Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 41
Phần 41

Tại một vùng rừng rậm hoang vu, Thiên Vô Ảnh lùi một bước đánh giá hoàn cảnh…

Xung quanh nàng lúc này, hàng loạt cổ thụ che trời vây quanh, các tán cây khủng bố che chắn không trung, rễ cây san sát bên dưới mặt đất không ngừng luân chuyển đào bới như những quái vật khổng lồ, từ trời xuống đất hình thành thế thập diện mai phục.

Những gốc cổ thụ này trên thân mọc ra đôi mắt đỏ ngầu dữ tợn, nhìn chằm chằm Thiên Vô Ảnh.

Chúng nó là Thụ Yêu, tuổi thọ đã có vài ngàn năm, nhận ra thực lực của Thiên Vô Ảnh không tầm thường nên muốn lấy nhiều địch ít, hiển nhiên bọn này cực kỳ khôn ngoan.

“Vì sao bao vây Vô Ảnh? Các ngươi thả ta rời đi đôi bên không ai phạm ai chẳng phải tốt hơn sao?” Thiên Vô Ảnh tròng mắt lấp láy xoay chuyển nói…

Đáng tiếc đối với lời đề nghị hòa bình của nàng, đám Thụ Yêu không chút để ý, ngược lại từng bước từng bước ép sát, như muốn dồn Thiên Vô Ảnh vào góc hẹp nhất sau đó nghiền nát nàng một cách tàn nhẫn.

“Hừ, Ta không thèm cùng các ngươi chơi!”

Thiên Vô Ảnh yêu kiều hừ một tiếng, Ma Lực bí mật vận chuyển thành Lôi Tiên Lực… Lôi Ảnh Bộ triển khai, muốn rời đi.

Vì để thủ đoạn chiến đấu của Thiên Vô Ảnh trở nên đa dạng, Lạc Nam đã đem toàn bộ truyền thừa lấy của Ngọc Tiên Môn cho nàng tu luyện, trong đó chủ yếu là Lôi Hệ.

XÀO XẠC…

Hàng loạt nhánh cây khủng bố đã nhanh chóng che chắn phía trước, mỗi một nhánh cây đã lớn hơn thân thể yểu điệu mềm mại của nàng không biết bao nhiêu lần, càng đừng nói là một rừng cây khủng bố.

“Lôi Mâu Xuyên Tiên!”

Thiên Vô Ảnh lạnh lùng quát một tiếng, hai thanh Lôi Mâu đã xuất hiện trên tay đâm mạnh về phía trước.

Với thực lực không kém một vị chủ nhân Ngọc Cấp Thế Lực, tu vi Ngọc Ma Hậu Kỳ thi triển Tiên Ma Cửu Chuyển, sức mạnh lúc này của nàng không dưới Ngọc Tiên Viên Mãn.

Hai thanh Lôi Mâu quất ra, triệt để đem hai gốc Cổ Thụ khủng bố đánh cho bật góc, nát tan thành các mảnh gỗ vụn.

XÀO XẠT XÀO XẠT…

Nhìn thấy Thiên Vô Ảnh mạnh mẽ, một đám Thụ Yêu rốt cuộc toàn lực phát động thế công.

Từng nhánh cây khổng lồ hướng về phía nàng hung hăng nện xuống, mà bên dưới mặt đất, vô số rễ cây như dây thừng lao vọt mà lên, muốn trói Thiên Vô Ảnh và nghiền thành thịt vụn.

“Các ngươi thành công chọc giận Vô Ảnh!”

Thiên Vô Ảnh thở phì phò nói, Ngọc Cấp Cực Phẩm Bảo Y – Ma Ảnh đang mặc trên thân phát huy tác dụng, khả năng vận chuyển Ma Lực cấp tốc đề thăng, Lôi Đình bên ngoài cơ thể phát ra càng thêm dữ dội.

Bầu trời nhanh chóng có mây đen kéo về, hàng loạt tia Lôi Đình cuồn cuộn như thiên uy xuất hiện…

“Đánh chết bọn nó!”

Thiên Vô Ảnh yêu kiều quát lên.

ĐOÀNG ĐOÀNG ĐOÀNG ĐOÀNG…

Lôi Đình tàn sát bừa bãi, lực lượng khủng bố như muốn xới tung cả khu rừng, đám Thụ Yêu liên tục bị tiêu diệt.

Bất quá mặc dù như vậy, thì số lượng của chúng nó vẫn là quá nhiều… một số Thụ Yêu chưa bị tiêu diệt thành công tiếp cận.

“Phong Lôi Cộng Minh Chưởng!”

Thiên Vô Ảnh khóe miệng yêu kiều cong lên, trực tiếp sử dụng Vũ Kỹ mạnh nhất của Ngọc Tiên Môn.

Ở trong đan điền của nàng, Ma Lực nhanh chóng tách ra thành hai nhánh khác nhau… một chuyển thành Lôi Tiên Lực, một chuyển thành Phong Tiên Lực.

Hai loại Tiên Lực xuất hiện ở hai bàn tay, sau đó Thiên Vô Ảnh thành thạo dung hợp…

Phong Lôi Cộng Minh Chưởng hung hăng bắn mạnh ra ngoài, hình thành tia hủy diệt nghiền ép tất cả…

Thiên Vô Ảnh tung chưởng khắp bốn phương tám hướng, đem đám Thụ Yêu đang công kích mình bắn hạ và tiêu diệt, không chút lưu tình.

Toàn bộ sâm lâm trở nên hoang tàn, chỉ thoáng chốc còn lại duy nhất thân ảnh ma mị pha lẫn ngây thơ của Thiên Vô Ảnh, ngay cả một ngọn cỏ cũng không còn tồn tại.

Tiên Ma Cửu Chuyển có thể đem Ma Lực chuyển thành bất kỳ loại Tiên Lực nào… điều đó đồng nghĩa chỉ cần có đủ Ma Lực, Thiên Vô Ảnh sẽ sử dụng được tối đa chín loại Tiên Lực, thực lực liên tục đề thăng.

Môn Bí Thuật như vậy không hổ danh Đế Cấp… cũng cho thấy trong thời đại kia, Tiên Ma Cung từng khủng khiếp như thế nào.

Chỉ riêng một môn Tiên Ma Cửu Chuyển đã đủ để vô số Thế Lực truy cầu và ngưỡng vọng Tiên Ma Cung, càng chưa nói đến Vạn Yêu Tiên Ma Biến của Lạc Nam chưa có nhiều đất diễn.

Áo choàng đen ôm sát cơ thể nhẹ nhàng lay động, Thiên Vô Ảnh thu tay… không thèm liếc mắt nhìn cảnh tượng hoang tàn dù chỉ một chút, Lôi Ảnh Bộ thi triển, chỉ thoáng chốc đã biến mất.

“Phải mau chóng tìm Tiểu Nam, nhớ chết người ta… hừ!”

Tại một hang động…

Hai tên nam tử trung niên Ngọc Tiên đứng bên ngoài cửa hang, khóe miệng cười gằn đắc ý, hưng phấn chờ đợi tình huống bên trong.

Bọn hắn có ba huynh đệ kết nghĩa, cả ba vừa lúc 4999 tuổi, vẫn còn may mắn đủ điều kiện tham gia Tuyển Tử, tu vi Ngọc Tiên có thể nói là hàng ngũ đỉnh tiêm trong Đại Hội lần này nên cũng không quá mức vội vã.

Càng thêm may mắn khi ba huynh đệ bọn hắn lại được Đại Môn chiến trường truyền tống vào cùng một chỗ, có thể nói là như hổ mọc thêm cánh.

Điều đáng nói chính là, ngoại trừ huynh đệ ba người… vẫn còn một nữ nhân tuyệt mỹ khác xuất hiện cùng lúc.

Chứng kiến nữ nhân dung nhan thành thục kiều diễm, toàn thân khoác lấy áo da trắng tinh khôi, trên thân không có hơi thở nguy hiểm, ba huynh đệ lập tức sắc tâm đại động.

Khổ tu đã lâu mới đạt Ngọc Tiên, đây không phải là lúc nên hưởng thụ một cách xứng đáng sao?

Huống hồ quy tắc Tuyển Tử Đại Hội bọn hắn biết rất rõ, Màn Ảnh bên ngoài chỉ trực tiếp khung cảnh chiến đấu, nên việc ba huynh đệ bọn hắn hưởng thức nữ nhân sẽ không lan truyền ra ngoài.

Nữ nhân kia hình như cũng biết số phận của mình, chẳng những không phản kháng chút nào, trái lại còn ngại ngùng đỏ mặt như muốn lấy lòng ba người.

Trong hoàn cảnh giai nhân hữu ý, quân tử làm sao vô tình?

Huynh đệ ba người nhanh chóng phân chia, cuối cùng nhường cơ hội sủng ái giai nhân đầu tiên lại cho Đại Ca, dù sao hắn là lớn nhất.

Nếu là bình thường, bọn hắn mới lười cùng hưởng một nữ nhân… chỉ là lần này ngoại lệ, mỹ nữ kia quá mức xinh đẹp, thân thể mê người, khí chất thành thục, môi đỏ má hồng, ngực nở mông cong quả thật là vưu vật.

Có thể nói nàng là mỹ nhân đẹp nhất ba huynh đệ bọn hắn từng được chứng kiến.

Nhìn thấy Đại Ca và mỹ nữ tiến vào hang động, hai tên tiểu đệ ngoan ngoãn đứng canh, chờ đợi đến lượt mình…

Bịch Bịch Bịch…

Âm thanh bước chân mạnh mẽ hữu lực truyền ra, một thân ảnh nam tử vạm vỡ cao lớn xuất hiện, phần lưng vẫn còn cởi trần một mặt hưng phấn rời hang.

“Chúc mừng đại ca hưởng hết diễm phúc!” Ánh mắt hai tên Ngọc Tiên sáng lên cười sang sảng nói.

“Ha hả, đúng là tuyệt đại giai nhân… có thể sủng ái nàng đời này thật không uổng!” Tên Đại Ca hào hùng phấn chấn, diện mạo hưởng thụ càng khiến hai tên Ngọc Tiên trong lòng ngứa ngáy.

“Đến lượt Nhị ca!” Tên Tiểu Đệ sắc mặt có chút hâm mộ nhìn sang Nhị Ca của hắn.

“Ta thấy không bằng chúng ta cùng lúc tiến vào thế nào? Giai nhân có thể phục thị cả hai huynh đệ chúng ta chính là diễm phúc của nàng!” Tên Nhị Ca liếm liếm môi, hưng phấn tràn đầy nói ra, ánh mắt lóe lên một tia biến thái.

“Thế thì còn đợi gì nữa? Huynh đệ ta vào, nhờ Đại Ca canh giữ bên ngoài!” Tên Tiểu Đệ mừng rỡ như trúng mánh nói.

“Không thành vấn đề, hai ngươi nhớ ôn nhu một chút kẻo làm mỹ nhân hoảng sợ!” Tên Đại Ca nghiêm giọng nói.

“Nhất định, nhất định!” Nhị ca và Tiểu Đệ cười hiểu ý, không chút do dự quay người vào động.

Đúng lúc này dị biến phát sinh!

Tên Đại Ca ánh mắt đột ngột trở nên lãnh liệt, tại hai bàn tay thô kệch có dòng nước đen kịch mang theo khí tức chết chóc bao trùm, hướng về cần cổ của hai người huynh đệ chợp đến.

Trong khoảnh khắc đó, tóc gáy Nhị ca và Tiểu đệ dựng đứng lên, một cảm giác nguy hiểm bao phủ cõi lòng, chưa kịp phản ứng thì đã bị túm cổ…

“Muốn động vào ta? Ba huynh đệ các ngươi xuống đòi diêm vương đi!” Tên Đại Ca mở miệng cười nhạt nói, âm giọng lại trở nên quyến rũ lạ kỳ, là tiếng nói của một nữ nhân…

“Làm sao… có thể?”

Nhị ca và Tiểu đệ giãy dụa kịch liệt, bọn hắn muốn vận chuyển Tiên Lực phản kháng, nhưng lại hãi hùng phát hiện “Đại Ca” của mình đột nhiên trở nên quỷ dị vô cùng, dòng nước đen kịch kia như mang theo tia chết chóc hấp thụ sinh mệnh của bọn hắn một cách nhanh chóng, khiến hai người lâm vào mệt mỏi cực độ, sức sống đang dần trôi đi.

“Đoạt Mệnh Quyết – Đoạt Sinh Đàm Thủy!”

Công pháp và Dị Thủy kết hợp, lại thêm nhân tố đánh lén thành công và tu vi chênh lệch…

Chỉ thoáng chốc, tên Nhị ca và Tiểu đệ sắc mặt vốn dĩ hồng hào đã trở nên tái mét, sau cùng làn da nhăn nheo ngã lăn ra đất, như hai cụ tử thi lâu năm.

Sinh mệnh của bọn hắn, toàn bộ bị hấp thụ hết rồi…

Tên “Đại Ca” hài lòng nhìn tình cảnh này… bất chợt hai cánh tay của hắn nắm lấy phần bụng của chính mình xé toạc ra, đem thể xác tách thành hai nửa.

Từ trong thể xác vạm vỡ của nam nhân, một nữ tử thành thục uyển chuyển thong dong bước ra, sắc mặt bình tĩnh dường như giết chết ba tôn Ngọc Tiên không phải là nàng vậy.

“Dùng một chút mưu mẹo lấy mạng ba tên Ngọc Tiên, cũng nhờ có Chiếm Thân Pháp và Đoạt Mệnh Quyết mà chàng cho ta quá hữu dụng!”

Ỷ Vân lẩm bẩm một tiếng, lột xuống Nhẫn Trữ Vật từ hai cổ thi thể, quay người rời đi.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300