Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 3
Phần 3

Một động phủ hoang vắng, nơi không có ánh mặt trời, Tiên Khí cực kỳ thưa thớt… nằm tại góc hẻo lánh trên Lam Cực Tiên Tinh, khỉ ho cò gáy, quanh năm chẳng có ai thèm đặt chân đến.

Chẳng ai ngờ rằng… trong động phủ này, lại có một tiểu Truyền Trống Trận, liên kết với Ngọc Tiên Môn đại danh đỉnh đỉnh, sừng sững tại Lam Cực Tiên Tinh.

Lạc Nam cùng với Huỳnh Thảo từ trong động phủ bước ra…

ẦM ẦM ẦM…

Truyền Tống Trận theo sau đó băng liệt, động phủ cũng triệt để sụp đổ… không để lại chút manh mối nào.

Hiển nhiên vì bảo lưu huyết mạch mang theo hy vọng cuối cùng của Ngọc Tiên Môn, các vị tiền nhân ngày xưa đã suy tính cực kỳ cẩn thận khi bố trí ra Trận Pháp thoát hiểm cỡ nhỏ này.

“Thiếu Chủ… kế tiếp, chúng ta nên làm gì?” Huỳnh Thảo nhìn bóng lưng “Ngọc Hải”, lấy can đảm mở miệng nhợt nhạt hỏi.

Từ đầu đến cuối, nam nhân này đều chưa nhìn nàng dù chỉ một chút… điều này khiến Huỳnh Thảo trái tim như rỉ máu, cảm giác tổn thương dâng tràn trong tim.

Lạc Nam quay đầu nhìn lại, ánh mắt mang theo bình thản nhìn lấy Huỳnh Thảo, như có thể xuyên thấu tâm linh của nàng, rốt cuộc mở miệng:

“Mạng của ngươi sở dĩ được giữ lại là vì Ngọc Hải, có biết không?”

Huỳnh Thảo trong lòng nao nao, bất quá vẫn hít một hơi nhẹ gật đầu: “Thiếp thân biết!”

Đó là lời mà Ngọc Chấn Lôi cùng đám trưởng lão căn dặn, Huỳnh Thảo nhờ đó mới được sử dụng Truyền Tống thoát hiểm quý giá, nàng sao lại không hiểu?

Trong mắt Ngọc Tiên Môn cao tầng, Huỳnh Thảo nàng chỉ là một công cụ để chăm sóc Ngọc Hải mà thôi.

“Không tệ, vậy ta giao hắn cho ngươi!” Lạc Nam nói một câu mà Huỳnh Thảo không hiểu, ý niệm vừa động.

BỤP…

Một thân ảnh rơi xuống mặt đất…

Trong ánh mắt kinh hồn táng đảm của Huỳnh Thảo, người thực vật Ngọc Hải đã ngây ngô nằm dưới mặt đất, sắc mặt mang theo mỉm cười… tu vi toàn diện bị phế bỏ, thân thể tràn ngập vết thương, như sọ dừa lăn lộn.

“Cái này…” Huỳnh Thảo toàn thân chấn động, một cảm giác như đang nằm mơ, một cảm giác không chân thật bao phủ toàn bộ tâm trí, cơ thể nàng ngã quỵ xuống đất bên cạnh Ngọc Hải, hoàn toàn mất đi năng lực phản ứng.

“Mạng của ngươi là do Ngọc Hải nên còn lại, ta giao hắn cho ngươi… muốn làm sao thì tùy, đương nhiên nếu ngươi muốn giết hắn… chịu khó chờ Ngọc Tiên Môn bị diệt rồi hãy ra tay!”

“Ta không muốn hy vọng cuối cùng của một vị phụ thân… sẽ rơi vào vực sâu vạn trượng!”

Lạc Nam thở ra một hơi, nếu Ngọc Hải hiện tại chết đi… phía bên kia Ngọc Chấn Lôi sẽ lập tức cảm ứng được.

Chỉ sợ khi đó một phụ thân chân chính… sẽ chết không nhắm mắt.

Sau những gì chứng kiến, Lạc Nam cảm thấy mình không đủ nhẫn tâm để lập tức giết chết Ngọc Hải.

“Haizzz, chắc có lẽ ta chưa đủ tàn nhẫn!” Lạc Nam trong lòng thở dài…

Thiên Địa có thể vô tình… nhưng người là hữu tình…

Quá khó để hắn đích thân đạp đổ hy vọng trước khi chết của Ngọc Chấn Lôi chỉ vì thỏa mãn một chút khoái cảm trả thù Ngọc Tiên Môn.

“Công tử dạng này… mới là người các nàng ấy yêu mà, không phải sao?” Kim Nhi cười cười nói, hiếm thấy nàng tán thành hắn khi nương tay với địch nhân.

Quang Nhi với Hỏa Nhi trong cơ thể Lạc Nam cũng tràn đầy đồng cảm, một Lạc Nam trọng tình trọng nghĩa… dù đối với kẻ thù sống chết vẫn lưu lại một tia tôn trọng, chính là điểm hấp dẫn các nàng.

Các nàng không cần một Lạc Nam tự xưng Anh Hùng, chuyên cầm Kiếm hành hiệp trượng nghĩa, thay trời hành đạo…

Các nàng cần một Lạc Nam lúc này, đã là đủ rồi…

XOẸT…

Một túi Tiên Thạch xuất hiện trước mặt Huỳnh Thảo, chính là Lạc Nam đặt xuống…

“Cầm lấy nó mà sống!” Lạc Nam mở miệng, mối quan hệ này cũng nên kết thúc rồi.

Huỳnh Thảo nhìn thấy túi Tiên Thạch, lại nhìn Ngọc Hải vẫn như đứa trẻ ngây thơ ngu ngốc lăn tròn tròn trên đất, môi nàng cắn đến mức rỉ máu, khó khăn ngẩng đầu…

ẦM…

Trời đất quay cuồng, Huỳnh Thảo cảm thấy Linh Hồn chấn động, một ngụm máu tươi cuồng phún ra khỏi miệng, không dám tin những gì mình chứng kiến.

Không biết từ bao giờ… Lạc Nam đã khôi phục diện mạo thật sự, lạnh nhạt nhìn lấy Huỳnh Thảo.

“Ngươi… làm sao có thể?”

Huỳnh Thảo dùng một tay bấu chặt da thịt mình, muốn xác nhận bản thân có nằm mơ hay không…

Một nam nhân nàng từng có thoáng qua tình cảm, một nam nhân nàng từng đã cố gắng xóa nhòa khỏi tâm trí, một nam nhân tưởng chừng nhỏ yếu đã chìm vào lãng quên…

Lúc này lấy một tư thái chưởng khống toàn cục, nắm trong tay tất cả mọi thứ, trêu đùa Ngọc Tiên Môn cao cao tại thượng trong lòng bàn tay… xuất hiện trước mặt nàng.

Huỳnh Thảo xém chút hôn mê, vô tận hoang đường dâng tràn trong lòng, khiến nàng không cách nào mở miệng, hô hấp không thông…

Lạc Nam không có ý định giải thích, lại đem một chiếc Nhẫn Trữ Vật có chứa công pháp, thân pháp, vũ kỹ các loại của Ngọc Tiên Môn đặt trước mặt Huỳnh Thảo:

“Có những thứ này ngươi có thể tự mình tu luyện đến Ngọc Tiên, từ hôm nay trở đi… chúng ta xem như chưa từng quen biết!”

Nói xong, Huyễn Quang Vô Cực Triển khai, thân thể đã hóa thành luồng sáng biến mất…

Huỳnh Thảo như trời trồng ngồi ở nơi đó, ánh mắt thất thần dõi theo bóng lưng nhanh chóng khuất dạng kia…

Không biết qua bao lâu…

“HUHUHU!”

Âm thanh nữ nhân khóc rống vang vọng đất trời, chỉ tiếc chẳng một ai nghe thấy.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300