Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 266
Phần 266

Lưu Quang Tinh…

“Tặc tử, nhận lấy cái chết!”

Một vị trưởng lão Lưu gia Tôn Lực bùng nổ, hung hăng hướng về một tên hắc y nhân chưởng đến, Quang Minh chiếu rọi sáng rực cả bầu trời.

Đứng trước một chưởng chấn động cả không gian như thế này, hắc y nhân biểu hiện khá là bình thản, ngón tay điểm nhẹ lên phía trước.

Trong khoảnh khắc, một chưởng của vị Lưu gia trưởng lão trở nên chậm chạp đến mức đáng thương, như em bé chơi bùn vậy.

Hắc y nhân thông thả né một chưởng, long tóc không chút tổn hại.

“Khốn kiếp, tặc tử này sở hữu Thời Gian Linh Căn trong truyền thuyết, chẳng trách có lá gan lớn đến như vậy, dám cướp bóc hai nhà chúng ta!”

Đám trưởng lão của Lưu Quang hai nhà sắc mặt cực kỳ khó coi, Hắc y nhân này thủ đoạn cực kỳ kinh khủng.

“Hừ, chúng ta thiết lập Quang Minh Thiên Võng, không gian đã bị cô lập, dù tặc từ có Thời Gian Linh Căn cũng không làm nên trò trống gì đâu!” Nhị Trưởng Lão của Quang Gia mở miệng trấn an nói.

Quang Minh Tôn Lực trong cơ thể các vị trưởng lão không ngừng tiến ra ngoài, tầng tầng đan xen vào nhau gắn chặt với không gian, đem toàn bộ Lưu Quang Tinh chiếu sáng rực rỡ, ngăn cản hắc y nhân xé rách hư không đào tẩu.

“Đám già này cũng có chút thủ đoạn!” Hắc y nhân một tay gõ gõ vào không gian, cảm giác nó dẻo dai như một tấm lưới, rất khó để xé rách theo biện pháp thông thường.

“Đương nhiên, đâu phải tự nhiên mà Lưu Quang Tinh tồn tại được lâu như thế, gia chủ của Lưu gia nghe nói còn sở hữu Dị Quang nữa kìa!” Trong ngực của hắc y nhân, một cái đầu nhỏ đen thui nói chuyện.

“Vậy sao? Bất quá hình như hắn không có mặt ở đây nha?” Hắc y nhân nhìn quanh toàn trường một chút, chẳng phát hiện bóng dáng kẻ sở hữu Dị Quang nào.

Thấy hắc y nhân bình thản ung dung không xem đám người mình ra gì, một đám trưởng lão Tiên Tôn cực kỳ giận dữ.

“Tặc tử mau nhận lấy cái chết!”

Nhị trưởng lão của Lưu gia và nhị trưởng lão của Quang gia cùng nhau động thủ, tu vi Đại Tôn bao trùm thiên địa, hai tay ngưng thực Tôn Cấp Vũ Kỹ hùng mạnh:

“Quang Minh Thương!”

“Quang Minh Thủ!”

Trong tay Nhị trưởng lão Quang gia, Quang Minh hóa thành trường thương thần thánh, hội tụ ánh sáng mặt trời, hừng hực sát cơ, không nói hai lời phóng mạnh đến hắc y nhân.

Mà Nhị trưởng lão Lưu gia cũng không phải dạng vừa, một cánh tay hướng về hắc y nhân chụp đến, vô tận Quang Minh ngưng tụ vào, biến nó trở nên khổng lồ đến cực điểm.

Một Thương một Thủ lao đến, đây là công kích toàn lực của hai vị Đại Tôn.

Mà các trưởng lão xung quanh cũng đang ra sức duy trì Quang Minh Thiên Võng, ngăn cản hắc y nhân đào tẩu.

Đổi lại người khác, lúc này đã như cá trong chậu, chim trong lòng… dù thiên địa bao la cũng không có nơi lẩn trốn.

Nhưng hắc y nhân chỉ nhếch miệng cười nhạt:

“Chỉ bấy nhiêu đó sao? Thật khiến người thất vọng!”

Nói xong, ánh mắt lười nhát trở nên nghiêm túc quát:

“Thời Gian Đọng Lại!”

Trong thoáng chốc, toàn bộ thời gian bên trong Quang Minh Thiên Võng trở nên cứng đờ, ngay cả hai công kích khủng khiếp kia cũng đứng khựng giữa không trung.

“Muốn dùng Không Gian giam cầm ta? Đây là chuyện buồn cười nhất thế giới này!” Hắc y nhân trong mắt hiện lên vẻ khinh thường, hai bàn tay nhẹ nhàng nâng lên.

Vô số Không Gian Chi Lực hội tụ vào hai bàn tay hắn, sau đó hướng về không gian đang bị phong tỏa bấu vào.

ROẸT…

Như một tấm lưới cá bị kéo cắt đứt, không gian do các vị trưởng lão Lưu Quang Tinh cố sức thi triển Quang Minh Thiên Võng giống như trò cười, dễ dàng tách ra.

“Tạm biệt, hẹn gặp lại!” Hắc y nhân cười tủm tỉm, đặt chân định bước vào khe nứt không gian.

Lần này gôm hết hai cái bảo khố của Địa Cấp Thế Lực, chỉ riêng Tiên Thạch đã có tận bốn mỏ Tiên Thạch Thượng Phẩm, quả thật đầy bồn đầy bát a.

“Tặc tử chạy đi đâu?”

Đúng lúc này, một tiếng gầm thét phẫn nộ kinh thiên động địa truyền đến.

GÀO…

Quang Minh diệu thế, thân ảnh của Lưu Vũ như mũi tên ánh sáng lao vọt mà đến, Dị Quang phun trào, hư ảnh một tôn La Hán được ngưng tụ từ ánh sáng vàng rực khổng lồ hiển hiện sau lưng hắn…

“La Hán Minh Quang Ấn!”

“Đó là Dị Quang?” Hắc y nhân có chút hứng thú lẩm bẩm trong miệng.

“Chết!”

Lưu Vũ đã đến rồi, thân ảnh La Hán khổng lồ ngự trị phía sau lưng, diện mục ba phần từ bi, ba phần dũng mãnh, bốn phần dữ tợn…

Tôn La Hán khổng lồ nâng lên hai cánh tay của mình, làm theo động tác của Lưu Vũ, hóa thành một cái Chưởng Ấn hình chữ “Vạn” hung hăng nghiền đến.

“Mạnh quá nha, làm ta sợ rồi đây!” Hắc y nhân cười xấu xa, bên trong ánh mắt đột ngột hiện lên hai tia sắt bén.

OÀNH!

Hồn Lực khủng bố hóa thành mũi dao cắm thẳng vào đầu Lưu Vũ.

“AAAAA”

Lưu Vũ ôm đầu gào thét, một cổ đau nhức nơi Linh Hồn kịch liệt truyền đến đại não khiến hắn phát rồ.

“Tặc tử này còn là Hồn Tu?” Đám trưởng lão lúc này cũng thoát khỏi trạng thái ngưng đọng, nhìn thấy Lưu Vũ bị tập kích, cả đám hoảng hốt hét ầm lên.

“Không gian, thời gian và cả Hồn Tu… kẻ khủng bố như vậy vì sao đi làm trộm?” Nhị trưởng lão Lưu gia không cam lòng hét.

“Ha hả, các ngươi ỷ vào thế lực mạnh mẽ đi xâm chiếm cướp đoạt các hành tinh yếu khác, vì sao ta mạnh hơn lại không thể cướp các ngươi?” Hắc y nhân cười quái dị.

Đám trưởng lão nghẹn họng, bọn hắn thật sự á khẩu không trả lời được.

“Mặc kệ ngươi là ai, hôm nay cũng phải chết!”

Lưu Vũ không hổ danh đứng đầu một gia tộc, cố nén đau nhức kịch liệt từ Linh Hồn, La Hán Minh Quang Ấn vẫn hung hăng ấn đến mục tiêu.

“Thời Gian Gia Tốc!” Hắc y nhân thản nhiên nói ra.

Trong khoảnh khắc, thời gian xung quanh thân thể hắn gia tăng gấp trăm lần, tốc độ cũng đạt đến mức độ khủng bố.

Bỏ lại mọi thứ phía sau, bằng vào tốc độ kinh thiên, hắc y nhân bước vào khe nứt hư không.

ĐÙNG!

La Hán Quang Minh Ấn vừa lúc nện đến, đem toàn bộ một vùng không gian sụp đổ, thanh âm chấn thiên động địa bao phủ toàn bộ Lưu Quang Tinh.

Lưu Vũ hai mắt trợn trừng nhìn thẳng vào vùng không gian sụp đổ, sắc mặt vặn vẹo đến mức mất hết vẻ anh tuấn vốn có.

“AAAAA, KHỐN KIẾP MÀ!”

Hắn ngửa đầu lên trời rống lớn, thanh âm mang theo nồng đậm không cam lòng.

Bởi vì thân ảnh của hắc y nhân đã biến mất dạng.

“Chúng ta lập tức đuổi theo!” Đám trưởng lão cắn răng quát.

“Đuổi cái rắm!” Lưu Vũ lửa giận công tâm, phun ra một ngụm máu.

“Gia chủ!” Đám trưởng lão Lưu gia cúi gằm mặt xuống.

Bọn hắn quá nhiều người vậy mà không ngăn được kẻ địch đào tẩu, hắc y nhân bộc phát tu vi cũng chỉ là một Tiên Tôn không hơn không kém mà thôi.

Lưu Vũ nhắm chặt hai mắt, hồi lâu sau mới chậm rãi nói ra:

“Là bổn Tôn nóng nảy, kẻ sở hữu thủ đoạn như vậy các ngươi không đối phó được cũng đúng!”

Đám trưởng lão im lặng thở dài…

“Kế tiếp tính sao đây?” Quang Thắng vừa mới kịp đuổi đến lên tiếng hỏi.

Lưu Vũ ánh mắt mở ra, gằn từng chữ nói:

“Hắc y nhân nói không hề sai, hắn mạnh hơn nên có thể cướp của chúng ta, vậy chúng ta cũng có thể cướp của kẻ khác để gỡ gạc lại, đây chính là quy tắc của thế giới này!”

“Không sai, chỉ cần chúng ta tạm gác lại tu luyện, điên cuồng đánh cướp các Tôn giới vừa mới thăng cấp, một thời gian sau sẽ tích lũy lại!” Một đám trưởng lão ánh mắt lóe lên đồng tình.

Lửa giận không có chỗ xả, bọn hắn đã quyết sẽ trút lên đầu những thế giới yếu hơn mình để xoa dịu đi mất mát trong lòng.

“Đầu tiên là Bồng Lai Tiên Đảo…” Lưu Vũ âm lãnh cười.

Bên ngoài vũ trụ, tại một thiên thạch hoang vu không có bóng người.

“Lần này việc nhẹ lương cao, vừa lúc hai tên Địa Tôn đi mất, bằng không sẽ tốn thêm chút sức lực!”

Hắc y nhân từ trong hư không đen kịch xuất hiện, lột xuống hắc y đang mặc trên người, để lộ hình dáng của một thiếu nữ với diện mạo bình thường, ánh mắt lại ẩn chứa vẻ sắt bén và khôn ngoan.

“Nếu tốn thêm một chút sức, cướp Dị Quang luôn cũng được!” Con Chồn Đen từ trong lòng nhảy lên vai thiếu nữ chưa đã ghiền nói.

Nếu Lạc Nam có mặt ở đây, nhất định sẽ kinh dị một phen… bởi vì đây chính là kẻ thù và đối thủ cũ của hắn.

Một người một thú, thuộc dạng kẻ thù được Lạc Nam liệt vào danh sách nặng ký.

“Bổn tiểu thư cũng muốn cướp Dị Quang, đáng tiếc có một cái đuôi lén lút bám theo, buộc ta không dám hành động nóng vội!” Thiếu nữ gằn một tiếng hung hăng, bàn tay bỗng chốc hướng về một bên hư không điểm xuống quát:

“Không Gian Giam Cầm!”

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Tầng tầng Không Gian chồng chất liên kết lấy nhau, như hóa thành các bức tường thành vững chắc, bốn phương tám hướng ép về một chỗ.

“Ngươi vẫn luôn hung hăng như vậy nha!”

Một thanh âm trầm đục vang lên, ngay tại vị trí Không Gian Giam Cầm, một thân ảnh mang theo mặt nạ xuất hiện, cơ thể được bao phủ trong áo choàng rộng thùng thình màu đỏ thẫm, chẳng phân biệt được nam hay nữ.

Điểm đặc biệt khiến người ấn tượng chính là chiếc mặt nạ đỏ thẫm như màu máu giống với màu y phục, mặt nạ có khuôn miệng cười gian xảo, răng nanh lộ ra dữ tợn.

Nhìn thấy Không Gian nghiền ép về phía mình, thân ảnh đeo mặt nạ không mấy bận tâm, hai cánh tay tùy ý tung ra hai đấm.

Động tác hết sức nhẹ nhàng, nhưng Tôn Lực lại hội tụ một cách khủng bố, vượt qua thường nhân không biết bao nhiêu lần.

RĂNG RẮC… ẦM ẦM ẦM…

Không Gian Giam Cầm do thiếu nữ tạo ra đơn giản sụp đổ, ngay cả một chút khó khăn cho người đeo mặt nạ cũng không được.

“Hừ!” Thiếu nữ giật dữ hừ lạnh.

“Từ lúc chia tay trong Di Tích đến giờ không có vấn đề gì chứ?” Người đeo mặt nạ nhún vai hỏi.

“Chúng ta thân nhau lắm sao?” Thiếu nữ cười gằn.

“Quỷ Đỏ, ngươi rảnh rỗi bám theo chúng ta làm cái gì?” Con Chồn Đen sắc mặt khó coi nói.

“Có chút chuyện muốn cùng các ngươi thương lượng!” Người đeo mặt nạ được gọi là Quỷ Đỏ chép miệng.

“Có rắm mau thả!” Thiếu nữ phất óng tay áo.

“Pho tượng đất lần trước ngươi nhặt được trong di tích còn không?” Quỷ Đỏ hỏi.

“Không còn!” Thiếu nữ và con chồn đồng thanh đáp.

“Ta không tin!” Quỷ Đỏ cười nhạt: “Lần này ta muốn giao dịch nghiêm túc với ngươi, một môn Vũ Kỹ Đế Cấp Không Gian Hệ, thấy thế nào?”

“Đế Cấp Không Gian Hệ?” Thiếu nữ sắc mặt hơi đổi.

Phải biết Vũ Kỹ Không Gian Hệ hiếm hoi vô cùng, ngay cả nàng tìm kiếm rất nhiều năm cũng chưa đạt được bao nhiêu Đế Cấp đâu đấy.

“Đương nhiên chỉ là hàng Hạ Phẩm, cái giá cao hơn ta không trả nổi!” Quỷ Đỏ thành thật nói.

“Ngươi cần pho tượng kia làm gì?” Con Chồn Đen nghi ngờ.

Với thân phận của Quỷ Đỏ, lại cất công bám theo bọn hắn như vậy.

Quỷ Đỏ cũng không che giấu mục đích của mình, lười biếng nói ra:

“Ta muốn giao dịch với một con Heo!”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300