Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 11
Phần 11

Bên ngoài Địa Tiên Môn…

Mặt đất bị xới tung từng đợt, đại địa hình thành vô số vết nứt khổng lồ, các tầng kiến trúc bằng Thiết Thổ rắn chắc sụp đổ, đệ tử thương vong vô số nằm la liệt trên mặt đất…

Địa Ngọc Huyền khóe miệng rỉ máu, dẫn đầu một đám trưởng lão và chấp sự của Địa Tiên Môn ngưng trọng nhìn lên bầu trời…

Lơ lửng bên trên thiên không Địa Tiên Môn, một đám cường giả Ngọc Tiên đến từ ba phương đại thế lực, nhân số áp đảo hơn quá nhiều.

Tính luôn cả Địa Ngọc Huyền, Địa Tiên Môn lúc này chỉ có tám tôn Ngọc Tiên cường giả, tu vi dao động từ Ngọc Tiên Sơ Kỳ đến Ngọc Tiên Hậu Kỳ.

Mà bên phía địch nhân, Chu gia và Cao gia mỗi nhà có đến năm tôn Trưởng Lão, Lam gia cũng vừa xuất động năm tôn Trưởng Lão, số lượng đạt đến mười ba vị Ngọc Tiên.

Thiên Tiên Môn vì bất ngờ gia nhập mà chưa kịp điều động lực lượng.

Bất quá chỉ với Lam gia, Chu gia và Cao gia cũng khiến Địa Tiên Môn lâm vào chật vật rồi.

Đôi bên ánh mắt trừng trừng lấy nhau tiến hành giằng co, ngăn cách giữ Địa Tiên Môn và ba phương thế lực là một lá Đại Kỳ với khí thế bất phàm lơ lửng giữa không trung…

Đại Kỳ này toàn thân một màu nâu sậm, bên trên thêu lấy đồ án của đại địa bao la bạt ngàn, không ngừng đón gió mà lớn, như có thể che thiên phủ địa, đem toàn bộ Địa Tiên Môn che phủ trong bóng râm…

Trước công kích mạnh mẽ đến từ ba phương thế lực giáng xuống, Đại Kỳ liên tục hấp thu Thổ Tiên Lực do Địa Ngọc Huyền gia trì vào, sau đó tạo ra từng cơn bão cát hủy diệt nghiền ép các loại công kích, bảo vệ Địa Tiên Môn.

Thổ Sa Hoàng Kỳ, kiện pháp bảo Vương Cấp mà Địa Ngọc Huyền đạt được trong bí cảnh, cũng thuộc một phần trong truyền thừa Tiên Vương của nàng.

“Lam gia! Từ bao giờ các ngươi liên thủ với đám Hắc Cực Tiên Tinh vậy? Truyền thừa Tiên Vương làm mù mắt chó của các ngươi rồi sao?” Phía sau Thổ Sa Hoàng Kỳ, Đại Trưởng Lão của Địa Tiên Môn sắc mặt trần đầy phẫn nộ, nhìn chằm chằm Lam gia đám trưởng lão rống to.

Địa Tiên Môn vốn dĩ lựa chọn phong bế toàn tông dưới lòng đất, không đón tiếp ngoại nhân, không nhúng tay vào chuyện thế sự… chờ đợi tiểu thư Địa Ngọc Huyền tiêu thụ hết truyền thừa, tỏa sáng trong Tuyển Tử Đại Hội.

Mà Địa Ngọc Huyền cũng không để Địa Tiên Môn thất vọng, chỉ trong thời gian ngắn bế quan lĩnh ngộ truyền thừa, tu vi đã một đường tiến mạnh… đạt đến Ngọc Tiên cấp bậc.

Địa Tiên Môn trên dưới tràn đầy vui mừng, cả đám chuẩn bị đón chờ một tương lai tươi sáng…

Nào ngờ hết sức đột ngột, toàn bộ lãnh địa bị các loại công kích mạnh mẽ tập kích, uy thế cuồn cuộn của Ngọc Tiên hàng lâm mà xuống, mặt đất sụp đổ, lòng đất chấn động…

Vì quá mức bất ngờ không kịp phản ứng, đệ tử Địa Tiên Môn thương vong vô số… buộc toàn Môn phải một lần nữa xuất hiện để xem chuyện gì xảy ra.

Sau khi chứng kiến Lam gia liên thủ Chu gia và Cao gia tập kích, toàn bộ Địa Tiên Môn trên dưới giận đến tím mặt, các vị trưởng lão lao ra đại chiến một trận.

Bất quá vì chênh nhân số, Địa Tiên Môn các trưởng lão bị đánh liên tục lùi bước.

Trong lúc nguy cấp, tiểu thư Địa Ngọc Huyền đành phải tiêu hao lực lượng xuất ra Vương Cấp Pháp Bảo – Thổ Sa Hoàng Kỳ tiến hành phòng thủ.

Vương Cấp Pháp Bảo xuất hiện lập tức hóa giải nguy cơ của Địa Tiên Môn, đám trưởng lão Lam gia dù toàn lực công kích cũng không thể xuyên qua tầng tầng bão cát của nó tạo thành.

Dẫn đến cục thế giằng co một phương trên trời một phương dưới đất như hiện tại, không ai làm gì được ai…

Địa Tiên Môn đột nhiên bị tập kích đương nhiên cực kỳ phẫn nộ, khiến bọ hắn phẫn nộ hơn chính là thế lực mạnh mẽ nhất Lam Cực Tiên Tinh lại liên hợp với kẻ thù đến từ Hắc Cực Tiên Tinh muốn tiêu diệt thế lực cùng tinh cầu.

Nếu không phải lo lắng an nguy của các đệ tử trong môn, chỉ sợ đám trưởng lão sẽ lao ra liều chết một phen, dù chết cũng phải lột da của đám Lam gia tiểu nhân bỉ ổi.

“Hừ, Địa Tiên Môn các ngươi nhận được truyền thừa của Tiên Vương lại độc hưởng một mình, ích kỷ tham lam đến cực điểm còn dám mở miệng chất vấn chúng ta?”

Đại Trưởng Lão Lam gia là một lão đầu có tu vi Ngọc Tiên Hậu Kỳ mở miệng cười lạnh nói.

“Ngươi…” Địa Tiên Môn tức muốn nổ phổi, từ bao giờ nhận được truyền thừa Tiên Vương là phải chia sẻ với người khác?

Lam gia rõ ràng chỉ muốn tìm một cái cớ vô liêm sỉ để tấn công Địa Tiên Môn bọn hắn.

“Hự!” Địa Ngọc Huyền lúc này bất chợt rên lên một tiếng, sắc mặt tái nhợt nuốt vào một ngụm Tiên Đan, trong tay còn cầm theo Tiên Thạch để hấp thu lực lượng.

Thổ Sa Hoàng Kỳ không ngừng hấp thu Thổ Hệ Tiên Lực trên người nàng để phòng ngự, tiêu hao cực kỳ to lớn.

Thấy tình cảnh này, Chu gia cùng Cao gia đám trưởng lão cười to:

“Ha hả, tiểu nha đầu chỉ mới đột phá Ngọc Tiên, muốn sử dụng Vương Cấp Pháp Bảo còn kém xa lắm, để xem ngươi có thể điều khiển Thổ Sa Hoàng Kỳ được bao lâu?”

Hiển nhiên đám lão già trưởng lão đều không phải người ngu, có Thổ Sa Hoàng Kỳ phòng ngự bọn hắn không vội tấn công Địa Tiên Môn, trái lại chờ đợi Địa Ngọc Huyền hao hết Tiên Lực.

Mặc dù đã cho Thổ Sa Hoàng Kỳ nhỏ máu nhận chủ, nhưng chỉ một Ngọc Tiên Sơ Kỳ như Địa Ngọc Huyền muốn chưởng khống Vương Cấp Pháp Bảo còn chưa đủ sức.

“Hừ!” Địa Ngọc Huyền yêu kiều hừ lạnh một tiếng, đôi môi đầy đặn kiều diễm nay đã nhợt nhạt lạnh lùng nói:

“Ta chẳng những có thể phòng thủ, còn có thể công kích!”

Nói xong động lấy ý niệm…

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Thổ Tiên Lực trong cơ thể cấp tốc điều động, Thổ Sa Hoàng Kỳ đón nhận Tiên Lực cung cấp, nó tung bay mà đến… lá cờ phấp phới, từng cơn bão cát như sa mạc phẫn nộ cuộn trào mà ra, khói bụi mịt mù bao phủ thiên địa, bão cát như vô số lưỡi đao sắc lẹm ầm ầm tấn công.

“Không xong!”

Ba phương thế lực sắc mặt hoảng hốt, không ai dám ngạnh kháng uy lực của một kiện Vương Cấp Pháp Bảo, cả đám thi triển Thân Pháp liên tục tránh lui.

XOẸT XOẸT XOẸT…

Mặc dù như vậy, Thổ Sa Hoàng Kỳ vẫn chứng tỏ sức mạnh của một kiện Vương Cấp, mà Địa Ngọc Huyền cũng chứng minh nàng có thể dạy dỗ đám người này một bài học.

Bão cát cuốn qua, đám trưởng lão bị phạm vi lớn cuốn vào trong đó, da thịt xuất hiện không ít vết thương dữ tợn, cơ thể bị cuốn theo cơn bão, chật vật vô cùng.

“Phốc!”

Địa Ngọc Huyền miệng phun tiên huyết, sắc mặt càng thêm tái nhợt…

“Tiểu thư!” Địa Tiên Môn lo lắng kinh hô, lúc này không thể để Địa Ngọc Huyền xảy ra chuyện.

Một đám trưởng lão vội vàng ngưng tụ Tiên Lực truyền vào cơ thể Địa Ngọc Huyền, thay nàng cầm cự.

Mà Cơn Bão cát đang mạnh mẽ cũng trở nên suy yếu, ánh sáng trên Thổ Sa Hoàng Kỳ dần dần ảm đạm.

“Phù…” Đám trưởng lão Lam gia thở phào nhẹ nhõm, cũng may Địa Ngọc Huyền vẫn là chưa đủ chấp chưởng Thổ Sa Hoàng Kỳ, bằng không bọn hắn không chết cũng trọng thương.

Lúc này cả đám mặc dù chật vật, nhưng thương thế chưa quá mức nghiêm trọng, vẫn còn đủ sức cho một trận chiến quy mô lớn.

“Hừ, nghé con mới sinh không sợ… Vương Cấp Pháp Bảo mặc dù mạnh, nhưng tiểu nha đầu ngươi căn bản không thể phát huy sức mạnh của nó, đừng cố thể hiện mình nữa!” Đại Trưởng Lão Lam gia lau đi một vết máu trên mặt, cười lạnh nói.

“Giao ra Truyền thừa Tiên Vương chúng ta sẽ lập tức rời đi, Địa Tiên Môn các ngươi sẽ bình an vô sự!” Chu gia cùng Cao gia cũng híp mắt nói.

Trận chiến với Ngọc Tiên Môn khiến hai nhà bọn hắn vẫn còn thương thế trong người, dù không quá nặng nhưng cũng không muốn phải liều mạng thêm lần nữa với Địa Tiên Môn.

Nếu Địa Tiên Môn biết điều ngoan ngoãn giao ra Truyền Thừa của Tiên Vương, như vậy xem như không cần động thủ, đôi bên đều vui vẻ.

“Đám lão già các ngươi còn có da mặt hay không? Tiểu thư của chúng ta xét tiểu tác chỉ là hậu bối, đám lão quái vật các ngươi còn muốn cướp truyền thừa của hậu bối?” Địa Mục Trưởng Lão của Địa Tiên Môn lòng ngực phập phồng, hắn cảm thấy đám người này càng sống càng mất hết liêm sĩ rồi.

“Hừ, Địa Ngọc Huyền là tiểu bối, sau khi nhận được truyền thừa quý giá cần hiếu kính dâng cho trưởng bối mới đúng!” Đại Trưởng Lão Chu gia cười nhạt nói.

“Nói không sai!” Lam gia cùng Chu gia gật gù đắc ý.

“Ngươi! Các ngươi… phốc!” Đám trưởng lão Địa Tiên Môn bị sự đê tiện của ba phương thế lực khiến cho thổ huyết.

“Các vị trưởng lão không cần tức giận! Vì đám già này không hề đáng!” Địa Ngọc Huyền lắc đầu, lạnh giọng nói:

“Địa Ngọc Huyền ta không phải tham sống sợ chết, ta thà chết mang theo truyền thừa cũng không giao cho đám vô liêm sĩ này!”

“Thà chết cũng không giao cho đám vô sỉ!”

“Thà chết cũng không giao!”

“Thà chết cũng không giao!”

Đệ tử Địa Tiên Môn ánh mắt đỏ ngầu, cả đám ngửa đầu lên trời gào thét, vô số thiếu niên thiếu nữ nhiệt huyết hận bản thân quá mức nhỏ yếu, hận bản thân quá mức phế vật, khi Môn phái lâm nạn cả đám vậy mà chỉ có thể dựa vào Tiểu thư và các vị Trưởng lão bảo hộ, ngay cả cái rắm cũng không giúp được gì.

“Haha, sớm biết Ngọc Huyền hiền chất sẽ có suy nghĩ như thế, bọn ta có chuẩn bị món quà cho ngươi, mang ra trao đổi Truyền Thừa Tiên Vương!”

Trong bầu không khí giương cung bạc kiếm, có tiếng cười nhạt vang vọng giữa không trung.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300