Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 284
Phần 284

Một tháng thời gian chậm rãi trôi qua…

“Sẽ là nơi này rồi…” Lạc Nam nhìn một vùng hư không trước mặt, vừa khớp với vị trí trong hướng dẫn của Hắc Trư.

Hắn thoáng gật đầu, Tử Tâm Phần Không Viêm thiêu đốt lên hai bàn tay, màu tím hỏa diễm với hơi nóng cuồn cuộn nhanh chóng thiêu đốt hư không trước mắt thành cái lỗ thủng.

Không chút chần chờ, Lạc Nam thả người chui vào.

Ngọn lửa dập tắt, lỗ thủng nhanh chóng lành lại như chưa từng có gì xảy ra.

“Là thông đạo hư không…”

Lạc Nam giật mình, không ngờ vừa mới chui vào thì trong tầm mắt chỉ có một cái Thông Đạo đen kịch như miệng quái vật, mọi thứ bên trong tối tăm mù mịt chẳng nhìn thấy gì.

Cẩn thận mở ra Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn, Nhìn Xuyên Yếu Điểm cùng Thấu Thị Vạn Lý tiến vào thăm dò…

“Hả?”

Lạc Nam nhíu mày, vậy mà có Trận Pháp ngăn cản lối vào thông đạo?

“Con Heo cũng không có nói qua…” Lạc Nam cảm thấy nghi hoặc.

Thả người bay đến, cảnh tượng không thể nhìn thấy, bởi vì Trận Pháp này đã ngăn cản người lạ tiến vào, cũng đem mọi quang cảnh bên trong che khuất.

Các luồng Trận Văn hình xiềng xích kiên cố tạo thành một cánh cửa chật kín như ngục tù vậy.

“Kim Nhi…” Lạc Nam hô một tiếng.

“Đây đây…” Kim Nhi xuất hiện trên bả vai, ánh mắt khả ái chớp chớp đánh giá cái Trận Pháp trước mặt.

Không để Lạc Nam thất vọng, rất nhanh đã có kết quả, Kim Nhi giọng điệu trong veo thánh thót nói:

“Trận Pháp này còn rất mới, vừa được bố trí cách đây vài ngày mà thôi… công dụng cũng chẳng có gì đặc biệt ngoài ngăn cản người ngoài tiến vào! Nếu dùng sức mạnh công kích nó sẽ phát nổ, uy lực của vụ nổ không kém Địa Tôn Tự Bạo!”

Lạc Nam ánh mắt co rụt lại, nhếch miệng cười nhạt:

“Chắc hẳn là cũng có người biết tin tức về Tinh Không Thú nên đến trước một bước…”

Kim Nhi tán thành gật đầu, dù sao tin tức mà con Heo đưa cho Lạc Nam cũng không có nói là tuyệt đối bí mật.

Con Heo có thể biết nơi này có Tinh Không Thú biến dị, thì những người khác đồng dạng cũng có thể biết.

“Vật hoang chính là vô chủ…” Lạc Nam lẩm bẩm:

“Nếu người kia đã thu phục nó rồi thì ta chỉ đành từ bỏ, nếu hắn vẫn chưa thu phục thành công… ta không ngại cạnh tranh một phen!”

Nói xong, nhìn Trận Pháp trước mắt cười nhạt, bàn tay nhẹ nhàng nâng lên…

Chỉ trong thoáng chốc, Hắc Ám đen kịch nhanh chóng bao trùm cánh tay, bên cạnh Lạc Nam xuất hiện một khung xương cốt quỷ dị.

Chính là Hắc Cốt U Minh Ám.

Hắc Cốt U Minh Ám có công dụng ăn mòn vạn vật, Trận Pháp trước mắt cũng không ngoại lệ…

Lạc Nam vươn tay, Hắc Cốt U Minh Ám nhanh chóng bao trùm xung quanh Trận Pháp, bắt đầu điên cuồng ăn mòn.

Xèo xèo xèo…

Thời gian dần trôi, từng cái Trận Văn bị ăn mòn đến mức tiêu tán, Trận Pháp cản đường mặc dù đạt đến Tôn Cấp nhưng hoàn toàn không thể tạo ra chút khó khăn nào đối với Lạc Nam.

Đến khi Trận Pháp hoàn toàn hóa thành hư vô, Lạc Nam cẩn thận vận chuyển Bát Môn Độn Giáp, nhảy vào bên trong thông đạo.

Vừa vào bên trong, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt chính là xác chết…

Xác của Tinh Không Thú…

Rất nhiều, từ Yêu Vương cho đến cả Yêu Tôn… số lượng lên đến cả trăm con…

Hiếm thấy Tinh Không Thú tập trung bầy đàn đến mức độ như vậy, điều này chứng tỏ ở đây có thứ gì thu hút chúng nó canh giữ, vì thế mới tập trung thành đàn.

“Tinh Không Thú biến dị…” Kim Nhi lên tiếng nói: “Tinh Không Thú biến dị này xem ra không tồi, vậy mà có thể khiến nhiều con Tinh Không Thú mơ mơ hồ hồ tập trung lại xung quanh để cung phụng nó!”

Lạc Nam gật đầu, bất quá những con Tinh Không Thú này đã bị người tiến vào trước hắn giết chết.

Lạc Nam âm thầm quan sát một phen, hít sâu nói ra:

“Có lẽ không chỉ một người, hơn nữa thực lực còn rất mạnh…”

Ở trên đám xác của Tinh Không Thú, Lạc Nam nhìn thấy dấu vết thương khác biệt đến từ hai loại Vũ Khí.

Trong trường hợp bình thường, hiếm có ai sử dụng cùng lúc hai loại Vũ Khí hoàn toàn khác nhau đến như vậy.

Ở một số cái xác, Tinh Không Thú bị lực lượng rất mạnh nện đến nát bấy, còn ở một số cái xác khác thì cơ thể chúng nó vẫn còn hoàn hảo, chỉ là có một vết đâm sắt nhọn hết sức chí mạng nghiền nát mọi thứ từ bên trong.

“Một kích miểu sát Yêu Vương, Yêu Tôn cũng không vượt quá hai kích… hai kẻ này nhất định là cường giả khó lường bên trong Tiên Tôn rồi!” Lạc Nam cười cười, trong lòng ngược lại thở phào nhẹ nhõm.

Có đến hai người tiến vào, đồng nghĩa với đã có sự cạnh tranh trước đó… cơ hội Tinh Không Thú biến dị chưa bị thu phục rất cao.

“Thân phận của bọn hắn chắc cũng rất cao, người bình thường không thể bỏ qua số lượng Yêu Đan và thể phách đáng giá như vậy…” Kim Nhi ung dung phân tích nói.

Lạc Nam đồng ý gật đầu, mặc dù Yêu Đan của Tinh Không Thú bị Luyện Đan Sư cấm sử dụng, nhưng vẫn không thể ngăn các tu sĩ khác thu mua, mà thể xác của Tinh Không Thú cũng có thể dùng làm Pháp Bảo.

“Hắc hắc, vừa lúc ta đang thiếu nguyện liệu tập Luyện Khí, các vị không cần thì ta xin vậy…”

Lạc Nam cười xấu xa, phất tay đem toàn bộ Thể Xác của Tinh Không Thú thu vào, ngay cả Yêu Đan cũng chẳng bỏ qua.

Càng vào sâu bên trong, thể xác của đám Tinh Không Thú ngày càng nhiều, hơn nữa chất lượng cũng gia tăng đáng kể, không còn là Yêu Vương, toàn bộ là Yêu Tôn.

Không khách khí, toàn bộ thu.

“Thật không biết kẻ nào phá của ngươi vậy, tài nguyên quý giá mà không biết thu thập… ta hưởng hết vậy!”

ẦM ẦM…

KENG KENG…

Rốt cuộc, bên tai xuất hiện thanh âm kịch đấu hết sức dữ dội, rõ ràng là tiếng Pháp Bảo va chạm.

“Để ta xem các ngươi là thần thánh phương nào…” Lạc Nam lẩm bẩm một câu, bước khỏi lối ra thông đạo…

Đập vào mắt hắn đầu tiên là một vùng hư không đen kịch mà rộng lớn cũng hết sức nguy hiểm…

Xung quanh là hàng loạt các vòng xoáy hư không phong bạo đang thét gào, chỉ cần sơ xảy rơi vào trong đó, chỉ sợ một Tiên Vương cũng bị xoay thành thịt nát.

Ở giữa không gian, hai thân ảnh đang sáp lá cà, chiến ý dâng trào như có thể thôn phệ thiên địa…

Mà ở bên góc không gian, một con thú đang chăm chú nhìn lấy cảnh tượng này, đôi mắt sắc bén lạnh lùng của nó đầy vẻ nghiền ngẫm, như đang cân nhắc tuyển chọn một trong hai người kia.

“E hèm…”

Lạc Nam ra vẻ ho khan một tiếng, nhếch miệng cười:

“Náo nhiệt quá, có thể cho tại hạ chơi chung không?”

Lạc Nam lên tiếng đòi “chơi cùng”, lập tức khiến hai người một thú đưa mắt nhìn qua.

Chỉ thấy Lạc Nam thân mặc Vô Tức Áo Choàng đen kịch từ đầu đến cuối, trong áo choàng còn đeo Mặt Nạ Thiên Diện che kín diện mạo, không tiết lộ bất kỳ tia khí tức nào ra ngoài, nhìn qua đã thấy khả nghi vô đối.

Hai người đang hăng say đại chiến lập tức dừng lại thân hình, cùng con Thú kia trừng mắt nhìn Lạc Nam, mà lúc này hắn cũng đang cẩn thận đánh giá bọn họ.

Chỉ thấy một tên nam tử toàn thân mặc lấy Thiết Giáp màu bạc, cao lớn bệ vệ, trong người ẩn chứa một cổ hơi thở mạnh mẽ khó thể hình dung như tùy lúc sẽ bùng nổ dữ dội, gương mặt lại trái ngược với thân thể trưởng thành của hắn, ẩn hiện nét thanh tú ngây thơ, có chút khôi ngô như một thanh niên 15 16 tuổi…

Điều đặc biệt nhất chính là mặc dù tên này thân khoác Thiết Giáp uy phong lẫm liệt, nhưng hai tay lại kỳ quái cầm một cây Tre làm vũ khí, mặc giáp cầm tre… lần đầu Lạc Nam chứng kiến sau khi bước chân vào Tiên giới.

Chẳng biết vì sao, từ trên thân của người này… Lạc Nam ẩn ẩn cảm giác có chút quen thuộc.

Bất quá hắn cũng không để ý, tiếp tục đánh giá một tên khác.

So với tên vừa rồi, kẻ này lại anh tuấn đến bất thường, không phải anh tuấn theo nét nam tính, mà diện mạo của hắn lại ẩn ẩn có nét xinh đẹp giống với nữ nhân, làn da trắng sáng, trên đầu còn búi tóc thành hai cái bánh bao, thân mặc Liên Giáp xanh hồng xen lẫn.

Bất quá mặc dù bề ngoài của tên này có phần “nữ tính”, nhưng Lạc Nam nhìn vào yết hầu nơi cổ hắn và hơi thở tràn ngập dương cương khí tức, lại thêm Nhìn Xuyên Yếu Điểm chẳng phát hiện gì bất thường, có thể khẳng định là một nam nhân hàng thật giá thật.

Ngoài ra, trên cơ thể hắn còn đeo một cái Vòng hoàng kim hết sức cao quý, quanh thân có một thước vảy đỏ như có linh tính vờn quanh, tay cầm một thanh Trường Thương sắt nhọn rực lửa.

Uy lăng thiên hạ, có phong thái của chiến tướng chinh phạt sa trường.

“Đều là Pháp Bảo cao cấp a…” Lạc Nam là Khí Vương chân chính nên tầm mắt không tệ…

Hắn nhìn đồ vật trên thân hai người này đều biết kém nhất cũng là hàng Tôn Cấp Thượng Phẩm.

Chẳng trách bọn hắn không thèm để ý đến đống thể phách Tinh Không Thú, thật sự quá giàu rồi.

Một điều khiến Lạc Nam phải xem trọng khác nữa là, dựa vào khí thế trân thân phát ra, hai người này đều mới đột phá Đại Tôn không lâu.

Vừa mới đột phá Đại Tôn, lại có thể tàn sát hàng loạt Tinh Không Thú bên ngoài, sau đó còn có sức đối chiến với nhau cho thấy sức chiến đấu của bọn hắn vô cùng khủng bố.

Sau khi quan sát hai người, Lạc Nam lại đưa mắt sang con Thú duy nhất ở hiện trường.

“Đây là…” Ánh mắt Lạc Nam híp lại, trong lòng dâng lên cảm giác khát vọng chinh phục.

Quá mức thần tuấn, so với Tiểu Sư biến thành Tử Lôi Sư Bàng còn nhỉnh hơn.

Chẳng trách con Heo Mập kia đánh giá cao như vậy…

Một cái đầu Rồng với độc giác mọc lên giữa trán, cái bờm tiêu sái tung bay sau ót, thân thể lại là của chiến mã khỏe khoắn linh động, từng khối cơ bắp siết chặt đến mức tối đa, tứ chi như trụ chống trời với móng ngựa kiên cố như tùy thời có thể đạp vỡ tinh không, đuôi lại là của rồng uốn lượn huy vũ…

Long Mã…

Đây là danh tự đầu tiên Lạc Nam nghĩ đến khi nhìn con thú này, bất quá hắn biết Long Mã bình thường chỉ sợ không thể nào đạt đến cấp bậc như ở trước mắt.

Tổng thể hài hòa đến cực điểm, ngoài sự dũng mãnh vô song còn lộng lẫy phi phàm.

Bởi vì mặc dù là là sự kết hợp hoàn mỹ giữa rồng và ngựa, nhưng toàn thân nó từ đầu đến đuôi đều trong suốt phản chiếu óng ánh như tinh tú, ngay cả cái bờm cũng như vô số sợi thủy tinh kết tụ mà thành, ánh mắt ngạo nghễ chúng sinh, dù toàn bộ Tinh Không Thú xung quanh bị giết sạch nó cũng không dao động dù chỉ một chút.

Thấy Lạc Nam nhìn mình, “Long Mã” còn khiêu khích nhìn ngược lại hắn, ánh mắt tràn đầy vẻ thách thức.

“Khá lắm, chỉ là Thiên Yêu Vương lại dám kiêu ngạo như vậy!” Lạc Nam cười tà, xém chút nhịn không được ném ra Phong Yêu Cầu thu lấy, xem ngươi còn dám kiêu ngạo.

Bất quá nghĩ đến mình là “người đến sau”, Lạc Nam cũng tôn trọng hai vị cường giả đã dọn đường sẵn cho hắn.

Đổi lại nếu Lạc Nam tiến đến đầu tiên, sợ rằng hắn dẹp sạch đám Tinh Không Thú ngoài kia cũng tốn kha khá sức.

“Có thể phá vỡ Trận pháp do chúng ta để lại vào đến tận nơi này, hẳn các hạ cũng là người có bản lĩnh, vì sao lại giấu đầu lòi đuôi như vậy?” Tên thanh niên mặc Thiết giáp tay cầm tre, giọng điệu còn chưa vỡ lên tiếng nói…

“Ta cũng không thích chiến với kẻ vô danh tiểu tốt!” Kẻ còn lại cũng nhếch miệng lên tiếng phụ họa.

Ánh mắt hai người khóa chặt lấy Lạc Nam, trong lòng cũng cảm thấy nghiêm nghị.

Hai người bọn hắn vô tình cùng lúc đến nơi này, đã thống nhất sẽ dùng Trận Pháp ngăn cản người ngoài tiến vào, cả hai sẽ cạnh tranh công bằng, tự bằng bản lĩnh của mình thu phục Tinh Không Thú biến dị.

Bọn hắn tốn gần một tuần để dọn sạch Tinh Không Thú bên ngoài, lúc này đang phân ra thắng bại thì có kẻ thứ ba tiến vào.

Với khí độ và lòng dạ của hai người đương nhiên không chấp nhất việc Lạc Nam không làm mà vẫn hưởng, bất quá bộ dạng che lắp thần thần bí bí của hắn lại là thứ khiến hai người không có hảo cảm.

“Haha!” Lạc Nam nghe hai người nói chuyện cười lớn một tiếng, chậm rãi nói ra:

“Tại hạ cũng đang muốn biết tôn tính đại danh của hai vị, mau xưng tên ra!”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300