Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 157
Phần 157

Không biết qua bao lâu, môi của Hồn Thiên Nữ Hoàng có chút sưng đỏ, Lạc Nam rốt cuộc tách ra…

Một sợi dây bạc trong suốt ướt đẫm nối liền khuôn miệng hai người, gò má Hồn Thiên Nữ Hoang đỏ như đào chín, ánh mắt mơ màng chưa thoát khỏi cơn mê…

“Ta phải đi…” Lạc Nam trầm thấp nói.

“Ôm thiếp thêm một chút!” Hồn Thiên Nữ Hoàng vòng tay siết chặt hắn, đầu tựa vào lòng nam nhân như muốn hòa tan Lạc Nam vào trong mình.

Một nụ hôn sâu ngọt ngào, khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại không ít…

Lạc Nam trầm mặc, vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả uyển chuyển của nàng, nhẹ nhàng hít thở mùi hương nồng nàn từ thân thể giai nhân…

“Thiếp tên Trì Du Điệp…”

Giai nhân thỏ thẻ bên tai, thời gian như đọng lại…

“Keng, Ký Chủ có muốn tác động quỹ tích thời gian, trở về thời điểm lúc ban đầu, tiêu hao 55 tỷ Điểm Danh Vọng?”

Tiến vào Vạn Giới Môn, bên tai Lạc Nam đã vang lên âm thanh nhắc nhở của Hệ Thống.

Lạc Nam hiểu nếu mình tiêu hao 55 tỷ Điểm Danh Vọng, hắn sẽ trở về đúng vị trí và thời điểm khi chưa tiến vào Vạn Giới Môn ở Hải Vực Tinh, điều đó đồng nghĩa 11 ngày qua hắn giống như chưa từng biến mất.

Ở hạ giới mỗi ngày tiêu hao 5 tỷ Điểm Danh Vọng, 55 Tỷ chính là 11 ngày… khoảng thời gian không quá dài.

Có chút suy nghĩ, Lạc Nam cuối cùng quyết định tiết kiệm Điểm Danh Vọng, chấp nhận bỏ lỡ 11 ngày thời gian.

Tin tưởng Bạch Nguyệt Tộc đã muốn phong tỏa Hải Vực Tinh nhằm tạo sức ép về mặt tâm lý, 11 ngày còn chưa đủ dài để xảy ra biến cố khác thường nào.

“Không sử dụng Điểm Danh Vọng!”

“Keng, trở về Hải Vực Tinh… thời gian đã qua 11 ngày!”

Khôi phục diện mạo Lạc Yên, thân thể Lạc Nam xuất hiện bên trong mật thất trên Bồng Lai Tiên Đảo…

Hắn mở ra Thấu Thị Vạn Lý thăm dò tình huống, quả nhiên phát hiện mọi thứ vẫn còn chưa thay đổi gì, Gia Tốc Trận vẫn đang vận chuyển, chúng nữ Bồng Lai Tiên Đảo vẫn đang bế quan…

“Ngươi lại sai phạm!”

Đúng lúc này, một âm thanh như có như không vang lên bên tai, Lạc Nam toàn thân cứng đờ…

Không biết từ bao giờ, Đại Đảo Chủ Âu Dương Thương Lan đã lười biếng ngồi ở một bên, đôi chân thon dài gác chồng lên nhau, ý vị thâm trường nhìn lấy hắn…

Lạc Nam nhìn bộ dạng yêu mị của nàng nhất thời nuốt một ngụm nước bọt, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Hình phạt một năm không được rời đảo vẫn còn rành rành ra đó, nhưng hiển nhiên lần này rời đi 11 ngày, hắn bị Âu Dương Thương Lan phát hiện rồi.

Cũng khó trách, Âu Dương Thương Lan là Thiên Vương Cấp Bậc cường giả, một đệ tử biến mất khỏi Đảo 11 ngày khó tránh khỏi cảm ứng của nàng.

Lạc Nam có chút cười khổ, khô khốc nói: “Đệ tử đi vơ vét chút ít nguyên liệu Luyện Khí hỗ trợ các tỷ muội chiến với Bạch Nguyệt Tộc!”

Nói xong Lạc Nam phất tay, hàng đống Nguyên Liệu từ thấp đến cao chất chồng như núi trước mặt…

Âu Dương Thương Lan thấy vậy vẫn không có biểu hiện quá lớn, trái lại có chút bất ngờ đánh giá Lạc Nam:

“Đột phá Ngọc Hồn?”

“Đệ tử có một tấm Phù Chú truyền tống xuống Hạ giới, vô tình bắt gặp các Thiên Tài Bạch Nguyệt Tộc…” Lạc Nam tự biên tự diễn nói.

Hắn cố tình bộc lộ tu vi Hồn Tu để đánh lạc hướng Âu Dương Thương Lan, quả nhiên là có hiệu quả…

Chỉ thấy nàng chăm chú lắng nghe, đến đoạn Lạc Nam hỗ trợ Hồn Thiên Giới đánh úp đám thiên tài Bạch Nguyệt Tộc và cướp đi linh hồn của bọn hắn, bên trong đôi mắt đẹp rõ ràng sáng lên một chút, hiếm thấy tán dương nói:

“Làm không tệ…”

Lạc Nam thở phào nhẹ nhõm, cũng may hắn nhanh trí bịa ra chuyện có Phú Chú xuống Hạ giới, bằng không cũng chẳng biết làm sao giải thích về Vạn Giới Môn.

Mà Âu Dương Thương Lan cũng biết Lạc Nam có rất nhiều đồ tốt nên cũng chẳng mấy nghi ngờ.

Nhưng rất nhanh, sắc mặt Âu Dương Thương Lan trở nên nghiêm nghị, âm thanh trầm thấp nói:

“Xem ra chúng ta phải đảo khách thành chủ, chiếm quyền chủ động… tập kích Bạch Nguyệt Tộc, gây phiền phức cho bọn hắn ngay lúc này!”

Lạc Nam nghe vậy giật mình hỏi: “Vì sao? Chúng ta đang cần thời gian phát triển, kéo dài thời gian càng lâu càng tốt mới đúng chứ?”

Âu Dương Thương Lan liếc xéo đôi mắt đẹp nhìn hắn, môi thơm hé mở phân tích nói:

“Ngươi nghĩ chết đi số lượng lớn thiên tài như vậy Bạch Nguyệt Tộc sẽ không phản ứng gì sao?”

Lạc Nam nghe vậy giật nảy mình, một cổ khí lạnh chạy dọc theo sống lưng.

“Hiểu ra rồi chứ?” Âu Dương Thương Lan nhếch môi đỏ:

“Với tính cách của Bạch Nguyệt Tộc, chết đi nhiều thiên tài như vậy bọn hắn sẽ truy cứu đến cùng, chuyện ở Hồn Thiên Giới không khó để che giấu, đến khi đó Hồn Thiên Giới có thể thoát nạn sao?”

Lạc Nam nắm tay siết chặt, nghĩ đến Trì Du Điệp… cảm giác lo lắng dâng lên mãnh liệt, ánh mắt lóe lên nói:

“Chúng ta phải toàn lực náo loạn, gây phiền phức cho Bạch Nguyệt Tộc, để bọn hắn sứt đầu mẻ trán, không có thời gian truy cứu Hồn Thiên Giới!”

“Chính xác!”

Âu Dương Thương Lan đầu lưỡi đầy hương vị liếm môi, hưng phấn tràn đầy nói ra:

“Chuyện này cứ để ta và tiểu Tuyết lo liệu, ngươi cứ an tâm Luyện Khí đi!”

Căn cứ của Bạch Nguyệt Tộc…

Một tòa Cổ Lâu cao chót vót hiên ngang tọa trấn, đỉnh Lâu treo lấy vầng trăng khuyết tà dị, xung quanh thủ vệ sâm nghiêm, liên tục là các luồng Hồn Lực mạnh mẽ quét khắp thiên địa, tuần tra bốn phía, so với Thần Thức còn hiệu quả hơn.

Cổ Lâu này chính là Bạch Nguyệt Lâu, nơi diễn ra các cuộc thương nghị trọng yếu của cao tầng Bạch Nguyệt Tộc.

Bên trong Bạch Nguyệt Lâu lúc này, bầu không khí tràn đầy cảm giác ngưng trọng, hàng loạt thân ảnh mặc áo choàng trắng chắp tay mà đứng, đầu tóc trắng xóa nhẹ bay, tà dị mà thần bí đến cực hạn.

Tại trong không gian, tất cả mọi người đều đứng… duy chỉ có một nam tử là hiên ngang ngồi trên một chiếc Hồn Tọa được ngưng tụ từ vô số Hồn Lực oán than mà thành, thỉnh thoảng người ta vẫn nghe thấy từng âm thanh rên rỉ, oan khuất từ Hồn Tọa truyền ra, rợn cả gai ốc.

Nam tử ngồi trên Hồn Tọa này diện mục âm trầm, khí sắc như một xác ướp rất giống với những Bạch Nguyệt Tộc khác, tuy nhiên có một đặc điểm lại khiến hắn trở nên khác biệt.

Hắn… có đến tận ba con Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn.

Hai con Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn phân biệt ở hai bên mắt trái và mắt phải, và con thứ ba lại nằm giữa vầng trán, tạo cho người khác một cảm giác cao thâm khó dò, thâm bất khả trắc.

Nam tử sở hữu ba con Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn này không ai khác chính là Bạch Nguyệt Tộc tộc trưởng – Bạch Nguyệt Dương.

Ở sau lưng Bạch Nguyệt Dương, một tên thanh niên cung kính đứng thẳng, giống với Bạch Nguyệt Dương, hắn cũng sở hữu ba con Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn, tuy nhiên kém hơn ở chỗ, con Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn ở giữa trán vẫn chưa mở ra, còn đang nhắm chặt.

Thanh niên này chính là đệ nhất thiên tài Bạch Nguyệt Tộc, con trai của Bạch Nguyệt Dương, thiếu chủ Bạch Nguyệt Vật.

Ở trước mặt Bạch Nguyệt Dương và Bạch Nguyệt Vật, toàn thể chúng trưởng lão Bạch Nguyệt Tộc đứng bên dưới mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thân thể thấp thỏm, tràn ngập bất an và lo lắng…

“Có ai nói cho bổn tọa, vì sao Tộc ta đột ngột mất đi nhiều hậu bối như thế hay không?”

Bạch Nguyệt Dương nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói không nghe ra tức giận hay u buồn, vô tình vô cảm, chẳng mang theo tí cảm xúc nào.

Nhưng chính là một giọng nói như thế, lại như tác động trực tiếp vào linh hồn của toàn bộ Bạch Nguyệt Tộc từ trên xuống dưới, có người đã nhịn không được quỳ rạp xuống đất.

Bọn hắn, thật sự sợ hãi…

Bạch Nguyệt Tộc Trưởng cũng giống như một vài trưởng lão sở hữu tu vi Hồn Vương Viên Mãn mà thôi, nhưng sự đáng sự của hắn nằm ở Linh Hồn tinh khiết nhất toàn tộc.

Hồn Lực một khi đối chiến trong cùng cấp, kẻ có Hồn Lực tinh khiết hơn sẽ giành chiến thắng, chưa kể… còn có con mắt thứ ba kia.

Hiển nhiên, việc có hơn chín phần mười các hậu bối thiên tài tử vong đã truyền khắp Bạch Nguyệt Tộc, tạo nên một cơn địa chấn oanh tạc toàn tộc khiến toàn thể thành viên cao tầng của Bạch Nguyệt Tộc phải tập trung lại đây…

Trước câu hỏi của Bạch Nguyệt Dương, toàn bộ Bạch Nguyệt Tộc từ trên xuống dưới câm lặng như hến, không một ai dám mở miệng trả lời.

Hàng loạt ánh mắt đổ dồn về phía một tên nam tử mũi ưng, ánh mắt như ẩn như hiện chứa đầy sát khí…

Nam tử mũi ưng ở bên ngoài cao cao tại thượng, lúc này đây hai chân như muốn nhũn ra.

Mà lúc này, Bạch Nguyệt Dương cũng đưa mắt nhìn về phía hắn:

“Bạch Nguyệt Lâm, nghe nói con trai tốt của ngươi rủ rê hầu hết hậu bối của tộc chúng ta đi săn… như vậy con mồi đâu hết rồi? Vì sao ngay cả những kẻ đi săn cũng không trở lại?”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300