Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 208
Phần 208

“Tu Hoa bảo bối bế quan rồi!” Lạc Nam thở dài sườn sượt.

Nếu có Vân Tu Hoa, hắn trốn vào Linh Giới Châu để nàng lén mang ra ngoài sẽ cực kỳ đơn giản a.

“Hứ, gặp chuyện khó khăn chỉ biết nghĩ đến Tu Hoa của ngươi?”

Đúng lúc này, bên tai vang lên thanh âm hờn dỗi khiến Lạc Nam xém chút nhảy dựng.

Chỉ thấy Bồng Lai Tiên Sứ Thục Phi không biết từ bao giờ đang đứng một bên, hai tay khoanh tròn ép lấy bộ ngực sửa bạo mãn nhìn hắn.

“Ây da… bảo bối!” Lạc Nam ánh mắt lóe sáng, hắn quả thật quên béng đi mất.

Với tu vi Tiên Tôn của Thục Phi, thần không biết quỷ không hay mang hắn rời Đảo quả thật dễ như ăn cháo a.

“Ngươi muốn rời Đảo gặp oán phụ Phú gia kia?” Thục Phi lắc lư bờ mông ngạo nhân tiến đến, hà hơi như lan bên tai hắn.

“Ăn nói khó nghe như vậy? Đợi Tú Quyên lên Tiên Tôn nhất định sẽ tìm nàng liều mạng!” Lạc Nam dở khóc dở cười nói.

“Hừ, nếu không có con Tiểu Lạc kia ta cũng không sợ nàng!” Thục Phi hừ lạnh một tiếng.

“Tiểu Lạc? Thứ đồ gì?” Lạc Nam tròn xoe mắt.

“Khanh khách!” Thục Phi che miệng cười run cả người, lại không thèm nói cho Lạc Nam.

“Cười cái gì mà cười?”

Lạc Nam bực bội, nhìn biểu hiện của nàng biết chắc chắn biết có chuyện liên quan đến hắn.

“Tìm tiểu tình nhân của ngươi hỏi đi!” Thục Phi vẫn chưa ngừng cười, ánh mắt thậm chí có chút hả hê.

“Không thèm nói với nàng, mau mang ta ra ngoài!” Lạc Nam nghiêm mặt.

“Mang ngươi ra rất dễ, nhưng Đại Đảo Chủ trở về trách tội thì sao đây?” Thục Phi chớp chớp mắt.

“Yên tâm! Mọi chuyện ta chịu trách nhiệm!” Lạc Nam tự tin vỗ vỗ ngực, trong lòng có chút chột dạ thầm nghĩ tranh thủ trở về sớm hơn ba vị Đảo Chủ là được.

Thục Phi cuối cùng vẫn không thể chống lại sự độc tài của “chủ nhân” Lạc Nam, ngoan ngoãn kẹp lấy hắn xé rách không gian, bí ẩn rời khỏi Bồng Lai Tiên Đảo.

“Không vội đến Phú gia, mang ta đến một chỗ vắng người!”

Chẳng biết là vô tình hay cố ý, sau khi nghe yêu cầu của Lạc Nam, Thục Phi thản nhiên mang hắn đến một tòa đảo hoang vắng, nơi chỉ có biển xanh và cát trắng.

Vừa hay… đó lại là chỗ Lạc Nam đã từng như giẻ rách hấp hối mặc cho Tú Quyên cưỡng hiếp chơi đùa thân thể.

Lạc Nam khóe miệng co giật, mặc kệ Thục Phi cười tủm tỉm ở một bên, hắn hít sâu một hơi lột xuống mặt nạ khôi phục dung mạo.

Sau đó đem pháp bảo không gian ném ra.

Trong khoảnh khắc, hai thân ảnh có chút chật vật xuất hiện.

“Ma Lực?”

Nhìn thấy thân thể Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ đang bị giam cầm bởi Ma Xích, Thục Phi có chút cả kinh.

Hiển nhiên ở Tiên giới chứng kiến Ma Lực khiến nàng vô cùng ngoài ý muốn.

“Kỳ quái, Bạch Ma Công Tử đã chết… Ma Lực lẽ ra mất đi rồi mới đúng…” Lạc Nam có chút khó hiểu lẩm bẩm.

Bất quá không suy nghĩ nhiều, Lôi Hỏa trong tay bùng nổ, đem Ma Lực trói chặt Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ thiêu đốt thành hư vô.

“Chủ… chủ nhân…”

Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ rốt cuộc thành công quay người, nhìn thấy Lạc Nam đang sừng sững đước ở trước mặt, cả hai toàn thân chấn động…

Trong lúc nhất thời, nghẹn họng nhìn trân trối.

Mặc dù hai bọn hắn có lòng tin cực lớn với Lạc Nam, nhưng đó chỉ là tự an ủi chính mình mà thôi.

Hơn ai hết, cả Nhân Kê với Hoàng Kim Xẻng biết trong tình huống đó Lạc Nam muốn cứu hai người là khó hơn lên trời, khi xung quanh là số lượng Ma Tu khủng bố, đó là chưa kể chiến lực mạnh mẽ của cá nhân Bạch Ma Công Tử.

Vậy mà giờ đây, khi nhìn thấy Lạc Nam sừng sững đứng ở trước mặt, mà hai người bọn hắn đã lấy lại tự do, cả hai vẫn cảm thấy như đang ở trong mộng.

Thấy biểu hiện của hai tên này, Lạc Nam làm sao không hiểu bọn hắn đang nghĩ gì?

Hắn buồn cười mắng: “Thế nào? Không tin tưởng thực lực của ta?”

Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ bừng tỉnh, cả hai vội vàng quỳ rạp xuống đất, nước mắt lưng tròng kinh hô:

“Chủ nhân, chia tay vô số năm… chúng ta cứ tưởng vĩnh viễn không thể nhìn thấy ngươi!”

“Cái gì vô số năm?” Lạc Nam trợn mắt: “Chỉ vài chục năm mà thôi, các ngươi đừng có làm quá!”

Từ khi trả lại tự do cho Nhân Kê và Tiểu Đậu Bỉ ở Man Hoang Tinh, mọi thứ như mới ngày hôm qua.

Bọn hắn gặp lại nhau đã ở một thế giới hoàn toàn khác, ở một đẳng cấp hoàn toàn khác…

Lạc Nam cũng âm thầm cảm thán… có thể ở Tiên giới xa xôi gặp được cố nhân, cảm giác này thật tốt.

Hắn không nhịn được vỗ vỗ bả vai của hai người, lôi kéo bọn hắn đứng dậy.

Nào ngờ Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ khóc bù lu bù loa, mếu máo nói: “Đối với chủ nhân thời gian chỉ qua vài chục năm, nhưng đối với chúng ta là quá lâu rồi…”

Lạc Nam nhíu mày, lúc này mới nhớ đến chuyện hai tên này xuất hiện ở Ma Linh Giới, hắn trầm giọng hỏi:

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hai ngươi vì sao lưu lạc đến tận Ma giới?”

“Ma giới?” Thục Phi ở một bên lại bị giật mình, bất quá đây là chuyện của nam nhân… nàng vẫn ngoan ngoãn không mở miệng chen vào.

Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng thở dài, ánh mắt lâm vào xa xăm, chậm rãi kể lại:

“Năm xưa, khi chủ nhân trả lại Linh Hồn Bổn Nguyên cho hai người chúng ta tự do, mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó…”

“Sau khi chủ nhân mang theo các vị chủ mẫu thành công rời đi, Cự Yêu Tộc phẫn nộ khôn siết…”

“Bọn hắn điều tra ra hai người chúng ta từng theo hầu chủ nhân, vì thế hạ lệnh truy sát chúng ta trên toàn bộ Man Hoang Tinh, khiến chúng ta như chuột chạy qua đường, người người đuổi bắt!”

“Bất quá vì Tiểu Đậu Bỉ có được Hoàng Kim Xẻng, lại thêm tốc độ của Nhân Kê kết hợp Bát Môn Độn Giáp, hai người chúng ta vẫn nhiều lần thoát khỏi cửa tử!”

“Cự Yêu Tộc cũng không rảnh để ý chúng ta quá lâu, dã tâm của bọn hắn ngày một bành trướng, cuối cùng bằng thủ đoạn cực đoan độc tài thống nhất Man Hoang Tinh!”

Lạc Nam nghe đến đây thầm gật đầu, chuyện này hắn đã suy tính được từ trước.

Thời điểm đó, Cự Hán Tộc bị Ất Lão gần như đồng quy vu tận đã sớm nỏ mạnh hết đà, Cự Nhân Tộc thì chỉ còn là cái tên… duy Cự Yêu Tộc chiến lực hoàn chỉnh mạnh mẽ, không nhân lúc thống nhất Man Hoang mới là chuyện lạ.

Chỉ nghe Tiểu Đậu Bỉ oán hận nói tiếp:

“Cự Yêu Tộc sau khi vô địch trở nên cực kỳ khốn nạn và tàn nhẫn, sinh linh ở Man Hoang Tinh trở thành gia súc trong mắt bọn chúng, nữ nhân trở thành công cụ sinh sản, sống không bằng chết…”

“Hai người chúng ta mặc dù muốn đứng lên chống lại nhưng vẫn lực bất lòng tâm, chỉ có thể lén lút giúp đỡ một số nạn nhân trốn chạy!”

“Cuối cùng cũng có một ngày, Cự Yêu Tộc phải trả giá đắt, chắc hẳn hành vi của bọn hắn đã chọc cường giả tức giận…”

“Ta vẫn còn nhớ rõ, khi đó giữa thiên địa bất chợt xuất hiện một Thông Đạo khổng lồ, ẩn hiện bên trong lại là hư ảnh bốn vị Ngọc Tiên cường giả, bọn hắn toàn lực công kích đem toàn bộ Cự Yêu Tộc nghiền thành tro bụi!”

Vì lúc này đã là Vương giả, Nhân Kê và Tiểu Đậu Bỉ đã có thể nhận ra bốn vị cường giả năm xưa ra tay ở Man Hoang Tinh chính là Ngọc Tiên Viên Mãn.

Lạc Nam nghe đến đây ánh mắt trở nên cổ quái, hắn cười cười nhìn Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ hỏi:

“Có phải Thông Đạo như thế này?”

Nói xong, Cấm Kỵ Chi Nhãn mở ra… Không Đạo Na Di nhanh chóng hình thành giữa bầu trời.

“Cái này… cái này…”

Nhìn Không Đạo Na Di giống y đúc cảnh tượng năm xưa ở Man Hoang Tinh, Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ lắp ba lắp bắp… cả hai triệt để cạn lời không còn gì để nói.

“Chủ nhân… đừng nói là năm đó chính ngươi mới là người diệt đi Cự Yêu Tộc?” Tiểu Đậu Bỉ nuốt một ngụm nước bọt, Nhân Kê cũng mắt chữ o mồm chữ ô.

Lạc Nam thản nhiên gật đầu, chậm rãi giải thích.

Năm đó hắn mới lĩnh ngộ Không Đạo Na Di chưa lâu, vừa lúc mấy tên thiên tài Dạ Lang Tiên Tinh tìm đến tận cửa, sau khi bị Lạc Nam cho ngậm đầy hành vào mồm, bọn hắn giở thủ đoạn bóp nát Ngọc Bội phòng thân, triệu hoán ra bốn tôn hư ảnh Ngọc Tiên Viên Mãn toàn lực công kích.

Trước hoàn cảnh đó, Lạc Nam đành phải dùng Không Đạo Na Di, đem công kích của bọn chúng chuyển dời đến Man Hoang Tinh, ngay tại căn cứ Cự Yêu Tộc.

Mặc dù ra tay diệt đi Cự Yêu Tộc là bốn tên Ngọc Tiên Viên Mãn của Dạ Lang Tiên Tinh, nhưng chủ mưu lại chính là Lạc Nam hắn.

Nghe xong Lạc Nam nói, Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ trên mặt chỉ có thể viết một chữ “Phục!”, Ngậm ngùi bồi hồi mãi cũng không dứt.

Thì ra, người cứu vớt Man Hoang Tinh khỏi nanh vuốt Cự Yêu Tộc lại là chủ nhân của bọn hắn.

Cuối cùng, cả hai tên cười khổ nói: “Cũng không biết là chúng ta nên cảm tạ chủ nhân hay hờn trách ngươi đây!”

“Ý các ngươi là sao?” Lạc Nam khó hiểu.

Nhân Kê ho khan một tiếng, cười khổ nói:

“Năm đó ta và Tiểu Đậu Bỉ ở gần căn cứ của Cự Yêu Tộc tìm cơ hội cứu một đám nữ nạn nhân, cũng bị thủ đoạn của chủ nhân ngài liên lụy a!”

“Liên lụy cái gì?” Lạc Nam đầu to như cái đấu.

“Công kích của bốn vị Ngọc Tiên Viên Mãn đánh ra đủ sức diệt sát Cự Yêu Tộc, không gian xung quanh căn cứ đương nhiên cũng bị nghiền nát!” Tiểu Đậu Bỉ vò đầu bứt tai nói:

“Hai người chúng ta ở gần, bị không gian nghiền nát hút vào lỗ hổng thời không, xuyên vào một vùng hư không vô định không thấy lối thoát!”

Lạc Nam nghe đến đây âm thầm giật mình…

Chỉ nghe Tiểu Đậu Bỉ nói tiếp:

“Ở trong vùng hư không đó quỹ tích thời gian cực kỳ vặn vẹo, một ngày trôi qua chẳng biết bằng bao nhiêu năm… bọn thuộc hạ may mắn phát hiện một số thi thể của Tiên Vương chết già và nhận được truyền thừa của bọn hắn, cả hai chỉ có thể dựa vào đó cắn răng liều mạng tu luyện!”

“Thời gian thấm thoát trôi đi, cả thuộc hạ và Nhân Kê đều đạt đến Tiên Thể Song Vương, quyết tâm liều mạng tìm lối thoát trong hư không vô tận!”

“Lại qua nhiều năm, cả hai đi loạn thế nào trôi dạt vào Ma giới, sau cùng bị Bạch Ma Công Tử bắt làm nô lệ!”

“Cái này…” Đến lượt Lạc Nam nghẹn họng nhìn trân trối.

Hắn cảm thấy so với mình, những gì Nhân Kê và Tiểu Đậu Bỉ gặp phải còn gay cấn hơn a, mà nguyên nhân trong đó vẫn là do Không Đạo Na Di của hắn vô tình gây nên.

Chẳng trách hai tên này nói là đã qua vô số năm không gặp lại hắn.

Chẳng trách hai tên này tiến bộ khủng bố, còn lưu lạc đến Ma giới xa xôi.

Chẳng trách hai tên này vừa nói không biết nên oán trách hay cảm tạ hắn.

Nói tóm lại, sau tất cả… có thể an toàn đoàn tụ với nhau đã là chuyện đáng mừng.

Lạc Nam đầy mặt cảm khái, vỗ vỗ vai Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ… thật lâu mới mở miệng:

“Cũng khổ cho hai ngươi!”

Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ liếc nhau cười hắc hắc, ánh mắt nam nhân lại là đỏ ngầu, bên trong loáng thoáng có chút lệ đỏ.

Có trời mới biết đã bao lần bọn hắn từng muốn bỏ cuộc, đã bao lần bọn hắn từng muốn buông xuôi trong hư không vô tận.

Thậm chí khi rơi vào tay Bạch Ma Công Tử, hai người đã chuẩn bị tâm lý ảm đạm chết đi một cách vô danh tiểu tốt.

Cũng chính nam nhân trước mặt này, cũng chính hắn vực dậy cuộc sống của cả hai một lần nữa.

“Vốn tưởng đạt đến Tiên Thể Song Vương là sau này có thể bảo hộ chủ nhân, cuối cùng xem ra là hai chúng ta quá mức ngây thơ rồi!” Nhân Kê sùng bái nhìn Lạc Nam nói ra.

Tiểu Đậu Bỉ gật đầu như gõ trống.

Mặc dù Lạc Nam lúc này hết sức gần gũi đứng bên cạnh hai người, khí tức cũng thu liễm đến cực hạn nhìn như vô hại, nhưng bọn hắn không phải người ngu không có ánh mắt…

Thục Phi thành thục diễm lệ vẫn ngoan ngoãn đứng sau lưng Lạc Nam từ đầu đến cuối, mà cảm giác nữ nhân này gây ra khiến cho Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ rùng mình liên tục, trực giác cho bọn hắn biết thực lực của nàng so với bất kỳ cường giả nào ở Ma Linh Giới đều kinh khủng hơn.

Một nữ nhân như vậy lại theo hầu Lạc Nam, như vậy thực lực của chủ nhân đã đến mức độ nào chứ?

Nghĩ đến đây, hai người ngoan ngoãn hướng Thục Phi cúi đầu cung kính:

“Tham kiến Chủ Mẫu!”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300