Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 282
Phần 282

“Hứ, là chàng kêu thiếp làm chứ bộ?” Địa Ngọc Huyền làm nũng trề môi, còn bỏ tay ra khỏi côn thịt của hắn ra vẻ không cần.

“Hắc hắc!” Lạc Nam cười xấu xa: “Nhưng nàng là của ta mà, thân thể cũng là của ta… ta muốn chơi thì chơi chứ?”

Đùa nghịch một phen, khẩn trương trong lòng Địa Ngọc Huyền cũng biến mất… Lạc Nam nhân cơ hội cúi thấp đầu, tách ra hai bắp đùi đang kẹp chặt của nàng, nhìn vào nơi thầm kín đó.

“Của nàng đẹp quá Tiểu Huyền ơi…”

Chỉ thấy cô bé của nàng màu mỡ đầy nước nhờn trong suốt, thuần một màu hồng đỏ mê người, hai mép môi khéo léo khép kín, hạt lê như hồng bảo thạch tô điểm bên trên, nhúm cỏ tơ màu hạt dẻ tô điểm khiến chốn thiên thai càng thêm đặc biệt.

Lạc Nam kề môi vào hôn lên đôi môi dọc đó, đầu lưỡi nhẹ nhàng tiến ra quét sạch một khe chất ngọt.

“Á, chàng làm cái gì…” Địa Ngọc Huyền nhắm tịt mắt lại, một cơn sướng pha kèm tê ngứa chạy dọc lên đỉnh đầu khiến nàng xém hôn mê bất tỉnh.

Lạc Nam nhìn kỹ, ngón tay tách nhẹ hai mép môi sang hai bên, chứng kiến từng ngõ ngách màu hồng phấn ở bên trong mời gọi, thủy triều tuôn ra như suối.

Đầu lưỡi hắn tách ra hai mép tiến vào, tận tình thưởng thức hương vị trinh nữ của nàng.

Mùi vị nồng đậm đặc hữu của nữ nhân quá mức mỹ diệu, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào…

“Đừng… thiếp xin chàng đó, chết mất…” Địa Ngọc Huyền hai tay che mặt, thân thể yêu kiều run lên bần bật theo mỗi động tác của chiếc lưỡi ma quái.

Đầu óc nàng như lơ lửng trên mây, thân thể giống có nhiều con kiến đang bò vậy.

Lạc Nam không ngờ Địa Ngọc Huyền mẫn cảm đến như vậy, chỉ mới một chút mà hắn đã không thể nuốt hết ngọc dịch từ hạ thể nàng rồi.

“Sướng không nàng?” Lạc Nam liếm mép hỏi.

“Sướng… nhưng mà thiếp ngứa quá!” Địa Ngọc Huyền thở hổn hển, hai bầu sữa chập chùng lên xuống.

“Để ta gãi ngứa cho nàng!” Lạc Nam hơi thở nặng nhọc, hắn cũng sắp không nhịn nổi rồi.

Cầm lấy đôi chân dài của Địa Ngọc Huyền tách sang hai bên, u cốc đó lại hơi mở ra mời gọi, côn thịt của Lạc Nam thành thạo tìm đến vị trí trung tâm, đầu quy chen vào nơi chật chội, nằm im tại nơi đó.

“Yêu thiếp đi chàng, thiếp yêu chàng lắm…” Địa Ngọc Huyền ánh mắt mang theo vẻ chờ mong.

“Nàng yêu ta từ khi nào?” Lạc Nam hạ thấp người hôn hít má nàng hỏi.

Địa Ngọc Huyền ánh mắt mê ly, nàng cố gắng suy nghĩ nhưng không có câu trả lời…

Chẳng biết từ bao giờ, hình bóng của nam nhân này đã đi vào tâm trí của nàng không sao thoát đi được, trước đây nàng có hảo cảm với hắn, tò mò về hắn, nhưng theo thời gian dần trôi… tình cảm ngày càng lớn, mỗi hành động của hắn, mỗi trận chiến của hắn, cách đối nhân xử thế của hắn thật sự khiến nàng mê say.

Với thực lực của hắn đã là thần đối với Địa Tiên Môn, lẽ ra phải dùng một tư thái cao cao tại thượng của kẻ bề trên nhìn xuống mới đúng.

Nhưng mà… hắn lại khiêm nhường lễ độ, thành tâm chân thành tôn trọng với phụ thân của nàng, với mỗi một vị trưởng bối của nàng.

Sau lần trở về này, Địa Ngọc Huyền đã thật sâu trầm luân… không giữ lại chút nào chủ động bày tỏ tình cảm với hắn.

“Thiếp không biết đã yêu chàng từ khi nào, thiếp chỉ biết bây giờ, sau này và mãi mãi… tình cảm của thiếp sẽ ngày một lớn hơn, chỉ thuộc về một mình chàng!” Địa Ngọc Huyền mím môi nói.

Lạc Nam hôn sâu lên môi nàng, quấn chặt lấy đầu lưỡi của mỹ nhân, truyền âm nói:

“Từ cái lúc đau lòng khi thấy nàng trọng thương sau khi đám Địa Tôn Giới công Đảo! Ta biết mình có tình cảm với nàng!”

Địa Ngọc Huyền trong lòng như được nếm mật, điên cuồng hôn Lạc Nam, gấp gáp truyền âm:

“Vào đi chàng, vào trong thiếp… hòa hợp cùng thiếp!”

ÓT…

Theo một cú thúc hông toàn lực của Lạc Nam, côn thịt hung bạo xé tan màn mỏng, xuyên qua tầng tầng lớp lớp thịt mềm, chạm đến tận đỉnh hoa tâm.

“Hức…” Địa Ngọc Huyền nấc lên một tiếng, nước mắt nơi khóe mi cùng máu đào đỏ thẫm giữa hai chân cùng lúc chảy ra…

Hai người đã gắn kết cùng một chỗ, côn thịt to lớn như kỳ tích lấp đầy được đóa hoa hồng chật chội…

Cảm giác hàng loạt sự mỹ diệu vây quanh thân côn, Lạc Nam trầm giọng hỏi: “Đau không nàng?”

Hắn liếm láp nước mắt trên mặt Địa Ngọc Huyền một cách đầy thương tiếc.

“Không, thiếp hạnh phúc lắm… nhấp đi chàng, mặc kệ thiếp!” Địa Ngọc Huyền hơi thở có chút đứt quãng, nàng cảm giác được côn thịt giật giật, biết nó đang nín nhịn cực kỳ khó chịu.

Lạc Nam không vội, hắn hôn Địa Ngọc Huyền, mân mê bầu sữa của nàng, vuốt ve toàn thân nàng, vuốt ve đôi chân dài miên mang của nàng từ gót đến đùi, để cơn đau của Địa Ngọc Huyền lắng xuống.

Lát sau, nhìn thấy chân mày của nàng đã giãn ra, vùng hông mới bắt đầu nhấp một cách chậm rãi…

“Ưm… ưm…” Địa Ngọc Huyền thở hắt ra tận hưởng, đã có cơn sướng dần dần kéo đến…

“Bót quá bảo bối…” Lạc Nam cười nói.

“Là của chàng quá to!” Địa Ngọc Huyền trừng yêu hắn.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, khóe miệng treo nụ cười mãn nguyện.

BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…

Lạc Nam gia tăng tốc độ, hạ thể hai người ma sát lấy nhau vang lên thanh âm mẫn cảm, Ngũ Long Đế Cung hiểu ý thả chậm tốc độ.

Lướt qua biển sao lấp lánh, lướt qua từng dãy ngân hà lộng lẫy, Địa Ngọc Huyền tiếng ư ử:

“Ưm… ưm… hức…”

Lạc Nam nhấp hết sức dữ dội, côn thịt thụt ra thụt vào lúc cạn lúc sâu, đem cơ thể Địa Ngọc Huyền trập trùng lên xuống, hai bầu sữa nẩy tưng tưng vô cùng thích mắt.

Thấy nàng xấu hổ cắn môi đè nén tiếng rên, Lạc Nam cười nói: “Cứ thoải mái đi nàng, ta kiểm soát hết rồi không ai nghe thấy đâu, ta thích nàng rên rỉ!”

Địa Ngọc Huyền nghe xong như được giải phóng gông cùm, hai mắt lim dim, môi đỏ mở to rên rỉ:

“Sướng chết thiếp, chơi chết thiếp đi chàng… Sướng… thiếp sướng, chàng tuyệt quá!”

Âm thanh nữ nhân rên rỉ vang vọng tinh không, tiếng thở dốc của nam nhân cũng ngày càng nặng nề.

Côn thịt lần đầu xâm nhập u cốc mới lạ, sự chật chội và cảm xúc mới mẻ đánh úp lên dây thần kinh khoái cảm của cả hai người.

Trong lúc Lạc Nam nhấp, Địa Ngọc Huyền lên đỉnh liên tục vài lần, nước nôi ướt sũng cả giường nệm.

Chẳng biết bao lâu sau, Lạc Nam đã bế thốc nàng dậy rời khỏi giường, để Địa Ngọc Huyền hai tay chống vào lan can Cung Điện, hắn đứng phía sau vừa vòng tay phía trước nghịch bầu sữa, vừa dùng côn thịt thúc mạnh vào cô bé của nàng.

Ở tư thế này sau mỗi lần nhấp, vùng dưới của Lạc Nam đều chạm trực tiếp vào mông thịt của Địa Ngọc Huyền mềm mại co giãn như chăn bông, vô cùng thoải mái.

Ánh mắt hai người nhìn thẳng về phía trước, nơi năm con Kim Cương Cốt Long vẫn đang hành tẩu, xuyên qua tầng tầng không gian.

“Thiếp chịu hết nổi… thiếp lại sắp ra rồi Tiểu Nam…” Địa Ngọc Huyền hai chân thon dài như muốn mềm xuống, yêu kiều thở không thành tiếng.

Linh hồn nàng như đang lơ lửng trên chín tầng mây, triệt để được hắn đưa đến miền cực lạc.

Lạc Nam điều chỉnh tư thế để nàng quay lại tựa lưng vào vách lan can, hai người đối diện với nhau.

Hắn tách đôi chân thon dài của nàng kẹp vào hông mình, côn thịt từ phía trước một lần nữa xâm nhập.

“Hôn thiếp…” Địa Ngọc Huyền ôm chặt cổ Lạc Nam, tìm đến môi hắn.

Lạc Nam nhanh chóng vươn ra đầu lưỡi cho nàng ngậm lấy, côn thịt ra sức chạy nước rút.

BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…

“Á, thiếp ra đây chàng ơi!”

“Ta ra cùng với nàng!”

Theo hàng trăm cú nhấp mạnh mẽ cuối cùng, tiếng rên rỉ cao vút của nữ nhân và thanh âm khàn khàn đè nén của nam nhân vang lên đồng thanh.

Vô tận sinh mệnh của Lạc Nam bắn thẳng vào nơi tận cùng, hòa quyện cùng suối nguồn của Địa Ngọc Huyền.

Hai người ôm siết lấy nhau tận hưởng khoái cảm, ngả lưng xuống giường nệm…

Không biết qua bao lâu sau, Địa Ngọc Huyền hoảng hốt vì côn thịt vẫn còn cứng cáp trong cơ thể mình mà Lạc Nam cũng đang muốn đè nàng xuống nhấp.

“Tha cho thiếp…” Địa Ngọc Huyền gương mặt tuyệt mỹ mếu máu hết sức đáng yêu.

“Một lần nữa nha nàng!” Lạc Nam tham lam nói.

“Thiếp như vũng bùn rồi!” Địa Ngọc Huyền lắc đầu như trống bỏi, ánh mắt bất chợt sáng lên:

“Chàng rút ra đi!”

Lạc Nam nghe lời nàng, lật đật rút ra mặc dù còn luyến tiếc.

Côn thịt mang theo dung dịch và màu đỏ hồng bạo lộ ngoài không khí.

U cốc của Địa Ngọc Huyền quả thật đã sưng đỏ tấy lên, hai mép môi vẫn còn chưa khép lại được.

Lạc Nam thương tiếc vuốt ve âu yếm lấy nó, Niết Bàn Linh Thủy chảy ra xoa diệu lấy.

“Ưm… đa tạ phu quân thương xót!” Địa Ngọc Huyền yêu kiều nói một câu, quỳ gối xuống giữa hai chân Lạc Nam.

“Tiểu Huyền…” Lạc Nam trong lòng rung lên.

“Chàng hôn của thiếp được, thiếp cũng hôn của chàng được mà…” Địa Ngọc Huyền ánh mắt lả lướt gợi tình, hé mở đôi môi anh đào đem thân côn cứng cáp còn ướt đẫm ngậm vào trong miệng.

Đầu lưỡi ướt át chăm sóc thân côn một cách chu đáo…

Giữa vô tận tinh không, bên trên Ngũ Long Đế Cung cao quý, một nam nhân khép hờ hai mắt, tận hưởng cuộc sống không thua đế hoàng.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300