Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 159
Phần 159

Một ngày này, Bạch Nguyệt Tộc căn cứ thủ hộ sâm nghiêm chưa từng có…

Tầng tầng lớp lớp Hộ Pháp vây quanh vòng ngoài, thời thời khắc khắc đều thông qua Hồn Lực liên kết với nhau, sẵn sàng truyền tin khi gió thổi cỏ lay…

Mà vài chục vị Bạch Nguyệt Tộc trưởng lão mỗi một người lại đang nghiêm túc chưa từng có, chia nhau ra giám hộ động tĩnh theo từng khu vực, từng con Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn kích hoạt đến cực hạn, Thấu Thị Vạn Lý bao trùm xung quanh, dù là một con muỗi cũng đừng mơ thoát khỏi cảm ứng.

“Hừ, lần này Độc Cô Ngạo Tuyết nếu như dám đến, cho nàng có đi mà không có về!”

Đứng trên đỉnh Bạch Nguyệt Lâu, tộc trưởng Bạch Nguyệt Tộc hài lòng gật đầu…

Chỉ cần bắt được Độc Cô Ngạo Tuyết, tin chắc toàn bộ Hải Vực Tinh sẽ như mất đi một cánh tay, quá trình chiếm lấy Trung Tiên giới này sẽ càng thêm thuận lợi.

“Phụ thân nói đúng!” Bạch Nguyệt Vật cười nhạt chắp tay:

“Lần trước Độc Cô Ngạo Tuyết sở dĩ thành công đánh lén là do phụ thân và các trưởng lão toàn bộ tập trung thương nghị trong Bạch Nguyệt Lâu, mà Bạch Nguyệt Lâm lại quá mức vô dụng không chịu nổi một kích, lần này Độc Cô Ngạo Tuyết mà dám đến, không cần phụ thân ra tay, hài nhi dẫn theo chúng trưởng lão bắt sống nàng cho người sủng hạnh!”

“Nói không tồi…” Bạch Nguyệt Dương hài lòng cười ha hả, ba con mắt trên mặt cùng lấp híp lại hưởng thụ.

Nghĩ đến được tận hưởng dư vị của Tuyệt Tình Kiếm Vương, hắn cảm thấy so với thôn phệ hàng vạn Linh Hồn càng thêm thư sướng…

Đúng như lời Bạch Nguyệt Vật nói, hôm trước để Độc Cô Ngạo Tuyết diễu võ giương oai chẳng qua là Bạch Nguyệt Tộc trở tay không kịp, bởi vì một khi Tiên Vương muốn xâm nhập Vương Cấp Thế Lực, tầng lớp bên ngoài rất khó mà ngăn cản, nhất là khi Độc Cô Ngạo Tuyết trảm không tiến vào.

Hơn nữa hoàn cảnh hôm trước quả thật quá mức thuận lợi cho Độc Cô Ngạo Tuyết, khi tất cả cường giả của Bạch Nguyệt Tộc đều tụ hợp trong Bạch Nguyệt Lâu xử lý Bạch Nguyệt Lâm.

Lúc này đã chuẩn bị kỹ lưỡng, đừng nói là Địa Vương… dù là Tiên Tôn muốn xâm nhập cũng không tránh thoát Bạch Nguyệt Tộc phát hiện.

Một khi chút khí tức của Độc Cô Ngạo Tuyết lộ ra, vài chục Hồn Vương trưởng lão lập tức vây công, dù mọc cánh đằng trời cũng khó thoát.

Bảy ngày trôi qua…

Có tiếng quạ kêu trên đỉnh đầu toàn thể thành viên Bạch Nguyệt Tộc, vài tên Hộ Pháp có chút chán nản nhưng vẫn nghiêm túc trấn thủ, làm tròn nhiệm vụ của mình.

“Vì sao Độc Cô Ngạo Tuyết vẫn chưa đến? Không phải nói một ngày sau sẽ tiếp tục đánh đến tận cửa sao?”

Ý nghĩ nghi hoặc xuất hiện trong đầu một đám trưởng lão, ba ngày liên tục thi triển Thấu Thị Vạn Lý cũng tiêu tốn một ít Hồn Lực của bọn hắn.

“Không cần phải vội! Điều này cho thấy Độc Cô Ngạo Tuyết xem trọng Bạch Nguyệt Tộc nên chẳng dám lỗ mảng xông vào, có lẽ là đang suy nghĩ phương thức đánh lén!” Bạch Nguyệt Vật thản nhiên nói, ánh mắt lóe lên cho thấy một tia cơ trí.

“Nói không sai! Lần trước là nàng mạnh miệng mà thôi, một khi đã biết chúng ta bố trí mai phục, đương nhiên phải suy tính cẩn thận!” Bạch Nguyệt Dương tán thành gật đầu, ném cho nhi tử ánh mắt tán thưởng.

Bạch Nguyệt Tộc tiếp tục nghiêm cẩn canh gác…

Nửa tháng lại trôi qua…

Bạch Nguyệt Tộc từ trên xuống dưới sắc mặt mộng bức.

“Độc Cô Ngạo Tuyết vì sao còn chưa đánh vào?”

Sắc mặt vài tên trưởng lão hết sức khó coi, bọn hắn cảm thấy tốn thời gian vô ích.

“Các vị cứ kiên nhẫn, vài ngày mà thôi… Tuyệt Tình Kiếm Vương cũng là nhân vật có danh tiếng ở Trung Tiên Giới, nàng sẽ không chỉ mạnh miệng thôi đâu!” Bạch Nguyệt Vật kiên nhẫn lên tiếng.

“Hừ, thân là Hồn Vương mà một chút kiên nhẫn cũng không có, các ngươi sống vạn năm trên thân chó sao?” Bạch Nguyệt Dương sắc mặt lạnh lẽo.

“Tộc trưởng nói không sai!”

Đám người bất đắc dĩ, tiếp tục tuân lệnh…

“OÁP…”

Có tiếng ngáp dài vang lên, một tháng trôi qua cố thủ ở một vị trí, đã có Hộ Pháp Bạch Nguyệt Tộc phiền chán mở miệng ngáp lên…

“Độc Cô Ngạo Tuyết… ngươi đây là đang trêu đùa Bạch Nguyệt Tộc chúng ta?!”

Bên trong Bạch Nguyệt Tộc, âm thanh rống giận như rạch trời của Bạch Nguyệt Dương xuyên thấu vân tiêu, toàn bộ thành viên Bạch Nguyệt Tộc câm như hến.

“Phụ thân bình tĩnh, Độc Cô Ngạo Tuyết là một Địa Vương lại không biết giữ chữ tín, chuyện này truyền ra nhất định sẽ khiến danh dự của nàng sụp đổ!” Bạch Nguyệt Vật trầm giọng nói.

BỐP!

Một cú tát tay vang lên, mặt của Bạch Nguyệt Vật hằn lên dấu vết đỏ bừng, cơ thể hắn bay thẳng ra ngoài, miệng phun máu tươi, bên tai còn có tiếng rống giận của Bạch Nguyệt Dương:

“Không phải ngươi nói nàng sẽ đến sao? Phế vật!”

“Phụ thân bớt giận!” Bạch Nguyệt Vật quỳ rạp xuống đất, cúi gằm mặt không dám ngẩng đầu.

“Khốn kiếp! Chúng ta đang cùng Hải Vực Tinh đại chiến, có thể bất chủ thủ đoạn! Chuyện này một khi truyền ra người khác sẽ nói Bạch Nguyệt Tộc chúng ta là đồ ngu xuẩn, bị Độc Cô Ngạo Tuyết trêu chọc đến vờn quanh!” Bạch Nguyệt Dương một chân đạp nhi tử lăn lộn thêm vài vòng, sắc mặt âm trầm đến nhỏ nước.

Chuyện của Bạch Nguyệt Lâm đã khiến hắn phẫn nộ, lại thêm chuyện lần này bị Độc Cô Ngạo Tuyết cho leo cây… quả thật như đổ thêm dầu vào lửa.

“Bẩm tộc trưởng, giao cho ta ba mươi Hồn Vương cùng ngàn Ngọc Hồn, cam đoan trong vòng nửa năm đem Hải Vực Tinh đặt vào túi ngươi!” Nhị Trưởng Lão của Bạch Nguyệt Tộc sắc mặt dữ tợn, trầm giọng nói ra.

“Ồ? Ba mươi Hồn Vương cùng ngàn Ngọc Hồn? Nói cho bổn tọa đánh xong Hải Vực Tinh còn sống lại bao nhiêu?” Bạch Nguyệt Dương thản nhiên hỏi lại một câu.

“Cái này…” Nhị trưởng lão cứng họng.

Hải Vực Tinh hiện tại còn Hải Yêu Cung, Đạo Huyền Tông, Bồng Lai Tiên Đảo cùng không ít thế lực Vương cấp khác.

Mặc dù chiến lực nòng cốt như Đạo Huyền Kiếm Vương đám người đã mất, nhưng nếu toàn diện khai chiến, hắn không dám đoán trước kết quả… có khi toàn bộ Hồn Vương bị đồng quy vu tận cũng không biết chừng.

“Cút!” Bạch Nguyệt Dương lại đem Nhị Trưởng Lão quất bay ra ngoài, nghiến răng quát:

“Nếu tổn thất quá nặng nề vậy còn đánh Hải Vực Tinh cái rắm a? Chỉ sợ vừa đánh xong Hải Vực Tinh đã có Trung Tiên Giới khác nhắm vào chúng ta!”

Bạch Nguyệt Tộc không phải không có kẻ thù, chẳng qua hiện tại bọn hắn thực lực mạnh mẽ nên kẻ thù chỉ có thể nhẫn nhịn ở thế giằng co mà thôi.

Một khi chiếm xong Hải Vực Tinh tiêu hao quá nhiều lực lượng nòng cốt, kẻ thù của Bạch Nguyệt Tộc lại nhân cơ hội nhảy vào, đến lúc đó Bạch Nguyệt Tộc lấy gì chống lại?

Chỉ sợ ngay cả cái nịt cũng không còn a…

Không phải tự nhiên mà trận chiến giữa các giới thường phải kéo dài nhiều năm, bởi vì muốn chiến phải cân nhắc rất nhiều thứ, tính toán đường lui sau chiến, công thủ rõ ràng, khắc phục tổn thất, tiêu hóa lợi ích, đâu phải chuyện trong một sớm một chiều?

“Tộc trưởng, hiện tại Hải Vực Tinh gần như chỉ có Bồng Lai Tiên Đảo muốn chống lại chúng ta, những thế lực khác đang khủng hoảng mà Bồng Lai Tiên Đảo quen chơi một mình nên chẳng hề trấn an bọn hắn, chờ thêm một thời gian nữa tinh thần bọn hắn sụp đổ tấn công cũng không muộn!” Đại Trưởng Lão Bạch Nguyệt Tộc vuốt lấy hàm râu trắng, lên tiếng đề nghị.

“Đại trưởng lão nói đúng ý bổn tọa!” Bạch Nguyệt Dương gật đầu, ý của Đại Trưởng Lão giống với dự định ban đầu của hắn.

Thậm chí Bạch Nguyệt Tộc không vội tiến đánh toàn bộ Hải Vực Tinh, thay vào đó là tiêu diệt từng thế lực một bên trong nó, chậm rãi thu gặt Linh Hồn, chờ thực lực tổng thể một lần nữa tăng lên tiến đánh Bồng Lai Tiên Đảo cuối cùng cũng không muộn.

Nghĩ đến đây Bạch Nguyệt Dương hài lòng, phất tay hạ lệnh:

“Tạm thời gác bỏ chuyện Độc Cô Ngạo Tuyết sang một bên, tiến hành điều tra cái chết của đám hậu bối cho bổn tọa!”

“Tuân mệnh! Việc này không quá khó khăn, có thể căn cứ theo phạm vi làm nhiệm vụ trước đó của Bạch Nguyệt Lĩnh điều tra, tin chắc rất nhanh sẽ có manh mối!” Bạch Nguyệt Vật vội vàng tiến lên chắp tay nói.

Bạch Nguyệt Lĩnh sau khi rời đi làm nhiệm vụ mới truyền tin trở về lôi kéo đám thiên tài cùng đi, điều này chứng minh hắn đã phát hiện gì đó trong lúc làm nhiệm vụ, muốn tìm ra nguyên nhân cái chết của đám thiên tài Bạch Nguyệt Tộc chỉ cần khoanh tròn phạm vi làm nhiệm vụ của Bạch Nguyệt Lĩnh, cẩn thận điều tra là được.

“Được rồi, chuyện này giao cho Thập Ngũ và Thập Tam Trưởng Lão, các ngươi tự ý điều động Hộ Pháp hỗ trợ, trong vòng một tháng phải có kết quả cho bổn tọa!” Bạch Nguyệt Dương dứt khoát gật đầu, phất tay giao nhiệm vụ.

“Nhất định sẽ hoàn thành!” Thập Ngũ và Thập Tam Trưởng Lão chắp tay cung kính, ánh mắt hừng hực hưng phấn.

Cơ hội lập công ở ngay trước mặt, làm sao có thể bỏ qua?

Phải biết những năm gần đây tài nguyên của Bạch Nguyệt Tộc ngày càng hao hụt, ngay cả trưởng lão như bọn hắn cũng không thể bạo tay tiêu xài như xưa.

Muốn có tài nguyên nhiều phải chịu khó lập công, mà theo như hai tên trưởng lão suy nghĩ, việc điều tra cái chết của một đám hậu bối chưa đạt Hồn Vương chẳng có chút khó khăn nào, thậm chí bọn hắn mang đầu hung thủ trở về cũng được.

“Chúng ta chỉ xin mang theo năm mươi Hộ Pháp, lập tức thi hành!”

Thập Ngũ cùng Thập Tam trưởng lão chắp tay nói ra.

“Đi đi!” Bạch Nguyệt Dương phất tay: “Đừng để bổn tọa thất vọng!”

“Tuân mệnh!”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300