Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 260
Phần 260

Độc Cô Ngạo Tuyết lúc này như một thanh tuyệt thế hảo Kiếm chưa ra khỏi vỏ, mặc dù khí thế thu liễm nhìn qua chẳng khác nào một phàm nhân.

Nhưng mà… Lạc Nam lại cảm giác được, nàng nguy hiểm tột cùng, nguy hiểm hơn tất cả những lần nàng chiến đấu với đối thủ.

“Sẵn sàng chưa?” Độc Cô Ngạo Tuyết tay trái cầm Vỏ Kiếm, tay phải cầm Chuôi Kiếm… ánh mắt khóa chặt lấy thân ảnh của hắn.

Kiếm trong tay nàng chỉ là một thanh Vương Cấp Trung Phẩm Pháp Bảo, nhìn qua chẳng có gì đặc biệt.

“Đến đi!”

Lạc Nam gật đầu, Nhìn Xuyên Yếu Điểm đã khóa chặt toàn thân Độc Cô Ngạo Tuyết.

Nhưng mà, khiến trong lòng hắn khẩn trương chính là… thân ảnh của nàng lúc này rất nhẹ nhàng thoải mái, buông lỏng vô cùng, nhưng lại chẳng có một chút điểm yếu nào để khai thác cả.

Thập phần toàn diện.

“Nếu đã chuẩn bị sẵn sàng, vậy ta xuất kích!”

Độc Cô Ngạo Tuyết điềm nhiên nói…

Sau đó, bàn tay chợt động!

KENG!

Một tiếng kinh thiên động địa như thần phạt, tròng mắt Lạc Nam co rút lại, có ánh sáng chớp động làm thị giác của hắn biến mất trong thoáng chốc.

“Làm sao có thể?”

Lạc Nam trong lòng như có kinh đào hãi lãng đang điên cuồng gào thét.

Chỉ thấy bầu trời và không gian trước mắt bị tách ra làm đôi, một luồng Kiếm Vực ngưng tụ thành thực chất nghiền ép trực diện lao vọt đến.

Kiếm Vực ngưng thành nhất trảm, bên trong còn ẩn chứa mênh mông Kiếm Ý kinh hồn.

“Sao có thể nhanh đến như vậy?”

Lạc Nam thật sự không kịp nhìn thấy động tác của Độc Cô Ngạo Tuyết, đợi đến khi hắn phản ứng, Kiếm Vực kinh thiên đã hóa thành nhát chém lao trực diện đến rồi.

“Cẩn thận!” Chúng nữ bên ngoài vội vàng kinh hô, ánh mắt cả đám cũng hiện lên nét kinh dị.

Mặc dù các nàng đã từng thấy Độc Cô Ngạo Tuyết tập luyện một Kiếm này, nhưng không hề nghĩ đến khi áp dụng vào thực chiến nó lại khủng bố đến như vậy.

Đương nhiên, mặc dù nguy hiểm… nhưng Lạc Nam cũng chẳng phải ăn chay.

Cảm nhận được khí tức nguy hiểm trên thân Độc Cô Ngạo Tuyết từ lúc đầu, hắn đã sớm đề phòng cho mọi tình huống.

Trước khi Kiếm Vực cắt mình thành hai nửa, Lạc Nam làm ra hàng loạt động tác.

Hắc Ngục Kiếm xuất hiện trong tay, vô tận Lôi Hỏa bùng cháy dữ dội, Lạc Nam ở trong lòng điên cuồng gầm lên:

“Ngục Thần Kiếm Pháp thức cuối cùng – Bạo Ngục Trảm!”

ẦM ẦM ẦM ÂM…

Sau lưng Lạc Nam, hư ảnh một tòa địa ngục khổng lồ toàn diện nổ tung, một Kiếm của hắn cùng lúc nện thẳng xuống, mang theo uy lực bạo tạc của cửu u Địa Ngục.

ĐÙNG!

Bạo Ngục Trảm hung hăng va đập cùng nhất kiếm kinh thiên của Độc Cô Ngạo Tuyết.

XOẸTTTTT…

Lạc Nam trượt dài trên không trung, Kiếm Vực vẫn hung tợn nghiền ép lấy hắn, Hắc Ngục Kiếm kiên cường chống đỡ, hai tay Lạc Nam run rẩy kịch liệt.

RĂNG RẮC…

Hai thanh âm vỡ nát cùng lúc vang lên, Kiếm cùng vỏ trong tay Độc Cô Ngạo Tuyết hóa thành bụi phấn, mà Hắc Ngục Kiếm của Lạc Nam cũng xuất hiện vô số vết rạn chằng chịt như mạng nhện, cuối cùng tách làm hai nửa.

Bầu trời trở nên tĩnh lặng, chúng nữ ngơ ngác nhìn cảnh tượng này…

Vù vù vù…

Có tiếng gió lớn thổi qua bên tai, Lạc Nam ánh mắt vẫn còn kinh dị quay đầu nhìn lại phía sau lưng.

Chẳng biết từ bao giờ, trước mặt… và cả sau lưng của Lạc Nam, bầu trời bị chẻ làm đôi, để lộ vết nứt hư không khổng lồ do Kiếm gây ra đen kịch sắt lẹm…

Hắn đứng lơ lửng giữa hai vết nứt, tay cầm Hắc Ngục Kiếm đã hư hại nặng nề.

“Lần đầu tiên đã tiếp được một Kiếm này, quả nhiên lợi hại…” Thanh âm điềm tĩnh của Độc Cô Ngạo Tuyết truyền ra, mang theo một tia tán thưởng.

Từ khi tiếp nhận thông tin từ Ngọc Bội và bắt đầu tu luyện, ngay cả Kiếm Tu lâu năm như Độc Cô Ngạo Tuyết cũng kinh dị trước môn Kiếm Thuật này.

Môn Kiếm Thuật khiến nàng triệt để say mê, dùng thời gian trong Gia Tốc Trận điên cuồng tập luyện.

Lạc Nam và mấy nữ tiến đánh Hải Yêu Cung mất hai ngày, Độc Cô Ngạo Tuyết ở trong Gia Tốc Trận luyện Kiếm hai trăm ngày, cũng nắm được chút thành tựu.

Không phải nói quá lời, nhất Kiếm vừa rồi vừa nhanh vừa mạnh, đủ sức miểu sát Tiên Tôn.

Vậy mà Lạc Nam bị bất ngờ vẫn có thể chống lại, Bạo Ngục Trảm của hắn cũng khủng khiếp vô cùng.

“Đây… rốt cuộc là Kiếm Thuật gì? Tam Đảo Chủ ra tay thật sự quá nhanh, ta gần như không nhìn thấy động tác nàng vung kiếm chém ra!” Lạc Nam nuốt nước miếng khô khốc trong miệng hỏi.

“Ngươi đương nhiên không nhìn thấy, bởi vì Tiểu Tuyết căn bản chưa từng chém!” Âu Dương Thương Lan dẫn theo chúng nữ tiến đến, thản nhiên cười nói.

“Chưa từng chém? Làm sao có thể?” Lạc Nam khó hiểu, không Chém thì sao đào đâu ra một nhát Kiếm Vực hung hăng đến thế lao về phía hắn?

“Ngươi đoán xem! Đoán đúng cho ăn kẹo hì hì…” Đình Manh Manh lè lưỡi trêu nói.

Lạc Nam cố gắng hồi tưởng lại diễn biến vừa rồi, khi tay cầm Chuôi Kiếm của Độc Cô Ngạo Tuyết cử động, thanh âm kinh thiên chấn địa vang lên, nhát Kiếm khủng bố kia đã lao đến rồi.

“Khoan đã!” Lạc Nam trong đầu bừng tỉnh, khó tin thốt ra: “Là lúc rút Kiếm? Một nhát kinh khủng vừa rồi được tung ra lúc rút kiếm?”

“Chính xác!” Độc Cô Ngạo Tuyết cất tiếng, khóe môi có chút cong lên vui vẻ, trong trẻo nói ra:

“Nguyên lý hoạt động của môn Kiếm Thuật này không hề phức tạp, Kiếm Tu chỉ cần ngưng tụ toàn bộ Kiếm Khí của mình vào trong thân Kiếm từ trước, sau đó rút Kiếm ra khỏi vỏ, cổ Kiếm Khí đó sẽ như tù nhân thoát khỏi ngục giam, được giải phóng lao thẳng về phía mục tiêu chỉ định!”

“Thì ra là như vậy!” Lạc Nam bừng tĩnh trong lòng, nghiêm túc nói ra:

“Ngưng tụ toàn bộ uy lực khi Kiếm vẫn còn trong Vỏ khiến cả Kiếm và Vỏ nhận lấy áp lực cực khủng, một khi rút Kiếm ra… chúng nó cũng sẽ nát vụn bởi vì gánh chịu không nổi!”

“Đúng vậy, lúc nãy ta chỉ mới rút được một phần năm thân Kiếm, Kiếm cùng Vỏ đã nát bấy hết rồi!” Độc Cô Ngạo Tuyết có chút tiếc nuối nói ra.

“Một phần năm?” Lạc Nam khóe miệng co giật.

Chỉ một phần năm thân Kiếm được rút ra ngoài, đã phá nát Bạo Ngục Trảm, Hắc Ngục Kiếm cũng bị hư hỏng nặng nề.

Phải biết Bạo Ngục Trảm và Hắc Ngục Kiếm không hề yếu nha…

Ngục Thần Kiếm Pháp chính là Tôn Cấp Cực Phẩm Kiếm Pháp có ba thức: Lập Ngục Trảm, Hộ Ngục Trảm và cuối cùng là Bạo Ngục Trảm.

Vậy mà Bạo Ngục Trảm bị Độc Cô Ngạo Tuyết nghiền ép đến mức đáng thương.

Còn Hắc Ngục Kiếm đường đường là Vương Cấp Cực Phẩm Vũ Khí, cũng chẳng chống đỡ nổi.

Môn Kiếm Thuật do vị Kiếm Đế bằng hữu của Tiêu Dao Tiên Đế truyền lại… Lúc này Lạc Nam xem như mở mang tầm mắt.

“Nói thì đơn giản, thật ra để làm được như Tam Đảo Chủ là cả một quá trình rèn luyện không ngừng với thiên phú Kiếm tu khủng bố!” Kiều Tố Tố hưng phấn nhìn Độc Cô Ngạo Tuyết:

“Muốn dồn nén toàn bộ Kiếm Khí vào thân Kiếm khi còn nằm trong vỏ đã không hề dễ dàng, mà tam đảo chủ còn dồn nén cả Kiếm Vực vào trong đó, đổi lại là người khác chưa kịp rút Kiếm thì cả Kiếm và vỏ cũng đã nát từ lúc dồn nén lực lượng rồi!”

Lạc Nam gật đầu đồng ý, quá trình này đòi hỏi người dùng Kiếm phải có khả năng chưởng khống Kiếm Khí và Kiếm Vực của mình một cách hoàn hảo.

“Chưa kể khi rút kiếm sẽ bị một lực tác động cực mạnh ngược lại lên toàn thân, để công kích chuẩn xác mục tiêu mong muốn cũng cực kỳ khó khăn!” Thục Phi đưa ra đánh giá.

“Ngưng tụ Kiếm Vực dồn nén, khả năng điều khiển Kiếm Vực của Tam Đảo Chủ tiến bộ thần tốc a!” Lạc Nam khen ngợi thật lòng.

Nhớ ngày đầu gặp mặt Độc Cô Ngạo Tuyết, mặc dù Kiếm Vực của nàng nghiền ép toàn trường, nhưng khi đó nàng chỉ mới có thể thi triển trên phạm vi rộng để dễ dàng khống chế.

So với hiện tại cô động Vực theo ý muốn, quả thật chênh lệch như trời và đất.

Vực càng dồn nén, uy áp và sức nghiền ép sẽ càng gia tăng, chẳng trách cái rút kiếm vừa rồi khó chơi đến như vậy.

Lạc Nam cười khổ, vốn định biểu hiện trước mặt mỹ nhân một phen, không ngờ cuối cùng lại trở thành đối tượng làm nền cho nàng tỏa sáng.

“Cũng may thanh Kiếm vừa rồi sử dụng chỉ là hàng Vương Cấp, cộng thêm Tiểu Tuyết còn chưa dồn nén sát khí vào trong đó, bằng không ngươi sẽ gặp nguy hiểm!” Âu Dương Thương Lan trừng mắt nhìn Lạc Nam nói.

“Quả thật là vậy!” Lạc Nam hít sâu.

Hắn không lường trước được môn Kiếm Thuật này lại được triển khai ngay khi Rút Kiếm ra khỏi Vỏ, luồng ánh sáng lóe lên làm thị giác biến mất đột ngột trong thoáng chốc chính là khoảnh khắc thân Kiếm bạc trắng rời khỏi vỏ Kiếm tạo ra phản chiếu.

Lại thêm tốc độ ra đòn cực nhanh, uy lực cực mạnh… quả thật là sát chiêu hoàn hảo.

Rút Kiếm cũng là một loại kỹ thuật, và trong trường hợp này… cũng có thể giết người.

“Môn Kiếm Thuật này tên gì?” Lạc Nam hứng thú hỏi.

Độc Cô Ngạo Tuyết nhếch miệng, chậm rãi đáp:

“Tên của nó chính là Rút Kiếm Trảm Thiên Thuật!”

Lạc Nam nghe vậy hơi sững sờ, lúc này mới nhìn lại bầu trời và không gian bị trảm thành hai nửa, lẩm bẩm:

“Không hổ danh là Rút Kiếm Trảm Thiên!”

“So với cái tên này, ta càng thích gọi nó là Rút Kiếm Diệt Sinh Thuật…” Độc Cô Ngạo Tuyết thản nhiên giải thích nói:

“Kiếm của ta là dùng để diệt đi sinh mạng kẻ thù, thiên địa không có tội… vì sao lại phải trảm?”

“Nói rất hay, vậy cứ gọi là Rút Kiếm Diệt Sinh Thuật!” Đám người vỗ tay tán đồng.

“Tam Đảo Chủ cứ giao Trúc Kiếm cho ta!” Lạc Nam xòe bàn tay nói.

Hắn sẽ tìm cách khôi phục Trúc Kiếm, Điểm Danh Vọng hiện đang còn rất nhiều, cũng lâu rồi chưa quay vòng một phen.

Nếu không thể chữa trị Trúc Kiếm ngay lập tức, thì ít ra cũng phải tìm Kiếm khác cho Tam Đảo Chủ dùng tạm.

Bằng không Rút Kiếm Diệt Sinh Thuật lợi hại như vậy, không có Kiếm thi triển là uổng phí.

Độc Cô Ngạo Tuyết gật đầu, lấy ra Trúc Kiếm đã hư hỏng giao cho Lạc Nam.

“Được rồi, trở về…” Âu Dương Thương Lan phất tay ra hiệu.

“Khoan đã, tỷ thí này ai thắng?” Đình Manh Manh vẫn chưa đã ghiền không chịu nói.

Chúng nhân hai mặt nhìn nhau, Độc Cô Ngạo Tuyết lại không quá để tâm nói:

“Tiểu Yên thắng, vì Kiếm Thuật này là của Tiểu Yên cho ta!”

“Chỉ có Tam Đảo Chủ mới phát huy được sức mạnh của nó!” Lạc Nam hài lòng nói.

Lúc này hắn cũng hiểu vì sao Tiêu Dao Tiên Đế đã nói Rút Kiếm Diệt Sinh Thuật cần có Vỏ Kiếm mới có thể thi triển.

Thục Phi bất chợt hơi lười biếng cười: “Lúc này chắc cái chết của đám Ám Cực đã truyền về hai cái Địa Tiên Giới rồi, có khi nào bọn chúng đang đến hỏi tội chúng ta không?”

Lạc Nam nghe vậy mỉm cười, cùng chúng nữ liếc nhau, đồng thanh nói:

“Bọn chúng không đến… chúng ta cũng giết đến tận cửa!”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300