Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 155
Phần 155

Hồn Tu, thủ đoạn công kích của bọn hắn quỷ dị khó lường, chiến lực vượt trội hơn so với Tiên Tu và Thể Tu thông thường.

Hơn nữa, Hồn Tu còn sở hữu cực nhiều thủ đoạn quỷ dị như Nguyền Rủa, Thôi Toán…

Tổn thương Linh Hồn là loại tổn thương nghiêm trọng và chữa trị nhất, một khi để Hồn Tu có được cơ hội, dù là vượt qua qua một đại cảnh giới đả thương đối thủ là chuyện hết sức bình thường…

Lợi hại là thế, nhưng Hồn Tu cũng không phải hoàn mỹ… bọn hắn vẫn có những nhược điểm của riêng mình.

Công kích của Hồn Tu đa phần không thể tạo nên các vụ chấn động khủng bố như Tiên Tu, bởi vì Hồn Lực chẳng thể tác động đến môi trường mạnh mẽ như Tiên Lực hay Thể Lực, chính vì thế mà một trận đại chiến này dù nổ ra đã lâu, nhưng vùng không gian của Hồn Thiên Giới không bị tổn thương quá lớn, thậm chí thiên địa cũng chẳng chịu ảnh hưởng quá nhiều.

Điều này khác xa với việc năm xưa khi Việt Long Tinh đại chiến, phần lớn diện tích đều bị san thành bình địa, không gian vỡ nát chẳng thể nào hình dung, cuối cùng Lạc Nam phải vận dụng một nhánh Bất Tử Thụ mới hoàn toàn chữa trị.

Mặt khác, Hồn Tu một khi lâm vào đường cùng, bọn hắn quả thật ngay cả tư cách cá chết lưới rách, đồng quy vu tận cùng địch nhân cũng chẳng bằng Tiên Tu.

Tiên Tu lâm vào đường cùng, hội tụ Tiên Lực bên trong đan điền sao đó kích nổ tiến hành tự bạo, nếu may mắn có thể kéo theo kẻ địch xuống mồ, đôi khi còn có thể bằng vào tự bạo uy hiếp kẻ địch.

Nhưng Hồn Tu một khi lâm vào đường cùng, Hồn Lực chẳng thể hội tụ và kích nổ được như Tiên Lực, Linh Hồn suy yếu khiến tinh thần vả khả năng tỉnh táo của bọn hắn hoàn toàn mất đi.

Vì thế mà lúc này đây, hàng ngàn tên Bạch Nguyệt Tộc thiên tài thật sự trở thành con mồi trong mắt Lạc Nam.

Đoạt Hồn triển khai…

Ôn Hồn Liên xoay tròn dữ dội, Bất Hủ Diễn Sinh Kinh thần thánh ngâm tụng bên trong cơ thể, Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn của Lạc Nam mở ra, Đoạt Hồn kích hoạt.

“KHÔNG!!!”

Âm thanh tuyệt vọng lan tràn khắp không gian, Bạch Nguyệt Tộc ngày thường hung hăng càn quấy cướp đoạt Linh Hồn của người khác một cách bất chấp, nay đã được nếm trải tư vị bị thôn phệ Linh Hồn.

Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn của Lạc Nam như một cái miệng quái vật sâu thẳm nuốt chửng tất cả, hàng loạt Linh Hồn bị hắn cấp tốc hút vào.

Bạch Nguyệt Lĩnh nằm bẹp trên mặt đất, nhìn từng tên tộc nhân lần lượt bị Đoạt Hồn nhưng bất lực phản kháng, một cảm giác hối hận đến cực điểm dâng lên trong lòng.

Hắn hối hận vì đã lỗ mãng không điều tra kỹ lưỡng tình huống của Hồn Thiên Giới…

Hắn hối hận vì xem thường Hồn Thiên Giới, từ đầu luôn đặt bản thân ở vị trí đi săn, không hề để đám con mồi vào trong mắt.

Hắn hối hận vì lôi kéo một đám thiên tài Bạch Nguyệt Tộc hồ đồ cùng mình, lại càng hối hận nhất chính là không kêu gọi theo những thiên tài đỉnh cấp nhất trong tộc tham gia cuộc săn bắn này.

Bạch Nguyệt Tộc là một chủng tộc lớn, thiên tài của bọn hắn đâu chỉ có Ngọc Hồn hay Ất Hồn?

Mặc dù không nhiều, nhưng Bạch Nguyệt Tộc vẫn sở hữu những thiên tài đỉnh cấp đạt đến Hồn Vương, không thua kém gì so với Phú gia Phú Nhược Linh hay Đồ gia Đồ Huy cả.

Những thiên tài đỉnh cấp của Bạch Nguyệt Tộc này nếu theo cùng, dù bọn hắn vẫn phải áp chế tu vi xuống Độ Kiếp Viên Mãn ở Hồn Thiên Giới, nhưng vẫn có thủ đoạn phòng thân khi gặp phải tình huống nguy cấp, điển hình như phù chú có thể liên hệ cường giả trong Tộc, Dịch Tinh Phù, Truyền Tống Phù các loại…

Đáng tiếc, Bạch Nguyệt Lĩnh lo lắng những thiên tài đỉnh cấp này sẽ tranh đoạt hết con mồi, chiếm lấy phần lớn tài nguyên ở Hồn Thiên Giới, vì thế mới lôi kéo một đám Ngọc Hồn Viên Mãn trở xuống.

Bọn hắn là thế hệ sau này của Bạch Nguyệt Tộc, nhưng không có địa vị cao như những thiên tài đỉnh cấp kia, không được cao tầng Bạch Nguyệt Tộc giao cho thủ đoạn phòng thân quý giá…

Tất cả những nguyên nhân trên, dẫn đến Lạc Nam lúc này trở nên béo bở.

Vô số Linh Hồn của Hồn Tu Bạch Nguyệt Tộc tiến vào Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn, bọn hắn thậm chí ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, lập tức đã bị các kinh văn bất hủ trong Linh Hồn của Lạc Nam trấn áp, đem toàn bộ linh hồn tịnh hóa thành Hồn Lực, gia tăng tu vi cho Lạc Nam.

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Ôn Hồn Liên xoay tròn với tốc độ nhanh nhất có thể, hỗ trợ các Kinh Văn Bất Hủ trong công cuộc thôn phệ của Lạc Nam.

“Hự…”

Không biết qua bao lâu, Lạc Nam đau đớn rên lên một tiếng, mồ hôi ướt sũng cơ thể, trong Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn đã chảy ra huyết lệ.

Mà xung quanh hắn, đã có hơn hai trăm cổ thi thể vô hồn…

“Linh Hồn của đám này quá mức hỗn tạp, ngay cả Bất Hủ Diễn Sinh Kinh và Ôn Hồn Liên cũng vất vả chật vật!”

Lạc Nam có chút bực bội thầm mắng chửi.

Tu vi của một đám Bạch Nguyệt Tộc đa số có được từ việc thôn phệ Linh Hồn của người khác nhưng lại không thể hóa giải các tạp chất bên trong, dẫn đến Hồn Lực của bọn hắn như một đống bùi nhùi, thậm chí bên trong đó vẫn còn oán khí, uất hận và cả trí nhớ của những nạn nhân trước đây.

Với số lượng Linh Hồn đầy rẫy tạp chất như vậy, việc tịnh hóa Linh Hồn của Bạch Nguyệt Tộc quả thật cần Ôn Hồn Liên với Kinh Văn Bất Hủ vận chuyển hết công suất dẫn đến đau đớn, thậm chí nếu cố gắng quá mức… Linh Hồn của Lạc Nam cũng chịu không thấu cường độ này, tình huống quá tải sẽ xuất hiện.

“Công tử đừng vì một chút nóng vội tăng tiến tu vi mà thu lấy quá nhiều tạp chất, Ôn Hồn Liên với Kinh Văn Bất Hủ mặc dù lợi hại nhưng không phải vạn năng, cẩn thận ảnh hưởng đến căn cơ sau này!” Kim Nhi lên tiếng khuyên can nói, tiểu nha đầu ngồi trên bả vai Lạc Nam, nhìn thấy lượng tạp chất khủng khiếp trong Linh Hồn của Bạch Nguyệt Tộc mà âm thầm khinh bỉ.

Có thể nói, mặc dù sở hữu thực lực mạnh mẽ, nhưng độ tinh khiết trong Linh Hồn của Bạch Nguyệt Tộc còn thua kém một phàm nhân bình thường.

“Được rồi, cố gắng đạt đến Ngọc Hồn thì dừng lại!” Lạc Nam có chút cười khổ.

Lời của Kim Nhi từ trước đến nay hắn vẫn luôn xem trọng, nàng đã khuyên can, chứng tỏ hấp thu quá nhiều Linh Hồn tạp chất không phải chuyện tốt.

Bất quá lúc này đẳng cấp Hồn Tu của hắn đã chạm đến ranh giới Ngọc Hồn, tin chắc đột phá cũng không ảnh hưởng quá lớn.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam tiếp tục vận chuyển Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn…

Hàng ngàn thiên tài trẻ tuổi Bạch Nguyệt Tộc chết đi như vậy…

Lạc Nam tiến vào Ngọc Hồn sơ kỳ, thôn phệ gần ba trăm Linh Hồn, một con số tương đối khủng bố.

Bởi vì Linh Hồn của Bạch Nguyệt Tộc chất lượng không cao, lại thêm tiêu hao quá lớn trong trận chiến vừa rồi, nên mới cần đến số lượng nhiều đến như vậy.

Đạt đến Ngọc Hồn, Lạc Nam hài lòng không tiếp tục ép Ôn Hồn Liên làm việc quá tải, hắn vẫn Đoạt Hồn, nhưng lúc này là để thăng cấp Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn.

Toàn bộ đám Linh Hồn còn lại tiếp tục trở thành chất dinh dưỡng nâng cấp con mắt phải.

Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn dậm chân tại chỗ một thời gian, rốt cuộc sau lần Đoạt Hồn quy mô lớn này đẳng cấp được tăng mạnh, chính thức đột phá vài bậc, trở thành Vương Cấp Thượng Phẩm pháp bảo.

Trong quá trình này, Lạc Nam phát hiện ngoại trừ thôn phệ Linh Hồn, Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn còn có thể cướp đoạt lực lượng đến từ những con Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn khác của đám thiên tài Bạch Hồn Tộc.

Nhờ vào đó, đẳng cấp Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn của Lạc Nam mới tăng nhanh như vậy.

Có thể nói kết quả đại chiến lần này, được lợi ích lớn nhất là Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn của Lạc Nam.

RĂNG RẮC…

Mà cũng chính trong khoảnh khắc này, con mắt trái vốn đen kịch của Lạc Nam bất chợt xuất hiện âm thanh rạn nứt, giống như xiềng xích bị phá bỏ, một thứ gì đó sắp thức tỉnh…

Lạc Nam toàn thân chấn động, hô hấp trở nên dồn dập: “Chẳng lẽ là…”

“Không sai! Cấm Kỵ Chi Nhãn giải phóng tầng phong ấn thứ hai, Thần Thông mới sẽ xuất hiện!” Kim Nhi nghiêm túc nói.

Lạc Nam hít sâu một hơi, yên tĩnh quá lâu… Cấm Kỵ Chi Nhãn cũng có biến hóa rồi.

“Điều kiện để mở tầng phong ấn thứ hai chính là công tử trở thành Ngọc Tiên và Ngọc Hồn, hiện tại thành công!” Kim Nhi giải thích.

Lạc Nam gật mạnh đầu, cảm giác hưng phấn lan tràn khắp cõi lòng hắn.

Cấm Kỵ Chi Nhãn, vẫn có lòng trắng mắt hết sức bình thường, tuy nhiên lại có đến năm cái tròng đen nhỏ tụ thành hình tròn bên trong cực kỳ thần bí.

Mỗi một cái tròng đen trước đây đều có Phong Ấn xiềng xích, lần đầu nhận chủ Cấm Kỵ Chi Nhãn, Lạc Nam đã đem xiềng xích đầu tiên mở ra từ đó đạt được Thần Thông – Không Đạo Na Di.

Nhờ có Không Đạo Na Di, Lạc Nam nhiều lần hóa giải nguy cơ trong gang tấc, ngay cả khi đối đầu với kẻ sở hữu Cấm Kỵ là thiếu nữ và con chồn kia, Không Đạo Na Di vẫn phát huy công dụng mạnh mẽ khiến đối phương kinh ngạc.

Hiện tại Cấm Kỵ Chi Nhãn giải khai tầng phong ấn thứ hai, Lạc Nam làm sao không mừng rỡ pha lẫn mong chờ?

Rốt cuộc, bên trong Cấm Kỵ Chi Nhãn, cái tròng mắt thứ hai hoàn toàn được phóng thích.

“A!”

Đau đớn dữ dội, một luồng tin tức khủng bố do Cấm Kỵ Chi Nhãn mang đến triệt để khảm vào trong linh hồn Lạc Nam.

Thông tin và cách vận dụng Thần Thông thứ hai.

“Keng, thành công giải phong tầng thứ hai, Cấm Kỵ Chi Nhãn đạt đến Tôn Cấp Cực Phẩm Pháp Bảo!”

Âm thanh của Hệ Thống vang lên trong đầu.

Khi phong ấn lần đầu được phá vỡ, Cấm Kỵ Chi Nhãn chỉ là Vương Cấp Cực Phẩm Pháp Bảo.

Hiện tại phong ấn lần hai mở ra, Cấm Kỵ Chi Nhãn tiến vào Tôn Cấp Cực Phẩm.

Không biết qua bao lâu sau, Lạc Nam mở ra hai mắt, khóe môi đơn bạc cong lên một nụ cười tà…

“Hệ Thống, mở ra thông tin của ta!” Hướng về trong lòng hạ lệnh một tiếng.

“KENG! Thành công mở ra!”

Thông tin ký chủ: Lạc Nam.

Tu vi Tiên Tu: Ngọc Tiên Sơ Kỳ.

Tu vi Hồn Tu: Ngọc Hồn Sơ Kỳ.

Tu vi Thể Tu: Ất Thể Trung Kỳ.

Huyết Mạch: Nghịch Long.

Thể Chất: Vạn Cổ Bất Hủ Thân.

Công Pháp: Bất Hủ Diễn Sinh Kinh, Long Tiên Thánh Điển, Hóa Long Chiến Quyết, Đồ Long Thập Bát Chưởng, Đế Hồn Kinh, Ngự Kiếm Thuật, Nộ Hỏa Kích Pháp, Ngục Thần Kiếm Pháp, Tiên Đài Trấn Ma Cước.

Vũ Kỹ: Tứ Linh Vệ Hồn Thuật, Đấu Chuyển Tinh Di, Động Thiên Ngạo Tiếu, Hợp Linh Chưởng, Bá Lực Chưởng, Đại Địa Chấn, Hỏa Thiêu Xích Bích…

Thể Kỹ: Cuồng Thú Quyền, Thiết Bố Sam, Thiên Thạch Cước…

Hồn Kỹ: Đế Hồn Thập Nhị Kỹ (thuộc Đế Hồn Kinh), Tạc Hồn Thuật, Xiềng Xích Linh Hồn…

Bí Thuật: Thiên Đế Biến, Vạn Thú Tiên Ma Biến, Bát Môn Độn Giáp…

Thân Pháp: Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ, Lôi Ảnh Bộ, Hỏa Pháp Vạn Lý, Thiên Địa Vô Cực…

Pháp Bảo: Linh Giới Châu, Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn, Lạc Hồng Kiếm, Phỏng Thiên Kính, Mặt Nạ Thiên Diện, Hắc Ngục Kiếm, 109 Vũ Hoàng Kiếm, Huyết Dẫn Vong Hồn Cầm, Trấn Ma Đài, Nanh Bạc, Ngũ Long Chiến Xa, tám thanh Hư Không Kiếm, Phi Tiên Áo Choàng, Phi Tiên Ngoa…

Trữ Vật: Khí Đạo Thiên Thư, Đan Đế Chân Giải, Đào Hoa Dược Thủy, Trung Cấp Dịch Tinh Phù, Truyền Âm Ngọc, Phi Thuyền, Cự Lâm Nhân Mộc, Xích Nha Hắc Ám, Cửu Diệp Liên Hoa, một lần tiến vào Tiểu Tiên Giới, một lần tiến vào Trung Ma Giới…

“Có thêm mục Trữ vật?” Lạc Nam vuốt cằm, có chút hứng thú hỏi.

“Không sai! Những vật quan trọng được công tử cất giữ sẽ liệt kê vào mục Trữ Vật!” Kim Nhi lên tiếng xác nhận.

“Vậy Bất Tử Thụ sao không thấy liệt kê?” Lạc Nam thắc mắc.

“Bất Tử Thụ không nằm trong số các mục này, chờ công tử sở hữu thêm Thần Thụ khác, nhất định sẽ có mục tương ứng!” Kim Nhi cười tủm tỉm đáp.

Lạc Nam khóe miệng co giật, Thần Thụ chứ không phải rau cải, tiểu nha đầu ngươi muốn ta tìm ở đâu?

Nhìn một loạt thông tin Ký Chủ, Lạc Nam không hài lòng về bản thân mình, có chút nhíu mày:

“Thể Tu có chút theo không kịp a…”

Thể Tu từng là chỗ dựa của hắn, nhưng lúc này đây lại bị Tiên Tu và Hồn Tu bỏ xa rồi.

Cũng không thể trách, thân thể Lạc Nam đòi hỏi quá cao, muốn tìm ra nguồn năng lượng đủ sức luyện Thể cho hắn cực kỳ khó…

“Không thể để Thể Tu tụt hậu quá xa!”

Lạc Nam âm thầm hạ quyết tâm.

Dạo gần đây hắn có Vạn Cổ Bất Hủ Thân và Bất Tử Thụ nên có chút xem nhẹ việc rèn Thể, tuy nhiên không thể quá mức ỷ lại vào hai thứ này, tốt nhất là tránh sử dụng, một khi bại lộ… chỉ sợ Thiên Đế cấp cường giả cũng thèm thuồng tìm đến tận cửa.

Phất tay, Đế Diễm cuồn cuộn cháy lên, đem thi thể của một đám Bạch Nguyệt thiên tài đốt thành tro bụi, kể cả những con Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn trở thành phế thải cũng không ngoại lệ.

Lạc Nam nhìn sang Chiến Hạm của Bạch Nguyệt Tộc, ra hiệu Linh Giới Châu đem nó hút vào.

Hiện tại hắn đã có hai pháp bảo phi hành không tệ, một cướp được từ ba người cẩm y thanh niên, một cướp được từ Bạch Nguyệt Tộc đám thiên tài.

Bất quá Lạc Nam lại không quá thích dáng vẻ cồng kềnh của chúng nó, hắn càng yêu thích sự khí phách uy phong của Ngũ Long Chiến Xa hơn.

“Keng, hoàn thành Nhiệm Vụ cứu vớt Hồn Thiên Giới, thành công nhận được một lần chỉ định triệu hoán Hồn Kỹ!”

Âm thanh của Hệ Thống vang lên bên tai, Lạc Nam ánh mắt sáng lên, hài lòng nhếch miệng:

“Cũng không tệ!”

Hồn Kỹ của hắn hiện nay khá thưa thớt, trong lần tỷ thí với Đạm Đài Uyển và Hoàng Y Thiền không phát huy được quá nhiều tác dụng, gia tăng thêm Hồn Kỹ cũng tốt.

Bất quá không vội triệu hoán ngay lúc này, cũng không vội vàng rời đi…

Lạc Nam không phải người thất hứa, Hồn Thiên Nữ Hoàng và Hồn Thiên Giới còn cần sự giúp đỡ của hắn.

Không tiếp tục kéo dài thời gian, một tay đem không gian xé rách nhảy vọt vào trong…

Tiến về Hồn Thiên Thành.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300