Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 222
Phần 222

“Liệt gia là cái thá gì?”

Thanh âm hờ hững vang lên, bỏ lại Liệt Tung Hoành và bốn tên trưởng lão sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Mãi đến khi thân ảnh Lạc Nam cùng Liễu Tú Quyên mấy người tiến vào Phú gia, cánh cửa đại môn đóng lại… bọn hắn vẫn chưa hoàn hồn.

Phốc…

Liệt Tung Hoành không nhịn được nhục nhã phun ra một ngụm máu tươi, đời này hắn chưa từng bị khinh bỉ đến mức độ như vậy.

Nếu là người khác lên tiếng, có lẽ Liệt Tung Hoành đã sớm một bàn tay quất tới.

Đáng tiếc… Ngũ Long Đế Cung vẫn còn tọa trấn ở nơi này, áp lực năm con Cốt Long gây ra cho hắn nặng nề như núi đổ, làm sao dám mở miệng?

Huống hồ lời của đối phương hoàn toàn là sự thật a…

Việc Mộng gia Đại Đế hồi sinh hiện nay đã chẳng còn là chuyện bí mật ở Đại Tiên Giới, ngược lại Mộng gia còn trắng trợn tuyên truyền mình trở thành Đại Đế Cấp Thế Lực, từ đó địa vị và lợi ích đạt được từ Thiên Địa Hội đã cao hơn không chỉ một bậc.

Mà trước đại sự đó, nguyên nhân Mộng gia Đại Đế có thể hồi sinh chẳng giấu được thông tin tình báo đến từ các phương thế lực.

Việc Mộng Chi Tiên bí mật giao dịch một lá Cửu Diệp Liên Hoa với Liễu Tú Quyên của Phú gia, nhờ đó mới giúp Mộng gia Đại Đế hồi sinh đã lan truyền rộng rãi.

Nhưng mà… nhân vật đứng sau lưng Phú gia, đứng sau lưng Liễu Tú Quyên vẫn còn là bí mật.

Ngay cả chính Mộng gia cũng không biết.

Ở trường hợp thông thường, trước sức hấp dẫn của Cửu Diệp Liên Hoa, Liễu Tú Quyên chắc chắn sẽ bị các phương cường giả bắt cóc, sau đó tiến hành sưu hồn, cướp đoạt trí nhớ của nàng để tìm ra nhân vật đứng sau sự hồi sinh của Mộng gia Nữ Đế.

Nhưng mà… Liễu Tú Quyên lại chính là thành viên của Thiên Địa Hội, lúc này còn có quan hệ hữu hảo với Mộng gia, ai dám đụng đến nàng một sợi tóc?

Bởi vì thế mà thân phận của Lạc Nam hiện nay vẫn còn là bí mật mà Mộng gia cũng chưa được biết.

Liệt gia của hắn tính là thứ gì?

“Chẳng trách Phú gia từ chối lợi ích to lớn của chúng ta cũng không chịu giao ra Dị Thuộc Tính, thì ra nhân vật sau lưng lại là một vị Tiên Đế!” Một vị Liệt gia trưởng lão hít sâu nói.

“Dù Gia chủ đích thân đến cũng chẳng thể làm gì a!” Ba tên trưởng lão còn lại cười khổ trong lòng.

Chỉ sợ vị Tiên Đế kia chẳng cần động thủ, chỉ cần tiến vào Cung Điện với Ngũ đại Cốt Long, Gia chủ của Liệt gia đã chẳng thể làm gì được hắn a, thậm chí một kiện Đế Cấp Pháp Bảo nếu triển khai công kích, sức mạnh kinh khủng có thể nghĩ.

“Nhân vật có thể sở hữu cả Cửu Diệp Liên Hoa, giao dịch với Mộng gia mà không cần lộ mặt, mặc dù đã lường trước sẽ khó lường, nhưng không ngờ lại là Tiên Đế…” Liệt Tung Hoành thở dài một hơi, cũng cảm thấy mọi chuyện hợp tình hợp lý.

Nếu lúc này có kẻ đứng ra nói cho Liệt Tung Hoành một kẻ sở hữu Cửu Diệp Liên Hoa, cưỡi trên Đế Cấp Pháp Bảo tự xưng là Bổn Đế là một tiểu tử thậm chí còn chưa đột phá cả Vương giả, Liệt Tung Hoành sẽ một tay đập chết hắn vì cái tội dám ăn nói xằng bậy.

“Phó gia chủ, kế tiếp chúng ta tính sao?” Một tên trưởng lão dò hỏi.

“Tính cái rắm a!” Liệt Tung Hoành mắng to:

“Tranh Dị thuộc tính với Tiên Đế? Muốn chết sao? Nhiệm vụ này Liệt gia chúng ta không làm được!”

Bốn tên trưởng lão cúi thấp đầu.

Lần này đến Phú gia diễu võ dương oai, kết quả ngay cả cửa cũng chưa vào được đã lủi thủi đi về, thật sự quá mức xấu hổ.

Liệt Tung Hoành không nói thêm gì nữa, dẫn đầu muốn bước lên Chiến Hạm quay về.

Chỉ là… khi năm người bọn hắn bước đến bên cạnh Chiến Hạm, nhất thời cả đám sắc mặt trở nên mộng bức, khó coi đến cực điểm.

Chẳng biết từ bao giờ, Chiến Hạm Tôn Cấp Hạ Phẩm của Liệt gia trận pháp phòng ngự toàn diện vỡ nát, như một đám sắt vụn trôi nổi trên bãi biển, nào còn chút khí thế của Tôn Cấp như lúc ban đầu?

Thì ra trong lúc Ngũ Long Đế Cung lao đến Phú gia, chẳng biết vô tình hay cố ý mà ngang tàng bá đạo dẫm đạp lên trên tầng không trung phía trên Chiến Hạm, mới khiến nó bị ép đến nát bấy như vậy, thê thảm không cách nào để hình dung.

“Khốn kiếp… thật là khinh người quá đáng mà!” Liệt Tung Hoành ngửa đầu lên trời thét dài, hỏa nộ công tâm.

Thân thể hắn run lẩy bẩy, bàn tay siết chặt xương cốt kêu lên ken két.

“Phó gia chủ, tính sao đây?” Tên trưởng lão lại lên tiếng rụt rè hỏi.

Liệt Tung Hoành hít sâu một hơi, sắc mặt vặn vẹo đến cực điểm, ánh mắt đỏ ngầu thốt ra hai chữ kinh thiên:

“Đi về!”

Nói xong, phất tay thu hồi Chiến Hạm tan vỡ, dẫn đầu xé rách không gian biến mất dạng.

Bốn tên trưởng lão hai mặt nhìn nhau… nhanh chóng theo sát phía sau.

“Toàn thể giải tán, để bổn gia chủ cùng tiền bối bí mật nghị sự!”

Vừa tiến vào đại sảnh Phú gia, Liễu Tú Quyên đã thanh lãnh lên tiếng.

“Tuân mệnh!”

Phú gia một đám trưởng lão ánh mắt cuồng nhiệt khó khăn từ thân thể Lạc Nam rời đi.

Cảnh tượng như vừa rồi bọn hắn vĩnh viễn sẽ không quên, sự oai hùng của một cường giả, bá đạo ngang tàng… ngay cả Mộng gia Đại Đế sống lại cũng không tạo thành rung động như vậy.

Ép đến Liệt gia của Săn Ma Điện thở không nổi, Lạc Nam chính thức trở thành thần tượng của Phú gia.

Bất quá bọn hắn hiểu chỉ có gia chủ mới đủ tư cách đàm luận với vị tiền bối này, vì thế cả đám ngoan ngoãn rút lui, hơn nữa còn đứng từ xa canh gác, tạo điều kiện riêng tư cho hai người trao đổi.

Liễu Tú Quyên phất tay, đại môn bốn phía sống lại, Tôn Lực bao phủ không gian.

Không đợi Lạc Nam phản ứng, Tôn Lực bùng nổ, y phục của nàng đã toàn bộ bị chấn thành phấn vụn.

Thân thể thành thục mê người như mật đào chín mọng hiện ra, chẳng khác thâm cung oán phụ lao thẳng đến Lạc Nam, muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

“Nàng làm cái gì?” Lạc Nam trừng to mắt, hắn không nghĩ đến Tú Quyên lần này vậy mà trực tiếp đến như vậy.

Nhìn dung nhan ngập nước, làn da đỏ hồng, hơi thở đứt quãng và cơ thể trần truồng của nàng, rõ ràng là đã động tình đến cực hạn.

“Thiếp chịu hết nổi, mau yêu thiếp!”

Liễu Tú Quyên hai mắt mê ly, u cốc hồng hào giữa hai chân ướt đẫm.

Nàng bị sự xuất hiện oai phong lẫm lẫm lần này của hắn chinh phục, mặc dù là biết Lạc Nam phô trương thanh thế, nhưng dáng vẻ và sự uy nghiêm khi đó của hắn không thua gì Tiên Đế thật thụ làm rung động trái tim nàng, nhớ lại cảnh tượng Liệt Tung Hoành đám người bị dọa sắp đái ra máu, Liễu Tú Quyên hưng phấn không thể nào tả được.

Nam nhân này quá tuyệt, nàng phải sinh con cho hắn.

Lạc Nam cười hắc hắc nói:

“Thấy đám khốn đó dám khi dễ nàng nên ta mới hù chúng nó một phen!”

Hắn lột xuống Mặt Nạ Thiên Diện, áo choàng đen cũng tiêu tán thành hư vô.

“Ưm… mau yêu thiếp!” Tú Quyên thở ra từng hương thơm nóng bỏng.

Lạc Nam không từ chối thịnh tình của mỹ nhân, hắn ôm sát lấy nàng, hai người quần nhau giữa đại sảnh.

Xuân sắc ngập tràn không gian…

Mãi một lúc lâu, diễn biến cũ tái hiện.

Liễu Tú Quyên sắc mặt đầy thỏa mãn, nhưng thân thể lại như vũng bùn nhão nằm trong lòng Lạc Nam.

Nàng bị đưa lên đỉnh liên tục, cuối cùng nâng cờ trắng đầu hàng.

“Kiện Pháp Bảo kia của chàng thật lợi hại, có nó rồi chẳng phải tung hoành vô địch Trung Tiên Giới?”

Liễu Tú Quyên tựa đầu vào ngực Lạc Nam thỏ thẻ, nhớ đến sự bá đạo khủng bố của Ngũ Long Đế Cung, nàng không ngừng thán phục.

Lạc Nam cười khổ: “Nàng có biết để tạo nên khoảnh khắc vừa rồi tiêu hao bao nhiêu Tiên Thạch chứ hả?”

Mặc dù năm con Cốt Long đã gần như có được sinh mệnh thực thụ, nhưng để chúng nó chuyển động tiêu hao một lượng Tiên Thạch khổng lồ tương xứng với nguyên liệu cho một chiếc Phi Thuyền Đế Cấp.

Lần trước Lạc Nam đã đem gần như toàn bộ Tiên Thạch của mình cho Thục Phi, lần này vận chuyển Ngũ Long Đế Cung hắn phải ăn xén một ít Tiên Thạch đặt xung quanh Bất Tử Thụ đấy.

“Haha, Tiên Thạch chỗ thiếp không thiếu, tất cả là của chàng!” Tú Quyên cười tủm tỉm, nhét một chiếc Nhẫn Trữ Vật vào tay hắn.

Lạc Nam quét mắt vào trong nhìn, toàn thân chấn động lắp bắp:

“Cái này là…”

Chỉ thấy số lượng Tiên Thạch khủng bố gắn kết thành một quần thể to như ngọn núi, nhìn qua chẳng khác nào một khối nguyên thể, Tiên Khí nồng đậm không cách nào để hình dung.

Hơn nữa một hơi còn là hai cái…

“Đó là mỏ Tiên Thạch, Mộng gia dùng để trao đổi với năm loại Huyết Mạch và đống vật phẩm của chàng!” Tú Quyên cười nói.

“Mỏ Tiên Thạch…” Lạc Nam âm thầm kinh dị, phải biết đây là hai cái mỏ Tiên Thạch Cực Phẩm chứ không phải Hạ Phẩm hay Trung Phẩm bình thường đâu.

Nếu đem chúng nó khai thác, số Tiên Thạch đạt được chắc nhiều vô số kể, giá trị liên thành a.

“Mộng gia quả nhiên tài đại khí thô a…” Lạc Nam hài lòng cười.

Hắn lập tức đem một cái mỏ Tiên Thạch chôn dưới gốc cây Bất Tử Thụ, một cái còn lại dùng để phòng thân.

Có mỏ Tiên Thạch, tốc độ trưởng thành của Bất Tử Thụ gia tăng hơn không ít, chẳng đợi Lạc Nam điều khiển, từng nhánh rễ cây đã như rắn đất len lỏi bám lên mỏ Tiên Thạch, trực tiếp hút lấy năng lượng thuần túy nhất ở bên trong.

“Xem ra Mộng gia cố ý cho ta chỗ tốt a!” Lạc Nam than thở, hai cái Mỏ Tiên Thạch này giá trị chắc chắn cao hơn đống vật phẩm của hắn.

“Thật ra việc Đại Đế sống lại giúp Mộng gia đạt được nhiều chỗ tốt lắm, hai cái mỏ Tiên Thạch chẳng đáng là bao! Bọn hắn trả ơn chàng cũng đúng…” Liễu Tú Quyên cười nói.

Địa vị trong Thiên Địa Hội gia tăng, số lượng cường giả đỉnh cao trong tộc gia tăng, có tiếng nói hơn ở Đại Tiên Giới, đối thủ cạnh tranh phải kiêng nể dè chừng…

Một Đế Cấp gia tộc đột nhiên có thêm Đại Đế, đây chắc chắn là đại hỷ sự.

Lạc Nam lắc đầu, việc Mộng gia Đại Đế sống lại đó là do Mộng gia công bằng trao đổi ba loại Thiên Địa Dị Vật với hắn để lấy lá Cửu Diệp Liên Hoa, đôi bên đã không ai nợ ai.

Mộng gia âm thầm chiếu cố thêm chỗ tốt, Lạc Nam sẽ ghi nhớ.

“À đúng rồi, lần này nữ nhân phóng đãng kia không đi cùng chàng?” Liễu Tú Quyên như nhớ lại mở miệng hỏi.

Lạc Nam âm thầm buồn cười, hắn biết nàng đang hỏi thăm Thục Phi.

Do Tú Quyên bận ở Phú gia nên nàng chỉ nhận biết một mình Thục Phi do thường xuyên qua lại, cộng thêm đã từng chung giường chung gối với Lạc Nam, quan hệ giữa hai nữ khá tốt, mặc dù thường xuyên đấu khẩu nhưng có thể xem như tỷ muội.

Lần này Thục Phi không theo cùng Lạc Nam, Liễu Tú Quyên mới cảm thấy thắc mắc.

“Thục Phi vẫn đang bế quan, lần sau xuất hiện… chỉ sợ nàng không còn là đối thủ!” Lạc Nam nghiêm túc nói.

“Hứ, thiếp đã là Tiên Tôn còn sợ gì nàng ấy?” Liễu Tú Quyên không tin bĩu môi.

Kết hợp với Tiểu Lạc, Thục Phi lấy cái gì để thắng nàng?

“Đến lúc Thục Phi xuất quan nàng sẽ có bất ngờ!” Lạc Nam ra vẻ thần bí, hắn rất hiếu kỳ khi nhìn thấy có tận ba Thục Phi khiêu khích, Liễu Tú Quyên sẽ có phản ứng gì.

“Mỏi mắt chờ mong!” Liễu Tú Quyên lười biếng nói.

Đúng lúc này, bên ngoài bất chợt vang lên tiếng bước chân, mặc dù rất nhỏ nhưng với tu vi của Lạc Nam và Tú Quyên vẫn có thể nghe thấy.

“Kẻ nào?”

Lạc Nam vội vàng đứng bật dậy, lấy ra áo choàng trùm lên cơ thể trần truồng của Tú Quyên.

Mà hắn nhanh chóng mặc vào y phục…

Cốc cốc…

Có người đánh vào kết giới bằng Tôn Lực do Tú Quyên tạo ra như gõ cửa.

Lạc Nam ánh mắt đề phòng, âm thầm vận chuyển công kích.

“Tú Quyên tỷ tỷ có trong đó không? Muội đến tìm ngươi đi chơi!”

Thanh âm non nớt pha lẫn chút nhí nhảnh truyền vào, Lạc Nam nghe xong sửng sốt.

“Đừng động thủ, chính là bảo bối của chàng!” Liễu Tú Quyên cười thần bí, một bên sửa sang lại y phục, một bên cao giọng nói ra:

“Chờ tỷ tỷ một chút!”

ONG ONG ONG…

Bên trong Đan Điền, các tôn Đại Đỉnh bắt chợt rung lên kịch liệt.

Lạc Nam ánh mắt lấp lóe, như nghĩ đến điều gì… ánh mắt của hắn mang theo vẻ chờ mong.

Liễu Tú Quyên phất tay, kết giới Tôn Lực giải tán…

“Tú Quyên tỷ tỷ!”

Thanh âm nhí nha nhí nhảnh truyền vào, một hình bóng hấp dẫn lấy ánh mắt của Lạc Nam.

Chỉ thấy đây là một tiểu cô nương phấn điêu ngọc trác đẹp như thiên sứ, làn da trắng nõn nà như tuyết đông, một bộ váy công chúa màu đen ôm lấy thân thể nhỏ nhắn, mắt ngọc môi đỏ, lông mi cong vút có nét sắc sảo, mũi như châu ngọc, mái tóc đen kết thành hai cái búi trên đầu giống hệt hai cái bánh bao nhỏ, cực kỳ đáng yêu.

Mặc dù còn chưa hoàn toàn trưởng thành, nhưng đã có những đường nét của một đại mỹ nhân trong tương lai, lúc này có thể xem như tiểu mỹ nhân.

Kết giới vừa giải trừ, tiểu cô nương đã nhào đến ôm lấy Tú Quyên làm nũng, nhưng ánh mắt lại âm thầm liếc sang Lạc Nam, bên trong mắt có chút mắc cỡ và ngượng ngùng.

“Thiên Địa Dị Vật!”

Bên trong cơ thể Lạc Nam, Hỏa Nhi và Quang Nhi hai mặt nhìn nhau, lập tức đưa ra kết luận.

Tiểu cô nương trước mắt này là một loại thiên địa dị vật, hơn nữa linh tính còn cao đến mức có thể hóa thành nhân loại, đẳng cấp không kém bất kỳ ai trong số các nàng.

Lạc Nam cũng âm thầm gật đầu, từ lúc hắn lên Tiên giới đến nay… đây là lần đầu tiên nhìn thấy Thiên Địa Dị Vật có được linh trí cao cấp như vậy, cao hơn cả Vô Lượng Tiên Băng của Thục Phi.

Thiên Địa Dị Vật ở Tiên giới dù quý nhưng không hiếm, Thiên Địa Dị Vật có được linh tính mới hiếm, chỉ riêng một điểm này… đã đủ để Liệt gia ham muốn.

Chỉ là không biết khả năng của tiểu cô nương này sẽ là gì…

Liễu Tú Quyên cưng chiều ôm lấy tiểu cô nương, bàn tay xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng chỉ sang Lạc Nam cười nói:

“Đây chính là người mà Chi Tiên tỷ tỷ chọn cho muội!”

Lạc Nam nghe vậy không chần chờ chút nào, mỉm cười ôn hòa nhìn tiểu cô nương nói ra:

“Rất vui được gặp muội!”

Hắn muốn tạo ấn tượng cho Dị thuộc tính của mình.

Tiểu cô nương cắn lấy cánh môi đỏ chúm chím, không dám nhìn thẳng Lạc Nam, lại xem Liễu Tú Quyên hỏi thăm:

“Tú Quyên tỷ tỷ, hắn… hắn là người tốt phải không?”

“Đương nhiên!” Liễu Tú Quyên bật cười: “Nếu hắn không tốt, Chi Tiên tỷ tỷ và ta đâu có yên tâm giao muội cho hắn chăm sóc!”

Lạc Nam vuốt mũi xấu hổ, hắn không dám thừa nhận mình là người tốt, nhưng chắc chắn không phải loại ma đầu lạm sát kẻ vô tội.

Như đã đạt thành một loại thỏa thuận từ trước, tiểu cô nương nhìn Liễu Tú Quyên… sau đó mới lấy dũng khí nhìn sang Lạc Nam, cực kỳ chăm chú nói:

“Mặc dù ca ca là người được các tỷ tỷ lựa chọn, nhưng phải trải qua khảo nghiệm của ta mới được!”

“Khảo nghiệm?” Lạc Nam hơi sững sờ, bất quá rất nhanh tự tin gật mạnh đầu.

Nếu ngay cả khảo nghiệm của tiểu cô nương còn không qua được, hắn lấy tư cách gì thu phục nàng?

“Được rồi, Tú Quyên tỷ tỷ làm chứng a, nếu ca ca ngươi không thông qua khảo nghiệm, ta sẽ không theo ngươi!” Tiểu cô nương rời khỏi lòng Tú Quyên nghiêm túc nói.

“Đương nhiên!” Lạc Nam làm ra tư thế sẵn sàng.

Tú Quyên nghiêm túc nhìn một màn này, liếc mắt ra hiệu Lạc Nam đừng xem thường.

Bởi vì năng lực của tiểu cô nương, dù nàng là Tiên Tôn cũng cảm thấy đau đầu khi đối mặt.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300