhân chân chính đều muốn chinh phục.

Thủy Không Tiên Vương cũng không ngoại lệ, tận sâu trong đáy lòng hắn không hy vọng xung đột với Bồng Lai Tiên Đảo, bởi vì như thế chẳng khác nào mất đi cơ hội tiến xa hơn với giai nhân.

Nhìn thấy biểu tình biến ảo của Thủy Không Tiên Vương, Hải Sư Tiên Vương cười lạnh truyền âm nói:

“Thủy Không! Đối với loại nữ nhân kiêu ngạo như thế này cách chinh phục đơn giản nhất chính là đánh bại các nàng, để các nàng khắc ghi ấn tượng đối với ngươi, đừng do dự nữa!”

Thủy Không Tiên Vương nghe vậy ánh mắt bừng sáng, một cảm giác chinh phục mãnh liệt dâng lên trong lòng, lần đầu tiên hắn cảm thấy Hải Sư Tiên Vương nói chuyện rất có đạo lý.

Nghĩ đến đây, Thủy Không Tiên Vương biểu tình nghiêm nghị lên, ra vẻ là một đại nam nhân đỉnh thiên lập địa nhìn Độc Cô Ngạo Tuyết hừ nói:

“Nếu nàng đã muốn xen vào chuyện này cũng đừng trách bổn Vương ra tay vô tình!”

Độc Cô Ngạo Tuyết ánh mắt trong veo như nước, thả người biến mất tại đương trường, kèm theo đó là một làn hương thơm ngát theo gió lưu lại:

“Ngạo Tuyết cũng đã sớm muốn cùng chư vị giao thủ một phen!”

Nhìn Độc Cô Ngạo Tuyết rời khỏi chiến trường, Thủy Không Tiên Vương với Hải Sư Yêu Vương hai mặt nhìn sau, sau đó không chút do dự xé rách không gian đuổi theo.

Hiển nhiên cả ba người đều hiểu Tuyển Tử Đại Hội vẫn đang diễn ra, ở Chiến Trường đại chiến chẳng khác nào hủy diệt tất cả, nên chọn địa điểm chiến đấu ở nơi khác.

Lạc Nam thấy cảnh này cũng không chút do dự phi thăng lên tinh không Chiến Trường, Nhìn Xuyên Yếu Điểm kết hợp Thấu Thị Vạn Lý triển khai đến cực hạn, nhìn chăm chú cảnh tượng ngoài tinh không.

Từ khi đạt đến Ất Hồn, Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn cũng không ngừng thăng cấp đạt đến Ngọc Cấp, phạm vi quan sát của Thấu Thị Vạn Lý đã đạt đến mức độ khủng bố không thua kém gì Ngọc Tiên, nên việc nhìn thấu ra tinh không chẳng phải là vấn đề, chỉ có điều tiêu hao Hồn Lực hơi nhiều một chút mà thôi.

Đang tham gia Đại Hội, dựa vào quy định hắn không được phép tự ý rời khỏi phạm vi Chiến Trường dù rất muốn làm như thế.

Bàn tay siết chặt, lại một lần nữa hắn nhận ra mình quá yếu, yếu đến mức đáng thương hại.

“Nhìn kìa!”

Một tên Ngọc Tiên bật thốt lên kinh hô, đưa tay chỉ vào một hướng trong tinh không…

Ở tại nơi đó, ba thân ảnh lần lượt xuất hiện, không phải ai khác mà là Độc Cô Ngạo Tuyết, Hải Sư Yêu Vương và Thủy Không Tiên Vương.

Khoảng cách quá xa so với Chiến Trường, chỉ có Ngọc Tiên mới có thể nhìn thấy rõ nét, có thể thấy di chuyển một khoảng cách xa như vậy chỉ trong thời gian chớp mắt, đủ thấy sự kinh khủng của Địa Vương cấp bậc cường giả.

Độc Cô Ngạo Tuyết trên tay cầm Trúc Kiếm, tóc dài không gió nhẹ bay, khí chất phiêu nhiên xuất trần, uyển chuyển như tiên.

Đối diện với nàng, Thủy Không Tiên Vương không nói hai lời, Thủy Tiên Lực chấn động dữ dội, Tinh Không Thủy ầm ầm phá thể mà ra.

Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ Tinh Không trong phạm vi ngàn dặm như sinh ra cộng hưởng, tinh không như hóa thành biển nước xoay quanh Thủy Không Tiên Vương, sẵn sàng đón chờ mệnh lệnh của hắn.

“Tinh Không Thủy sao?”

Độc Cô Ngạo Tuyết ánh mắt vẫn không có quá lớn rung động, giường như một loại Dị Thủy mạnh mẽ như Tinh Không Thủy chẳng thể lọt vào mắt nàng.

RỐNG RỐNG…

Một bên khác, theo hai âm thanh gào rống vang vọng tinh không, một góc vũ trụ đều trở nên run rẩy… bản thể của Hải Sư Yêu Vương ngạo nghễ hiện ra.

Một con quái vật hình thể to lớn như một vì sao, oai phong lẫm liệt, hai cái đầu dữ tợn rít gào, miệng rộng như chậu máu, da thịt cứng rắn như sắt thép, tổng thể quá mức dữ dội khiến vô số người rùng mình.

Mặc dù trước đó bọn hắn đã chứng kiến một lần bản thể của Hải Sư Yêu Vương, nhưng khi lại chứng kiến tiếp tục vẫn không giấu được rung động từ tận tâm linh, nhất là đám Yêu thú càng là bị chấn đến quỳ rạp xuống đất.

“Song Đầu Hải Vương Sư, bán thần thú sao…” Độc Cô Ngạo Tuyết bình thản lẩm bẩm, ánh mắt vẫn là chẳng có quá nhiều dao động.

Từ đầu đến cuối, mặc cho hai đối thủ cường đại biểu hiện ra khí thế, nàng vẫn như một nữ kiếm tu bình thường, tay cầm Trúc Kiếm, cơ thể mềm mại uyển chuyển không tỏa ra một chút lực lượng nào.

Nhưng cũng chính là trạng thái này của Độc Cô Ngạo Tuyết lại khiến ở nơi xa đang quan sát Song Kiếm Tiên Vương sắc mặt ngưng trọng đến cực điểm.

Là một Kiếm tu, hắn nhận ra sự bình tĩnh lúc này của Độc Cô Ngạo Tuyết mới là thứ mà một Kiếm tu chân chính cần phải có, tâm tĩnh như gương, trong mắt chỉ có kiếm, mặc kệ đối mặc với bất kỳ thứ gì cũng là tâm không tạp niệm.

Ở trạng thái này, Độc Cô Ngạo Tuyết như một thanh tuyệt thế hảo kiếm chưa ra khỏi vỏ, nhìn thì vô hại nhưng lại ẩn chứa nguy hiểm chí mạng.

“Hai vị cẩn thận một chút, đừng quên ngay cả Tông Chủ của Đạo Huyền Tông chúng ta cũng từng thán phục Kiếm Thuật của nàng!”

Có chút suy nghĩ, Song Kiếm Tiên Vương bí mật truyền âm cho Thủy Không Tiên Vương cùng Hải Sư Yêu Vương hai người.

“Hừ, nàng có thể mạnh hơn chúng ta một chút, nhưng làm sao lấy một chọi hai?”

Trước lời nhắc nhở của Song Kiếm Tiên Vương, Hải Sư Yêu Vương không cho là đúng cười gằn, có thể trở thành một tôn Yêu Vương ai mà chẳng có tự tin và kiêu ngạo của riêng mình?

Ngược lại Thủy Không Tiên Vương tính cách thận trọng ghi nhận lời nói của Song Kiếm Tiên Vương, không dám xem thường, quyết định một khi ra tay sẽ sử dụng toàn bộ thực lực.

“Hai vị, mời!” Độc Cô Ngạo Tuyết trong trẻo nói ra, hiển nhiên muốn hai đối thủ ra tay trước.

“Hừ, đừng xem thường bổn Vương… chúng ta lấy hai đánh một, nàng ra tay trước đi!”

Thủy Không Tiên Vương sắc mặt một lần nữa tối sầm, hắn có cảm giác như Độc Cô Ngạo Tuyết không chịu để mình vào trong mắt.

“Tuyệt Tình Kiếm Vương đừng quá kiêu ngạo, mau cho bổn vương chứng kiến Kiếm Pháp của ngươi có lợi hại như lời đồn!” Hải Sư Yêu Vương hừ lạnh, hai cái đầu sư tử òm òm rít gào.

Độc Cô Ngạo Tuyết lắc đầu, nhẹ nhàng mở miệng:

“Nếu Ngạo Tuyết ra tay, chỉ sợ hai vị sẽ không có cơ hội thi triển công kích!”

Lời vừa nói ra, toàn trường một lần nữa hít một hơi khí lạnh, cả đám dung ánh mắt cổ quái nhìn Độc Cô Ngạo Tuyết, sau đó lại một lần nữa nhìn về phía Lạc Yên.

Cả đám âm thầm suy nghĩ, cảm giác hai nữ nhân này cực kỳ giống nhau, đều là kiêu ngạo không có biên giới a.

Một người chỉ là Cực Tiên lại dám chống đối Tiên Vương, không chịu khuất phục trong mọi hoàn cảnh, thậm chí muốn chiến với Tiên Vương một trận.

Một người ở trong cùng cảnh giới lấy một chọi hai, lại thản nhiên tuyên bố một khi ra tay hai vị Tiên Vương ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.

Rốt cuộc phải tự tin như thế nào mới dám nói ra những lời như vậy?

Ngay cả Lạc Nam sau khi nghe Độc Cô Ngạo Tuyết mở miệng cũng là trong tâm chấn động, bị khí phách của nữ nhân này làm cho kinh dị.

Độc Cô Ngạo Tuyết mặc dù bình thản dung dung không nhiễm bụi trần giống với Tô Nhan, nhưng lúc này lại cho hắn cảm giác như đang chứng kiến phong thái tuyệt đại vô song của Diễm Nguyệt Kỳ.

Thật khó có thể tin một nữ nhân trong trẻo như nước như nàng lại có thể buông ra ngôn từ kiêu ngạo và đả kích người khác đến thế.

“Cuồng vọng!”

Ở trong mắt người khác thì Độc Cô Ngạo Tuyết đáng kính nể, nhưng lời lọt vào tay Hải Sư Yêu Vương cùng Thủy Không Tiên Vương hai người lại giống như sỉ nhục, khiến tâm tình bằng phẳng như bọn hắn triệt để phẫn nộ.

Đều là Địa Vương cấp bậc mà thôi, nữ nhân này dựa vào đâu nói ra lời ngông cuồng như thế?

Đến mức độ này, hai bọn hắn rốt cuộc không khách khí nữa.

“Để bổn Vương nhìn xem, Kiếm Thuật của ngươi có lợi hại như miệng lưỡi của ngươi!”

Hải Sư Yêu Vương ngửa đầu rống to, hai cái miệng sư tử như vực sâu vô tận không nhìn thấy đáy ngửa lên thiên không.

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Trong khoảnh khắc đó, Thủy Tiên Khí vô tận tụ tập mà đến, thậm chí là cả Thủy Tiên Khí ở các Tiểu Tiên Giới nhỏ lẻ xung quanh cũng bị hai cái miệng sư tử triệu hồi, hút vào toàn bộ.

Chiến trận diễn ra khiến các Tiểu Tiên Giới khổ không thể tả, vô duyên vô cớ Tiên Khí trong hành tinh của bọn hắn trở nên loảng vô cùng, có thể thấy Hải Sư Yêu Vương ngưng tụ lực lượng khủng khiếp đến mức nào.

“Đây là… Vũ Kỹ mạnh nhất của Hải Sư Yêu Vương, từng một lần tiêu diệt một tôn Tiên Vương Trung Kỳ sau khi thi triển!” Song Kiếm ánh mắt lấp lóe, cực kỳ kiêng kỵ trước một chiêu đang được ngưng tụ này.

“Hải Sư Song Nộ Hống!”

Song Đầu Hải Vương Sư ánh mắt dữ tợn khóa chặt thân ảnh nhỏ nhắn của Độc Cô Ngạo Tuyết, hai cái miệng rộng hướng về phía nàng Rống to…

Trong khoảnh khắc đó, tinh không sụp đổ, hai cột Thủy Tiên Lực dữ tợn như tia hủy diệt xuyên phá mà đến, kích thước của chúng nó còn to hơn sao băng, tương xứng với hình thể khổng lồ của Bán Thần Thú – Song Đầu Hải Vương Sư.

Ở trước hai luồng công kích này, Độc Cô Ngạo Tuyết trở nên nhỏ bé như con kiến, không chút đáng chú ý nào.

Trong hoàn cảnh nguy hiểm đó, Thủy Không Tiên Vương cũng là đột ngột ra tay.

“Tinh Không Thủy Ngục!”

Đôi tay hắn mãnh liệt kết ấn, tầng tầng Tinh Không Thủy phá thể mà ra, nhanh chóng tác động lên tinh không, biến phạm vi xung quanh Độc Cô Ngạo Tuyết toàn bộ thành Lao Ngục, giam cầm nàng bên trong không thể khoát khốn ra ngoài.

Tinh Không Thủy có khả năng tác động lên hư không, đem chúng nó biến thành lực lượng cho Thủy Không Tiên Vương sử dụng, nhìn tầng tầng tinh không hóa thành lao ngục chật chội cố định Độc Cô Ngạo Tuyết lại một chỗ, khóe miệng Thủy Không Tiên Vương nhếch lên hài lòng.

Thân là một Tiên Vương, hắn có đủ kinh nghiệm để biết thời khắc này mình nên làm gì để triệt để cho Độc Cô Ngạo Tuyết bại trận một cách tâm phục khẩu phục.

Công kích cường đại đã có Hải Sư Yêu Vương thi triển, mà nhiệm vụ của Thủy Không Tiên Vương hắn là ra sức ngăn cản không cho Độc Cô Ngạo Tuyết cơ hội phản đòn cũng như né tránh.

Chỉ cần làm được như vậy, một trận chiến này xem như toàn thắng.

“Nguy hiểm!”

Chứng kiến Độc Cô Ngạo Tuyết bị giam cầm, Lạc Nam ánh mắt co rút lại, mà vô số người cũng là kinh hô lên thành tiếng.

Một chiêu này của Thủy Không Tiên Vương thật sự quá độc, thay vì liên thủ cùng Hải Sư Yêu Vương công kích hắn lại đổi bài chuyển sang khóa chặt cơ thể Độc Cô Ngạo Tuyết không để nàng phản công.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Hải Sư Song Nộ Hống điên cuồng xoắn nát tầng tầng hư không, phạm vi hủy diệt khủng khiếp bao trùm lấy Độc Cô Ngạo Tuyết.

Toàn trường tĩnh lặng… vô số người hít thở không thông không đành lòng chứng kiến cảnh tượng này, chứng kiến một vị tiên tử tuyệt thế sắp trúng phải công kích mang tính hủy diệt, chẳng chút thương hương tiếc ngọc.

“Hừ, cho nàng tiếp tục kiêu ngạo!” Trong mắt Hải Sư Yêu Vương cùng Thủy Không Tiên Vương hiện lên vẻ khoái ý.

Nhưng cũng chính trong thời khắc mấu chốt này, Độc Cô Ngạo Tuyết vẫn là sắc mặt bình thản không chút gợn sóng, dường như đối diện với nàng chẳng phải là nguy hiểm mang tính chí mạng.

Ở trong đôi mắt đẹp có ánh kiếm thần bí cấp tốc hiện lên…

Độc Cô Ngạo Tuyết vẫn đứng im một chỗ, thậm chí ngay cả ngón tay cũng chẳng hề cử động…

KENG!

Có tiếng Kiếm ngâm chấn động tinh không…

Từ trong cơ thể Độc Cô Ngạo Tuyết, một cổ uy áp sắt bén bá đạo gào thét mà ra, mang theo ý chí của Kiếm ầm ầm vang vọng, vô tình vô cảm, hung hăng càn quấy không xem ai ra gì…

Cổ uy áp này vô hình vô ảnh, nhưng lại ẩn chứa vô số Kiếm ý đan xen vào nhau, chúng nó cấp tốc hình thành một Lĩnh Vực mà ở trong đó… người Luyện Kiếm chính là bất bại.

“Cổ uy áp này…” Lạc Nam sắc mặt đại biến, hắn nhớ lại ngày đó…

“Làm sao có thể?” Song Kiếm Tiên Vương đang quan chiến cũng phải thất thanh gào thét lên, bên trong ánh mắt là tràn đầy rung động, mà hai thanh Vương Cấp Bảo Kiếm sau lưng hắn lúc này đang run rẩy kịch liệt vì sợ hãi, có dấu hiệu phản chủ để quỳ bái Độc Cô Ngạo Tuyết.

Trong ánh mắt khó tin và ngơ ngác của vô số người, lấy Độc Cô Ngạo Tuyết làm trung tâm, uy áp của Kiếm vô tình vô cảm càn quét mà ra, chỉ thoáng chốc đã bao trùm phạm vi lân cận, ngay cả Hải Sư Yêu Vương và Thủy Không Tiên Vương cũng bị cuốn vào.

RĂNG RẮC…

Âm thanh vỡ nát vang lên, trước sự càn quét của luồng uy áp đó… Tinh Không Thủy Ngục do Thủy Không Tiên Vương nỗ lực thi triển bị chấn thành hư vô.

BÙM!

Thủy Sư Song Nộ Hống đủ sức tiêu diệt một Tiên Vương Hậu Kỳ cũng triệt để bị đàn áp, sau đó như pháo hoa nổ tung giữa tinh không trước mặt Độc Cô Ngạo Tuyết, ngay cả tà áo nàng cũng không đụng được đến.

“Làm sao có thể?” Thủy Không Tiên Vương cùng Hải Sư Yêu Vương gào thét khó tin, ở trong mắt tràn đầy hoang mang cực độ.

Thật sự hoang đường.

KENG!

Trúc Kiếm nhẹ nhàng nâng lên, Độc Cô Ngạo Tuyết không nói lời nào đơn giản mà gọn gàng chém xuống hai kiếm cùng lúc.

XOẸT XOẸT…

Hai luồng Kiếm Khí xuyên thấu tinh không, mang theo khí tức nguy hiểm.

“Không ổn!”

Hải Sư Yêu Vương cùng Thủy Không Tiên Vương sắc mặt kịch biến, bọn hắn muốn thi triển thân pháp để tránh né.

Nhưng không…

Cổ uy áp từ cơ thể Độc Cô Ngạo Tuyết phát ra kia đã sớm đem hai người bao trùm vào trong đó, vô số Kiếm Ý bá đạo đè nặng lên cơ thể, khóa chặt mỗi một tế bào…

Đồng tử cả hai phóng đại, nhìn hai luồng Kiếm Khí vô tình kia ngày một biến lớn.

PHỐC PHỐC…

Hai cột máu phóng lên tận trời…

Một cánh tay và một đại chi nhẹ nhàng rơi rụng…

Thời gian như đọng lại trong thời khắc này, chỉ còn tiếng hít thở không thông của vô số người, chỉ còn lại ánh mắt ngơ ngẩn mang theo khó tin của Lạc Nam…

Và…

Chỉ còn lại tiếng hét thất thanh pha lẫn vô tận hoảng sợ, không chút phong thái nào của Song Kiếm Tiên Vương náo động tinh không:

“KIẾM VỰC?!”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300