Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 142
Phần 142

Lạc Nam đối với ba từ Bạch Nguyệt Tộc rất nhạy cảm.

Bởi vì Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn là một trong những thứ đầu tiên đi cùng với hắn, thậm chí đi đến ngày hôm nay… trong khi rất nhiều pháp bảo khác đã bị đào thải.

Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn mặc dù xuất xứ từ Hệ Thống, nhưng nó dù sao cũng có nguồn gốc từ Bạch Nguyệt Tộc.

Với tính cách của mình, Lạc Nam trong lòng thậm chí có chút biết ơn Bạch Nguyệt Tộc, bởi vì nếu không có Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn, hắn chưa chắc có được như ngày hôm nay.

Vì thế lúc này khi nghe Âu Dương Thương Lan nhắc đến Bạch Nguyệt Tộc với một thái độ không thân thiện, trong lòng Lạc Nam lập tức cảm giác được có đại sự phát sinh.

Quả nhiên chỉ nghe Đình Manh Manh giọng điệu tràn ngập tức giận nói:

“Đám Bạch Nguyệt Tộc này lòng lang dạ sói đã lâu, lúc này nhân lúc Hải Vực Tinh suy yếu nên muốn xâm chiếm, còn ngông cuồng muốn thu nạp toàn bộ Bồng Lai làm nữ nhân của chúng!”

Lạc Nam sắc mặt nhất thời trầm xuống, hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh, hắn đưa mắt nhìn sang Ỷ Vân với Vô Ảnh, chờ một lời xác nhận từ phía hai nàng.

“Nhị Đảo Chủ nói không sai! Bạch Nguyệt Tộc hiện tại đã bố trí cường giả phong tỏa Hải Vực Tinh, biến nơi này thành một tòa ngục giam đúng nghĩa, những người muốn chạy trốn đều bị giết chết và cướp mất linh hồn!” Ỷ Vân lấp lóe đôi mắt đẹp gật đầu nói.

“Không biết bọn hắn muốn làm gì? Cường giả đã tập trung nhưng chưa tiến đánh chúng ta!” Vô Ảnh mân mê đôi môi hồng đỏ, có chút nghi ngờ nói.

“Bọn hắn là đang chờ đợi…” Kiều Tố Tố nghiêm giọng nói.

“Chờ đợi?” Đạm Đài Uyển nghi hoặc hỏi.

“Tố Tố tỷ nói không sai!” Mộ Sắc Vy ở một bên gật đầu, lên tiếng phân tích:

“Bạch Nguyệt Tộc muốn để toàn bộ Hải Vực Tinh thấp thỏm bất an trong thời gian dài, đến khi lòng tin ngày càng bị dao động, lo lắng lên đến đỉnh điểm… cũng là lúc Hải Vực Tinh suy yếu nhất, Bạch Nguyệt Tộc sẽ lập tức phát động tấn công!”

“Ra là thế…”

Mấy nữ bừng tĩnh hiểu ra, Bạch Nguyệt Tộc hiển nhiên cũng muốn giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất khi xâm chiếm Hải Vực Tinh, vì thế mới đem toàn bộ sinh linh Hải Vực Tinh giam cầm, dùng cảm giác bị đè nén để mài mòn ý chí của những người có ý định chống lại.

Lạc Nam nghe chúng nữ không ngừng lên tiếng, sắc mặt ngày càng trở nên khó coi…

Hắn biết trước sẽ có Vương giới khác tiến đánh Hải Vực Tinh đang ở giai đoạn suy yếu, nhưng không ngờ rằng Vương giới đó sẽ là Bạch Nguyệt Giới của Bạch Nguyệt Tộc.

Lạc Nam mặc dù từng nghe nói qua Bạch Nguyệt Tộc cực kỳ hiếu chiến, thường xuyên đại chiến và quét ngang các Vương giới khác, nhưng lại không quá để chuyện này ở trong lòng.

Bởi vì đây là chuyện thường tình ở Tu Tiên Giới, Bạch Nguyệt Tộc mạnh được yếu thua không phải chuyện hiếm lạ gì.

Nhưng đó còn phải xem đối tượng bọn hắn muốn đánh là ai, hiện tại Bạch Nguyệt Tộc nhắm vào Hải Vực Tinh, còn muốn đem Bồng Lai Tiên Đảo thu nạp, trong lòng khó tránh khỏi xuất hiện cảm giác phức tạp, vừa khó xử cũng vừa tức giận.

“Ngươi có Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn, nói đi! Cùng Bạch Nguyệt Tộc có quan hệ thế nào?” Âu Dương Thương Lan lên tiếng.

Lúc đầu, nàng có thể không để tâm đến Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn của Lạc Nam, nhưng hiện tại Bạch Nguyệt Tộc đã là kẻ địch, cần phải hỏi một cách rõ ràng, để tránh ngày sau nghi kỵ lẫn nhau.

“Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn của đệ tử là vô tình đạt được, tuy nhiên nguồn gốc của nó chính là Bạch Nguyệt Tộc!” Lạc Nam có chút suy nghĩ lựa lời nói.

“Được rồi!” Âu Dương Thương Lan nhìn thẳng vào mắt hắn, cuối cùng phất tay nói:

“Cuộc chiến này ngươi không cần xen vào, toàn bộ để chúng ta và Bạch Nguyệt Tộc tự xử!”

Hiển nhiên nàng đã nhận ra khó xử trong lòng Lạc Nam, hắn có tình cảm rất lớn với Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn, vì thế muốn cùng Bạch Nguyệt Tộc phát sinh xung đột cũng không nên.

“Không!” Lạc Nam quyết ý cắn răng, trầm giọng nói ra:

“Đệ tử hiện tại là người của Bồng Lai Tiên Đảo, bất kỳ ai dám có ý xấu với nơi này đều là kẻ thù của ta…”

Hắn nhìn sang Độc Cô Ngạo Tuyết, giọng điệu nhu hòa:

“Như tam đảo chủ đã nói, chúng ta là người một nhà, sao có thể để chút yếu tố cá nhân của mình làm ảnh hưởng đến đại sự chung?”

Độc Cô Ngạo Tuyết nhìn lại hắn, khóe môi hồng nhuận lạnh nhạt nhẹ nhàng cong lên, mỹ không sao tả xiết.

Lạc Nam hoàn toàn có đủ tỉnh táo để kiểm soát lý trí của mình.

Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn của hắn là vật mà Hệ Thống cung cấp, không phải thứ tự tay Bạch Nguyệt Tộc ban cho, hơn nữa một khi để Bạch Nguyệt Tộc phát hiện hắn có Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn, nói không chừng còn bị toàn tộc bọn chúng truy sát.

Cũng giống như việc các Chủng Tộc ở Đại Tiên Giới phát hiện chúng nữ Hậu Cung sở hữu Huyết Mạch của bọn hắn vậy.

Lạc Nam chẳng nợ nần gì Bạch Nguyệt Tộc, từ đầu đến cuối cũng chẳng có chút tiếp xúc nào với chủng tộc này.

Một tu sĩ đạt được Pháp Bảo sau đó sử dụng, sẽ còn quan tâm chủ nhân trước của Pháp Bảo là ai sao?

Vì một chút cái gọi là tình nghĩa mờ mịt không đáng có của cá nhân mà đứng ngoài cuộc để chúng nữ tự đấu với Bạch Nguyệt Tộc, Lạc Nam sao có thể làm được?

Nói đi cũng phải nói lại, trong tình huống Bạch Nguyệt Tộc lòng lang dạ sói, hắn lại có con mắt đặc trưng của chủng tộc này, chúng nữ Bồng Lai Tiên Đảo không nghi ngờ hắn là nội gián do Bạch Nguyệt Tộc cài vào đã là cực kỳ tôn trọng và tin tưởng Lạc Nam hắn rồi.

“Đã suy nghĩ kỹ? Ta không muốn nhìn thấy cảnh ngươi nương tay với kẻ thù trên chiến trường, sau đó chịu thiệt vào thân!” Âu Dương Thương Lan nhấn mạnh nói.

“Đại Đảo Chủ đừng lo!” Lạc Nam sắc mặt nghiêm túc: “Bất kỳ kẻ nào hướng về chúng ta bộc phát sát ý, toàn bộ đều phải chết!”

Dám có ý đồ với nữ nhân của hắn, dù là Long Tộc hay Thiên Đình cũng phải chiến, đừng nói một cái Bạch Nguyệt Tộc.

Âu Dương Thương Lan nhẹ gật đầu, nàng tin tưởng Lạc Yên sẽ tự mình biết cân nhắc.

“Sắp xếp thời gian đi! Ta mang ngươi đến Thiên Địa Hội thu mua nguyên liệu Luyện Đan và Luyện Khí như đã hứa!”

Chúng nữ Bồng Lai Tiên Đảo còn chưa biết Lạc Nam giao dịch mấy loại Huyết Mạch với Mộng gia, vì thế Âu Dương Thương Lan lên tiếng đề nghị.

“Không cần, tất cả nằm ở trong này!” Thục Phi nhoẻn miệng cười quyến rũ, ném một Không Gian Pháp Bảo vào tay Lạc Nam.

Thấy mấy nữ ánh mắt khó hiểu, Lạc Nam nhanh trí giải thích:

“Đệ tử đã thông qua Phú gia để giao dịch với Mộng gia, nhờ Thục Phi tỷ tỷ mang vật phẩm cần thiết trở về! Tạm thời không cần mua thêm nguyên liệu…”

“Thì ra là thế!”

Mấy nữ đều nhìn thấy Mộng gia hàng lâm Hải Vực Tinh, không ngờ là cùng Lạc Nam làm giao dịch.

“Thân phận của ta không bại lộ cho Mộng gia, phiền mọi người tạm thời giữ bí mật!” Lạc Nam cười nói.

“Yên tâm!” Chúng nữ gật đầu, các nàng biết Lạc Nam có suy tính của riêng mình, cũng không thắc mắc việc làm của hắn.

“Được rồi, đã có Linh Căn Đan, toàn thể tập trung bế quan gia tăng thực lực, sẵn sàng chiến đấu bất kỳ lúc nào!” Âu Dương Thương Lan trầm giọng phân phó.

“Tuân mệnh!”

Chúng nữ nghiêm túc gật đầu, nhao nhao giải tán, các nàng đã không kịp chờ đợi đem chiến lực của mình gia tăng.

“Ta sẽ đến tìm nàng!” Lạc Nam thấy Vân Tu Hoa cũng sắp rời đi, bí mật truyền âm một tiếng.

Vân Tu Hoa ngoài mặt không biểu hiện thả người bay mất, thực chất gò má trắng như phấn đã trở nên hồng hào, trong mắt có một tia vui sướng.

Trở về Tân Hoa Viện…

Lạc Nam mang theo tam nữ tiến vào đại môn.

“Ta đi bế quan!” Địa Ngọc Huyền cất giọng nói một tiếng, nhanh chân chạy về phòng, đóng kín cửa lại.

“Nàng ấy đang tránh mặt ta sao?” Lạc Nam nhìn theo bóng lưng Địa Ngọc Huyền có chút trầm tư.

Hắn và nàng đều cần có thời gian để xác định tình cảm của nhau, vồn vập quá cũng không tốt.

“Thiếp cũng đi bế quan!”

Khiến Lạc Nam kỳ quái chính là, Thiên Vô Ảnh cũng nhanh nhẹn lanh lợi hôn lên má của hắn một cái, sau đó chạy tót về phòng.

Nhất thời bên cạnh chỉ còn lại Ỷ Vân…

Lạc Nam như có điều suy nghĩ, nắm lấy bàn tay Ỷ Vân tiến vào trong phòng của hắn, lúc này mới lấy ra hai cái Dị Thuộc Tính mà Thục Phi vừa giao tiến hành quan sát.

“Một Dị Mộc và một dị Hắc Ám sao?”

Lạc Nam nhìn chằm chằm Cự Lâm Nhân Mộc và Xích Nha Hắc Ám, bên trong mắt có một tia hài lòng.

“Hừ, Dị Thủy ở đây không chịu ăn, còn khắp nơi sưu tầm Dị Thuộc Tính?” Ỷ Vân ngồi ở bên cạnh, diện mạo xinh đẹp có chút u sầu, u oán nói ra.

Nhìn nàng như một thiếu phụ chốn thâm cung, Lạc Nam trong lòng chột dạ thu hồi hai cái Dị Thuộc Tính, vòng tay ôm lấy vòng eo mềm mại không xương của Ỷ Vân, hôn nhẹ lên gò má trắng như phấn của nàng cười hỏi:

“Nàng muốn rồi?”

Trong lúc này, bàn tay đã tìm đến bầu sữa trước ngực Ỷ Vân, nhẹ nhàng xoa nắn dù cách một lớp áo mỏng.

“Ưm…”

Ỷ Vân yêu kiều thở gấp, cũng không đẩy tay hắn ra, nhàn nhạt liếc mắt nhìn Lạc Nam một cái, sau đó tựa đầu lên vai, thủ thỉ nói ra:

“Không phải thiếp tranh giành sủng ái, chỉ là Bạch Nguyệt Tộc ngày một đến gần, chàng cần gia tăng thực lực càng sớm càng tốt, Dị Thủy của thiếp có thể giúp chàng phần nào!”

Lạc Nam nghe vậy động tác trên tay có chút dừng lại, hắn nâng mặt Ỷ Vân lên, ngắm nhìn dung nhan chín mọng như mật đào của nàng, nghiêm túc nói:

“Ta muốn nàng hiểu một điều, ta đến với nàng chưa từng vì Dị Thủy của nàng!”

Ỷ Vân ánh mắt mê ly, môi đỏ mang theo từng cổ đàn hương thơm ngát: “Thiếp đương nhiên hiểu, những gì chàng làm cho thiếp đã vượt qua một Dị Thủy rồi, bằng không thiếp vì sao yêu chàng chết đi sống lại như vậy?”

Lạc Nam nghe giai nhân thâm tình tâm sự, làm sao có thể nhẫn nhịn?

Hắn ôm lấy Ỷ Vân, ý niệm vừa động…

Bên trong Linh Giới Châu.

Khôi phục diện mạo của một nam nhân, Lạc Nam bá đạo xé toang y phục mỏng manh trên người của mỹ nhân trong lòng ngực.

Thân thể trắng như tuyết bạch lộ ra, chỉ còn lại cái yếm mỏng manh và tiểu nội khố màu tím che chắn hai bộ phận mẫn cảm của nữ nhân.

Nhìn thấy đôi môi đỏ thẫm của Ỷ Vân hé mở không ngừng lan tỏa hương thơm, Lạc Nam lập tức tham lam chiếm hữu lấy nó.

“Ưm…”

Ỷ Vân rên lên một tiếng trong cổ họng, trước nụ hôn sâu của nam nhân, nàng ánh mắt khép hờ, chủ động tách nhẹ khuôn miệng nhỏ xinh, chủ động vươn cái lưỡi ướt át như tiểu xà của mình cho hắn quấn lấy.

Chất mật trong miệng đôi nam nữ hòa quyện vào nhau, Lạc Nam cùng Ỷ Vân tham lam khám phá, luồn lách trong miệng đối phương, hưởng thụ dư vị ngọt ngào của nụ hôn cháy bỏng.

Bàn tay Lạc Nam tham lam chen chút vào bên dưới áo yếm, cảm giác sự đè ép và đàn hồi tuyệt diệu mà đôi bầu sữa mang lại, hắn yêu thích không buông tay đem chúng nó nghịch ngợm, biến ảo thất thường.

Trước đây, toàn thân của Ỷ Vân đều bị hắn khám phá qua rồi, chỉ có bước cuối cùng là chưa thực hiện…

Bây giờ, khi xiềng xích đã được giải phóng, Lạc Nam cũng chẳng e ngại gì nữa.

Trước bàn tay của Ỷ Vân, y phục của hắn rốt cuộc cũng bị lột sạch, hình thể cân đối tràn đầy năng lượng bạo lộ, từng khối cơ bắp chắc nịch khiến Ỷ Vân mê say…

Ỷ Vân thành thạo vô cùng, bàn tay tinh tế thon dài đã trượt xuống hạ thân nam nhân, nắm lấy tiểu huynh đệ cứng rắn kiên đỉnh của hắn, nhẹ nhàng mân mê vuốt ve như bảo vật.

Chụt…

Hai người lưu luyến quấn chặt lưỡi nhau một cái thật chặt, mới tách môi…

Lạc Nam đánh một đường lưỡi từ qua cằm xuống đến cổ nàng, mùi hương nồng đậm của con cái khiến hắn thật sảng khoái.

“Nàng động tình rồi…”

Lạc Nam cười tà, hắn cảm giác đầu nhũ nhỏ tròn của nàng đã săn cứng trong hai ngón tay, cái tiểu nội khố ở bên dưới cũng đã ướt đẫm, vài sợi cỏ thơm thoát ẩn thoát hiện lún phún mà ra.

“Để thiếp hầu hạ chàng!”

Ỷ Vân rên rỉ một tiếng, chủ động đè lên thân thể Lạc Nam, áp hắn sát xuống bãi biển.

Hai người đang ở bờ Hoan Lạc Hải, bờ cát trắng tinh khôi trở thành giường chiếu của đôi phu thê…

Mái tóc nàng búi cao để lộ cái gáy ngọc ngà cao quý, Ỷ Vân thành thạo vươn ra đầu lưỡi đỏ hồng liếm láp đầu ti của Lạc Nam, sau đó cực kỳ yêu chiều vừa hôn vừa mân mê qua vùng bụng đầy múi săn chắc, cuối cùng môi nàng tìm đến kiện hung khí bằng thịt khủng bố nổi đầy gân xanh.

Hai mép môi căng mọng nhẹ nhàng tách rời, ngậm lấy đầu nấm to tròn vào trong, lưỡi thơm nhẹ nhàng quấn quanh, thấm đẫm chất mật…

“Hít…”

Lạc Nam sung sướng rên lên một tiếng, ở cùng Tú Quyên ba năm trong Gia Tốc Trận, hắn nhiều lần muốn nàng hầu hạ kiểu này nhưng đều bị nữ nhân kia ngại ngùng từ chối.

Mà hắn cũng không có thói quen ép buộc nữ nhân của mình.

Lúc này Ỷ Vân lại một lần giúp hắn cảm giác dư vị côn thịt được đôi môi thơm tho chăm sóc, nhất thời trong lòng tràn ngập cảm giác thỏa mãn.

“Mấy người các nàng đã sớm thông đồng rồi đúng không?”

Lạc Nam ngắm nhìn Ỷ Vân đang phun ra nuốt vào thân côn thịt khổng lồ, có chút buồn cười hỏi.

Chẳng trách Địa Ngọc Huyền và Vô Ảnh chạy trốn như bay, thì ra là nhường cơ hội để Ỷ Vân ăn sạch hắn.

Ỷ Vân nghe vậy đành phải nhả ra côn thịt, bàn tay nhanh chóng nắm lấy nó an ủi, ngẩng đầu lên nhìn Lạc Nam, đôi môi ướt át trơn bóng hé mở:

“Muốn nhất long chiến tam phụng không? Gọi hai nàng ấy vào cùng thiếp hầu hạ chàng!”

“Không cần! Hôm nay ta là của riêng nàng!” Lạc Nam cười, cúi người đem Ỷ Vân bế dậy, quay đầu nàng lại với mình theo thế 69.

Ỷ Vân nhu tình liếc hắn một cái, lại tiếp tục vùi đầu vào giữa chân nam nhân, để côn thịt khủng bố kia đâm vào trong miệng.

Lạc Nam ngắm nhìn chốn thần tiên ướt át, mùi vị đặc trưng của Ỷ Vân không ngừng từ nơi này tỏa ra.

Hắn xé tan tiểu khố, cái nơi thầm kín ấy rốt cuộc xuất hiện.

Hồng hào khít chặt, hai mép múp míp ép sát vào nhau, hạt trân châu thịt tô điểm, từng sợi cỏ thơm đen tuyền như ẩn như hiện che phủ.

Lạc Nam áp vào khuôn miệng, đầu lưỡi luồn lách qua thảm cỏ thơm, ung dung tiến vào.

“Hứ… chết thiếp!”

Ỷ Vân thân thể run lên, nước nôi tuôn ra như suối.

Lạc Nam toàn bộ nuốt sạch, ra sức chăm sóc cô bé của nàng.

Hai người chăm chú chiều chuộng lấy nhau, mãi đến khi Ỷ Vân cảm giác tiểu huynh đệ của nam nhân như sắp bùng nổ muốn xé rách miệng nàng, mà bên dưới của nàng cũng đang co thắt dữ dội muốn nghiền nát đầu lưỡi hắn.

Vô thanh thắng hữu thanh…

Hai người đều hiểu đối phương muốn gì…

Lạc Nam rút tiểu huynh đệ ra khỏi môi thơm phía trên, hắn lại lật người Ỷ Vân áp sát xuống bãi cát.

Bốn mắt đắm đuối nhìn nhau…

Hạ thân tìm đến hạ thân, tiểu huynh đệ tìm đến tiểu cô nương màu mỡ lầy lội, hung hăng đâm vào…

“BẠCH…”

“Ưm… thiếp hạnh phúc!”

Theo một tiếng rên rỉ thỏa mãn pha lẫn một chút đau đớn của Ỷ Vân, máu đào chảy dài trên nền cát trắng…

Đôi nam nữ đắm chìm vào cảm xúc thăng hoa…

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300