Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 53
Phần 53

“Tiểu nữ oa ngươi sẵn sàng?”

Thủy Sơn Viên Hầu khóe miệng cười gằn, nha đầu này dám xem thường nó, không thấy thi thể vẫn chưa lạnh của một đám thiên tài đang nằm lăn lóc bên dưới chân sao?

Địa Ngọc Huyền hít sâu một hơi, toàn thân thả lỏng, bên trong cơ thể Thổ tiên lực đang nhanh chóng vận chuyển, trầm giọng nói ra:

“Lên đi! Cho ta xem thử một kích của Ngọc Yêu Viên Mãn mạnh đến mức nào!”

“Ồ? Ngươi không có ý định làm ra tư thế phòng thủ?” Thủy Sơn Viên Hầu có chút kinh ngạc hỏi.

Địa Ngọc Huyền thân thể uyển chuyển mềm mại hết sức tự nhiên, không vận chuyển lực lượng bao phủ quanh thân, cũng không thấy có dấu hiệu phản kích…

“Nữ nhân này chẳng lẽ…” Thủy Sơn Viên Hầu có chút kinh ngạc, chẳng lẽ nàng đã nhận ra cách thức vượt ải?

Bất quá nếu đã thành công nhận ra… chứng tỏ nữ nhân này mưu trí có đủ, nó cũng không thể tự ý thay đổi quy tắc.

Nghĩ đến đây, không tiếp tục chần chờ, Thủy Sơn Viên Hầu cấp tốc vận chuyển Thủy Hệ Tiên Lực, bao trùm lấy đầu nắm tay.

Thân thể to lớn của nó lùi lại một bước lấy đà, trong ánh mắt ngưng trọng của Địa Ngọc Huyền, thân thể to lớn nhảy vọt một cái, nắm tay khỉ hết sức thong thả nhẹ nhàng hướng về phía nàng đấm đến.

Không sai… là nhẹ nhàng, một đấm của Thủy Sơn Viên Hầu cực kỳ nhẹ nhàng, động tác cũng là chậm chạp cực kỳ, Thủy Tiên Lực thong thả mà đến, khóa chặt lấy toàn thân Địa Ngọc Huyền.

Khó có thể tin với thân thể to lớn, uy phong lẫm lẫm có chút lóc chóc của Thủy Sơn Viên Hầu lại đánh ra loại Quyền pháp nhìn có phần yếu ớt nữ tính như vậy.

Một đấm này y như không có ẩn chứa nguy hiểm, nhìn qua cũng chẳng thấy chút lực sát thương nào, hoàn toàn không giống uy thế do một Ngọc Yêu Viên Mãn triển khai.

Bất quá đứng trước đòn công kích tưởng chừng yếu mềm như vậy, Địa Ngọc Huyền lại là sắc mặt nghiêm túc như chưa từng có, hai tay cấp tốc kết ấn, môi đỏ quát lạnh:

“Đại Địa Phá Thiên Trụ!”

ẦM ẦM ẦM…

Mặt đất chấn động dữ dội, Thổ Tiên Lực gầm thét ngưng tụ, một cái Thổ Trụ sắt lẹm khổng lồ đâm thẳng mà lên, sừng sững như một ngọn núi chắn trước mặt Địa Ngọc Huyền, muốn bảo vệ nàng ở phía sau.

Nhưng mà đứng trước một căn Thổ Trụ vững vàng kiên cố như vậy, một quyền của Thủy Sơn Viên Hầu lại hóa thành trạng thái hư ảo nhẹ nhàng xuyên thấu như đi qua không khí, hết sức kỳ dị.

“Quả nhiên là không thể thủ!” Địa Ngọc Huyền sắc mặt khó coi, không dám có chút chần chờ hai tay cấp tốc kết ấn.

Ở trong khoảnh khắc một quyền kia sắp tiếp cận, Địa Ngọc Huyền đem toàn bộ Thổ Tiên Lực vận chuyển, hình thành Thiết Thổ cứng rắn kiên cố bao trùm toàn diện bên trong cơ thể.

Từ đan điền, từ lục phủ ngũ tạng, từ từng mạch máu nhỏ li ti, tất cả bộ phận trong cơ thể nàng đều được Thiết Thổ bao trùm, mà ở bên ngoài da thịt lại không có chút phòng thủ, nhìn qua như ở trạng thái bình thường.

Nhưng chính biểu hiện lúc này của Địa Ngọc Huyền lại khiến Thủy Sơn Viên Hầu ánh mắt híp lại.

Một quyền kia rốt cuộc chạm vào Địa Ngọc Huyền…

Nhưng không có va chạm mãnh liệt như tưởng tượng, trái lại giống với cảnh tượng vừa rồi khi xuyên thấu Trụ Đất, lúc này đây vô số Thủy Tiên Lực từ một quyền của Thủy Sơn Viên Hầu quỷ dị xuyên qua da thịt của Địa Ngọc Huyền, tiến vào trong cơ thể nàng.

“Bạo!”

Thủy Sơn Viên Hầu cười khặc khặc nói ra.

OÀNH OÀNH OÀNH…

Một quyền kia ở trong cơ thể Địa Ngọc Huyền trực tiếp bạo tạc, lực lượng cô đọng đến cực điểm không chút bài tiết ra ngoài, uy thế Ngọc Yêu Viên Mãn mãnh liệt chỉ một người cảm thụ được.

“PHỐC!”

Địa Ngọc Huyền môi mọng rỉ máu, sắc mặt tái nhợt một chân quỳ trên mặt đất…

Ở bên trong cơ thể nàng, Thiết Thổ bị lực lượng bạo tạc khiến cho nứt ra, sau đó có dấu hiệu tan vỡ…

Địa Ngọc Huyền điên cuồng vận chuyển Thổ Tiên Lực tụ hội mà về để gia cố…

Quá trình tranh đấu diễn ra không ngừng, Thủy Tiên Lực thì điên cuồng tàn phá, mà Thổ Tiên Lực lại cố gắng phòng ngự và chữa trị.

Mãi đến khi Thủy Tiên Lực tan hết cũng là lúc Địa Ngọc Huyền thở hổn hển, sắc mặt tuyệt mỹ hồng hào tái nhợt, sau cùng chật vật đứng lên lau khóe máu nơi khóe miệng.

Hiển nhiên nàng đã thành công giữ mạng, chỉ bị nội thương mà thôi.

“Tiểu nữ oa không tệ, vậy mà nhìn thấu nguyên lý Quyền Pháp của lão Viên ta!” Thủy Sơn Viên Hầu gãy gãy đầu nói.

“Đó là quyền pháp gì?” Địa Ngọc Huyền sắc mặt vẫn còn kiêng kỵ hỏi.

Môn Quyền Pháp của con khỉ này quá mức quỷ dị, nó trực tiếp bỏ qua va chạm vật lý, mang theo lực lượng xuyên thấu qua tất cả đến khi nào người ra quyền kích nổ thì mới thôi.

Một quyền xuyên qua Đại Địa Phá Thiên Trụ của nàng, sau đó xuyên qua cơ thể của nàng tiến vào bên trong và kích nổ.

Nếu không phải đã khám phá ra nguyên tắc bên trong đó và sớm tranh thủ bảo vệ lục phủ ngũ tạng, lúc này nàng đã là một cỗ thi thể hoàn chỉnh rồi.

“Quyền pháp này của Lão Viên ta gọi Phá Nội Quyền, là một môn Vương Cấp Quyền Pháp, tiểu nữ oa ngươi chống lại nó xem như không tệ!” Thủy Sơn Viên Hầu mặt mày nhăn nhó cười khặc khặc nói.

“May mắn nhìn ra chút manh mối mà thôi!” Địa Ngọc Huyền khiêm tốn nói.

“Ngươi phát hiện ra nguyên lý của Phá Nộ Quyền nhờ dựa vào mấy cái xác này đúng chứ?” Thủy Sơn Viên Hầu chỉ vào một đám thi thể nam nữ dưới chân nói ra.

“Không sai!” Địa Ngọc Huyền không phủ nhận gật đầu nói:

“Theo lý mà nói sau khi va chạm với một Ngọc Yêu như ngươi, xác của bọn họ không ít thì nhiều phải để lại vết thương mới đúng, vậy mà tất cả thi thể đều nguyên vẹn không chút vết xước, từ đó ta suy đoán thủ đoạn công kích của ngươi sẽ chủ yếu nhắm vào bên trong!”

“Không tồi!” Thủy Sơn Viên Hầu gãy gãy đầu, là nó chủ quan không dẹp bỏ đám thi thể, từ đó để Địa Ngọc Huyền nhìn ra sơ hở.

Bất quá nhìn ra nguyên tắc của Phá Nội Quyền là một chuyện, có thể chống lại hoặc phòng ngự khi đối diện với nó lại là chuyện khác.

Cửa ải tiến vào Võ Đài Chung Kết do các Vương Cấp Thế Lực thiết lập khó nhai như vậy, chẳng trách ở nhiều kỳ Tuyển Tử Đại Hội không ai thành công đặt chân vào Võ Đài Chung Kết.

“Nếu ta là Ngọc Tiên Viên Mãn, đối diện với Phá Nội Quyền chưa chắc sẽ chật vật như vậy… thậm chí có thể đấu với con khỉ này một trận!” Địa Ngọc Huyền trong lòng âm thầm suy nghĩ, ánh mắt lấp lóe nói:

“Ta đi tiếp được chứ?”

“Hắc hắc, cứ tự nhiên!” Thủy Sơn Viên Hầu cười ngây ngô, né sang một bên tránh đường cho Địa Ngọc Huyền.

Địa Ngọc Huyền hít sâu một hơi, nhìn dãy núi cao không thấy đỉnh… ở phía bên kia chính là mục tiêu, cũng là nơi sẽ diễn ra trận chiến cuối cùng để chọn lấy 16 người ưu tú nhất.

Võ Đài Chung Kết.

Ở một khu vực khác, Lạc Nam trong vai Lạc Yên liếc đôi mắt đẹp nhìn lên, chứng kiến dãy núi cao vút nhìn không thấy đỉnh, âm thầm lẩm bẩm:

“Dãy núi này ngăn cách hoàn toàn với khu vực bên ngoài Bí Cảnh, chẳng lẽ Võ Đài Chung Kết nằm phía sau nó?”

Nghĩ đến đây không chút do dự, Huyễn Quang Vô Cực triển khai đến cực hạn phá không mà lên, muốn vượt qua đỉnh núi.

Dù cao đến đâu, với tu vi Cực Tiên ở thời điểm hiện tại… không trung đã không còn là chướng ngại với Lạc Nam hắn nữa rồi.

Chỉ là rất nhanh, Lạc Nam cảm giác được có một cổ khí thế khóa chặt lấy hắn khiến toàn thân trở nên không được thoải mái.

XOẠT…

Có âm thanh ngự không vang lên, một mùi hương thơm thoang thoảng lan khắp thiên địa, trước mắt Lạc Nam xuất hiện một thân ảnh.

Nữ nhân thân mặc áo choàng rộng thùng thình che phủ cơ thể, tóc dài màu tím như thác nước huyền ảo nhẹ nhàng chảy xuống, mặt nạ trắng bạc che đậy dung nhan để lộ đôi mắt màu hổ phách.

“Vị tiểu thư này có chuyện gì sao?” Lạc Nam có chút kỳ quái hỏi, hắn hình như không biết nữ nhân này nha, huống hồ hiện tại đang trong hình dáng của Yên Nhược Tuyết cũng chẳng quan hệ gì với ai, vì sao bị chặn đường rồi?

Bất quá Lạc Nam có thể khẳng định một điều nữ nhân này không phải nhân vật dễ chọc, chỉ riêng nàng có thể đuổi kịp và ngăn cản trước mặt khi hắn đang toàn lực thi triển Huyễn Quang Vô Cực đã chứng minh xét về phương diện tốc độ nàng đã không kém gì hắn.

Chưa kể các tôn Đại Đỉnh trong Đan Điền đang có dấu hiệu rung lên, chứng minh nữ nhân đeo mặt nạ này sở hữu ít nhất một loại Thiên Địa Dị Vật.

“Thành công tiếp một kích của ta, thả cho ngươi đi tiếp!” Từ sau lớp mặt nạ, nữ nhân nhàn nhạt nhìn thiếu nữ trước mặt nói ra.

Nàng không hiểu vì sao một Cực Tiên như thiếu nữ có thể đi đến tận nơi này, bất quá vì đã được phân phó trở thành người thử thách các thí sinh nên nàng sẽ không nương tay, dù thực lực của bọn họ nằm ở mức nào.

“Bệnh thần kinh!” Lạc Nam nhìn nữ nhân đeo mặt nạ trợn mắt nói một tiếng, không tiếp tục để ý đến nàng… Huyễn Quang Vô Cực triển khai đến cực hạn, cấp tốc muốn rời đi.

Ở đâu ra muốn hắn tiếp một kích của nàng? Ăn no rừng mỡ sao?

“Cái này…”

Biểu hiện của Lạc Nam khiến nữ nhân đeo mặt nạ nhất thời trừng to mắt, hiển nhiên nàng chưa từng thấy qua trường hợp nào như hiện tại, thiếu nữ Cực Tiên vậy mà dám chửi nàng thần kinh, còn thản nhiên không muốn tiếp nhận thử thách?

“Hừ!”

Yêu kiều hừ lạnh một tiếng, áo choàng tung bay… nữ nhân đeo mặt nạ chân đạp Thân Pháp, cấp tốc truy kích Lạc Nam.

Bên ngoài Chiến Trường, nhìn cảnh tượng Lạc Yên bỏ chạy mà nữ nhân đeo mặt nạ ra sức truy đuổi, ánh mắt vốn hờ hững như nước của Độc Cô Ngạo Tuyết hiếm thấy hiện lên một tia cảm thấy hứng thú.

“Không biết Lạc Yên sẽ làm cách nào để vượt qua nàng…” Độc Cô Ngạo Tuyết ở trong lòng lẩm bẩm một tiếng.

Hiển nhiên nữ nhân đeo mặt nạ chính là người của Bồng Lai Tiên Đảo cử ra để trở thành một trong bốn cửa ải, không ngờ Lạc Yên trực tiếp chạm mặt rồi.

Nghĩ đến nữ tử đeo mặt nạ là một trong những đệ tử kiệt xuất nhất Bồng Lai Tiên Đảo thời điểm hiện tại, không biết Lạc Yên sẽ làm thế nào đây.

“Ta nói ngươi đứng lại!”

Nữ tử đeo mặt nạ thở phì phò quát lớn, làm sao còn bộ dáng ung dung như lúc ban đầu?

Bởi vì lúc này đây… sau lưng thiếu nữ Cực Tiên kia đã đột ngột xuất hiện một đôi Hỏa Dực xanh thẳm như bầu trời, trực tiếp gia tăng tốc độ trên diện rộng, đuổi theo vất vả vô cùng.

“Nữ nhân này có bệnh sao? Vừa ra vẻ thần bí lại còn muốn ta đón một kích của nàng?” Lạc Nam vừa chạy sắc mặt vừa mộng bức.

Hắn thật lòng không hiểu mình rốt cuộc có thù oán gì với nàng, vì sao đuổi riết hắn không chịu nhả?

Thân mang Phi Tiên Ngoa và Phi Tiên Áo Choàng, vừa thi triển Huyễn Quang Vô Cực, vừa dùng Bát Hoang Hoành Thiên Viêm, lại kết hợp thêm Tốc Môn vẫn bị đu bám, tốc độ của nữ nhân đeo mặt nạ cũng là cực kỳ kinh khủng.

Nữ tử đeo mặt nạ cũng là vừa thẹn vừa giận, một Ngọc Tiên Viên Mãn như nàng lại không thể trực tiếp bắt được thiếu nữ kia, thật sự khó tin.

Phải biết thân pháp nàng thi triển cũng là Vương Cấp đấy, áo choàng tung bay, thân thể hóa thành từng luồng từng luồng ảo ảnh màu tím xẹt qua hư không, cực kỳ quỷ dị.

Mặc dù là như vậy, thì khi đứng trước các loại thủ đoạn của Lạc Nam vẫn chưa thể bắt được hắn.

Hai người đuổi bắt một vòng lớn trên không trung khiến không ít người chú ý, ngay cả con Thủy Sơn Viên Hầu vừa mới loại thêm vài thí sinh cũng hứng thú nhảy vọt lên đỉnh núi quan sát.

“Hừ, ta không tin không bắt được ngươi!” Nữ nhân đeo mặt nạ rốt cuộc giận dữ quát:

“Truy Hồn Kích!”

Trong khoảnh khắc đó, vô cùng vô tận Hồn Lực từ đôi mắt như hổ phách của nàng bá đạo mà ra, cấp tốc hướng Lạc Nam truy kích.

Lạc Nam chỉ cảm thấy tóc gáy toàn thân dựng đứng, một luồng Hồn Lực nhanh chóng tiếp cận khiến da đầu hắn tê dại.

Đây là lần đầu tiên gặp phải Hồn Tu mạnh mẽ vượt qua hắn, nhìn chất lượng Hồn Lực của nữ nhân này, ít nhất phải là Ngọc Hồn cường giả.

Chuyện này khiến Lạc Nam cực kỳ kinh ngạc, đúng là thiên hạ rộng lớn không thiếu thứ gì, rốt cuộc cũng chạm phải Hồn Tu chân chính.

Không dám có chút chủ quan, Lạc Nam lập tức miệng niệm khẩu quyết:

“Đế Hồn Kinh – Bát Hồn Kỹ – Giải Hồn!”

Hồn Lực của Lạc Nam cũng cấp tốc tiến ra bên ngoài, hình thành một vòng xoáy trong suốt quay tròn quay tròn…

Hắn rốt cuộc dùng đến Đế Hồn Đệ Bát Kỹ bên trong Đế Hồn Kinh…

Vì đẳng cấp Hồn Tu của nữ tử đeo mặt nạ cao hơn quá nhiều, Lạc Nam còn an toàn dùng thêm cả Siêu Hồn…

Truy Hồn Kích của nữ tử đeo mặt nạ truy kích mà đến lại bị vòng xoáy Hồn Lực của Lạc Nam hấp thu vào bên trong sau đó hóa giải toàn diện, hắn thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Bát Hồn Kỹ – Giải Hồn là loại Hồn Kỹ có thể hóa giải các loại công kích bằng Hồn Lực, cực kỳ hữu dụng.

“Thiếu nữ này cũng là Hồn Tu?” Nữ tử đeo mặt nạ có chút hoảng hốt, một lần nữa bị Lạc Yên làm cho kinh ngạc.

Tốc độ không kém nàng, lúc này còn hóa giải Hồn Kỹ của nàng… thiếu nữ này là yêu nghiệt sao?

“Đã đón một kích rồi, thả ta đi được chưa?” Lạc Nam bất đắc dĩ hô lớn, vừa rồi sử dụng cả Siêu Hồn và Giải Hồn khiến hắn có chút mệt mỏi.

“Hừ, đón thêm một kích của ta xem như ngươi thông qua!” Nữ tử đeo mặt nạ yêu kiều quát nói.

“Không rảnh!” Lạc Nam lè lưỡi, một lần nữa chuồn đi.

“Chạy đi đâu?” Nữ tử đeo mặt nạ lần này thật sự bị chọc giận, lạnh lùng quát lớn:

“Ám Minh Thâu Hồn Thủ!”

Hắc Ám Tiên Lực cuồn cuộn mà ra, ở trên bầu trời hình thành một cái Đại Thủ màu tím khủng bố, không nói hai lời xuyên thấu hư không chộp đến Lạc Nam.

Trước một chiêu Ám Minh Thâu Hồn Thủ này, Lạc Nam cảm giác Linh Hồn của mình có chút run rẩy lên, giường như gặp phải thiên địch.

“Chẳng lẽ đây là loại Dị Hắc Ám có thể cướp đoạt lực lượng Linh Hồn” Trong mắt Lạc Nam xuất hiện một tia kiêng kỵ.

Bên ngoài Chiến Trường, Độc Cô Ngạo Tuyết ánh mắt có chút cổ quái, không nghĩ đến sẽ xảy ra một màn như vậy, Lạc Yên thành công chọc giận nữ nhân đeo mặt nạ…

Bất quá Ám Minh Thâu Hồn Thủ thật sự là công kích cường đại, cũng không biết Lạc Yên sẽ đối phó thế nào…

Lần đầu tiên, Độc Cô Ngạo Tuyết sinh ra cảm giác chờ mong…

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300