Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 262
Phần 262

Không biết qua bao lâu, Lạc Nam đã nằm ngửa bên bờ suối, bên dưới hạ thân hắn… ba khuôn miệng anh đào thơm tho hầu hạ, từng chiếc lưỡi điêu luyện khiến côn thịt như muốn phát điên.

Thục Phi, Thục Thục và Phi Phi ba nữ liếm láp côn thịt, khi thì nhả ra khi thì nuốt vào, hai hòn ngọc rồng của hắn cũng được các nàng chăm sóc tỷ mỉ.

“Bên hạ của thiếp, sướng không?” Thục Phi lả lướt cười, ánh mắt khiêu khích nhìn lên Lạc Nam.

Đối diện với ba ánh mắt câu hồn, diện mạo của các nàng giống y như đúc, khí chất lại mỗi người mỗi vẻ, quả thật là giết người không đền mạng.

Lạc Nam lần đầu hưởng thụ phục vụ cấp bậc này, hắn cũng không hề áp chế cơ thể, sung sướng gầm lên một tiếng.

“Phụt!”

Côn thịt co giật, sau đó là hàng loạt tinh quang nóng hổi bắn mạnh mà ra, ướt đẫm khuôn mặt ba vị giai nhân bằng dung dịch trắng đục.

“Hư đốn!” Ba nữ kinh hô một tiếng, vội vàng dùng nước suối rửa sạch khuôn mặt.

“Ha hả!”

Lạc Nam đắc chí cười to, bắn ra một lần không ảnh hưởng chút nào.

Hắn hiên ngang quay người, đem cả ba nữ đè ngửa xuống đất, để các nàng nằm kế bên nhau bên bờ suối, Thục Phi nằm ở giữa, Thục Thục với Phi Phi hai bên trái phải.

Mà Lạc Nam hắn thì đứng thẳng dưới suối, vị trí côn thịt vừa lúc ngang bằng với ba cô bé màu hồng phấn được tô điểm cỏ xanh của các nàng.

Tách chân Thục Phi ra, côn thịt nhắm ngay khe nứt màu hồng phấn đã sớm ướt đẫm của nàng, ngựa quen đường cũ hung hăng đâm vào, mà hai bàn tay cũng không rảnh rỗi, tìm xuống khe thịt giữa hai chân Thục Thục và Phi Phi ra ra vào vào.

“Hức… lúc cán rồi chàng ơi!” Thục Phi hét lên, u cốc chật chội co thắt dữ dội, cảm giác toàn thân được lấp đầy khiến ánh mắt nàng mị đi trông thấy.

“Thục Thục mau hôn nàng!” Lạc Nam ra lệnh.

Thục Thục nằm ở bên trái hơi đỏ mặt, cảm giác ngón trỏ của Lạc Nam đã vào trong cô bé của mình, nàng cũng hứng tình quá đỗi, quay mặt sang nhìn Thục Phi, kéo mặt nàng tiến đến gần, môi đỏ hôn lên môi đỏ.

Thục Phi mắc cỡ muốn chết, ngậm chặt môi không chịu hé ra.

BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…

Lạc Nam bên dưới điên cuồng nhấp, côn thịt hung hăng ra vào, mỗi một lần đều chạm đến hoa tâm.

“Ưm, sướng… chết thiếp!” Thục Phi rên siết lên.

Nhân cơ hội đó, Thục Phi vươn ra đầu lưỡi tiến vào miệng Thục Phi, cùng nàng hôn môi.

“Chăm sóc bầu sữa cho nàng ấy!” Lạc Nam lại nói với Phi Phi.

“Ưm, chàng móc nhẹ một chút!”

Phi Phi hờn dỗi kẹp hai chân vào cánh tay hắn, bàn tay tinh nghịch nhanh chóng nắm lấy ngực Thục Phi, tận tình xoa nắn.

“Chàng… giết thiếp!” Thục Phi lần đầu tiên được hưởng thụ một nam hai nữ hầu hạ, toàn thân kích thích muốn điên.

Chỉ sau vài trăm cú nhấp của Lạc Nam, cộng thêm Thục Thục với Phi Phi kích thích… Thục Phi âm động xoắn chặt mạnh mẽ, sau đó như suối phun trào dâng.

“Nàng thật mẫn cảm!” Lạc Nam cười tà, để Thục Phi tận hưởng hồi lâu, rút ra côn thịt lầy lội.

Hắn tách chân Thục Thục ra, nàng lập tức rùng mình nhả môi khỏi miệng Thục Phi… ánh mắt hồi hộp nhìn hắn.

Không để Thục Thục chờ đợi, bộ phận tư mật của hai người đã sớm ướt đẫm…

Lạc Nam dễ dàng tìm đến cánh hoa bẽn lẽn chưa nở rộ, đầu khấc hôn vào trong đó, dùng sức đẩy mạnh.

“Á…” Thục Thục rên lên thành tiếng, lớp màn mỏng manh bị phá, có máu hồng chảy ra.

“Hả, nàng còn trinh?” Lạc Nam kinh hô lên.

“Khanh khách, là thiếp cố ý lúc tạo ra các nàng đấy!” Thục Phi thở dốc vì cơn cao triều chưa xuống, vẫn có chút đắc ý nói ra.

“Lát nữa lại trừng phạt nàng, dám làm đau Thục Thục với Phi Phi của ta!” Lạc Nam trừng mắt nhìn Thục Phi nói.

“Không đau, bọn thiếp vinh hạnh vì có thể đem toàn vẹn của mình cho chàng!” Thục Thục hạnh phúc nói.

Phi Phi ở một bên gật mạnh đầu.

Lạc Nam ở trong lòng cảm động, cúi đầu xuống liếm láp mơn trớn từ bụng lên ngực của Thục Thục, côn thịt nhẹ nhàng nhẹ nhàng không vội vã.

“Nhấp mạnh đi chàng, mạnh giống lúc chàng yêu Thục Phi ấy!” Thục Thục yêu thương nói.

Nàng biết Lạc Nam đang trên đà hưng phấn, để hắn nhấp nhẹ vì thương tiếc mình sẽ làm hắn bức bối.

Lạc Nam được giai nhân cho phép, hai mắt trở nên đỏ hồng, tốc độ nhấp nhanh chóng đề thăng.

BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…

Thục Thục lắc lư vòng eo, nghênh đón từng cú thúc sâu và mạnh, hai mắt mê ly khép hờ.

Một chiếc lưỡi bỗng nhiên tiến vào miệng nàng, Thục Phi ánh mắt quyến rũ…

Phi Phi cũng không tha cho Thục Thục, trườn sang ngậm lấy nhũ hoa nàng, ra sức chăm sóc.

“Hức… các người liên hợp khi dễ ta!” Thục Phi yêu kiều thở hổn hển.

Thục Phi đã cùng Lạc Nam ân ái không biết bao nhiêu lần còn chịu không nổi, thì sao Thục Thục có thể không sướng?

Nàng chỉ cảm thấy toàn thân mình bay thật cao, thật cao… bên trong tận cùng u cốc có dòng nước ấm bắt đầu phun trào.

Lạc Nam hưng phấn dập mạnh những cú cuối cùng, bởi vì Thục Thục đã sắp ra.

“Á, thiếp chết mất…”

Thục Thục rên lên ư ử, xụi lơ nằm thở dốc, hạ thân lầy lội một mảnh.

Lạc Nam để nàng im lặng tận hưởng hồi lâu, lúc này mới chậm rãi rút ra côn thịt, ánh mắt nhìn sang Phi Phi.

Phi Phi là nữ có mái tóc búi cao để lộ cái gáy ngọc trắng ngần như một mệnh phụ phu nhân…

Lạc Nam vươn tay đem nàng ôm lấy, nghiêng đầu hôn lên cái gáy ngọc ngà thoang thoảng như hoa của nàng, Phi Phi cũng chủ động ôm siết lấy hắn, môi thơm mở ra:

“Biến thiếp thành nữ nhân của chàng!”

“Nàng vốn là nữ nhân của ta!” Lạc Nam nhếch môi cười, hạ thân tìm đến hạ thân…

Phi Phi bạo dạn nắm lấy côn thịt của hắn, tìm đến đặt giữa đóa hồng đã rỉ nước của mình.

Đã có nàng dẫn lối, Lạc Nam chỉ việc sức sức đẩy mạnh.

ÓT…

Hai nơi tư mật khắn khít không một kẻ hở, máu đào đỏ thắm xuất hiện đẹp đẽ cực kỳ.

“Ưm… ừm… chàng lớn quá, thiếp thích lắm!” Phi Phi cố nén cơn đau phá thân, nở một nụ cười nhợt nhạt.

Lạc Nam cưng chiều cúi xuống hôn lấy môi nàng âu yếm, côn thịt theo tiết tấu vận chuyển.

“Sướng… sướng quá chủ nhân của thiếp!” Phi Phi cả thể xác và tinh thần đều mãn nguyện, nàng biết hắn nhẹ nhàng là sợ làm đau mình, trong lòng tràn đầy mãn nguyện.

Mặc dù các nàng chỉ là phân thân, nhưng hành động của Lạc Nam đã chứng minh… địa vị của các nàng so với bản thể ở trong lòng hắn là ngang nhau.

“Nhấp đi chàng! Chơi thiếp mạnh lên!” Phi Phi đã dần bớt đau, ra hiệu hắn tăng tốc độ.

“Khanh khách, không phải một mình chàng chơi, mà là ba người đều chơi!” Thục Phi với Thục Thục xấu xa tiến đến, điên cuồng tập kích các điểm nhạy cảm trên người Phi Phi.

“Á, giết người!” Phi Phi đầu óc sắp mất nhận thức.

BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…

Lạc Nam tung ra từng cú thúc chất lượng, cuối cùng đem toàn bộ sinh mệnh nóng hổi bắn vào người Phi Phi.

“Không công bằng, lần sau phải bắn cho thiếp!” Thục Thục u oán nói.

“Biết thế không tu luyện Nhất Khí Hóa Tam Thanh, tự nhiên có hai tỷ muội cùng ta tranh giành tình nhân!” Thục Phi giả vờ tức giận.

BỐP…

Lạc Nam đét mạnh vào mông hai nàng, cười tà nói:

“Ai cũng có phần, đừng có cầu xin tha thứ trước khi ta tận hứng là được!”

“Ai sợ ai?” Thục Phi ỷ vào lần này có thêm hai trợ thủ, chủ động khiêu khích Lạc Nam.

“Hắc hắc!” Lạc Nam cười rộ lên, bật chế độ hủy diệt.

Hắn đặt ba nàng nằm sấp chổng mông trước mặt mình, tiểu huynh đệ hung hăng đâm vào từng cái lỗ xinh tươi hồng đỏ.

Cảnh tượng phúc vũ phiên vân ngập tràn Linh Giới Châu.

Hồi lâu sau, ba người Thục Phi triệt để cảm thấy hối hận vì dám khiêu khích tên cự long này.

Đến cuối cùng, các nàng triệt để đầu hàng, phải nhờ đến Quang Nhi cùng Hỏa Nhi chi viện.

Nhất Long chiến Ngũ Phượng, cảnh tượng xấu hổ khiến tiểu cô nương Ám Nhi bé bỏng bên trong Đan Điền ngượng chín cả mặt.

“Rồi sẽ có một ngày ta sẽ khôi phục tất cả các ngươi…”

Trong một góc khuất Linh Giới Châu, Lạc Nam đưa mắt nhìn những kiện Pháp Bảo quen thuộc đã an tĩnh từ lâu kiên định nói ra.

Bắc Đẩu Cung, Không Động Chuông, Mộng Tiên Chu…

Đây đều là những pháp bảo gắn liền với tên tuổi Lạc Nam, chinh chiến huy hoàng nơi hạ giới, thành tựu ngày hôm nay của hắn được chúng nó đóng góp vô số công sức.

Tại Việt Long Tinh, sử sách truyền kỳ Bá Chủ cũng có lưu trữ về các chiến tích lẫy lừng của các Pháp Bảo này…

Ở ngoài Linh Vũ Thành, thiếu niên Bá Chủ lấy tu vi Kim Đan Cảnh thi triển Hỏa Phượng Hoàng chiến Thiên Mộc Tông Tứ Trưởng Lão một thân tu vi Hóa Thần cường giả, thiếu niên Bá Chủ vượt qua hai đại cảnh giới giết địch, trong lúc Nguyên Anh của Tứ Trưởng Lão xuất thể chạy trốn tưởng chừng thoát nạn, Bắc Đẩu Cung một tiễn xẹt ngang bầu trời, chấm dứt tính mạng.

Không Động Chuông ngân vang khắp trời Hải Châu Đại Lục, đem ưu thế trốn vào hư không của Luyện Hư Kỳ cấp cường giả biến thành trò cười, Bá Chủ chỉ lấy tu vi Hóa Thần tay cầm Không Động Chuông, vô địch trong Luyện Hư Kỳ.

Tại Động Phủ của Cực Băng Ma Quân, Bá Chủ ngự Mộng Tiên Chu mang theo Hoàng Hậu Hoa Thanh Trúc của Bạch Sa Hoàng Triều ung dung vượt qua thử thách vực sâu không đáy, vừa bay lượn vừa ngắm cảnh, khiến trái tim mỹ nhân rung động.

Ngoài ra còn rất nhiều chiến tích được đề cặp, ngay cả Lạc Nam đôi khi cũng chẳng nhớ rõ mình đã chiến bao nhiêu trận, giết chết bao nhiêu kẻ thù.

Đối với những kẻ chiến bại, không đủ tư cách để hắn ghi nhớ…

Lạc Nam có tình cảm rất lớn với Bắc Đẩu Cung, Không Động Chuông… chỉ tiếc đẳng cấp của chúng nó đã không theo kịp bước tiến của hắn nơi Tiên giới, vì lẽ đó chỉ có thể đặt vào một góc Linh Giới Châu để lưu trữ kỷ niệm.

Nhưng ngày hôm nay, sự xuất hiện của Đế Khí Phục Sinh Phù trong Vòng Quay Danh Vọng đã khiến Lạc Nam nhìn thấy được hy vọng.

Hắn hy vọng… Bắc Đẩu Cung, Không Động Chuông, những pháp bảo năm xưa của mình sẽ một lần nữa chạm đến đỉnh huy hoàng, cùng hắn chinh chiến ngang dọc cửu thiên thập địa.

Chỉ cần có đủ số lượng Đế Khí Phục Sinh Phù để sử dụng, ngày tái hiện chúng nó không còn xa nữa.

“Lần này tạm thời chưa đến lượt các ngươi, vì lời hứa của ta với Tam Đảo Chủ!” Lạc Nam nhìn đám Pháp Bảo lẩm bẩm trong miệng.

Đế Khí Phục Sinh Phù tạm thời chỉ có một tấm, Trúc Kiếm của Độc Cô Ngạo Tuyết phải được ưu tiên.

Ong ong ong…

Theo tiếng nói của Lạc Nam vừa dứt, đám Pháp Bảo rõ ràng rung lên một chút.

KENG!

Hắc Ngục Kiếm nặng nề cũng được Lạc Nam lấy ra, đặt cùng vị trí với chúng nó.

Tiếp một lần Rút Kiếm Diệt Sinh Thuật của Độc Cô Ngạo Tuyết, Hắc Ngục Kiếm cũng lọt vào hàng ngũ “thương binh rồi”…

Lạc Nam thật sâu nhìn chúng nó một chút, dứt khoát quay người rời đi.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300