Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 190
Phần 190

Trong cơn mê mang, Lạc Nam đột nhiên cảm giác được có vật gì đó mềm mịn khéo lóe áp lên bờ môi mình, mang theo làn hương thơm ngát như thiên sơn tuyết liên, mát lạnh và diệu ngọt…

Hắn theo bản năng vươn ra đầu lưỡi thô ráp của mình muốn bắt lấy sự ngọt ngào ấy, nhưng đáng tiếc chính là… đầu lưỡi lại đưa vào không khí trống rỗng, mà hương thơm quyến rũ kia cũng chỉ còn thoang thoảng trên bờ môi.

Bừng tỉnh, Lạc Nam mở ra hai mắt… phát hiện Đại Đảo Chủ không biết đã tỉnh từ bao giờ đang bình thản nhìn lấy hắn.

Đưng…

Tiếng đàn im bặt mà dừng, Lạc Nam mệt mỏi nằm bệt xuống mật thất.

“Nghỉ ngơi một chút đi, với thương thế của Bổn Đảo Chủ còn khôi phục thì đám nha đầu kia cũng đã khá hơn rồi!”

Âu Dương Thương Lan nhìn hắn mở miệng nói.

Lạc Nam vô thức gật gật đầu, Huyết Dẫn Vong Hồn Cầm lơ lửng ở bên cạnh.

Hồn Lực của hắn không được vô tận như Tiên Lực, việc sử dụng một Tôn Cấp Cực Phẩm Hồn Kỹ trên phạm vi rộng thật sự mất quá nhiều sức.

Đẩy ra cánh cửa mật thất, Âu Dương Thương Lan uyển chuyển bước ra ngoài.

“Kỳ quái… chẳng lẽ ta bị ảo giác?!” Lạc Nam lẩm bẩm, đầu lưỡi liếm láp bờ môi, cảm giác ngọt lịm vẫn còn đọng lại.

Bên trong cơ thể Lạc Nam, Quang Nhi với Hỏa Nhi hai mặt nhìn nhau, các nàng chứng kiến toàn cảnh vụ việc… nhưng lại không biết có nên nói với chủ nhân của mình hay không.

Âu Dương Thương Lan đột nhiên hành động khiến hai nàng giật bắn cả mình ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Chẳng lẽ Đại Đảo Chủ kia đã phát hiện chủ nhân của các nàng là nam? Không những không tức giận còn say mê hắn?

Chẳng lẽ giới tính của nàng có vấn đề? Đại Đảo Chủ ham mê nữ nhân? Đem lòng yêu Lạc Yên rồi?

Hai tiểu nha đầu suy nghĩ nát óc cũng không ra, các nàng quyết định không suy nghĩ nữa.

“Mấy chuyện tình cảm này của chàng chúng ta tốt nhất đừng xen vào, để mọi thứ thuận theo tự nhiên đi!” Hỏa Nhi rốt cuộc làm ra quyết định thông đồng cho Quang Nhi.

“Tán thành!” Quang Nhi gật đầu đồng ý.

Âu Dương Thương Lan hôn trộm chủ nhân chứng tỏ không muốn để hắn biết, các nàng cũng sẽ không nhiều chuyện tiết lộ.

Hai nữ cũng muốn xem thử tiến triển trong chuyện này, âu cũng là một chuyện thú vị.

“Đại tỷ!”

Bên ngoài mật thất, Độc Cô Ngạo Tuyết với Đình Manh Manh mấy nữ chứng kiến Âu Dương Thương Lan xuất hiện, cả đám kinh hỉ vây lại.

Vốn tưởng đại tỷ bị thương nặng rất khó trị, không ngờ chưa đầy một tháng đã bình an xuất quan, xem ra Lạc Yên thật sự có nghề.

“Các đệ tử thế nào rồi?” Âu Dương Thương Lan quét mắt một vòng hỏi.

“Có Dưỡng Hồn Các và tiếng đàn thần kỳ kia, Linh Hồn của các tỷ muội đã khôi phục chín phần mười, tịnh dưỡng một thời gian nữa là ổn!” Kiều Tố Tố tán thán nói.

Âu Dương Thương Lan hài lòng gật đầu, nàng biết Lạc Yên cho mình uống quá nhiều Tẩy Hồn Thủy nên mới hồi phục nhanh như vậy, các đệ tử lại không có đãi ngộ đặc biệt này.

“Đại tỷ, tiếng Đàn kia rốt cuộc là cái gì? Vì sao Manh Manh nghe xong cảm thấy toàn thân lâng lâng, đầu óc mơ mơ màng màng?” Đình Manh Manh tò mò chớp chớp mắt hỏi.

Chúng nữ gật đầu, các nàng cũng được tiếng Đàn làm cho tinh thần dễ chịu, toàn thân cực kỳ mê ly.

“Là do Lạc Yên đánh đàn, hỗ trợ trị thương cho chúng ta!” Âu Dương Thương Lan nói, nghĩ đến hành động lúc đó của mình… trong lòng nàng khẽ gắt một tiếng, chẳng lẽ ta cũng bị Mê Hồn Khúc ảnh hưởng?

“Lạc Yên thật lợi hại! Muội ấy đâu rồi?” Mộ Sắc Vy thán phục hỏi.

Vân Tu Hoa với Ỷ Vân mấy nữ hơi vểnh tai lên.

“Vì đánh đàn tiêu hao quá mức nghiêm trọng nên cần nghỉ ngơi, mọi người giải tán đi!” Âu Dương Thương Lan phất tay, thân hình cũng đã biến mất tại chỗ.

Chúng nữ hai mặt nhìn nhau, Độc Cô Ngạo Tuyết cũng trong trẻo cất tiếng: “Để Lạc Yên tĩnh dưỡng đi, mọi người cố gắng khôi phục toàn thịnh trong thời gian nhanh nhất!”

Đám nữ nhân sắc mặt nghiêm túc gật đầu, các nàng biết lời của tên Chấp Pháp Săn Ma đã gây nên ảnh hưởng nhất định chứ không đơn giản bị bỏ qua như vậy, việc cấp thiết bây giờ của các nàng là khôi phục… thậm chí tiếp tục tiến bộ.

Cả đám phân tán bay đi trở về bế quan, phía trước mật thất lại trở về yên tĩnh.

Hồi lâu sau, một thân ảnh xinh đẹp lén la lén lút xuất hiện, đôi mắt đẹp liếc nhìn bốn phương tám hướng, sau khi xác định không có ai ở gần mới lấy tốc độ như sao xẹt tiến vào mật thất của Lạc Nam.

Rầm…

Nghe tiếng cửa mật thất đóng lại, Lạc Nam đang lười biếng nằm trên giường hé mở đôi mắt.

Nhìn thấy bóng hình tuyệt mỹ đoan trang ấy, hắn ôn nhu tình tứ gọi một tiếng:

“Bảo bối…”

“Hừ!” Vân Tu Hoa yêu kiều hừ một tiếng, gò má đỏ lên tiến đến bên giường ngồi xuống giận dỗi chỉ vào trán hắn:

“Xem ngươi đó… làm mình mệt mỏi thành cái dạng gì?”

Lạc Nam thấy nàng xinh xắn đáng yêu, nhất thời trong mắt lóe lên một tia nghịch ngợm.

Hắn chụp lấy ngón tay của Vân Tu Hoa trên trán mình ngậm vào trong miệng, đầu lưỡi quấn lấy nó mút chùn chụt.

Cảnh tượng lúc này là một nữ nhân đang bú mút tay của một nữ nhân khác.

“Biến thái!” Vân Tu Hoa khẽ gắt một tiếng, giật mình rút ngón tay ra nhưng lại bị hắn ngậm chặt.

Ngón tay Vân Tu Hoa thon dài trắng trẻo, lại trơn trượt dị thường, Lạc Nam tham lam ngậm một ngón không đủ, hắn hôn lên cả bàn tay nàng, lần lượt thưởng thức từng ngón tay.

Vân Tu Hoa chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, không biết từ bao giờ toàn thân mềm mại nhũng ra nằm xuống bên cạnh hắn.

Lạc Nam nhả tay nàng ra, tay chân nhanh nhẹn đem nàng ôm vào trong ngực, cảm nhận xúc cảm da thịt mỹ nhân mang lại, hắn lẩm bẩm bên tai:

“Dám bế quan làm ta nhớ muốn chết, phải làm sao phạt nàng?”

Vân Tu Hoa lựa một tư thế thoải mái nằm trong lòng ngực của Lạc Yên, cảm giác hơi thở nóng rực của hắn ở bên gáy ngọc của mình phà hơi, toàn thân nàng tê rần yêu kiều u oán nói:

“Bên cạnh ngươi thiếu gì mỹ nhân? Làm sao nhớ đến ta?”

“Mỹ nhân thế gian có hàng vạn nhưng Tu Hoa sư tỷ của ta là độc nhất vô nhị!” Lạc Nam nghiêm mặt nói.

Vân Tu Hoa như nữ nhân mới trải sự đời, làm sao chống lại được sự lão luyện tình trường của Lạc Nam? Phương tâm thiếu nữ ngọt lịm, nàng chưa bao giờ cảm thấy thế gian này lại tươi đẹp đến thế, chẳng trách trong thiên hạ này nhiều người biết tình yêu vốn là ngọn lửa dữ dội nhưng vẫn tình nguyện nhảy vào thiêu thân.

Chỉ cần nằm trong lòng ngực nam nhân này, mọi nguy hiểm, khốc liệt tại thế giới ngoài kia gần như không đáng lo ngại.

Hai người ôm nhau hồi lâu, cảm giác được hơi ấm và xúc cảm da thịt của nhau, cả hai bắt đầu thở dốc.

Lạc Nam là con dâm long không biết tiết chế, nhất là khi đối diện với nữ nhân của mình hắn càng không kiêng nể gì cả.

Mà Vân Tu Hoa sở hữu Âm Dương Thánh Thể, ở cạnh nam nhân mà mình phụ thuộc trở nên cực kỳ mẫn cảm gần như không có sức kháng cự, toàn thân nàng đã sớm động tình, ở giữa hai chân đã có dấu hiệu ẩm ướt.

Vô thanh thắng hữu thanh, như lửa bén rơm giữa mùa hè oi bức, vụ cháy bùng lên dữ dội.

Nâng cằm Vân Tu Hoa lên, nhìn ngắm vẻ đẹp thánh thiện của nàng… đôi môi hồng nhuận hơi hé mở để lộ hàm răng trắng tinh xảo, Lạc Nam không chút chần chờ áp môi mình lên trên.

“Ưm…”

Vân Tu Hoa run lên, đôi môi mềm mại mân mê lấy hai cánh môi của hắn, mũi hai người kề sát nhau, hít lấy từng hơi thở của đối phương.

Lạc Nam một tay mò xuống bờ mông tròn lẳn, vì Vân Tu Hoa cũng là một Thể Tu nên thân hình cực kỳ dẻo dai và đàn hồi, khi bớp vào cảm giác rất sướng tay.

Hắn không vừa lòng với hai môi tiếp xúc, đầu lưỡi duỗi ra muốn tiến vào miệng nhỏ của nàng thám hiểm.

Nào ngờ trong lúc này Vân Tu Hoa từ đâu lấy lại sức lực đẩy hắn ra, ánh mắt như nước trong veo nói:

“Còn muốn dùng thân nữ nhân gần gũi thiếp?”

“Ta quên!” Lạc Nam vuốt vuốt mũi xấu hổ, lúc này hắn mới nhớ lần trước đã hứa lần sau sẽ lấy bộ dạng nam nhân xuất hiện trước mặt nàng.

Ý niệm vừa động, Lạc Nam ôm lấy giai nhân xuất hiện trong Linh Giới Châu.

Hắn lột xuống Mặt Nạ Thiên Diện.

Trong khoảnh khắc, ánh mắt Vân Tu Hoa có chút mê ly nhìn đăm đăm vào nam nhân tuấn lãng, khí chất tà mị pha lẫn nét thành thục phong sương của hắn…

Lạc Nam thân cao hơn nàng gần một cái đầu, thân hình cân đối hoàn thiện, da thịt rắn rỏi với từng múi cơ co thắt đầy lực lượng, ngũ quan như khắc gọt mà ra, điển hình của một mỹ nam tử mạnh mẽ chứ không phải loại hình thư sinh ẻo lả.

“Đây là chàng sao?”

Vân Tu Hoa bàn tay nâng lên chạm vào khuôn mặt hắn, đối với một người cực kỳ ít tiếp xúc với nam nhân như nàng thì Lạc Nam chính là hình tượng hoàn mỹ kể từ giờ phút này.

“Còn ai vào đây ngoài phu quân của nàng?” Lạc Nam nháy mắt cười trêu, ngón tay nhẹ đặt lên cánh môi của Vân Tu Hoa mân mê:

“Phải đẹp trai mới xứng với sư tỷ bảo bối của ta!”

“Sau tất cả những gì đã diễn ra, dù chàng không hề anh tuấn thiếp vẫn yêu chàng!” Vân Tu Hoa nhẹ giọng nỉ non, nàng chủ động nhón chân, hai tay vòng lấy cổ nam nhân, môi thơm một lần nữa dâng hiến.

Lạc Nam tận tình đón nhận, hai tay ôm lấy eo thon của nàng…

“Hôn thiếp!”

Lần này Vân Tu Hoa chủ động nhả ra đầu lưỡi ngát hương, như tiểu xà màu hồng tiến vào trong miệng nam nhân mang theo hương tân ngọc dịch thơm ngào ngạt.

Lạc Nam không chút khách khí ngậm lấy, cái lưỡi to lớn nóng hổi nhanh chóng quấn lấy, hưởng thụ lấy hương vị như rượu ngon ủ lâu năm trong miệng của nàng.

Từ ôn nhu đến mãnh liệt, đôi nam nữ vong tình siết lấy nhau, khám phá từng ngóc ngách trong miệng đối phương, hơi thở cả hai ngày càng dồn dập.

Bàn tay Lạc Nam đảo quanh thân thể mê người của giai nhân, cảm giác được y phục vướng víu trên người nàng, hắn rất thành thạo rút dây, váy dài lục ngọc theo đó trượt xuống dưới chân.

Mà hắn thì càng trực tiếp, ngọn lửa bùng cháy đem y phục đang mặc trên người hóa thành hư vô, cơ thể cường tráng lực lưỡng cùng với côn thịt săn chắc ngạo nghễ ngẩng cao đầu lộ rõ ra ngoài.

“Ưm…”

Vân Tu Hoa rên rỉ một tiếng trong cổ họng, gò má ửng đỏ, vì hai người đang ôm nhau rất sát, thanh côn thịt kia vừa xuất hiện đã chạm vào vùng bụng bằng phẳng của nàng.

Nó nóng và cứng rắn như ngày đầu, chính là thứ đã đưa nàng đến đỉnh cao của khoái hoạt trong lần đầu tiên.

Âm Dương Thánh Thể triều dâng, Vân Tu Hoa không nhịn được một tay nắm lấy thân côn, cảm giác từng làn gân guốc ma sát vào lòng bàn tay khiến nàng rùng mình một cái…

“Chăm sóc nó đi bảo bối!” Lạc Nam nhả đôi môi đã sưng đỏ của nàng ra, đè Vân Tu Hoa xuống giữa Linh Dược Điền, xung quanh là đầy rẫy hoa thơm cỏ lạ.

“Ừm…” Vân Tu Hoa khẽ dạ, bàn tay bắt đầu vuốt ve lên xuống côn thịt, động tác nhẹ nhàng nâng niu nhất có thể.

Lạc Nam trong lòng hưng phấn, hắn nhìn thấy đôi môi của nàng vẫn đang hé mở, đem ngón trỏ của mình đút vào miệng Vân Tu Hoa.

Vân Tu Hoa hiểu ý, đầu lưỡi yêu kiều liếm láp lấy ngón tay nam nhân, chăm sóc lấy nó như lúc nãy hắn nút lưỡi nàng.

Một ngón tay chưa đủ, Lạc Nam lại thêm một ngón, hai ngón tay hắn trêu chọc chiếc lưỡi nhỏ xinh của nàng, càn quấy miệng nhỏ ướt át của giai nhân.

Vân Tu Hoa vặn vẹo thân thể như rắn nước, da thịt trắng nõn bắt đầu hồng lên, cái áo yếm và tiểu nộ khố không đủ che đậy cảnh xuân sắc ngập tràn.

Lạc Nam ngắm nhìn tổng thể mỹ nhân, chỉ thấy bầu sữa của nàng căng đầy lên tròn lẳn, hai đầu núm đã đội lấy cái yếm mỏng, màu hồng phấn thấp thoáng dưới lớp tơ lụa.

Ở bên dưới, từng làn cỏ thơm rò rỉ ra khỏi tiểu nội khố, như cơn mưa vừa qua… tất cả đã ẩm ướt và lầy lội.

Một đôi đùi đẹp cùng đôi chân thon dài không chút tì vết thẹn thùng khép chặt, bờ mông vểnh cao bị đè ép dưới mặt nền khiến người thương xót.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300