Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 272
Phần 272

Lời nói dõng dạc mang theo lẽ thẳng khí hùng, dường như hận không thể lập tức bắt giữ ba tên Địa Ma Tôn vừa xuất hiện lập tức trở thành tâm điểm của toàn trường.

“Một chưởng đẩy lùi ba Địa Ma Tôn, Bồng Lai Tiên Đảo còn cất giấu nhân vật này?”

Huyền Dạ Dũng, Ảnh Lão mấy người ánh mắt biến ảo, sắc mặt khó coi cực kỳ.

Trước sức ép liên tục đến từ mấy nữ, bọn hắn cũng nhận ra tình cảnh hôm nay chắc chắn thất bại.

Ba tên Địa Ma Tôn xuất hiện còn chưa hiểu ra sao, lúc nãy tự xưng là trợ thủ của Bồng Lai Tiên Đảo, vì sao lúc này bị người của Bồng Lai Tiên Đảo đánh bay rồi hả?

“Các vị, đây là cơ hội của chúng ta!” Lưu Vũ sắc mặt tái nhợt, chật vật cản được một quyền của Đình Manh Manh, vội vàng dùng ý niệm truyền âm với đồng bọn nói:

“Mặc kệ ba tên Địa Ma Tôn này từ đâu ra, đã có Ma Lực xuất hiện… tin chắc không lâu sau Săn Ma Điện sẽ đến, chúng ta cứ đổ tội lên đầu Bồng Lai Tiên Đảo là được, nói rằng bọn hắn cấu kết với Ma Tu!”

“Ý kiến hay!” Sắc mặt Huyền Dạ Dũng đám người nhanh chóng sáng lên, đây là cơ hội duy nhất để thanh trừ Bồng Lai Tiên Đảo rồi.

“Nhưng mà nữ nhân khủng bố vừa mới một chưởng đánh bay Ma Tôn nói bọn chúng muốn vu oan cho Bồng Lai Tiên Đảo mà?” Quang Thắng vẫn chưa hiểu vấn đề nói.

“Mặc kệ Bồng Lai Đảo có oan hay không, chúng ta cũng phải đổ tội lên đầu chúng hiểu chưa?” Huyền Dạ Dũng nghiến răng nói.

“À, ta đã hiểu, haha… kế sách hay, ba tên Địa Ma Tôn này hình như cũng có thù với Bồng Lai Tiên Đảo, lần này trời cũng giúp chúng ta!” Quang Thắng hiểu ra cười lên ha hả.

PHỐC…

“A!” Tiếng cười chưa dứt, một tay của hắn đã bị Trúc Kiếm cắt xuống, thê lương gầm thét lên.

Độc Cô Ngạo Tuyết dung nhan lạnh lẽo, kẻ này chiến với nàng còn dám phân tâm, quả thật muốn chết.

“Tiện nhân, Bồng Lai Tiên Đảo dám cấu kết Ma Tu, để ta xem các ngươi làm sao giải thích với Săn Ma Điện!” Quang Thắng nén đau nhức, sắc mặt oán độc nói.

“Không phải chuyện ngươi nên lo!” Độc Cô Ngạo Tuyết hờ hững nói, Trúc Kiếm tiếp tục trảm xuống.

Mặc dù vẫn còn chiến đấu, nhưng lực chú ý của đám người vẫn còn tập trung vào chỗ Lạc Nam.

“Ba tên Ma Tu, rất tốt… các ngươi từ đâu xuất hiện? Dám xuất khẩu cuồng ngôn, Bồng Lai Tiên Đảo từ bao giờ quen biết các ngươi?”

Lạc Nam lớn tiếng nói, muốn để tất cả mọi người biết rằng, ba tên Ma Tu này chẳng hề dính líu gì đến Bồng Lai Tiên Đảo, lời nói trước đó của bọn chúng chỉ là đánh rắm.

Đương nhiên lúc này hắn vẫn đang trong hình dạng Lạc Yên, lấy tư cách đại diện cho Bồng Lai Tiên Đảo ngăn cản Ma Tu, không thể dùng hình dạng nam nhân được.

“Hừ, Bồng Lai Tiên Đảo dám lật lọng, các ngươi rõ ràng nhờ vả chúng ta phối hợp giết hai cái Địa Tôn Giới, lúc này thấy đã thắng chắc nên muốn trở mặt đúng không?” Ba tên Ma Tu dựa theo mệnh lệnh cười gằn, Ma Lực tỏa ra càng thêm nồng đậm.

“Chẳng lẽ thật sự là vậy?” Hai cái Địa Tôn Giới trong lòng nghi ngờ.

Bọn hắn không hiểu gì cả, bất quá cũng biết mọi chuyện đang đi theo hướng có lợi cho bên mình.

Nếu Bồng Lai Tiên Đảo thật sự nhờ vả ba tên Ma Tu, thì đây là tội chết… Săn Ma Điện tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Nếu Bồng Lai Tiên Đảo không cấu kết Ma Tu mà bị ám hại, chứng tỏ Bồng Lai Tiên Đảo vẫn còn địch nhân đang bí mật dùng độc kế.

Dù là trường hợp nào cũng bất lợi cho Bồng Lai Tiên Đảo.

“Ha hả, đám nữ nhân này tàn đời rồi!” Ảnh Lão cố gắng lấy sức cười lạnh, né tránh một chưởng của Thục Phi đang lao đến.

“Chúng ta cố trụ thêm một chút, chờ Săn Ma Điện xuất hiện!” Lưu Vũ sắc mặt vui vẻ nói.

“Ta đang cố đây!” Huyền Dạ Dũng hai tay tê dại, khóe miệng rỉ máu khi đón đỡ một Thương của Âu Dương Thương Lan.

“Ăn nói hàm hồ, ta sẽ đích thân bắt giữ các ngươi để hiến cho Săn Ma Điện chứng tỏ trong sạch!” Lạc Nam sắc mặt lạnh lẽo.

Huyễn Quang Vô Cực triển khai, thân thể của hắn đã biến mất tại chỗ.

RỐNG RỐNG RỐNG…

Trong cùng khoảnh khắc, Hỏa Thần Tướng, Mộc Thần cùng Băng Thần Tướng xuất thế… yểm trợ Lạc Nam.

“Bồng Lai Tiên Đảo dám lật lọng, giết!” Một Địa Ma Tôn ngửa đầu gào thét, cánh tay ngưng tụ Ma Lực, hung hăng cứng đối cứng với Địa Ma Tôn.

Một bên khác, Mộc Thần Tướng kết hợp Băng Thần Tướng mới miễn cưỡng chống lại một vị Địa Ma Tôn khác.

Không gian ầm ầm rạn nứt, đôi bên đánh đến thiên băng địa liệt.

“Chết!” Tên Địa Ma Tôn cuối cùng còn sót lại, nhắm thẳng đến Lạc Nam lao vụt đến.

Lạc Nam ánh mắt ngưng trọng, vì trận này vẫn còn những “khán giả” bên ngoài, không thể nào thi triển Tỏa Thiên Hắc Ám và bại lộ các con bài quan trọng được.

Đối chiến với một Địa Ma Tôn nếu không thể dùng bài, cũng chẳng hề đơn giản.

Trước đó Hợp Linh Chưởng thành công đẩy lùi ba Địa Ma Tôn, nhưng cũng chưa gây nên thương thế quá mức đáng kể nào cho bọn chúng.

“RỐNG!”

Địa Ma Tôn rít gào, Ma Lực hội tụ vào lòng bàn tay, một hư ảnh tà ma khủng bố như ẩn như hiện sau lưng hắn, hóa thành một đôi Ma Trảo vồ đến Lạc Nam.

Đứng trước cái Ma Trảo này, Lạc Nam sắc mặt nghiêm nghị, trong mắt có Bá Lực chậm rãi hình thành.

Bất quá, Bá Lực này không có sự dung nhập của Long Lực.

Lạc Nam thi triển Bát Môn Độn Giáp, kinh văn Bất Hủ bí mật xuất hiện trên toàn bộ cánh tay phải, khuất sau óng tay áo rộng thùng thình.

Hắn hít sâu một hơi, cánh tay nâng lên…

Trong khoảnh khắc, Bá Lực điên cuồng tụ hội, ở phía sau lưng Lạc Nam… hư ảnh một tôn Đại Phật đang lạnh lùng phẫn nộ, sáng rực cả bầu trời.

Hư ảnh Đại Phật này so với Quang Minh La Hán của Lưu Vũ còn uy phong hơn, lẫm liệt hơn.

“Phật Nộ Hàng Ma Quyền!”

Đế Cấp Vũ Kỹ vừa mới lĩnh ngộ, lần đầu hàng thế.

Lạc Nam huy quyền, Bá Lực cuộn trào, Đại Phật theo động tác của hắn, một quyền công thẳng mà ra.

ĐOÀNG!

Mang theo khí thế thần thánh trang nghiêm, Phật kinh ngâm tung vang dội tinh không, lực lượng hàn yêu trừ ma phẫn nộ gào thét.

Phật Nộ Hàng Ma Quyền là quyền pháp của Tây Phương Giáo, chuyên khắc chế Tà Ma.

Trước một Quyền này, dù tên Địa Ma Tôn đang bị khống chế cũng biến sắc mặt, Ma Trảo vừa tạo ra của hắn bị nghiền ép một cách triệt để đến nát bấy.

Đại Phật không có dấu hiệu dừng lại, một quyền mang theo tất cả phẫn nộ nện thẳng xuống thân thể Địa Ma Tôn.

PHỐC…

Địa Ma Tôn bay vọt ra ngoài, sau đó trong ánh mắt hãi hùng khiếp vía của toàn trường, chính thức chia năm xẻ bảy, hóa thành đầy trời máu tươi…

Ma Lực vẫn còn quanh quẩn chưa tán, hư ảnh Đại Phật sau lưng Lạc Nam dần dần hóa thành hư vô, Bá Lực thu hồi, Kinh Văn Bất Hủ chìm xuống, cánh tay phải đau nhức kịch liệt và rung lên lẩy bẩy.

Lạc Nam hít sâu một hơi ngăn cản xương cốt rệu rạo, lấy ra một viên Trị Thương Đan siêu to khổng lồ một ngụm cắn sạch.

Niết Bàn Linh Thủy cùng Sinh Mệnh Huyền Mộc nhanh chóng bao trùm lấy cánh tay của hắn.

Thân ảnh Lạc Nam hững hờ đứng giữa tinh không, toàn trường thật lâu lâm vào tĩnh lặng…

“Quái… quái vật… quái vật!” Lưu Vũ, Huyền Dạ Dũng, Ảnh Lão đám người run rẩy đến tận linh hồn.

Toàn bộ Lưu Quang Tinh và Dạ Ảnh Tinh cơ thể lạnh lẽo, nghĩ đến nếu Bồng Lai Tiên Đảo cho nhân vật này xuất chiến từ sớm, bọn hắn còn đánh cái rắm a.

Bồng Lai Tiên Đảo chúng nữ từng người ánh mắt lóe sáng vô số ngôi sao, mang theo độ sùng bái cực điểm nhìn bóng lưng “Lạc Yên”

Mộ Sắc Vy, Đạm Đài Uyển, Hoàng Y Thiền chúng nữ triệt để mê mẩn, hàm răng ngọc ngà cắn nhẹ bờ môi, trái tim đập lên kịch liệt.

Không có mỹ nữ nào không thích anh hùng, không thích cường giả.

Nhất là người này sinh hoạt cùng các nàng thời gian dài, các nàng biết hắn là nam nhân, trong lòng khó tránh khỏi cảm giác tình cảm.

Nam nhân bình thường khó thể lọt mắt những thiên tài tuyệt sắc như các nàng, nhưng Lạc Nam đã không thể dùng từ bình thường để hình dung.

Dù chưa nhìn thấy dung mạo thật sự của hắn, nhưng chỉ khí phách và bề nghễ thiên hạ, đã đủ mê đảo ngàn vạn nữ nhân rồi.

Vân Tu Hoa càng không cần phải nói, hận không thể bổ nhào vào lòng Lạc Nam, gò má đỏ thẫm.

“Thật là muốn chết người ta mà…” Thục Phi, Thục Thục với Phi Phi toàn thân nhộn nhạo, bị khí phách của Lạc Nam chấn phục.

Nghĩ đến tình cảnh vài ngày trước ba tỷ muội uyển chuyển nâng lên bờ mông cho hắn đâm vào rút ra, khe thịt màu mỡ giữa đôi chân ba nữ đã có chút ướt đẫm.

“Hừ, quả nhiên chỉ cần có người này có mặt ở hiện trường, ta đừng mong tỏa sáng!” Âu Dương Thương Lan ánh mắt thật lâu không thể rời đi bóng lưng Lạc Nam.

Thân ảnh Lạc Yên trước mắt và dung mạo nam nhân kia chậm rãi dung hợp, khiến gò má nàng xuất hiện một tia phơn phớt hồng.

Nam nhân này mới là tiêu điểm của toàn trường, nàng cam tâm tình nguyện làm nền cho hắn tỏa sáng, ở bất kỳ sân khấu nào.

“Đã mạnh đến mức độ này rồi sao…” Độc Cô Ngạo Tuyết lẩm bẩm trong miệng, ánh mắt điềm tĩnh như mặt hồ thu của nàng xuất hiện những tia sóng rất nhỏ.

Trước một quyền khủng bố vừa rồi, chỉ sợ có thể nghiền ép Rút Kiếm Diệt Sinh Thuật với năm thành của nàng.

Độc Cô Ngạo Tuyết đâu biết để thi triển Đế Cấp Quyền Pháp, Lạc Nam phải dùng đến Kinh Văn Bất Hủ bảo vệ cánh tay để tránh bạo liệt.

“Hì hì, càng mạnh càng tốt, tốt nhất là mạnh nhất vũ trụ, khi đó có Tiểu Yên bảo kê, để xem ai còn dám chống đối Manh Manh!” Đình Manh Manh hưng phấn vỗ tay cười tươi rói.

Trong lòng tiểu nha đầu đã bắt đầu suy nghĩ, có cường giả như Tiểu Yên làm chỗ dựa, ngày sau nghịch ngợm quậy phá cỡ nào cũng có hắn chống lưng, không cần sợ Đại Tỷ với Tiểu Tuyết nữa.

Lạc Nam ánh mắt đảo quanh tất cả một vòng, vận dụng Hồn Lực truyền vào thanh âm, bao phủ toàn trường nói:

“Bồng Lai Tiên Đảo chúng ta muốn diệt hai cái Địa Tôn Giới dễ như trở bàn tay, cần gì phải nhờ đến ba tên Địa Ma Tôn hỗ trợ? Kẻ nào muốn vu oan giá họa cho chúng ta, không cần biết các ngươi là ai… Lạc Yên ta không ngại giết!”

“Nói rất hay!” Chúng nữ Bồng Lai Tiên Đảo lớn tiếng tán thành.

Bồng Lai Tiên Đảo có Lạc Yên, muốn diệt hai cái Địa Tôn Giới cực kỳ dễ dàng, cần gì nhờ đến Ma Tu? Đây chẳng phải chuyện tiếu lâm sao?

Lạc Yên một mình đứng ra giết một cản hai, không cho ba tên Địa Ma Tôn bất kỳ cơ hội nào, đó là đã tỏ rõ thái độ, Bồng Lai Tiên Đảo không hề cấu kết Ma Tu.

“Khốn nạn, tính sao đây?” Bên trong không gian, Liệt Ứng Thiên sắc mặt khó coi hỏi.

Chấp Pháp Săn Ma cũng là âm trầm đến rỉ máu…

Mọi chuyện đã đi lệch toàn bộ dự tính của hắn, ánh mắt hắn hung hăng khóa chặt thân ảnh Lạc Yên, cũng là nữ nhân khốn kiếp này nhiều lần phá hư kế hoạch của hắn.

Theo dự kiến của Chấp Pháp Săn Ma, việc ba tên Địa Ma Tôn xuất hiện chắc chắn sẽ khiến toàn trường bất ngờ không ai lường trước được.

Chỉ cần ba tên bọn chúng tuyên bố cấu kết với Bồng Lai Tiên Đảo, sau đó nhanh chóng giết chết vài tu sĩ của hai cái Địa Tôn Giới làm bằng chứng… nhiệm vụ của bọn chúng xem như hoàn thành.

Đến lúc đó đổ tội lên đầu Bồng Lai Tiên Đảo… dù các nàng có nhảy xuống sông hoàng hà cũng rửa không sạch.

Nào ngờ Lạc Nam phản ứng quá nhanh và nhạy cảm, trực tiếp đứng ra nghiền ép ba tên Địa Ma Tôn, không cho chúng nó bất kỳ cơ hội nào ngoài vài lời miệng lưỡi.

Như thế, muốn giá họa cho Bồng Lai Tiên Đảo chỉ sợ không dễ.

“Liều, đã đến nước này chúng ta chỉ đành cưỡng từ đoạt lý, không cho bọn hắn bất kỳ cơ hội chống đối nào!” Chấp Pháp Săn Ma hít sâu một hơi, cắn răng quyết định.

“Nếu bọn chúng phản kháng thì sao? Với thực lực của nữ nhân khủng bố kia, chỉ sợ chúng ta không làm gì được Bồng Lai Tiên Đảo!” Liệt Tung Hoàng kiêng kỵ Lạc Nam vô cùng.

“Dám phản kháng Săn Ma Điện, lão phu ước gì chúng dám làm như vậy!” Chấp Pháp Săn Ma cười gằn nói:

“Chúng ta ra!”

“Còn hai tên Địa Ma Tu, ta bắt luôn một thể!” Lạc Nam cao giọng nói, đang định thi triển thế công.

“Săn Ma Điện đến!”

Theo một thanh âm như thông báo, hàng loạt cổ khí tức mạnh mẽ bất chợt hàng lâm.

Chỉ thấy đi đầu là một Hắc Ảnh cưỡi trên Giao Long, mang theo uy thế cuồn cuộn phá không mà xuất, chính là Chấp Pháp Săn Ma.

Mà sau lưng hắn, Liệt gia chúng cường giả nghiêm chỉnh tầng tầng lớp lớp, chính là Liệt Ứng Thiên đám người.

Thấy tình cảnh này, Lạc Nam trước hết ra vẻ vui mừng, kinh hỉ hô to:

“Săn Ma Điện các vị cường giả đến rất kịp lúc, có ba tên Địa Ma Tu xuất hiện, ta đã thay mặt các vị giết chết một tên, ngăn cản hai tên… mau trọng thưởng cho ta!”

“Hừ!” Chấp Pháp Săn Ma đám người trong lòng hừ lạnh, hận không thể cho Lạc Nam một cái tát.

Bất quá ngoài mặt bọn hắn vẫn cực kỳ bình tĩnh, nhìn thẳng về phía Huyền Dạ Dũng đám người trầm giọng hỏi:

“Săn Ma Điện chúng ta cảm ứng được có Ma Lực nên vừa mới đến, hiện tại hai tên Ma Tu vẫn còn ở đây, mau giải thích chuyện gì xảy ra?”

“Ma Tu, mau chóng thúc thủ chịu trói!” Cùng lúc đó, Liệt Ứng Thiên và Liệt Tung Hoành mạnh mẽ ra tay, hai tên Địa Ma Tu “chống cự quyết liệt” nhưng vẫn bị hai người cường thế bắt giữ.

Trong lúc này, hai tên Ma Tu vẫn có sức mở miệng hò hét: “Bồng Lai Tiên Đảo mau cứu chúng ta, mình là đồng minh mà!”

“Hả? Đồng minh của Bồng Lai Tiên Đảo?” Liệt Ứng Thiên nghe vậy “biến sắc mặt”, quát lạnh:

“Bồng Lai Tiên Đảo dám cấu kết Ma Tu sao? Các ngươi muốn cùng toàn bộ Tiên giới là địch!”

Chúng nữ Bồng Lai Tiên Đảo không nói lời nào, toàn bộ tập trung về sau lưng Lạc Nam, giao hết quyền cho hắn giải quyết, mỗi người các nàng đều đang cực kỳ nén giận.

“Bồng Lai Tiên Đảo không hề cấu kết Ma Tu! Tại hạ vừa giết một tên để tỏ lòng trong sạch!” Lạc Nam nghĩa chính ngôn từ nói.

“Không! Các ngươi có!” Huyền Dạ Dũng, Lưu Vũ, Ảnh Lão đám người cười lạnh quát.

Bọn hắn cung kính tiến lên, nhìn Chấp Pháp Săn Ma đáp:

“Bẩm các vị Săn Ma Điện cường giả, Bồng Lai Tiên Đảo cấu kết với ba tên Ma Tu này, sau đó vì lợi ích không hợp nên đã trở mặt, bất quá tội cấu kết không thể bỏ qua được!”

“Lớn mật!” Chấp Pháp Săn Ma nghe vậy ngửa đầu lên trời rít gào, ánh mắt trừng thẳng Lạc Nam:

“Các ngươi còn gì để nói? Nhân chứng và vật chứng hiện đã rõ ràng, tội nhân Ma Tu và hai cái Địa Tôn Giới đều vạch tội Bồng Lai Tiên Đảo! Mau theo chúng ta về Săn Ma Điện lĩnh tội!”

“Chấp Pháp Săn Ma lời ấy sai rồi, hai cái Địa Tôn Giới này là kẻ thù của Bồng Lai Tiên Đảo, bọn chúng đương nhiên muốn vu oan hãm hại chúng ta!” Lạc Nam bình tĩnh cười nhạt đáp:

“Các vị chưa điều tra rõ ràng đã muốn bắt Bồng Lai Tiên Đảo, thật sự có chút lợi dụng quyền thế nha!”

“To gan!” Chấp Pháp Săn Ma trừng mắt nhìn, lạnh lẽo nói:

“Ngươi muốn chứng minh Bồng Lai Tiên Đảo trong sạch, có bằng chứng không?”

Trong lòng Săn Ma Điện và hai cái Địa Tôn Giới âm thầm cười nhạt, Bồng Lai Tiên Đảo lúc này bị toàn diện nhắm vào, không có tội cũng thành có tội, để xem ai có thể vì các ngươi ra mặt.

“Đương nhiên là có người làm chứng!” Lạc Nam lại càng cười quỷ dị.

“Ai?” Liệt Ứng Thiên cười gằn: “Đừng nói là đám nữ nhân Bồng Lai các ngươi tự làm chứng cho nhau? Nếu không đưa ra được nhân chứng, Săn Ma Điện sẽ lập tức động thủ bắt giữ Bồng Lai Tiên Đảo!”

“Chúng ta nguyện hỗ trợ Săn Ma Điện bắt giữ tội nhân một phen!” Lưu Vũ, Ảnh Lão cung kính lên tiếng.

“Các vị đừng vội thế chứ, ta sợ lắm!” Lạc Nam nhếch miệng cười tà, ánh mắt trêu tức nhìn toàn trường một vòng, sau đó trịnh trọng nói ra:

“Kính mời nhân chứng của Bồng Lai Tiên Đảo xuất hiện!”

RĂNG RẮC…

Trong khoảnh khắc, hư không ở gần chiến trường cấp tốc nứt ra… vài thân ảnh trong đó ung dung xuất hiện.

Mà khi chứng kiến mấy vị này, Chấp Pháp Săn Ma sắc mặt đại biến, cả kinh thốt lên:

“Mộng Gia!?”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300