Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 289
Phần 289

Việt Long Tinh…

Từ khi thăng cấp thành một cái Tiểu Tiên Giới, toàn bộ Việt Long Tinh lâm vào cảnh tượng dở khóc dở cười.

Tất cả những cường giả đứng trên đỉnh của tinh cầu đều phải cuốc bộ, khả năng phi hành chẳng còn… càng đừng nói đến xé rách không gian.

Các Yêu Tộc ở U Nguyên Đại Lục đều phải gấp rút mở rộng lãnh thổ vì không còn khả năng hóa thành nhân loại mà bản thể lại quá mức khủng bố.

Những yêu tộc có hình thể nhỏ nhắn xinh nhắn như Hồ Tộc thì còn không mấy ảnh hưởng, ngược lại những tộc với kích thước to lớn như Côn Tộc, Tượng Tộc các loại… lãnh thổ buộc phải mở rộng gấp vài chục, vài trăm lần để đủ diện tích sinh tồn.

Thiên Yêu Học Phủ thì không cần phải nói, một đám Yêu Thú hỗn tạp giống loài mắt to trừng mắt nhỏ, phải tạm thời phân tán, đình chỉ quá trình học tập… bởi ngay cả Hiệu Trưởng Ngưu Thiên Ám các loại cường giả đều biến thành con trâu đen hôi, còn học hành cái rắm a.

Cũng may sau khi tấn thăng, lãnh thổ của Việt Long Tinh cũng biến lớn rất nhiều, vì thế vấn đề lãnh thổ chỉ phiền phức một thời gian đầu đã dần dần ổn định trở lại.

Toàn bộ Tinh Cầu đã không còn Linh Khí, thay vào đó là Tiên Khí mới mẻ nồng đậm tinh khiết đến cực điểm, cũng mở ra một thời đại mới cho tu chân giới Việt Long Tinh.

Trước đây có thể trở thành Bán Tiên, Chân Tiên đã là mục tiêu theo đuổi của vô số người, đứng trên đỉnh cao, dương danh lập vạn.

Nhưng hiện tại bất kỳ ai cũng hiểu, Chân Tiên mới chỉ là khởi đầu… Việt Long Tinh vừa mới thăng cấp sở hữu Tiên Khí tinh khiết và nồng đậm chính là cơ hội tuyệt hảo gia tăng tu vi.

Với điều kiện thuận lợi của đất trời, rất nhiều cường giả đụng phải bình cảnh đã lâu dễ dàng ung dung đột phá, lại thêm có Hóa Tiên Đài tồn tại, tu sĩ Việt Long Tinh gần như chẳng cần đi qua quá trình làm một Bán Tiên, trực tiếp đột phá Chân Tiên.

Đương nhiên, Việt Long Tinh không phải ngu ngốc, tất cả bọn hắn đều hiểu rằng cơ hội luôn đi kèm với nguy hiểm.

Đã có kinh nghiệm sau hai lần chống chọi ngoại địch là Huyết giới và Dạ Lang Tinh Cầu, tu sĩ Việt Long Tinh đều hiểu rằng phiến thiên địa này của mình vừa mới phi thăng Tiên giới còn chưa gây nên sự chú ý, nhưng một thời gian nữa chắc chắn sẽ trở thành mồi ngon trong mắt những Tiên giới khác.

So về gốc gác, Việt Long Tinh vừa mới thăng cấp đương nhiên khó thể nào chống lại.

Vì thế mà mỗi một tu sĩ của Việt Long Tinh đều cố gắng nắm bắt khoảng thời gian gió yên biển lặng này nỗ lực gia tăng tu vi, chuẩn bị tâm lý và tâm thế, đề phòng đại chiến xảy ra trong tương lai.

Đứng ra phát động phong trào toàn giới khổ tu đương nhiên là các đỉnh cấp thế lực như Bình An Thành, Bách Hoa Tông, Đan gia, Đa Bảo Các, tứ đại học phủ…

Thiên Cơ Điện, Ngự Thú Chiến Tông, Ải Nhân Tộc, Tinh Linh Tộc từ trên xuống dưới toàn bộ hưởng ứng.

Sự đồng điệu lan tỏa đến khắp mọi ngõ ngách tinh cầu, Việt Long Tinh hiện tại đã không còn phàm nhân.

Bất quá… một ngày này dị biến đột nhiên phát sinh.

“Đây có phải Việt Long Tiểu Tiên Giới?”

Theo một thanh âm trầm thấp vang vọng khắp mọi ngõ ngách, bóng đen che phủ thiên địa, một chiếc Chiến Hạm huy hoàng hạ cánh, che khuất ánh mặt trời, tạo thành một bóng đen khủng bố bao trùm toàn bộ Hải Châu Đại Lục.

Cũng trong khoảnh khắc Chiến Hạm này tiếp cận, toàn bộ cường giả đỉnh cao Việt Long Tinh lập tức cảm ứng được, sắc mặt cả đám vô cùng khó coi.

XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…

Toàn bộ tinh cầu xuất động, cùng nhau rời khỏi nơi bế quan, tập trung về Hải Châu đại lục, chuẩn bị tâm thế sẵn sàng nghênh địch.

Hiển nhiên dựa vào khí thế của chiếc Chiến Hạm khủng bố kia, bọn hắn điều hiểu kẻ đến lần này cực kỳ mạnh mẽ, không hề dễ chọc.

“Đi! Chứng minh cho thiếu chủ ở phương xa nhìn thấy tiến bộ của chúng ta!” Bên trong Bình An Thành, Liễu gia một đám trưởng lão dẫn theo Liễu gia tộc nhân, bên trong ánh mắt mỗi người lập lòe ngọn lửa, hừng hực chiến ý.

Đi cùng Liễu gia là Lý gia, Bách Hoa Tông, Hồ Tộc các loại…

Gia chủ Lý gia chính là phụ thân của Lý Trúc Loan, nhạc phụ của Bá Chủ, một thân tu vi lúc này cũng là Chân Tiên cực kỳ vững chắc.

Cầm đầu Bách Hoa Tông không phải ai khác chính là Đại Trưởng Lão Hoa Ngọc Loan, sư phụ của Hoa Ngọc Phượng, trong đó sư phụ Yên Nhược Tuyết là Yên Nhược Lan cũng có mặt.

Các nàng toàn bộ vậy mà đều là Chân Tiên.

Cầm đầu Hồ Tộc là một con Thất Vỹ Thiên Hồ, tu vi vừa đạt đến Chân Yêu cấp bậc.

Bình An Thành tập thể các thế lực xuất động, tu sĩ Băng Thiên Đại Lục cũng hưởng ứng kéo đến, toàn bộ xuất quan…

“Ngày này chẳng lẽ đến sớm thế sao?” Bên trên Thiên Cơ Đảo, Khảo gia nhị lão hai mắt nhìn nhau, bên trong hiện lên vẻ quyết tuyệt.

“Cả nhà chúng ta cùng nghênh địch!” Thiên Cơ Điện Điện Chủ mỉm cười, kéo tay Khảo gia nhị lão ánh mắt nghiêm nghị nói.

“Chơi lớn một lần!” Ái gia kết hợp Ải Nhân Tộc cưỡi lấy Pháp Bảo Phi Hành Cực Cấp xuất động.

“Liều!” Thiên Vạn Bảo cắn chặt răng, mang theo toàn bộ trưởng lão Đa Bảo Các tiếp ứng.

Toàn bộ U Nguyên Đại Lục chấn động, yêu thú tầng tầng lớp lớp, số lượng đa dạng phong phú, xuyên qua lục địa tìm đến Hải Châu.

“Con mẹ nó, đám người này đến quá sớm… không cho chúng ta cơ hội thở dốc gì cả!” Vương Ưng mang theo cường giả Thiên Sơn Tiên Cảnh xuất động, bắt gặp Hải Hồng Phái do Thủy Mặc cầm đầu cũng đang lên đường.

“Đây là thế giới của tỷ phu, của tất cả chúng ta… không ai được quyền mưu đoạt!” Thủy Mặc ánh mắt thâm trầm quyết liệt.

Ở bên cạnh Thủy Mặc, mẫu thân Thủy Sương Hoa tán thành gật đầu, tu vi Chân Tiên bùng phát nhếch miệng: “Tỷ tỷ và tỷ phu ngươi không có ở đây, Hải Hồng Phái không được làm xấu mặt bọn hắn!”

“Cũng đến lúc cho đám Tiên giới này thấy Việt Long Tinh không dễ chọc!” Băng Dũng chiến ý lấp lóe đi cùng Trần Giang, mang theo cường giả Băng Huyền Đế Quốc, bên trong thậm chí có cả Lão Hoàng Đế và Băng Trường Không.

“Tính chúng ta một phần!” Ngũ đại quái nhân từ đâu chui ra cười ha ha nói.

“Hừ, còn có chúng ta!” Lê Văn Luyện, Hỏa Sơn, Hỏa Lực, Nam Cung Ngọc đám người lao vọt mà đến.

Hoa Trúc Thành Chủ – Hoa Minh, phụ thân của Hoa Thanh Trúc dẫn đầu chúng cường giả Hoàng Sa Đại Lục ngự thổ mà tiến.

Ngự Thú Chiến Tông, Thất Sát Giáo không chút cam lòng yếu thế.

Thất Sát Giáo Chủ hiện tại đã do thiên tài đứng top đầu Hoàng Kim Bảng năm xưa là Thiên Sát đảm nhiệm, hắn đã là một vị Bán Tiên lạnh lùng ít nói.

Ngoài những thế lực ra, còn có không ít gương mặt trẻ tuổi đầy nhiệt huyết tham dự.

Bọn hắn là thiên tài nằm trên Thiên Kiêu Bảng, chính là bảng xếp hạng được lập nên qua các kỳ Toàn Cầu Hội Võ.

Thiên Kiêu Bảng do chính Bá Chủ và Hậu Cung lập nên, những năm gần đây vô số thiên tài lấy mục đích leo bảng để phấn đấu, so với Hoàng Kim Bảng năm đó chất lượng cũng không kém cạnh gì.

Toàn bộ tu sĩ xuất động, cùng nhau tiến về Hải Châu, cảnh tượng gần như chưa từng có từ sau khi Bá Chủ phi thăng.

ẦM ẦM ẦM…

Không gian ầm ầm chấn động, Chiến Hạm khủng bố rốt cuộc hạ cánh Hải Châu Đại Lục.

Vừa mới hạ cánh, toàn bộ Chiến Hạm đã bị vây quanh tứ phía, Việt Long Tinh xuất động toàn bộ nhân lực, yêu lực nghênh đón kẻ ngoại lai.

Ở khoảng cách gần, sắc mặt Thiên Vạn Bảo, Hoa Minh, Hoa Nhược Lan đám người sắc mặt trở nên khó coi.

Mạnh… quá mạnh…

Bọn hắn từ trên Chiến Hạm cảm ứng được một hơi thở hủy diệt, giường như tùy thời có thể nghiền nát bất kỳ người nào ở đây.

“Là Pháp Bảo cấp bậc gì chứ? Khủng bố đến như vậy?” Hàng loạt người siết chặt nắm tay, Chiến Hạm gây ra áp lực cho bọn hắn quá lớn.

Cả đám ngước đầu nhìn lên, chỉ thấy bên trên Chiến Hạm lít nha lít nhít có đến hàng ngàn thân ảnh, mỗi một người ăn mặc y phục đệ tử thông thì khí thế kém nhất cũng là Chân Tiên.

Ngoài ra đứng đầu Chiến Hạm là một nhóm lão già được một nam tử trung niên diện mạo nghiêm nghị cầm đầu, khí thế của bọn hắn mênh mông như biển, khó thể nào hình dung.

“Hít… chỉ sợ một trận chiến này, chúng ta toàn bộ nằm xuống!” Khảo gia nhị lão bàn tay nhẹ run vuốt râu nói.

“Ha hả, có thể đại chiến với Tiên nhân chân chính một trận, chết thì tính sao?” Toàn trường cất tiếng cười to.

Đứng trước áp lực hùng mạnh từ đám người bên trên Chiến Hạm, toàn bộ tu sĩ Việt Long Tinh không một ai cảm thấy sợ hãi.

Cả đám cuồng nhiệt nhìn về nơi trung tâm Tinh Cầu, nơi bức tượng của nam nhân kia vẫn còn sừng sững, trong lòng nhiệt huyết cuồng dâng, chiến ý lưu động.

Mà lúc này, tất cả những cường giả bên trên Chiến Hạm cũng đang nhìn về phía bức tượng của nam nhân kia, bên trong ánh mắt lập lòe ánh sáng.

ẦM ẦM ẦM…

Từ trên Chiến Hạm, một cầu thang to lớn kéo xuống, thành Chiến Hạm mở ra…

Lộp cộp…

Từng thanh âm bước chân mạnh mẽ hữu lực từ trên Chiến Hạm bước xuống cầu thang…

“Đến rồi…” Thiên Vạn Bảo đám người hít sâu một hơi.

“Chiến đi!” Toàn bộ tu sĩ Việt Long Tinh vận chuyển lực lượng, thân thể kéo căng.

Rất nhanh, toàn bộ người trên Chiến Hạm đều bước xuống, nam tử trung niên cầm đầu nhẹ nhàng phất tay, thu hồi Chiến Hạm vào Nhẫn Trữ Vật.

Phía sau lưng hắn từ già đến trẻ, toàn thể đều xếp hàng ngay ngắn thẳng lối, thế trận to lớn vô cùng.

Việt Long Tinh đám người hít thở không thông, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm, chỉ cần một động tác bất thường của người kia, bọn hắn sẽ lập tức công kích.

Trong ánh mắt như lửa của toàn trường, nam tử trung niên ung dung bất phàm, vốn dĩ cao cao tại thượng đột nhiên khiêm tốn hạ thấp thân trên, hai tay chắp lại, kính trọng nói ra:

“Môn Chủ Địa Tiên Môn – Địa Mạnh Hùng, phụng Lạc Nam chi mệnh, gặp qua Việt Long Tinh Cầu!”

Hắn vừa nói xong, một đám lão già khí thế khủng bố phía sau lưng cũng làm ra động tác y hệt:

“Địa Tiên Môn chúng trưởng lão, phụng Lạc công tử chi mệnh, gặp qua Việt Long Tinh Cầu!”

“Địa Tiên Môn 12 hộ pháp, Địa Tiên Môn chúng đệ tử… phụng Lạc công tử chi mệnh, gặp qua Việt Long Tinh Cầu!”

Vô số giọng nói đồng thanh đồng điệu quát lên, hàng ngàn tu sĩ từ Chân Tiên cho đến không biết đồng loạt cúi đầu, hướng về tu sĩ Việt Long Tinh hạ thấp cơ thể.

Thời gian như đọng lại ở giây phút này…

Khảo gia Nhị Lão, Thiên Cơ Điện Chủ, Thánh Linh Lão Nhân, Vương Ưng, Trần Giang, Côn Hoàng, Thiên Vạn Bảo, toàn thể đám người sắc mặt đại biến, ngay cả khí thế đang ngưng tụ đến cực điểm cũng chậm rãi buông lỏng…

“Ực…”

Vô số thanh âm nuốt nước bọt khô khóc trong miệng vang lên, toàn thân đám người trở nên tê dại…

“Nam tử khủng bố kia… hắn vừa nói cái gì?”

“Toàn thể bọn hắn vừa nói cái gì?”

Toàn bộ Việt Long Tinh triệt để oanh động, vô số người sắc mặt không dám tin vào những gì vừa được nghe thấy.

Điều này đã vượt qua tâm lý dự phòng của bọn hắn, đã chuẩn bị tâm lý quyết tử sống mái một phen… lúc này những gì diễn ra đối lập thật sự là quá lớn.

Hàng ngàn cường giả trước mắt vậy mà hướng bọn hắn cúi chào?

Phải biết những người này tu vi thấp nhất cũng là Chân Tiên a.

Khoan đã… Lạc Nam, Lạc công tử trong miệng bọn hắn chẳng lẽ là?

Sắc mặt đám người đã ẩn ẩn xuất hiện vẻ cuồng nhiệt, mừng rỡ như điên của mình…

“Vị… vị tiền bối này, ngươi có thể lặp lại lời vừa nãy?” Vương Ưng rung giọng hướng Địa Mạnh Hùng ứng tiếng.

Toàn trường nín thở, bọn hắn muốn nghe thật kỹ, nghe thật rõ một lần nữa…

Địa Mạnh Hùng mỉm cười, chân thành nói: “Chúng ta là người của Địa Tiên Môn, phụng mệnh của Lạc Nam công tử tiến đến tọa trấn Việt Long Tinh Cầu, nhân tiện mang nhắn gửi của hắn về cho chư vị!”

“Lạc Nam… là Lạc Nam nào?” Liễu gia toàn bộ từ trên xuống dưới giọng điệu run rẩy lên.

“Chính là hắn!” Địa Mạnh Hùng mỉm cười, ngón tay chỉ về hướng bức tượng của Lạc Nam tọa lạc giữa Bình An Thành.

Hô hấp của toàn trường nhất thời trở nên ồ ồ, từng đôi ánh mắt bắt đầu có dấu hiệu đỏ lên, một số thiếu nam thiếu nữ mới lớn không nhịn được kích động thét to sau đó bất tỉnh nhân sự.

Đừng nói là bọn người trẻ tuổi, ngay cả những lão nhân đã sống lâu năm như Thái Linh Lão Nhân, Ải Nhân Tộc Trưởng, Lý lão gia tử, Khảo gia nhị lão thân thể cũng đang run lẩy bẩy.

Mặc dù lần trước Long Linh của thế giới từng tuyên bố Bá Chủ thành Vương, nhưng dù sao người ở Việt Long Tinh vẫn còn nhỏ yếu, chưa hiểu khái niệm “Vương” rốt cuộc là nhân vật như thế nào.

Bọn hắn chỉ biết Việt Long Tinh sinh ra một giai thoại truyền kỳ, đang ra sức chinh chiến nơi Tiên giới, nhiệm vụ của bọn hắn là cố thủ quê hương chờ các vị đó trở về.

Vậy mà giờ đây khi chứng kiến những nhân vật hùng mạnh của Địa Tiên Môn giáng lâm trên Chiến Hạm Vương Cấp lại phụng mệnh “hắn” trở về.

Như vậy Bá Chủ của bọn hắn đã mạnh đến mức độ nào rồi hả?

Thiên Vạn Bảo không hổ là bình tĩnh và trầm ổn nhất trong số đám người, hắn hít sâu lấy lại bình tĩnh, vẫn nhìn Địa Mạnh Hùng đề phòng nói ra:

“Xin hỏi quý Địa Tiên Môn, chúng ta lấy gì để tin tưởng lời các vị là thật?”

Vô số người nghe vậy nhất thời giật mình, siết chặt nắm tay… bọn họ lo sợ, lo sợ tất cả những gì vừa diễn ra là một cái bẫy, lo sợ Địa Tiên Môn không có vật chứng minh, nếu như vậy thì những gì vừa xảy ra chỉ là vô nghĩa.

Địa Mạnh Hùng hiển nhiên đã lường trước được điều này, cười bình thản khách khí:

“Không biết ở nơi đây vị nào là Thiên Vạn Bảo?”

Xoẹt xoẹt xoẹt…

Ánh mắt của toàn trường đổ về, Thiên Vạn Bảo bước lên một bước: “Chính là lão phu!”

“Thì ra là nhạc phụ của Lạc công tử, hạnh ngộ… hạnh ngộ!”

Thiên Vạn Bảo nghe vậy ánh mắt có chút đắc ý…

“Hừ, chúng ta cùng là nhạc phụ, nhạc mẫu, người nhà, em vợ hắn đây…” Ải Nhân Tộc Trưởng, Ái Lão gia tử, Thủy Sương Hoa, đám Vương Ưng vội vàng tranh phần nói.

Địa Mạnh Hùng với Địa Tiên Môn âm thầm đổ mồ hôi, Lạc Nam rốt cuộc có bao nhiêu thê tử?

“Đây là vật Lạc Nam nhờ ta giao cho đạo hữu, bên trong có vật chứng minh lời ta nói là thật!” Địa Mạnh Hùng đem Túi Trữ Vật không thừa không thiếu đặt vào tay Thiên Vạn Bảo.

Thiên Vạn Bảo gật đầu, thần thức quét vào bên trong.

“Phốc!”

Trong khoảnh khắc, thân thể mập mạp của hắn xém chút ngã lăn ra đất, ánh mắt trừng trừng, hô hấp ồ ồ như heo bị lấy tiết.

“Các chủ!” Một đám trưởng lão nhanh chóng lao đến đỡ lấy Thiên Vạn Bảo, không cho hắn ngã xuống.

“Đừng… đừng chạm ta, để ta giữ bình tĩnh!” Thiên Vạn Bảo vuốt vuốt trái tim sắp nổ tung của mình, nuốt nước bọt khô khốc nói.

“Chuyện gì xảy ra?” Toàn trường nhất thời hiếu kỳ đến cực điểm, hận không thể lập tức mở ra Túi Trữ Vật liếc nhìn một chút.

Phải biết Thiên Vạn Bảo là các chủ Đa Bảo Các, lại là nhạc phụ của Bá Chủ, có vật gì hắn chưa nhìn thấy qua?

Vậy mà lúc này lại kích động đến như vậy, cho thấy những vật bên trong quá mức khủng bố.

Thiên Vạn Bảo hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh lục lọi bên trong Túi Trữ Vật, rất nhanh tìm thấy một khối Lưu Ảnh Ngọc.

Hắn không hề do dự lấy ra, truyền Tiên Lực vào kích hoạt…

CHIẾU…

Trong nháy mắt, một hư ảnh to lớn xuất hiện giữa bầu trời…

Vẫn là dung nhan anh tuấn tà dị ấy, vẫn đôi mắt thâm thúy ấy, vẫn là nụ cười quen thuộc ấy, vẫn là khí độ bất phàm không ai có thể mô phỏng ấy…

“Là Bá Chủ… hàng thật giá thật!” Toàn trường trái tim kịch liệt nhảy lên.

RỐNG!

Một tiếng Long ngâm chấn động cửu tiêu bất chợt xuất hiện, trong ánh mắt kinh dị của tất cả mọi người, Linh Hồn của Việt Long Tinh uốn lượn trên bầu trời xuất hiện, hướng về hư ảnh Lạc Nam cúi thấp đầu.

Giới linh đón chủ…

Mà lúc này, hư ảnh Lạc Nam như tồn tại bên cạnh tất cả mọi người, mỉm cười ôn hòa cất giọng:

“Mọi người khỏe không?”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300