Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 258
Phần 258

“Toàn bộ xóa sạch trí nhớ, thanh tẩy Linh Hồn… lại đưa các nàng ấy đến Phú gia làm thị nữ!”

Lạc Nam nhìn vài chục nữ đệ tử đáng thương bị Đạo Huyền Tông hiến tặng cho đám Hộ Pháp đưa ra quyết định, về phần mấy tên Tiên Vương của Đạo Huyền Tông, Yêu Vương của Hải Yêu Cung bị Ám Cực cùng Quang Lân buộc phải chiến đấu, đã toàn bộ bỏ mạng.

Những nữ nhân còn sống này đều có chút nhan sắc, thiên phú cũng không tồi, các nàng được Ỷ Vân bắt giữ chờ Lạc Nam quyết định.

Theo lý mà nói, mấy người các nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình chiến đấu của Lạc Nam, lẽ ra nên diệt đi trừ khẩu.

Nhưng mà làm như vậy quá mức tàn nhẫn, huống hồ lấy tu vi Hồn Vương của hắn với Âu Dương Thương Lan hiện tại đã dư sức xóa sạch trí nhớ, cắt đứt đoạn Linh Hồn đó của các nàng, dù Tiên Đế có bắt giữ sưu hồn cũng không thể phát hiện manh mối.

Sau khi xóa sạch trí nhớ, lại để các nàng ấy làm việc cho Phú gia, xem như có nơi ăn chốn ở, bắt đầu cuộc sống mới…

Đương nhiên, nữ nhân nào không thích sẽ được thả tự do, tự sinh tự diệt.

“Cứ quyết định vậy đi, các ngươi thấy sao?” Âu Dương Thương Lan nhìn đám nữ nhân hỏi.

“Tạ ơn đại nhân không giết, chúng ta cam nguyện bị xóa đi trí nhớ!” Đám nữ nhân ánh mắt mừng rỡ, thậm chí còn mang theo sự mong chờ.

Quảng thời gian qua bị đám cầm thú kia chơi đùa, các nàng cảm thấy không khác gì địa ngục trần thế, đã sớm kinh tởm không chịu nổi.

Lúc này có thể xóa mất đoạn trí nhớ ghê tởm này, chẳng khác nào được trọng sinh, cầu còn không được a…

Các nàng đủ nhận thức để hiểu chính mình là đang được cứu mạng, ở Tiên giới khốc liệt này, nào sẽ có tình cảnh Cường giả quan tâm đến suy nghĩ của kẻ yếu hơn mình chứ? Nếu cảm thấy phiền phức cứ ra tay tiêu diệt là được.

Mấy vị đại nhân trước mặt thực lực khủng bố, lại sẽ quan tâm đến sinh mạng của các nàng, điều này khiến đám nữ nhân cực kỳ cảm động.

“Quyết định như vậy!” Lạc Nam gật đầu.

Hồn Lực cuồn cuộn tỏa ra, bắt đầu cùng Âu Dương Thương Lan xóa sạch trí nhớ của từng người.

Nhìn đám nữ nhân đáng thương hại, Lạc Nam âm thầm thở dài…

Thế giới này vốn là như thế, nữ tử có chút nhan sắc nhưng không có thực lực… số phận quả thật rất đáng thương.

Trong đầu xuất hiện hình bóng Trì Du Điệp, chẳng biết hiện tại nàng chuẩn bị phi thăng Tiên giới hay chưa.

“Có đống vật phẩm ta tặng nàng phòng thân, cùng với sự khéo léo của Du Điệp, chắc hẳn mọi chuyện sẽ thuận lợi!” Lạc Nam ở trong lòng tự nhủ.

Rời khỏi Tỏa Thiên Hắc Ám, Lạc Nam với mấy người lập tức sững sờ…

Chỉ nhìn thấy Liễu Tú Quyên đang chỉ huy các trưởng lão Phú gia đang loay hoanh làm cái gì đó xung quanh phạm vi Hải Yêu Cung, bộ dạng cực kỳ thần bí…

“Này… tiểu tình nhân của ngươi ở nơi này làm gì đó?” Thục Phi trừng mắt nhìn, ánh mắt mang theo trêu tức nhìn Liễu Tú Quyên hỏi.

Liễu Tú Quyên cũng nhìn thấy nhóm Lạc Nam tiến ra, hôm nay nàng mặc một bộ sườn xám đỏ tươi, khiến thân thể mỹ miều của nàng càng thêm rõ nét, từng đường cong chí mạng đủ sức mê hoặc bất kỳ nam nhân nào.

Không thèm để ý Thục Phi khiêu khích, Liễu Tú Quyên ánh mắt liếc qua Âu Dương Thương Lan, muốn nói với Lạc Nam lại mấp máy môi không ra lời.

Hiển nhiên vì sợ Âu Dương Thương Lan phát hiện quan hệ giữa mình với Lạc Nam, bởi vì lúc này hắn vẫn còn trong hình dáng nữ nhân.

“E hèm, Đại Đảo Chủ đã biết chuyện của chúng ta…” Lạc Nam ho khan một tiếng.

“Hả?” Liễu Tú Quyên giật mình, ánh mắt trợn tròn nhìn Âu Dương Thương Lan lắp bắp:

“Loạn Thương Tôn Giả không xử lý hắn?”

“Phốc!” Lạc Nam phun một ngụm, đây là lời nữ nhân của mình nên nói sao?

“Hừ, bổn Đảo Chủ không đánh lại nam nhân này, bị hắn cưỡng ép bắt làm thuộc hạ rồi!” Âu Dương Thương Lan chắp tay sau lưng, một mặt đường hoàng nói ra.

Đây chính là mục đích của nàng, vì nàng không đánh lại Lạc Nam mới bị khống chế, mà không phải vì hắn mà phá lệ bỏ qua quy tắc của Bồng Lai Tiên Đảo.

“Đáng gờm!” Liễu Tú Quyên hướng Lạc Nam nâng lên ngón tay cái, quả nhiên tên này vẫn đủ thô bạo, rốt cuộc động thủ đến các vị Đảo Chủ.

Lạc Nam nhức cả trứng, hắn cũng không thể nói là Âu Dương Thương Lan tự mình dâng lên Linh Hồn Bổn Nguyên chứ.

“Vừa lúc có chuyện cần nhờ vả nàng!” Lạc Nam hướng Liễu Tú Quyên giải thích về đám nữ đệ tử một cách cặn kẽ.

“Đơn giản thôi!” Liễu Tú Quyên sảng khoái gật đầu, với sản nghiệp của một Tôn cấp thế lực như Phú gia… bố trí công việc cho vài chục nữ tử quá mức dễ dàng.

Không dây dưa dài dòng, lập tức hạ lệnh các trưởng lão Phú gia mang theo đám nữ nhân đáng thương trở về, sắp xếp nơi ăn chốn ở.

Trong thoáng chốc, chỉ còn lại Lạc Nam và mấy nữ nhân thân thiết.

“Nàng ở nơi này làm gì? Còn hưng sư động chúng như vậy?” Lạc Nam nhìn Liễu Tú Quyên hỏi.

“Ngươi còn dám nói!” Liễu Tú Quyên yêu kiều hừ một tiếng, giận trách nói:

“Ngươi đừng quên ở Hải Vực Tinh này còn đám người Liệt gia, bọn hắn là chó của Săn Ma Điện, ngươi công khai sử dụng Tỏa Thiên Hắc Ám không sợ bọn hắn điều tra ra manh mối?”

Lạc Nam nghe vậy có chút suy tư, lần trước hắn giả dạng Tiên Đế hù dọa Liệt gia từ bỏ, nhưng thông tin về Tỏa Thiên Hắc Ám vẫn bị Liệt gia biết được, lần này sử dụng Tỏa Thiên Hắc Ám phong tỏa toàn diện Hải Yêu Cung, nếu Liệt gia từ bên ngoài nhìn thấy nhất định sẽ nghi ngờ, thậm chí tiến lại gần và tìm cách tiến vào bên trong khi hắn đang chiến đấu, lúc đó lại phát sinh những phiền phức không đáng có.

“Nói vậy lần này nàng đến đây giúp ta?” Lạc Nam ánh mắt sáng quắc hỏi.

“Chứ còn sao?” Liễu Tú Quyên tự tin nhếch môi cười: “Ta cùng một đám trưởng lão bố trí ảo cảnh xung quanh một vùng Hải Vực, nếu không đến tận nơi thăm dò sẽ chẳng phát hiện chuyện gì bất thường, Tỏa Thiên Hắc Ám đương nhiên sẽ không bại lộ!”

“Mà hành động này cũng chẳng nhúng tay vào tranh đấu giữa các ngươi, không phạm quy tắc Thiên Địa Hội!”

“Hắc hắc, không uổng công ta đối tốt với nàng!” Lạc Nam trong lòng tràn đầy thỏa mãn nói ra.

Có vợ hiểu chuyện rất tốt a, cũng may trước khi tiến đánh Hải Yêu Cung hắn có nói qua với nàng một tiếng, Liễu Tú Quyên suy xét và bố trí mọi việc để giảm thiểu phiền phức cho hắn.

Ngay cả ánh mắt Thục Phi, Âu Dương Thương Lan, Ỷ Vân nhìn về phía Liễu Tú Quyên cũng có một tia khâm phục và tán thành.

Các nàng quả thật chưa cân nhắc chu toàn như Liễu Tú Quyên.

Thử tưởng tượng Lạc Nam đang bại lộ các bí mật, Tỏa Thiên Hắc Ám lại tiêu hao quá nhiều lực lượng… người của Liệt gia ở bên ngoài cường công tiến vào, tình cảnh khi đó sẽ rất nguy hiểm.

Trừ phi có thể giết luôn Liệt gia để bịt đầu mối, nhưng nếu diệt Liệt gia, lại phải nghĩ cách đối phó sự điều tra của Săn Ma Điện.

Đúng là nhức cả não.

Liễu Tú Quyên đã hoàn toàn hóa giải nguy cơ tiềm ẩn này…

“Tiểu gia hỏa này hình như lại mạnh hơn?”

Lạc Nam chú ý đến côn trùng Tiểu Lạc lẩn trốn trên tóc của Tú Quyên, giọng điệu tràn ngập hứng thú.

“Nó đã có thể cắn nuốt Tôn Lực mà không bị tác dụng phụ như căng bụng hay quá tải!” Liễu Tú Quyên tự hào cười nói.

Dựa theo đẳng cấp của các Trùng Sư phân chia, Liễu Tú Quyên hiện tại có thể xem như một vị Trùng Tôn.

“Không tệ, đợi có cơ hội ta sẽ tìm thêm Cổ trùng lợi hại cho nàng!” Lạc Nam nói.

“Được rồi, bọn chó lỗ mũi rất thính, chúng ta ai về nhà nấy!” Liễu Tú Quyên kinh nghiệm đầy mình, nói xong đã xé rách không gian biến mất.

Thái độ không mặn không nhạt, bởi vì có Âu Dương Thương Lan nên cảm thấy không quen, hay nói đúng hơn là xấu hổ khi biểu lộ tình cảm với hắn.

“Khanh khách, tiểu tình nhân của chàng hình như phát ghen rồi!” Thục Phi nhìn theo bóng lưng Tú Quyên biến mất chế nhạo Lạc Nam.

“BỐP!”

Lạc Nam đét mạnh vào mông thịt của nàng tạo nên một làn sóng thịt chập chùng, trừng mắt nói:

“Về nhà!”

“Bại hoại!” Thục Phi một trận hờn dỗi.

Ánh mắt Âu Dương Thương Lan hiện lên vẻ cổ quái, Ỷ Vân che miệng cười khẽ.

Đám người không tiếp tục nhiều lời, nhanh chân chuồn đi.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300