Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 2
Phần 2

Bên trong Ngọc Tiên Điện…

Lạc Nam cùng Huỳnh Thảo hạ người rơi xuống, chứng kiến một cái trận pháp cỡ nhỏ có đường kính chỉ tầm một mét nằm trong góc khuất Đại Điện, ánh mắt lấp lóe.

“Đây là Truyền Tống Trận cỡ nhỏ… có thể bí mật Truyền đi mà không để lại chút ba động trong không gian nào, sau khi Truyền Tống thành công sẽ tự động hủy diệt, xóa sạch mọi chứng cứ!” Nhị trưởng lão gương mặt già nua nhợt nhạt giải thích:

“Trận Pháp này đã được kiến tạo vô số năm, thời điểm Ngọc Tiên Môn chỉ là một thế lực nhỏ… mục đích là để bảo trì tia huyết mạch cuối cùng nếu lâm vào nạn diệt vong!”

Lạc Nam gật đầu, ngoại trừ Lôi Võng Ngọc Tiên Trận… cái Trận Pháp Truyền Tống cỡ nhỏ này xem ra chính là con bài cuối cùng của Ngọc Tiên Môn… dùng để bảo lưu hy vọng.

Quy mô của nó không lớn… lại cao cấp cực kỳ, có thể truyền tống với tốc độ khủng bố dù là Tiên Vương cũng không thể ngăn cản, cần một nguồn năng lượng cực cao để vận chuyển.

Dù sao có thể truyền tống xuyên thấu không gian cứng cáp và kiên cố như Tiên giới, không phải những Truyền Tống Trận ở Việt Long Tinh có thể so sánh được.

Lạc Nam thầm ước tính, nếu bố trí Trận Pháp Truyền Tống này ở Việt Long Tinh, chắc hắn có thể đi một vòng Tinh Cầu trong nháy mắt.

“Thiếu Chủ mau bỏ Tiên Thạch vào đi!” Nhị Trưởng Lão mở miệng nói, vì Nhẫn Trữ Vật của hắn cũng đã cho Ngọc Hải, đương nhiên trên người nghèo rớt mồng tơi.

Lạc Nam cũng không có thời gian kiểm kê, tầng tầng lớp lớp Tiên Thạch được hắn ném vào Truyền Tống Trận.

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Vô số Trận Văn bất đầu vận chuyển một cách dữ dội, Truyền Tống Trận hoạt động… ánh sáng chói mắt xuất hiện, một cánh cửa hư không mở ra.

“Vào thôi!” Lạc Nam nhìn sang Huỳnh Thảo trầm giọng một hô.

Huỳnh Thảo ánh mắt lấp lánh gật mạnh đầu.

“Chết!”

Trong thời khắc mấu chốt nhất, Nhị Trưởng Lão vốn một mặt bi đát đột nhiên trở nên dữ tợn, vô số Lôi Đình ngưng tụ, khí thế Ngọc Tiên lan tỏa mạnh bạo, một Chưởng mang theo uy thế dữ dội chấn về đầu Lạc Nam.

“Ngươi làm sao có thể?” Huỳnh Thảo bị biến cố bất thình lình làm cho khiếp sợ, không dám tin nhìn tất cả mọi việc.

Trước đó Nhị Trưởng Lão còn biểu hiện không sợ sinh tử, sẵn sàng hy sinh tính mạng để Thiếu Chủ trốn đi, vì sao lại đột nhiên như biến thành người khác thế này?

Lạc Nam trong vai Ngọc Hải một mặt bình thản, không tỏ ra bất kỳ kinh ngạc nào.

ĐOÀNG!

Trấn Ma Đài xuất hiện trước mặt Lạc Nam, một chiêu của Nhị Trưởng Lão lập tức đánh mạnh vào nó, cả hai cùng bị văng ngược mà đi.

Dù Nhị Trưởng Lão đã trọng thương không nhẹ, nhưng dù sao cũng là Ngọc Tiên mạnh mẽ, thực lực đương nhiên không tầm thường chút nào.

“Hừ!” Nhìn thấy Trấn Ma Đài bảo hộ thành công Ngọc Hải một mạng, Nhị Trưởng Lão sắc mặt trở nên âm trầm, hừ lạnh một tiếng.

“Tại sao?”

Nhìn thấy Trấn Ma Đài bảo vệ thành công mình, Lạc Nam không có chút vui mừng… trái lại nhàn nhạt hỏi Nhị Trưởng Lão.

Lão già này chẳng lẽ nhận ra hắn là giả mạo? Không đúng chứ…

“Hừ, nếu có thể tiếp tục sống… ai nguyện ý đi chết? Chỉ cần Thiếu Chủ ngươi giao thể xác cho lão phu, ta hứa sẽ không làm nhục cái tên Ngọc Hải!” Nhị Trưởng Lão nghiêm nghị nói.

Lạc Nam nghe vậy bừng tĩnh, rốt cuộc hiểu vì sao Lão già muốn ra tay với mình.

Nhị Trưởng Lão tham sống sợ chết… hộ tống “Ngọc Hải” rời Môn, chỉ cần trong quá trình này thành công giết chết Ngọc Hải, sau đó đoạt xá chiếm đoạt thân thể hắn, như vậy chẳng phải một bước lên trời?

Khi đó Nhị Trưởng Lão hắn trở thành người trẻ tuổi Ngọc Hải, trong tay sở hữu vô số tài nguyên của Ngọc Tiên Môn, lại có được truyền thừa của Tiên Vương cấp cường giả.

Chỉ cần nỗ lực phát triển, hắn có thể đi đến đỉnh cao của nhân sinh…

Không chống cự nổi dụ hoặc, Nhị Trưởng Lão đã ra tay với “Ngọc Hải” trước Truyền Tống Trận, muốn thay hắn tiếp tục sống sót.

“Mặc dù có Vương Cấp Pháp Bảo, nhưng Thiếu Chủ ngươi chưa phát huy được uy lực của nó! Tốt hơn hết là cam nguyện chịu chết!” Nhị trưởng lão như mèo vờn chuột nhìn xem Lạc Nam.

Huỳnh Thảo sắc mặt trắng bệch… nếu để Nhị Trưởng Lão đoạt xá Ngọc Hải, vậy thời gian sau này nàng phải hầu hạ một lão già ư? Nếu không sẽ bị đối phương giết chết.

“Haizz… vì sao vẫn luôn có những kẻ đạo đức giả ra vẻ đạo mạo như ngươi? Ngọc Tiên Môn cũng bởi vì thế mà trở thành khối u ác tính!” Lạc Nam khinh bỉ nhìn Nhị Trưởng Lão.

Tên già này trước đó còn hùng hùng hổ hổ, khóe mắt đỏ hoe tuyên bố sẽ sống chết cùng Ngọc Tiên Môn, lúc này lại quay sang cắn hắn để đoạt xá rồi?

Tiên giới khốc nghiệt, quả nhiên không thể đánh giá một kẻ qua vẻ bề ngoài a…

“Hừ, Ngọc Tiên Môn lâm vào hôm nay một phần vì Ngọc Chấn Lôi không biết dạy con, đám lão phu còn lạ gì nữa? Ngọc Hải ngươi chính là tội nhân thiên cổ của Ngọc Tiên Môn, mau đưa thể xác cho lão phu xem như tạ tội!” Nhị trưởng lão sắc mặt lạnh lẽo, nghĩa khí đường hoàng quát.

“Ngươi lấy đâu ra tự tin… theo ta nhìn thấy sau khi bị Chu gia và Cao gia liên thủ chèn ép, ngươi đã trọng thương rồi, thực lực còn không đến một nửa?” Lạc Nam cười hỏi.

“Không sai!” Nhị trưởng lão cười ha ha, khinh bỉ nhìn Ngọc Hải: “Mặc dù thực lực của ta lúc này còn rất ít, nhưng dư sức đối phó một tiểu tử như ngươi!”

Hiển nhiên ở trong mắt Nhị Trưởng Lão dù chiến lực chỉ của mình còn không đến một nửa, nhưng dù sao cũng là Ngọc Tiên cao cấp hàng thật giá thật, làm thịt một tiểu tử như Ngọc Hải sau đó chiếm thấy cơ thể trẻ tuổi, mang theo Vương Cấp Truyền thừa cùng số lượng lớn tài nguyên cao chạy xa bay là chuyện thoải mái đến dường nào?

Nếu có thể khống chế luôn cả Huỳnh Thảo, lại có mỹ nhân hầu hạ… đắc ý!

“Ngươi không sợ chúng ta chiến đấu sẽ kinh động người bên ngoài sao?” Nhìn chăm chú Nhị Trưởng Lão, “Ngọc Hải” cười nói.

Chỉ cần Ngọc Chấn Lôi cảm ứng được khác thường tại nơi này, sẽ lập tức tiến vào… lúc đó Nhị Trưởng Lão xong đời.

“Ngọc Tiên Điện là có bố trí trận pháp cách âm và kiên cố, động tĩnh trong này sẽ không kinh động ra bên ngoài! Tiểu tử ngươi có thể gào thét thảm thiết cũng không ai nghe thấy!” Nhị Trưởng Lão đắc ý cười to, hiển nhiên hắn đã suy tính từ trước… dù mình ở trong này đoạt xá Ngọc Hải cũng thần không biết quỷ không hay, một Chân Tiên như Huỳnh Thảo hoàn toàn không thể uy hiếp đến hắn.

Nào ngờ Nhị Trưởng Lão vừa nói xong, khóe miệng của “Ngọc Hải” không sợ chút nào, trái lại môi nhếch lên một tia hài lòng, gật gù đắc ý nói:

“Giết Ngọc Tiên, mặc dù đã trọng thương nặng nề… nhưng cũng là một chuyện thú vị!”

“Cuồng vọng!” Nhị Trưởng Lão hừ lạnh một tiếng giận dữ, không tiếp tục nói nhảm… vô tận Tiên Lực ngưng tụ trong lòng bàn tay, trực chiến mà đến…

“Siêu Hồn!”

“Định Hồn!”

Trong khoảnh khắc mấu chốt, Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn mở ra… Lạc Nam dùng Siêu Hồn cường hóa Định Hồn, đem uy lực của nó gia tăng mạnh mẽ chưa từng có.

Nhị Trưởng Lão vừa công mà đến, cánh tay chưa kịp động vào Lạc Nam, toàn bộ thân thể đã cứng ngắc tại chỗ, Linh Hồn đứng im bất động.

“Chết!”

Trong ánh mắt muốn lòi ra của Huỳnh Thảo, Trấn Ma Đài không chút chần chờ, tàn bạo nện mạnh mà xuống…

PHỐC…

Đầu của Nhị Trưởng Lão cấp tốc bạo liệt, thân thể cứng đờ ngã lăn xuống đầu, sau đó bị ép thành thịt vụn, máu tươi be bét…

“Đoạt Hồn!”

Lạc Nam cướp lấy linh hồn một Ngọc Tiên, cưỡng ép đầu óc có chút đau nhức vì thi triển Siêu Hồn, nghênh ngang cùng với Huỳnh Thảo sắc mặt khiếp sợ tiến vào Truyền Tống Trận.

Lần này dùng Siêu Hồn không quá cố sức, vì chỉ Định Hồn đơn mục tiêu là Nhị Trưởng Lão mà thôi, so với lần trước Định Hồn đa mục tiêu dễ chịu hơn rất nhiều, lại thêm Nhị Trưởng Lão vốn đã suy yếu từ trước, nên Linh Hồn của Lạc Nam chỉ hơi đau một chút mà thôi.

Có Ôn Hồn Liên bảy cánh vận chuyển, rất nhanh đã có thể khôi phục…

ẦM ẦM ẦM…

Truyền Tống Trận vận chuyển, thân thể Lạc Nam và Huỳnh Thảo nhanh chóng biến mất.

Ngọc Tiên Môi bỗng nhiên lòi ra một tên Nhị Trưởng Lão… khiến ấn tượng hoàn mỹ vào phút chót của Lạc Nam đối với bọn hắn lần nữa sụp đổ.

“Chắc có lẽ… chỉ có phụ thân chân chính như Ngọc Chấn Lôi, mới có thể hy sinh vì Ngọc Hải một cách vô điều kiện!”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300