Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 168
Phần 168

“Bồng Lai Tiên Đảo vẫn còn người!”

Sáu vị nữ nhân đeo mặt nạ hàng lâm mà đến…

Độc Cô Ngạo Tuyết một thân cung trang màu trắng tinh khôi, chân trần đạp không như cửu thiên tiên tử, tay cầm Trúc Kiếm vẫn còn kiếm khí quanh quẩn khiến tinh không rung lên, như chứng minh nàng vừa dùng nhất kiếm trảm thủ Thiên Vương.

Độc Cô Ngạo Tuyết vẫn chỉ là Địa Vương, nhưng một kiếm trảm đứt bàn tay của Thiên Vương trong tình huống Thổ Hành Chung đã muốn bỏ chạy.

Phá Không Thức… một thức bên trong Độc Cô Cửu Kiếm, nhất kiếm vừa ra phá diệt hư không, xuyên thấu mà đến, thuấn sát vạn lý.

Nhất kiếm vừa rồi thật sự quá mức kinh diễm, cộng thêm lời nói lạnh lùng ẩn chứa sát khí ngập trời, trực tiếp khiến toàn trường yên tĩnh trở lại…

Độc Cô Ngạo Tuyết dẫn đầu lướt đến, năm thân ảnh diễm tuyệt thiên hạ theo sát phía sau, cảnh tượng như tiên tử từ trong tranh bước ra, mặt nạ che mặt thần bí, trực tiếp để đám tu sĩ nam tính của Thổ Vực Tinh trợn mắt há hốc mồm, nuốt xuống ngụm nước bọt tham lam trong cổ họng.

Mặc dù không thể chứng kiến dung nhan sau lớp mặt nạ của các nàng, nhưng chỉ dựa vào ánh mắt lộ ra và hình dáng cũng đủ khiến ngàn vạn nam tử điên cuồng.

Đạm Đài Uyển toàn thân cung trang màu đen ôm sát thân thể mỹ miều, mái tóc hắc sắc búi cao vắt ngang trâm ngọc, đôi mắt đẹp sâu thẳm phía sau mặt nạ như hố đen hút sạch linh hồn người khác.

Hoàng Y Thiền người khoác Cách Hồn Y với từng đường vân cao quý, sở hữu mái tóc vàng óng ả, dáng uyển chuyển như không xương, đầy đặn gợi tình, ánh mắt lấp lánh ẩn hiện sự hiếu chiến.

Vân Tu Hoa ôn hòa nhã nhặn trong lục y, khí chất đài các đoan trang như thiên kim tiểu thư, tóc mượt rủ xuống tấm lưng tuyệt mỹ, dáng người cân đối không béo không gầy, động tác nhẹ nhàng từ tốn tạo cho người khác cảm giác dễ gần thân thiện.

Mộ Sắc Vy thanh cao pha lẫn chút kiêu kỳ trong mái tóc màu hạt dẻ, thân thể nuột nà, người mặc tử y trơn bóng, tận cùng trong đôi mắt đẹp ẩn hiện sự ngạo nghễ, từ khi xuất hiện ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn đám cường giả Thổ Vực Tinh một chút.

Kiều Tố Tố chín mọng hơn tất cả, nàng như thục phụ trổ hoa chờ người đến hái, đôi chân thon dài cân đối cao nhất trong số chúng nữ, bộ ngực sữa như muốn nổ tung, bờ mông vểnh rung rung theo từng nhịp bước, tất cả điều như độc dược chí mạng của nam nhân.

Độc Cô Ngạo Tuyết không nhiễm bụi trần.

Đạm Đài Uyển kiêu sa thần bí.

Hoàng Y Thiền nhiệt tình nóng bỏng.

Vân Tu Hoa trang nhã ôn nhu.

Mộ Sắc Vy thanh cao kiêu kỳ.

Kiều Tố Tố thành thục quyến rũ.

Sáu vị nữ nhân, mỗi người mỗi vẻ… mỹ không cách nào để hình dung.

Các nàng vừa xuất hiện, lập tức trở thành tiêu điểm của toàn trường, đáng thương cho tiểu nha đầu bé nhỏ Đình Manh Manh lập tức không ai thèm chú ý.

“Hừ, chiến với ta mà dám lơ là?”

Đình Manh Manh lập tức nổi nóng, nàng rõ ràng nhìn thấy Sa La, Đại Bưu đám người đang nhìn chằm chằm Độc Cô Ngạo Tuyết chúng nữ.

Tiểu cô nương nổi giận quá đỗi, Nghịch Sinh Pháp Thân như cảm nhận được phẫn nộ của chủ nhân ngửa đầu lên trời gầm lên giận dữ, cánh tay vươn ra ôm lấy một khỏa ngôi sao, hướng về Thổ Vực Tinh ném mạnh.

“Manh tránh!”

Đám cường giả Thổ Vực Tinh lấy lại tinh thần, nhìn ngôi sao khủng bố hung hăng bị ném đến, hốt hoảng né tránh.

ĐÙNG!

Ngôi sao nện xuống, đem hai kiện Phi Thuyền chấn đến nổ tung.

Sự bạo lực của Đình Manh Manh làm đám tu sĩ Thổ Vực Tinh giật mình lấy lại tinh thần, bọn hắn nhận ra thân phận của Độc Cô Ngạo Tuyết, Thổ Lâm Tiêu trầm giọng nói ra:

“Không ngờ là Tuyệt Tình Kiếm Vương cùng Bồng Lai Tiên Đảo, vì sao không thấy Loạn Thương Thiên Vương?”

“Đối phó với các ngươi cần đến đại tỷ sao?” Đình Manh Manh thay lời đáp trả, Nghịch Sinh Pháp Thân một cước đạp xuống.

“Đừng có mơ!” Đại Bưu gầm thét, người ở trạng thái Đại Sơn Gia Thân, tay cầm Vương Cấp Pháp Bảo Sơn Thạch Khiên đón đỡ.

ẦM!

Nhất cước của Nghịch Sinh Pháp Thân hung hăng dẫm trúng Sơn Thạch Khiên, một hơi đem Đại Bưu đạp mạnh mà xuống, xuyên thấu tầng tầng không gian.

“Mau ngăn cản nàng, ta bị đạp xuống Tiểu Tiên Giới luôn bây giờ!” Đại Bưu hoảng hốt, Nghịch Sinh Pháp Thân quá mạnh.

Nếu tiếp tục bị đạp, thậm chí hắn còn rơi xuống phạm vi Hạ giới.

“Yên trí!” Sa La lao vụt đến, sức mạnh Thể Tu cuồn cuộn vận chuyển, bão cát gia thân, hung hăng hướng Nghịch Sinh Pháp Thân tung ra một quyền như trời giáng.

ĐÙNG…

Không gian bạo liệt, Đình Manh Manh cánh tay nhỏ thục ra, Nghịch Sinh Pháp Thân theo cử động của nàng bá đạo tung ra nắm đấm.

ẦM!

Nghịch Sinh Pháp Thân bị đẩy lùi vài chục bước trên không trung, khóe miệng Đình Manh Manh rỉ máu, Sa La cũng thổ huyết bay ngược.

Biết muốn đánh bại đối thủ không thể ỷ vào sức một mình, Sa La nhất thời gầm thét:

“Chúng trưởng lão Sa Huyền Điện lên!”

“Chúng trưởng lão Đại Sơn Môn lên!” Đại Bưu chật vật ngồi dậy hạ lệnh.

“Chúng trưởng lão Thổ Hành Tông toàn lực chiến!” Thổ Hành Chung nuốt vào một viên Tiên Đan, cầm lại vết máu nơi cổ tay bị đứt, sắc mặt lạnh lẽo quát.

“Chúng trưởng lão Thổ Lâm Các xuất kích!” Thổ Lâm Tiêu khuôn mặt già nua nghiêm nghị, lạnh lùng mở miệng.

“Tuân mệnh!” Các phương trưởng lão, từ Tiên Vương Sơ Kỳ đến Hậu Kỳ… mỗi thế lực cử ra ba người, số còn lại tọa trấn Thổ Vực Tinh.

Bọn hắn đâu thể nào dốc hết toàn bộ lực lượng để chiến Hải Vực Tinh mà bỏ quên lãnh thổ của mình.

Bất quá mặc dù như vậy, thì 4 đại Thiên Vương Thế Lực sở hữu 12 vị Tiên Vương, cộng thêm vài chục Tiên Vương đến từ các thế lực khác của Thổ Vực Tinh, số lượng hoàn toàn áp đảo.

“Toàn diện vây giết nàng!”

Một đám Tiên Vương nhìn chằm chằm Đình Manh Manh, hung hăng tiến đến.

“Đối thủ của các ngươi là chúng ta!”

Bồng Lai Ngũ Tiên phân tách mà đến, lấy sức năm người trực tiếp ngăn cản đường đi của 12 trưởng lão và vài chục Tiên Vương.

“Còn có bọn muội!”

Âm thanh thánh thót vang lên, chỉ thấy Ỷ Vân cùng Thiên Vô Ảnh dắt tay mà đến, hai vị tân Tiên Vương mới nhất của Bồng Lai Tiên Đảo cũng gia nhập chiến trường, hỗ trợ Bồng Lai Ngũ Tiên.

“Tốt lắm!” Kiều Tố Tố chúng nữ vui vẻ gật đầu, các nàng cũng muốn xem thử chiến lực của Ỷ Vân với Vô Ảnh, liệu có nên cân nhắc bổ sung nhân số Bồng Lai Ngũ Tiên hay không.

“Hừ, chỉ là bảy tên nữ nhân cũng muốn ngăn cản chúng ta?” Đại Trưởng Lão của Sa Huyền Điện khinh thường cười lạnh.

“Để bảy nữ nhân này cho 12 người chúng ta dạy dỗ, các ngươi đi hỗ trợ các vị Thiên Vương!” Đại Trưởng Lão của Thổ Lâm Các cũng trầm giọng nói.

Hiển nhiên bọn hắn muốn lấy sức 12 vị Trưởng Lão đối phó chúng nữ, để vài chục tên Tiên Vương đến từ các thế lực khác đi vây công Đình Manh Manh.

“Không thành vấn đề!”

Vài chục tên Tiên Vương gật đầu, mặc dù trước đó bị Đình Manh Manh giết đi một số, nhưng bọn hắn nhân thủ còn lại cũng không ít, dù sao thì gần như toàn thể Vương Cấp Thế Lực của Thổ Vực Tinh đã tụ họp ở đây rồi.

Nghĩ đến đây, cả đám lượn vòng qua chúng nữ, muốn tập kích Đình Manh Manh.

“Hừ, cho các ngươi đi sao?”

Kiều Tố Tố lạnh lùng hừ một tiếng, hai tay lần lượt kết thành vô số pháp ấn quỷ dị.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Bầu trời nhanh chóng bị mây đen che phủ, từ trong cơ thể thành thục chín muồi của Kiều Tố Tố, một loại Lôi Đình đen kịch như có linh tính đánh vào thiên không.

“Lôi Binh Hàng Thế!”

Kiều Tố Tố môi thơm hé mở.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Lôi Đình đánh xuống không gian, sau đó trong ánh mắt hoảng hốt của đám người, từng tia Lôi Đình vậy mà phát sinh biến hóa.

Lôi Đình nhanh chóng thay hình đổi dạng, hóa thành một tồn tại ở trạng thái Lôi Vương Lực cực kỳ ngưng thực, có cơ thể và hình dạng không khác gì nhân loại.

Bọn hắn một tay cầm Tia Sét, một tay cầm Thuẫn Lôi… hung hăng dữ tợn.

Lôi Binh chân chính.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Vẫn là liên miên bất tuyệt Lôi Đình hàng thế, sau đó hóa thành Lôi Binh…

Chỉ thoáng chốc, vài tên Lôi Binh đã được Kiều Tố Tố triệu hoán mà ra, hung thần ác sát bao vây lấy đám Tiên Vương.

“Cái này… rốt cuộc là thủ đoạn gì?”

Toàn trường kinh sợ nhìn Kiều Tố Tố đột nhiên triệu hoán ra quá nhiều binh lính do Lôi Đình ngưng tụ mà thành, khí tức của mỗi tên không hề kém Vương giả.

Mà nguồn năng lượng để bọn chúng duy trì lại đến từ chính bản thân Kiều Tố Tố.

“Không hổ danh là người đứng đầu Bồng Lai Ngũ Tiên!” Ỷ Vân với Vô Ảnh âm thầm kính nể nhìn bóng lưng Kiều Tố Tố.

Đây cũng là lần đầu tiên các nàng chứng kiến thủ đoạn này của vị sư tỷ.

“Sinh Binh Lôi Đình, Dị Lôi của đại sư tỷ, các muội không cần thiết phải kinh ngạc!” Đạm Đài Uyển nhẹ giọng giải thích:

“Sinh Binh Lôi Đình là loại Dị Lôi có thể biến hóa Lôi lực của chủ nhân thành Lôi Binh để chiến đấu, thích hợp với các trận quần chiến quy mô lớn như thế này!”

Ỷ Vân với Thiên Vô Ảnh gật mạnh đầu, xem ra bên trong Bồng Lai Ngũ Tiên có tất cả ba người sở hữu Dị Thuộc Tính, Đạm Đài Uyển, Hoàng Y Thiền và Kiều Tố Tố.

Đương nhiên cái giá của Kiều Tố Tố bỏ ra cũng không nhỏ, lúc này để đám Lôi Binh hoạt động, Vương Lực trong cơ thể nàng đang liên tục bị rút ra.

“Mau giết chết nàng! Chỉ cần diệt trừ nàng thì Lôi Binh sẽ biến mất!”

Nhìn thấy Lôi Binh bao vây đám Tiên Vương lâm vào thế giằng co, Đại Trưởng Lão của Đại Sơn Môn lập tức bùng nổ sát khí.

Không dây dưa lòng vòng, hắn đã như đạn pháo bắn đến, hai cánh tay hung hăng chắp lại cùng nhau:

“Khai Sơn Phủ!”

Thổ Vương Lực ngưng thực thành hư ảnh của một cây Búa lớn hết sức kinh hồn, hung hăng hướng về Kiều Tố Tố nện xuống.

Khí thế của Địa Vương thật không thể xem thường.

“Hừ!” Kiều Tố Tố thấy cảnh này cười nhạo, đừng quên một thân phận khác của nàng…

Thể Vương!

Kinh mạch bạo phát, một cổ lực lượng như hồng hoang hung thú bùng nổ trong cơ thể nàng…

“Tố Nữ Quyền!”

Kiều Tố Tố không lùi mà tiến, ngang tàng không kém đấng mày râu đấm mạnh mà ra.

Chưa dừng lại ở đó, hai tia Lôi Đình từ thân thể nàng xuất hiện bên cạnh, hóa thành hai tôn Lôi Binh, bọn chúng không công kích, nhưng lại lưu manh lao đến ôm chầm lấy Đại Trưởng Lão của Đại Sơn Môn.

“Không ổn!”

Cảm giác nguy hiểm dâng lên đỉnh đầu, đáng tiếc đã quá muộn.

RĂNG RẮC…

Hư ảnh Khai Sơn Phủ bạo tạc, Đại Trưởng Lão bị hai con Lôi Binh giữ chặt, ăn trọn một Tố Nữ Quyền.

Răng rắc…

Đầu lâu xém chút bạo tạc, Lôi Binh bị chấn nát, thân ảnh Đại Trưởng Lão của Đại Sơn Môn như diều đứt dây bay thẳng ra ngoài.

“Làm sao có thể mạnh như vậy?” Mười một tên Trưởng Lão còn lại sắc mặt trắng bệch.

Kiều Tố Tố lấy sức một người cầm chân vài chục Tiên Vương, lại đem Đại Trưởng Lão của Đại Sơn Môn đánh bay?

“Ừm… ừm…”

Kiều Tố Tố có chút thở dốc, nàng mặc dù đã luyện hóa bốn viên Linh Căn Đan và có được năm loại Linh Căn, nhưng trong thời gian ngắn vẫn phải ỷ vào Lôi hệ vốn có của mình, bởi vì chưa quen thuộc với bốn loại Linh Căn mới mẻ kia.

“Không cần tốn sức! Cứ để bọn hắn tiến đến… Kiếm Vực của ta sẽ toàn diện trấn áp!”

Thấy Kiều Tố Tố tiêu hao quá nhiều Vương Lực, Độc Cô Ngạo Tuyết nhẹ giọng nói ra.

“Hừ, đối thủ của Tuyệt Tình Kiếm Vương ngươi là chúng ta!” Thổ Hành Chung và Thổ Lâm Tiêu cười lạnh bay vọt đến, thi triển thế công khóa lấy Độc Cô Ngạo Tuyết.

“Ta một kiếm có thể trảm tất cả các ngươi!” Độc Cô Ngạo Tuyết thản nhiên nói.

“Đáng chết! Đám Bồng Lai Tiên Đảo này quá mức kiêu ngạo!” Thổ Hành Chung hận đến nghiến răng nghiến lợi, truyền âm cho trưởng lão Thổ Hành Tông.

“Toàn lực lên, miểu sát các nàng!”

“Nhất trí!”

Ba tên trưởng lão Thổ Hành Tông từ Tiên Vương Sơ Kỳ đến Hậu Kỳ gật mạnh đầu, sau đó bắt chước Tông Chủ độn thổ vào không gian, chỉ một chốc đã biến mất dạng, muốn tìm cơ hội tập kích chúng nữ.

“Khanh khách, việc nhẹ lương cao là đây!”

Nhưng mà không hề may mắn, khi vừa trốn vào không gian, một tiếng cười khẽ đột ngột truyền vào trong đầu ba người.

RĂNG RẮC…

Ba tên chưa kịp phản ứng, Tinh Không Thủy đã đem bọn chúng phong tỏa chặt chẽ, lại có hàn băng lạnh giá thất thải quang mang ngập tràn không gian, ba vị Tiên Vương toàn diện thân thể đã hóa thành Băng, sau đó ầm ầm vỡ nát, ngay cả một chút cặn cũng không còn sót lại.

“Đúng là ngứa ngáy chân tay, cũng may có bọn này giải sầu!”

Thục Phi nhẹ nhàng chuồn mất, Tinh Không Thủy với Thất Thải Huyền Băng đã thu vào trong cơ thể một cách nhanh gọn, vô thanh vô tức làm thịt ba tôn trưởng lão của Thổ Hành Tông.

Toàn thể mọi việc diễn ra bên trong không gian sâu thẳm, chẳng có ai ở chiến trường phát hiện hành tung của Tiên Tôn như nàng.

Ngay cả Thổ Hành Chung cũng cho rằng ba vị trưởng lão nhà mình còn đang ẩn nấp, nào đâu biết rằng Thổ Hành Tông ở xa xôi Thổ Vực Tinh… đã có ba khối Hồn Bài vỡ vụn.

Thục Phi đã sớm ẩn nấp chờ thời, trước đó Thổ Hành Chung độn thổ nàng không dám ra tay bởi vì lo lắng sẽ bại lộ tu vi Tiên Tôn.

Dù sao thì Thổ Hành Chung cũng là hàng mạnh Thiên Vương, chưa chắc có thể vô thanh vô tức làm thịt hắn.

Nhưng ba tên Trưởng lão của Thổ Hành Tông lại quá béo bở, Thục Phi gần như nhất kích miểu sát, Tinh Không Thủy kết hợp với Thất Thải Huyền Băng không để nàng thất vọng…

“Chiến đi! Tạo cơ hội cho ba vị Thổ Hành Tông trưởng lão ám sát!” Đại Trưởng Lão của Sa Huyền Điện lên tiếng nói.

Đám trưởng lão đồng ý gật đầu, thả người lao vọt về chúng nữ.

Bọn hắn mong muốn quấy rối các nàng, tạo điểm yếu cho ba tên trưởng lão Thổ Hành Tông ám sát đánh lén, nào đâu biết rằng hy vọng mình gửi gắm đã chết đi thật kỳ bí trong tay Tiên Tôn.

“Tiên Ma Cửu Chuyển – Đệ Tam Chuyển!”

Đúng lúc này, Thiên Vô Ảnh ở trong lòng thầm niệm một tiếng…

Vù vù vù vù…

Chỉ trong khoảnh khắc, tu vi vừa mới đột phá Vương giả của nàng cấp tốc đề thăng, một hơi vượt qua Đại Vương, chạm đến ngưỡng của Địa Vương cấp cường giả.

“Làm sao có thể?”

Không những phe cánh địch nhân, ngay cả Bồng Lai Ngũ Tiên chúng nữ cũng là hãi hùng nhìn Thiên Vô Ảnh.

Một hơi gia tăng hai tiểu cảnh giới trong Tiên Vương cấp bậc, Thiên Vô Ảnh rốt cuộc tu luyện cái quỷ gì?

Tiên Ma Cửu Chuyển chính là Đế Cấp Thượng Phẩm Bí Thuật xuất xứ từ Tiên Ma Cung, mỗi lần kích hoạt tu vi sẽ đề thăng… không khủng bố mới là chuyện lạ.

“Giao hắn cho muội!” Thiên Vô Ảnh thanh thuần nói một tiếng, Dạ Xoa Mâu xuất hiện trong tay.

Ma Lực ầm ầm chuyển hóa thành Lôi Lực, bao trùm lấy Dạ Xoa Mâu, nhắm ngay Đại Trưởng Lão của Sa Huyền Điện lao đến.

Địa Vương đấu Địa Vương, ngang tài ngang sức.

“Khốn kiếp, lão phu không tin ngươi có thể kéo dài trạng thái này!” Nhìn thấy tiểu nha đầu vừa mới là Vương giả đột nhiên mạnh mẽ tấn công mình, Sa Huyền Đại Trưởng Lão giận giữ.

Thi triển Sa Thể Huyền Kinh, hắn như một cỗ máy lao thẳng về Thiên Vô Ảnh.

ẦM…

Hai người ầm ầm đối chiến, trực tiếp tách biệt với chiến trường.

Nhìn thấy Thiên Vô Ảnh đại triển thần uy, Ỷ Vân ánh mắt lóe lên tia hưng phấn, truyền âm cho Kiều Tố Tố và Mộ Sắc Vy:

“Hai vị sư tỷ, các ngươi có thể giúp ta khống chế cứng địch thủ hay không? Càng nhiều càng tốt!”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300