Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 269
Phần 269

Lưu Vũ đánh giá sai lầm, Đình Manh Manh mặc dù khó nhằn, nhưng còn chưa đến mức nguy hiểm như Âu Dương Thương Lan.

Bởi vì lúc này đây, Huyền Dạ Dũng đang ngửa đầu hét ầm lên:

“Ta xxx con mẹ ngươi Lưu Vũ!”

Vốn dĩ Lưu Vũ và hắn quyết định liên thủ công kích Âu Dương Thương Lan, nào ngờ cả hai đang lao đến thì Lưu Vũ đột nhiên chuyển đổi mục tiêu khác.

Như vậy chẳng khác nào chơi Huyền Dạ Dũng hắn một vố đau, để hắn đơn thân độc mã đối chiến Âu Dương Thương Lan rồi.

Một mình đối chiến Loạn Thương Thiên Vương, chẳng khác nào ác mộng.

Thương Vực bùng nổ trấn áp màn đêm, hai tay cầm Ngân Dạ Song Thương mang theo sát cơ mãnh liệt đâm thẳng đến.

Huyền Dạ Dũng cũng đành cắn răng dùng Pháp Bảo Tôn Cấp của mình đón lấy.

Nhưng mà, đối diện với hắn là một vị tuyệt thế thiên nữ tinh thông cả tam tu.

Hồn Lực trong mắt Âu Dương Thương Lan như mũi khoan thần bí tập kích, Huyền Dạ Dũng tê dại cả da đầu, mất tập trung trong thoáng chốc.

Ngân Dạ Song Thương cầm trên hai tay chấn xuống, không gian như bị xuyên phá, Huyền Dạ Dũng mất thăng bằng lảo đảo, Hắc Ám tán loạn xung quanh cơ thể, thở hổn hển rút lui, hướng Lưu Vũ điên cuồng mắng chửi.

Mặc dù Ma Ấn phong ấn Ma Lực khiến thủ đoạn chiến đấu của Âu Dương Thương Lan bị hạn chế rất nhiều, nhưng bất kể là Thương Vực hay Ngân Dạ Song Thương đều là hàng khủng giúp nàng có thể chiến đấu vượt cấp.

Thực lực của Huyền Dạ Dũng chỉ ngang tầm Ám Cực, Quang Lân mấy người.

Mà Âu Dương Thương Lan có thể lấy một giết hai, đương nhiên cũng có thể làm thịt Huyền Dạ Dũng hắn.

“Các trưởng lão mau giúp ta!”

Thấy Âu Dương Thương Lan lãnh khốc vô tình tiếp tục công kích, Huyền Dạ Dũng biết một mình khó thể là đối thủ, đành phải hét ầm lên nhờ hỗ trợ.

“Tuân mệnh Tông Chủ!”

Bốn vị trưởng lão Huyền Dạ Tông nghe lệnh lao vọt đến, Đại Trưởng Lão Huyền Dạ Tùng đã chết nên lúc này chỉ còn lại bốn người.

Trong đó Nhị Trưởng Lão là Đại Tôn, ba người còn lại đều là Tôn giả.

Cộng thêm Huyền Dạ Dũng, năm vị Tiên Tôn của toàn bộ Huyền Dạ Tông đã vây quanh Âu Dương Thương Lan.

Lấy một địch năm, Âu Dương Thương Lan mặt không đổi sắc, Thương Vực bao phủ toàn trường, ép đến kẻ thù thở không nổi.

“Thi triển Huyền Dạ Bí Pháp, cung cấp thực lực cho bổn Tông Chủ!” Huyền Dạ Dũng gầm lên một tiếng, trong tay đột nhiên lấy ra một cái vòng đeo vào.

Tứ đại trưởng lão nghiêm nghị gật đầu, ý niệm vừa động, cả bốn người đều biến mất tại chỗ, tiến và cái vòng trong tay Huyền Dạ Dũng.

“Không gian pháp bảo?” Âu Dương Thương Lan sắc mặt nghiêm nghị.

Bốn vị trưởng lão tiến vào vòng tay của Huyền Dạ Dũng cũng chẳng hề rảnh rỗi, ngược lại bọn hắn miệng niệm khẩu quyết, đem Hắc Ám Tôn Lực của mình thông qua vòng tay tiến thẳng vào cơ thể Huyền Dạ Dũng.

“RỐNG!”

Huyền Dạ Dũng hưng phấn gầm lên, tu vi vậy mà thoáng chốc đề thăng, chạm đến ngưỡng cửa Thiên Tôn cảnh.

“Đáng tiếc Huyền Dạ Tùng đã chết, bằng không lúc này bổn Tông chủ đã có thể thành Thiên Tôn rồi!” Huyền Dạ Dũng liếm liếm môi, ánh mắt không hề e sợ trừng thẳng Âu Dương Thương Lan.

Mỗi một Tôn Cấp Thế Lực đều có nội tình của riêng mình.

Huyền Dạ Tông nổi danh với Huyền Dạ Bí Pháp, có thể đem Hắc Ám Tôn Lực của nhiều người truyền cho một người được xem là chủ thể mà không hề gián đoạn.

Mà trong lúc những người truyền Hắc Ám Tôn Lực cho chủ thể phải liên tục niệm khẩu quyết, không thể mất tập trung…

Vì thế Huyền Dạ Tông mới nghĩ ra một cách, để người niệm khẩu quyết trốn vào Không Gian Pháp Bảo do chủ thể mang lên người, cũng giống như cái cách Huyền Dạ Dũng và bốn tên trưởng lão đang làm.

Lúc này đây, chiến lực của Huyền Dạ Dũng nâng lên một tầng thứ mới, không hề kiêng kỵ Âu Dương Thương Lan nữa.

Hắn nâng lên Pháp Bảo hình dạng như Lưỡi Cưa trong tay, Hắc Ám bùng nổ, hướng về đỉnh đầu nàng trảm xuống.

KENG!

Âu Dương Thương Lan hai tay nâng cả hai thanh trường thương đón đỡ, thân thể lùi về phía sau vài chục bước.

“Thế nào? Sao không hung hăng nữa đi?” Huyền Dạ Dũng đắc ý gầm lên, một người chưởng khống lực lượng của năm người thật sự quá mức tuyệt diệu, dù hắn đã thi triển Huyền Dạ Bí Pháp nhiều lần, lúc này vẫn cảm thấy hưng phấn.

“Chưa đến Thiên Tôn, vẫn còn giết được!” Âu Dương Thương Lan trong mắt lóe lên một tia sát khí.

Một tay nàng cầm Ngân Thương, một tay cầm Dạ Thương, hợp nhất chúng nó vào nhau.

KENG!

Đế uy tràn ngập, song thương hợp nhất, Ngân Dạ Đế Thương uy mãnh vô song xuất hiện.

Ngân Thương và Dạ Thương chỉ là Đế Cấp Hạ Phẩm, nhưng một khi bọn chúng dung hợp sẽ đạt đến Đế Cấp Thượng Phẩm, Đế uy khác hẳn lúc ban đầu.

Kết hợp với Thương Vực, Âu Dương Thương Lan như mãnh hổ xuất sơn, một thương phóng đến.

“Không ổn!”

Cảm nhận sự mạnh mẽ của Ngân Dạ Đế Thương, Huyền Dạ Dũng thi triển thân pháp né tránh kịp thời, đổ cả mồ hôi lạnh.

Ngân Dạ Đế Thương tru lên một tiếng, lại bay trở về tay Âu Dương Thương Lan, một thương hung hăng đập xuống.

“Con mẹ nó, phải khổ chiến rồi…”

Huyền Dạ Dũng cắn răng, chỉ có thể liều mạng chống lại, trong lòng tự nhủ:

“Ta và Lưu Vũ cố gắng cầm cự, Bồng Lai Tiên Đảo chỉ còn lại hai tên Tiên Tôn, dựa vào nhân số Tiên Tôn áp đảo, trận này thắng chắc!”

Suy nghĩ của Huyền Dạ Dũng không hề sai.

Lưu Vũ cầm chân Đình Manh Manh, năm vị Tiên Tôn của Huyền Dạ Tông phối hợp kịch chiến Âu Dương Thương Lan.

Như vậy bọn hắn vẫn còn bốn vị Tiên Tôn của Lưu gia, năm vị Tiên Tôn của Ám Thiên Cung, năm vị Tiên Tôn của Ảnh Tộc, năm vị Tiên Tôn của Quang Gia.

Tổng cộng là 19 vị Tiên Tôn, để đối kháng với 2 người còn lại bên phía Bồng Lai Tiên Đảo thật sự quá mức đơn giản.

Dù là trẻ con một tuổi cũng biết đâu là số lớn.

Đáng tiếc, đó chỉ là suy nghĩ cá nhân của Huyền Dạ Dũng…

“Chết!”

Chỉ thấy trên chiến trường lúc này, Quang Thắng cầm đầu bốn vị trưởng lão của Quang Gia, bao vây Độc Cô Ngạo Tuyết vào trung tâm.

“Chỉ mới đột phá Tôn giả đã dám lấy một địch nhiều, thật tình không biết ai cho ngươi sự can đảm!” Một vị trưởng lão Quang gia cười gằn, ánh mắt đảo tới đảo lui trên cơ thể Độc Cô Ngạo Tuyết.

“Đừng có nhiều lời, mau tiêu diệt nàng để tránh đêm dài lắm mộng!” Quang Thắng sắc mặt lạnh lùng nói.

Dựa vào kinh nghiệm chiến đấu đúc kết được, Quang Thắng từ trên người Độc Cô Ngạo Tuyết cảm giác được một mối nguy hiểm tiềm ẩn.

Nàng như một thanh hảo kiếm chưa rời khỏi võ, một khi ra tay… chắc chắn sẽ có án mạng.

Đối với người như vậy, phải nhanh chóng ra tay trừ khử, bằng không kẻ phải chết sẽ là bọn hắn.

Đây là trực giác của Quang Thắng.

“Được rồi, toàn lực công kích!” Đám trưởng lão Quang gia hờ hững gật đầu, từng đôi tay bắt đầu kết ấn:

“Quang Minh Thương!”

Vô tận Quang Minh tụ hội, từng thanh trường thương Quang Minh cao quý xuất hiện giữa tinh không, mỗi một thương ẩn chứa sát cơ hủy diệt, có thể xuyên thủng bất kỳ đối thủ nào trong cùng cấp.

Độc Cô Ngạo Tuyết ánh mắt quét ngang, bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy chuôi Trúc Kiếm.

“Không tốt! Lập tức giết nàng!” Quang Thắng sắc mặt đại biến, cảm giác nguy hiểm dâng trào đến tột đỉnh rồi.

“Bắn chết nà…” Đám trưởng lão Quang gia lời còn chưa nói hết, định điều khiển Quang Minh Thương bắn đến.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó…

KENG!

Trúc Kiếm được rút lên, một tiếng như thiên nộ chớp động giữa trời quang, tinh không bị chia thành hai nửa, tầm mắt của Quang Thắng trở nên mơ hồ.

“Năm thành…” Lạc Nam ánh mắt chăm chú, khóe miệng lẩm bẩm.

Một nửa thân Trúc Kiếm rời khỏi vỏ, nghĩa là năm trên mười thành.

Cùng với đó… tinh không bị chia thành hai nửa… âm thanh Răng Rắc vang lên.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Bốn khỏa ngôi sao hoang vắng xấu số nằm theo hàng dọc ở xa xa bị cắt làm đôi.

PHỐC PHỐC…

Trong ánh mắt ngơ ngác của Quang Thắng, hai tên trưởng lão Quang Gia… thân thể hóa thành bọt máu.

Kiếm Vực và Kiếm Khí cường đại đã nghiền nát cơ thể bọn hắn thành chất lỏng.

“Rút Kiếm Diệt Sinh Thuật…” Độc Cô Ngạo Tuyết thanh âm vẫn còn phiêu tán, nhưng đã chẳng ai có thể nghe thấy nữa rồi.

Đối diện với nàng, tinh không toàn bộ bị cắt đôi, vị trí đứng của hai tên trưởng lão hóa thành hai vũng máu.

“Một kiếm miểu sát hai Tôn giả, làm sao có thể?” Vốn đang ẩn nấp bên trong hư không, thanh âm của một tên Ảnh Tộc Trưởng Lão vì hoảng sợ mà gầm thét lên, phá tan sự tĩnh lặng của toàn trường.

“Không, là ba người…” Lạc Nam chép chép miệng.

Trong tình cảnh vừa rồi, hắn rõ ràng nhìn thấy có một tên Trưởng Lão khác của Ảnh Tộc cũng ẩn nấp trong hư không muốn tiếp cận ám sát Độc Cô Ngạo Tuyết, Chủy Thủ trong tay muốn găm trực tiếp vào tim nàng.

Xui xẻo thay, khi Rút Kiếm Diệt Sinh Thuật triển khai, Chủy Thủ của tên Ảnh Tộc chưa kịp chạm đến lớp áo của mục tiêu, hắn đã đi theo chầu ông bà.

Thậm chí, so với hai tên trưởng lão Quang gia còn thê thảm hơn.

Ít nhất hai người kia còn công khai được chết, còn lưu lại hai vũng máu… còn tên trưởng lão Ảnh Tộc ẩn nấp trong hư không hứng trọn Kiếm Vực cắt đôi, triệt để hóa thành hư vô luôn rồi.

Diệt Sinh Rút Kiếm Thuật, được thi triển bởi Kiếm Vực và Đế Cấp Thượng Phẩm Pháp Bảo – Trúc Kiếm.

Một Kiếm trảm diệt ba Tiên Tôn.

Vô số ánh mắt ngơ ngác nhìn thấy một màn này, nhìn thấy hai Tiên Tôn công khai bỏ mạng, nhìn thấy tinh không bị nứt làm đôi, nhìn thấy bốn ngôi sao xấu số ở xa xa cũng chẳng thoát khỏi số phận.

Có khí lạnh chạy dọc từ sống lâu lên đỉnh đầu đám người…

Ánh mắt của bọn hắn lần đầu tiên, xuất hiện vẻ hoảng sợ.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300