Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 265
Phần 265

Đương nhiên, Lạc Nam là sẽ không biết Hắc Ám Cương Phong đã rơi vào tay kẻ khó nhằn, lúc này hắn đang dương dương đắc ý nhìn Độc Cô Ngạo Tuyết, chứng kiến vẻ mặt kinh ngạc không nói nên lời của nàng.

“Đó thật sự là Trúc Kiếm?” Âu Dương Thương Lan chưa tin tưởng hỏi, ánh mắt nhìn chòng chọc vào thanh Kiếm trong tay Độc Cô Ngạo Tuyết lúc này, thứ mang đến cho nàng cảm giác cực kỳ nguy hiểm.

“Thật không thể thật hơn, sư phụ Kim Nhi ra tay mà!” Lạc Nam tự tin đáp.

Hiển nhiên, Trúc Kiếm đã nâng cấp và sửa chữa hoàn tất…

Chỉ thấy so với trước đây, kích thước của Trúc Kiếm vẫn không có gì thay đổi, thanh thoát mềm mại, nhìn qua tràn đầy một loại đơn sơ mộc mạc.

Nhưng mà, bất kể là vỏ Kiếm hay thân Kiếm, lúc này đều có những đường vân uốn lượn xung quanh trông rất sống động, giống như kinh mạch của Kiếm vậy.

Sự xuất hiện của những đường vân này không làm Trúc Kiếm xấu đi, ngược lại khiến nó mang đến một loại mỹ cảm gần gũi với thiên nhiên, hòa hợp cùng trời đất, hòa nhập Kiếm Đạo.

Lạc Nam biết, những đường vân đó chính là tinh túy từ nhánh cây của Bất Tử Thụ kết thành, giúp Trúc Kiếm trở nên vô cùng bền bỉ và chắc chắn, ẩn chứa khí tức sinh mệnh nồng đậm đến cực điểm, vô kiên bất toái.

Lạc Nam dám cam đoan, khả năng phòng ngự hiện tại của Trúc Kiếm đã không kém gì khả năng công kích, phải biết hắn đã dùng thử Bá Lực Chưởng đánh vào thân Kiếm vẫn không hề hấn gì.

“Thật sự là Trúc Kiếm…” Độc Cô Ngạo Tuyết cảm nhận khí tức quen thuộc đến từ vũ khí của mình, ánh mắt đầy tình cảm.

Nàng không tưởng tượng được Trúc Kiếm của mình chẳng những khôi phục, còn lột xác trở nên càng mạnh mẽ, hơn nữa cầm vào trong tay chẳng có chút khác biệt gì so với lúc đầu, tự nhiên đến cực điểm.

“Chủ nhân, từ nay về sau Tiểu Trúc sẽ cùng ngươi chinh chiến thiên hạ, khiêu chiến ngàn vạn Kiếm Tu!”

Bên trong Trúc Kiếm, bất ngờ có một thanh âm non nớt đáng yêu vang lên, giọng điệu giống như của một bé gái.

Nó chính là Kiếm Linh, hay có thể gọi là Linh Hồn của Trúc Kiếm, được đặt tên là Tiểu Trúc.

Trúc Kiếm gắn bó với Độc Cô Ngạo Tuyết từ rất lâu, dù đến bất kỳ nơi đâu cũng mang theo bên mình, gần như một người một kiếm bầu bạn qua nhiều năm tháng, một đường trưởng thành cùng nhau.

Tình cảm giữa người và kiếm vô cùng thâm hậu, vì thế sau khi Lạc Nam sử dụng Đế Khí Phục Sinh Phù để nâng cấp Trúc Kiếm, nó đã bằng vào ý chí của mình sản sinh ra Kiếm Linh, có thể cùng chủ nhân trao đổi trò chuyện, tâm ý tương thông.

Trúc Kiếm và Tiểu Trúc hiện tại không khác gì một sinh mệnh.

Đẳng cấp của Trúc Kiếm lúc này chính là Đế Cấp Thượng Phẩm, lại hòa hợp với Độc Cô Ngạo Tuyết đến cực điểm, vượt qua cả Ngân Dạ Đế Thương của Đại Đảo Chủ.

“Đa tạ ngươi, giúp ta cảm ơn Kim Nhi tiền bối!” Độc Cô Ngạo Tuyết vuốt ve thân Trúc Kiếm, ánh mắt gợn sóng nhìn lấy Lạc Nam.

“Chúng ta là người một nhà mà!” Lạc Nam ôn hòa nói.

Độc Cô Ngạo Tuyết im lặng không nói gì, nhưng khóe môi đỏ lại hơi cong lên cho thấy tâm trạng của nàng lúc này đang rất vui vẻ.

Nàng vẫn luôn điềm tĩnh như vậy, cảm xúc rất ít biểu hiện trên gương mặt xinh đẹp.

“Tiểu Tuyết có Trúc Kiếm này, Manh Manh làm sao đánh lại đây?” Đình Manh Manh lấy tay quệt miệng ủy khuất nhìn lấy Lạc Nam.

Nàng cảm thấy hiện tại mình đã yếu nhất trong ba tỷ muội, điều này khiến tiểu nha đầu đam mê bạo lực cảm thấy không công bằng chút nào.

“Ngốc nữu, có người bảo vệ còn không thích?” Lạc Nam trừng mắt nhìn.

“Không muốn… không muốn!” Đình Manh Manh nhảy vào lòng hắn, ôm lấy cổ Lạc Nam làm nũng:

“Manh Manh cũng muốn Pháp Bảo, càng lợi hại càng tốt!”

“Pháp bảo gì? Nhị Đảo Chủ ngươi đâu có xài Vũ Khí?” Lạc Nam dở khóc dở cười.

Đình Manh Manh nghiêng đầu, hiển nhiên nàng cũng chưa biết mình thích loại Pháp Bảo nào cả.

“Đừng có làm rộn gây phiền toái cho Kim Nhi tiền bối!” Âu Dương Thương Lan một tay xách cổ Đình Manh Manh như xách cổ gà.

Đình Manh Manh mặc kệ đại tỷ, ánh mắt sáng lên nhìn Lạc Nam:

“Manh Manh thích loại Pháp Bảo dùng để nện người, càng thô bạo càng tốt!”

Dạ Ám Tinh…

“Gia chủ không xong rồi!”

Thương nghị xong xuôi, gia chủ Lưu gia Lưu Vũ định ở lại Ám Thiên Cung chờ tin tức ở Hải Vực Tinh được thám tử truyền về rồi tiếp tục hành động, thì một thanh âm hớt ha hớt hãi đã vang lên cực kỳ náo động.

Lưu Vũ giật mình, hắn nhận ra âm thanh này chính là của Tứ Trưởng Lão Lưu Gia – Lưu Loạn.

Lưu Loạn xông vào Ám Thiên Cung, bộ dạng cực kỳ gấp rút.

“Có gì chuyện xảy ra? Chẳng phải nói ngươi ở lại trông coi gia tộc hay sao?” Lưu Vũ sắc mặt không dễ nhìn nói.

Lần này đến Dạ Ảnh Tinh cùng mấy người Huyền Dạ Dũng thương nghị, chỉ có một mình Lưu Vũ xuất phát, căn dặn đám trưởng lão ở lại trấn thủ gia tộc.

Lúc này Tứ Trưởng Lão Lưu Loạn không nghe lời hắn chạy đến đây báo tin, nhất định là có chuyện phát sinh rồi.

“Trộm… Dạ Ảnh Tinh chúng ta có trộm, kẻ kia nhân lúc cả hai vị Địa Tôn của Lưu Quang Giới chúng ta vắng mặt đã lén lút vơ vét bảo khố hết rồi!” Lưu Loạn sắc mặt cực kỳ khó coi nói.

“Cái gì?” Lưu Vũ và Quang Thắng sắc mặt đại biến.

Ở Lưu Quang Tinh chỉ có hai nhà Lưu gia và Quang gia, mà gia chủ Quang Gia là Quang Lân đã chết, gia chủ Lưu gia Lưu Vũ lại đang ở Dạ Ám Tinh, nhưng vẫn còn một đám trưởng lão Tiên Tôn canh giữ nha, kẻ nào dám trộm?

“Cái quái gì? Chẳng phải bảo khố của hai nhà chúng ta đều có Trận Pháp và một vị Đại Tôn canh giữ hay sao?” Quang Thắng gấp gáp nói.

Hiện tại Quang Lân không còn, Quang gia người mạnh nhất đã là Quang Thắng, nếu để bị trộm hết tích trữ, như vậy lần này Quang gia tổn thất nặng nề nhất trong các nhà a.

“Kẻ kia thủ đoạn xuất quỷ nhập thần, ra vào hư không như chốn không người, ngay cả trận pháp cũng không ngăn cản được hắn!” Lưu Loạn thở hổn hển:

“Hiện tại toàn thể Tiên Tôn đang vây công hắn, thuộc hạ nhân cơ hội thông qua Truyền Tống Trận báo với gia chủ!”

Vì Lưu Quang Tinh và Dạ Ảnh Tinh có quan hệ thân thiết lại có khoảng cách gần, nên hai tinh cầu từng góp vốn thuê một vị Chiến Trận Sư của Thiên Địa Hội thiết lập Truyền Tống Trận liên thông hai giới, để dễ dàng qua lại.

“Lập tức trở về!” Lưu Vũ sắc mặt âm trầm như muốn rỉ máu kiên quyết nói.

“Ta cũng phải đi, khốn kiếp… là tên nào dám trộm đồ Quang Gia chúng ta?” Quang Thắng hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Bất kỳ một cái Thế Lực lớn nào đều có bảo khố để cất chứa vật phẩm, để dễ dàng phân chia cho thành viên trong thế lực khi cần thiết.

Những của cải bên trong bảo khố là tài sản chung mà không phải đồ tư nhân của Gia Chủ, vì thế người cầm đầu thế lực không được mang theo bên người, có giá trị không hề nhỏ.

Nếu lần này bị trộm mất bảo khố, một thời gian sau thiếu thốn tài nguyên tu luyện, Lưu Quang Tinh vốn đã thua kém sẽ càng lép vế Dạ Ảnh Tinh.

Mà một khi lép vế quá nhiều, chỉ sợ trên thế gian này không còn Lưu Quang Tinh nữa.

Tại Tiên giới, để đôi bên hợp tác hữu hảo lâu dài, điều kiện tiên quyết chính là thực lực song phương sàn sàn nhau không chênh lệch quá lớn.

Bằng không nếu ngươi là kẻ yếu, lấy tư cách gì để hợp tác với kẻ mạnh?

Dạ Ảnh Tinh không thôn tính Lưu Quang Tinh mới là chuyện lạ.

Bởi thế mà lúc này Lưu Vũ với Quang Thắng đã như ngồi trên chảo dầu, thân thể lao vọt mà bay, mang theo Lưu Loạn tìm đến Truyền Tống Trận.

“Các vị đạo hữu thông cảm, chúng ta xử lý chuyện cá nhân trước đã!”

Trước khi đi, Lưu Vũ không quên hướng Huyền Dạ Dũng, Ảnh Lão đám người lên tiếng nói.

“Đại sự quan trọng, Lưu gia chủ và Quang Trưởng Lão cẩn thận!” Huyền Dạ Dũng với Ảnh Lão hai mặt nhìn nhau, gật đầu đáp lại.

Mãi đến khi bóng lưng mấy người Lưu Quang Tinh biến mất, Ảnh Lão mới vuốt râu, trầm giọng nói:

“Rốt cuộc đây là thế đạo gì? Có kẻ ngang nhiên trộm đồ của Địa Tiên Giới?”

Hiển nhiên việc Lưu Gia và Quang Gia bị trộm cũng nằm ngoài dự kiến của hắn.

“Có thể khiến một đám trưởng lão của hai nhà thúc thủ vô sách, tên trộm này không phải dạng vừa đâu!” Đại Trưởng Lão Ám Thiên Cung – Ám Lãnh sắc mặt ngưng trọng.

“Ám trưởng lão nói không sai!” Huyền Dạ Dũng gật đầu:

“Lưu Gia và Quang Gia mỗi nhà đều còn đến năm vị Tiên Tôn tọa trấn, vậy mà tên trộm vẫn chỉ mới bị bao vây mà thôi, cực kỳ khó lường!”

“Chúng ta có nên giúp bọn hắn không?” Ám Lãnh ánh mắt lấp lóe hỏi.

“Khi nào bọn hắn nhờ vả thì tính, giúp thì được… nhưng không thể làm miễn phí!” Ảnh Lão cười gằn một tiếng.

Huyền Dạ Dũng với Ám Lãnh đồng tình gật đầu.

Mọi hành động đều phải có cái giá xứng đáng…

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300