Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 261
Phần 261

Trong Linh Giới Châu…

Lạc Nam khoanh chân ngồi xếp bằng, hai bên trái phải chính là Thục Phi tóc ngắn và Thục Phi búi tóc, đang ôn nhu bớp vai cho hắn.

Mà Thục Phi bản thể thì đang lười biếng ngâm mình dưới Cực Lạc Suối, nhìn qua rất thoải mái dễ chịu.

“Ta nói… các nàng có cách nào để xưng hô cho tiện hay không?” Lạc Nam nhìn ba nữ giống y như đúc có chút buồn cười.

Ai cũng là Thục Phi, lúc xưng hô thật sự hơi rối.

“Đơn giản!” Thục Phi bản thể ngâm mình dưới Cực Lạc Suối cười quyến rũ:

“Dù sao thì hai nàng ấy hiện tại chẳng khác nào nào một sinh mệnh thực thụ hoàn chỉnh, đặt tên khác cho các nàng là được!”

Nhất Khí Hóa Tam Thanh không giống các biện pháp phân thân khác, thông thường khi phân thân… phân thân chỉ tồn tại được trong một thời gian nhất định, sau đó phải quay về xác nhập với bản thể.

Nhưng Nhất Khí Hóa Tam Thanh tạo ra phân thân là một người sống hoàn chỉnh, các nàng không thể quay về bản thể nhập thành một với Thục Phi được.

Chỗ lợi hại của môn Công Pháp này chính là, chỉ cần Thục Phi bản thể còn sống, có thể đem hai người còn lại phục sinh khi đã tử trận, tu vi vẫn hoàn hảo như lúc ban đầu, chỉ tiêu tốn cực kỳ nhiều năng lượng mà thôi.

Hơn thế nữa, tâm trí của các nàng liên thông, ba người như một, phối hợp chiến đấu chỉ trong một ý niệm, chẳng khác nào một bộ óc điều khiển ba cơ thể.

Ngoài những cái đó ra, hai phân thân của Thục Phi thật sự là nhân loại hàng thật giá thật.

“Các nàng thấy thế nào?” Lạc Nam hỏi ý kiến hai nữ.

“Chàng làm sao thấy thuận tiện nhất là được!” Thục Phi tóc ngắn không sao cả nói.

“Thiếp thấy có tên cũng là chuyện thú vị, điều này cho thấy chàng và bản thể rất tôn trọng hai người bọn thiếp!” Thục Phi búi tóc sắc mặt hài lòng.

“Các nàng là nữ nhân của ta, lão công đương nhiên tôn trọng các nàng…” Lạc Nam một tay ôm eo nàng cười nói.

Hắn chưa từng xem hai nữ là phân thân, các nàng xuất hiện trên thế giới này chính là do mong muốn của hắn, thân là nam nhân chân chính… Lạc Nam phải có trách nhiệm với hai nàng.

“Hừ, nhìn nam nhân của mình âu yếm phiên bản khác của mình, cảm giác này thật sự quái dị!” Thục Phi ngâm mình dưới nước nóng liếm liếm môi đỏ.

“Đừng có xạo, tâm trí chúng ta liên thông với nhau, chàng ấy âu yếm một người thì cả ba đều cảm nhận được mà!” Thục Phi tóc ngắn trề môi khinh bỉ.

“Được rồi, ta đã nghĩ ra!” Lạc Nam vỗ vỗ tay, nhìn mấy người các nàng cười nói:

“Thục Phi tóc ngắn sẽ gọi là Thục Thục, Thục Phi búi tóc là Phi Phi… các nàng thấy thế nào?”

“Đơn giản như vậy?” Thục Phi bản thể cảm thấy buồn cười.

“Thục Thục, Phi Phi… không tồi chút nào!” Hai nữ phân thân ánh mắt sáng lên.

Nói vậy hai nàng đều có tên riêng, lại không đánh mất bản chất vốn là Thục Phi của mình.

Thay vì đặt cái tên hoàn toàn mới, Thục Thục cùng Phi Phi càng thêm thích hợp và dễ tiếp nhận.

Hai nữ quyến rũ phân biệt hai bên trái phải hôn lên má Lạc Nam, để lại hai vết son kiều diễm.

“Hắc hắc, cẩn thận kẻo Thục Thục với Phi Phi cướp mất nam nhân của nàng!” Lạc Nam đắc ý trêu chọc nhìn Thục Phi nói.

“Cho các nàng luôn!” Thục Phi chế nhạo nói.

Bất quá bên ngoài tuy mạnh miệng, nhưng độc tác lại nhanh nhạy vô cùng…

Uyển chuyển lắc lư vòng eo thon thả từ dưới suối đứng dậy, đặt bờ mông bạo mãn ngồi lên đùi Lạc Nam, rúc mình vào lòng hắn như tuyên bố chủ quyền.

Vì Thục Phi ngâm mình ở Cực Lạc Suối nên làn da vẫn còn hơi ấm nóng, cộng thêm toàn thân chỉ mặc cái yếm đào với tiểu nội khố nhỏ, thân thể gần như trần trụi tựa vào lòng Lạc Nam.

Lạc Nam hài lòng nhếch miệng, cũng không khách khí vòng tay ra phía trước bắt lấy một bên bầu sữa căng tròn đẫy đà của nàng, hai ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn hạt anh đào cộm lên trêu chọc.

“Ưm, đừng làm rộn!” Thục Phi nhẹ rên một tiếng, bất quá cũng không khách khí đặt xuống giữa hai chân nam nhân, bắt lấy khúc côn thịt căng cứng nóng hổi chậm rãi vuốt ve trong lòng bàn tay trơn nhẵn.

Thục Thục cùng Phi Phi hơi đỏ mặt, vẫn bớp vai cho hắn, nhưng ánh mắt không nhịn được nhìn xuống vị trí dưới kia.

Lạc Nam hưởng thụ như bậc đế vương, nhân lúc trong lòng đang hưng phấn, hướng trong lòng hạ lệnh:

“Mở ra Vòng Quay Danh Vọng!”

“Keng, Vòng Quay Danh Vọng mở ra, Điểm Danh Vọng còn lại 280 tỷ!”

Lạc Nam âm thầm gật đầu, lần trước ở Kiêu Hoành Giới chỉ đạt 258 Tỷ, lúc này đạt đến 280… cho thấy gần đây lại tiếp tục gia tăng.

Hắn hướng mắt nhìn xuống, lại là sáu cái Ô quen thuộc cất chứa những vật phẩm khác nhau.

Ô thứ nhất, Điểm Danh Vọng ngẫu nhiên trừ hoặc cộng.

Ô thứ hai, ngẫu nhiên mất lượt hoặc thêm lượt.

Ô thứ ba, Dịch Tinh Phù, có thể sử dụng để dịch chuyển đến một hành tinh bất kỳ nào đó.

Ô thứ tư, Đế Cấp Trung Phẩm Thân Pháp – Tàn Cơ Bách Biến.

Ô thứ năm, Đế Cấp Trung Phẩm Vũ Thể Kỹ – Phật Nộ Hàng Ma Quyền.

Ô thứ sáu, Phù Chú Đế Cấp – Đế Khí Phục Sinh Phù.

Sáu cái ô, sáu loại vật phẩm… Lạc Nam trực tiếp bỏ qua ba ô đầu tiên, toàn bộ hứng thú dồn nén vào ba cái ô sau cùng.

Đầu tiên là Đế Cấp Trung Phẩm Thân Pháp, cực kỳ không tệ… vừa lúc Thục Phi ba người có mạch suy nghĩ liên kết, để một người tu luyện chẳng khác nào cả ba đều học được, quá mức có lời.

Thục Phi không phải loại hình cường giả cận chiến, trái lại phong cách chiến đấu của nàng là tấn công tầm xa, dùng liên miên bất tuyệt các loại Vũ Kỹ bắn đến nghiền ép đối thủ.

Nếu để Thục Phi, Thục Thục và Phi Phi sở hữu thân pháp Tàn Cơ Bách Biến, như vậy chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh, ở trên chiến trường ba nàng vừa chạy vừa bắn… ác mộng của mọi đối thủ.

Ở ô thứ năm là một môn Vũ Thể Kỹ Đế Cấp, Vũ Thể Kỹ chính là loại chiêu thức có thể sử dụng cả Tiên Lực và Thể Lực để điều động, Lạc Nam quyết định giữ lại Phật Nộ Hàng Ma Quyền cho mình dùng.

Cuối cùng, Đế Cấp Phù Chú – Đế Khí Phục Sinh Phù, lần đầu tiên Lạc Nam nghe qua.

Kim Nhi nhanh trí xuất hiện, nãi thanh nãi khí nói: “Đế Khí Phục Sinh Phù, chính là một trong các loại Phù Chú cao cấp vượt trên cả Đế Khí Phù, bởi vì ngoại trừ nâng cấp Vũ Khí thành Đế Cấp, nó còn tự chữa lành vũ khí bị hư hại!”

“Vậy sao?” Lạc Nam hưng phấn cười ha hả, kéo Thục Phi đang ngồi ở trong lòng quay mặt lại hôn một ngụm.

Quả nhiên vận khí của hắn luôn đi cùng với nữ nhân a, lần này có ba nữ hầu hạ… Vòng Quay Danh Vọng xuất hiện toàn đồ ngon.

Không giống với lần trước, cái gì mà quỳ Hoa Bảo Điển… toàn là hàng cho thái giám.

“Quay… toàn bộ quay hết cho ta, bổn công tử có tiền, bổn công tử tiêu xài thoải mái!” Lạc Nam đắc ý nói.

280 tỷ Điểm Danh Vọng, mặc dù còn chưa xa xỉ đến mức tác động quỹ tích thời gian ở trong Vạn Giới Môn nhiều ngày, nhưng để quay toàn bộ Vòng Quay lại là chuyện nhỏ.

Hiếm khi Lạc Nam được tận hứng, Kim Nhi cũng không nói lời đả kích hắn…

“Keng, thành công quay được Điểm Danh Vọng cộng thêm: 3 tỷ điểm!”

“Keng, thành công quay được Đế Cấp Trung Phẩm Vũ Thể Kỹ – Phật Nộ Hàng Ma Quyền!”

“Keng, thành công quay được Phù Chú Đế Cấp – Đế Khí Phục Sinh Phù!”

“Keng, quay vào ô mất lượt!”

“Keng, thành công quay được Dịch Tinh Phù!”

“Keng, thành công quay được Đế Cấp Trung Phẩm Thân Pháp – Tàn Cơ Bách Biến!”

Rất nhanh, Lạc Nam đã nhận được tất cả vật phẩm mình muốn, mặc dù hơi xúi quẩy rơi vào ô mất lượt, nhưng so với giá trị của các vật phẩm hắn không quá quan tâm.

“Keng, Điểm Danh Vọng còn lại: 220 tỷ!”

Lạc Nam thỏa mãn gật đầu, đóng lại Vòng Quay Danh Vọng lúc này chỉ còn sáu cái ô trống rỗng.

“Công tử còn một lần triệu hoán Ma Thể chưa sử dụng!” Kim Nhi lên tiếng nhắc nói.

Lạc Nam hơi trầm ngâm, cuối cùng lắc đầu: “Tạm thời cứ để đó!”

Lần triệu hoán Ma Thể này là nhận được sau khi hoàn thành nhiệm vụ “Ma Thù”, báo thù cho Thiên Vô Ảnh khi còn ở Lam Cực Tiên Tinh.

Bất quá hiện nay đang ở Tiên giới, tai mắt của Săn Ma Điện khắp nơi, có trời mới biết bọn chúng có phương pháp nào truy lùng Ma Thể hay không.

Huống hồ bất kể là Thiên Vô Ảnh hay ba vị đảo chủ đều đã có phương hướng phát triển, Lạc Nam cảm thấy Ma Thể chưa cần thiết.

“Ưm, nhẹ tay một chút!”

Thục Phi bất chợt rên rỉ lên.

Lạc Nam trong lúc miên mang suy nghĩ đã nắn bóp gò bồng đảo của nàng hơi mạnh, đỏ hết cả lên rồi.

“Hắc hắc!” Lạc Nam cười xấu xa, xoay người lại áp thân thể yêu kiều của Thục Phi bên bờ suối, nằm đè lên trên.

Mái tóc của nàng bồng bềnh như mây che lấy cơ thể như ẩn như hiện, dụ hoặc đến cực điểm.

Dị hỏa bùng lên, y phục trên thân biến mất dạng.

“Để ta bù cho nàng!” Lạc Nam nhìn ánh mắt Thục Phi ôn nhu nói.

“Hôn thiếp!” Thục Phi hé mở đôi môi chín mọng, chủ động hôn vào môi hắn.

Lạc Nam vươn ra đầu lưỡi tiến vào khoang miệng nàng, tận tình nhấm nháp…

Bàn tay vẫn mơn trớn hai gò bồng đảo lộ ra mồn một của Thục Phi, một tay khác trườn qua vòng eo xuống giữa hai chân, lòng bàn tay úp lên cái gò mu múp máp trêu chọc thảm cỏ thơm.

“Mau hầu hạ chủ nhân!” Thục Phi bị hàng loạt động tác của hắn làm cho mê ly, trong lòng động tình hướng Thục Thục với Phi Phi truyền âm nói.

Hai nữ cắn môi, y phục trên thân cũng trượt xuống, hai cơ thể ngọc ngà không chút tì vết lộ ra ngoài…

Thục Thục nằm đè lên lưng Lạc Nam, dùng bầu sữa căng đầy của mình áp vào tấm lưng rộng của hắn nhẹ nhàng ma sát, đầu lưỡi trườn ra khỏi miệng liếm láp vành tai hắn.

Phi Phi nằm xuống bên cạnh, bàn tay tìm đến côn thịt Lạc Nam nắm lấy, chậm rãi vuốt ve chăm sóc, khiến nó càng ngày càng cứng trong lòng bàn tay mình.

Một hồi sau, Lạc Nam tách miệng ra khỏi môi Thục Phi…

Hắn được ba nữ chăm sóc sướng muốn điên, côn thịt đã hung hăng dựng thẳng, to lớn dọa người.

“Để bọn thiếp làm tròn bổn phận!”

Thục Phi quyến rũ cười, ra hiệu cho Lạc Nam ngồi xuống bên bờ suối, hai chân thọc vào trong nước.

Thục Phi chủ động tiến xuống dưới suối, đứng ở dưới lộ ra nửa thân trên, môi đỏ tìm đến giữa hai chân nam nhân, hé ra ngậm côn thịt vào trong miệng.

“Hừ…” Lạc Nam sung sướng rên lên, kéo Thục Thục vào trong lòng, bàn tay vuốt ve mái tóc ngắn của nàng, đôi môi bá đạo khóa chặt đôi môi đỏ thẫm.

“Ưm… chủ nhân!” Thục Thục rên trong cổ họng, đầu lưỡi ôn nhu quấn lấy chiếc lưỡi thô ráp của nam nhân, nuốt sạch nước trong miệng hắn, lại truyền sang hương tân ngọc dịch của mình.

Phi Phi ở phía sau ôm lấy tấm lưng trần của Lạc Nam, quỳ gối áp bầu sữa mình vào lưng hắn, hai bàn tay vuốt ve từng múi thịt trên bụng nam nhân, thỉnh thoảng âu yếm đầu ti của hắn.

Lạc Nam hôn Thục Thục thêm một chút, nàng đã chủ động tác môi, ánh mắt cực kỳ lả lướt khêu gợi nhìn hắn, sau đó lại trườn xuống nước đứng cạnh Thục Phi.

Thục Phi hiểu ý hé môi nhả ra côn thịt, Thục Thục đã lập tức đem nó ngậm vào.

Côn thịt của Lạc Nam quá lớn, Thục Thục không thể ngậm hết, Thục Phi như mèo con ngoan ngoãn liếm láp xung quanh, chăm sóc hai hạt ngọc rồng to tướng.

“Ta chưa hôn nàng!” Lạc Nam thở dài sung sướng, lại ôm lấy Phi Phi có tóc búi cao.

“Ưm… thiếp cũng muốn chàng!” Phi Phi kiều mị ỏn ẻn, chủ động vươn ra đầu lưỡi.

Lạc Nam ánh mắt lóe lên, một tay ôm eo nàng, tay còn lại nâng lên nhét ngón trỏ vào trong miệng Phi Phi.

Phi Phi ánh mắt tình ý nhìn hắn, ngoan ngoãn liếm láp ngón tay nam nhân một cách lấy lòng.

Lạc Nam trêu đùa đầu lưỡi mềm mịn của nàng thêm một chút, lúc này mới rút ngón tay ra, cúi đầu hôn xuống.

“Ưm…” Phi Phi nhiệt tình đáp trả, hai tay vòng qua cổ Lạc Nam ghì sát hắn vào miệng mình, như muốn nuốt chửng nam nhân này.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300