Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 119
Phần 119

Trong một khán phòng khác…

Âu Dương Thương Lan đôi mắt đẹp mở lớn nhìn chăm chú Ngân Dạ Song Thương trong lòng bàn tay, từng tia rung động hiện lên trên dung nhan yêu diễm, đôi môi anh đào hé mở hồi lâu, cuối cùng hít sâu một hơi:

“Song Thương? Đế Cấp Hạ Phẩm… nhưng khi tập hợp chúng nó lại cùng nhau, uy lực chắc chắn không dưới Đế Cấp Thượng Phẩm!”

Nàng rất khó hình dung tâm trạng của mình lúc này…

Mặc dù Âu Dương Thương Lan nàng sở hữu Đế Cấp, nhưng có thể tùy ý đem Đế Cấp Thượng Phẩm tặng cho người khác cũng không thể nào làm được.

Phải biết Đế Cấp Thượng Phẩm chính là tiếp cận Đế Binh tồn tại, ở Đế Cấp Thế Lực cũng là bảo vật trấn phái, chỉ có nhân vật cao tầng mới đủ tư cách sử dụng.

Hơn nữa Lạc Yên như đã suy tính từ trước, bởi vì Âu Dương Thương Lan nàng chỉ là Thiên Vương, điều khiển Đế Cấp Thượng Phẩm rất khó khăn, mà khi Ngân Dạ Song Thương tách ra, mỗi một thanh chỉ tương ứng với Đế Cấp Hạ Phẩm, dễ dàng sử dụng hơn rất nhiều.

Vuốt ve hai thanh Ngân Thương và Dạ Thương, Âu Dương Thương Lan càng nhìn càng cảm thấy yêu thích.

Ngân Thương toàn thân một màu bạch ngân sáng chói như tinh tú, cao quý khó tả…

Mà Dạ Thương lại như vô tận đêm đen, khí tức thần bí tiềm ẩn nguy hiểm khó lường…

Nhất bạch nhất trắng, tinh tế thon dài, đầu thương ẩn chứa sát cơ cường liệt khiến không gian cũng phải động dung.

“Vì sao nó lại ngoan ngoãn như vậy?” Âu Dương Thương Lan nhìn Ngân Dạ Song Thương im ắng nằm trước mặt mình mà cảm thấy khó hiểu.

Thông thường khi Đế Cấp Pháp Bảo xuất hiện, uy thế của chúng nó đủ khiến không gian băng liệt, thậm chí Đại Chiến Hạm của Phú gia bị chấn vỡ cũng là dễ dàng.

Vậy mà Ngân Dạ Song Thương hiện tại rất dịu êm như đứa trẻ, ngay cả một chút phản kháng cũng không có.

Âu Dương Thương Lan nào đâu biết rằng, trước khi đem Ngân Dạ Song Thương giao cho nàng, Lạc Nam đã dùng Tiểu Hồng Nhi hù dọa chúng nó một phen.

Tiểu nha đầu Tiểu Hồng Nhi dạo này rảnh rỗi nên chỉ ăn xong và ngủ, Lạc Nam mua một núi Vũ Khí trên Cửa Hàng May Mắn cho nàng ăn vặt, đẳng cấp ngày một tăng cao, đã gần đạt đến Tôn Cấp Vũ Khí rồi…

Với thiên phú dị bẩm của Tiểu Hồng Nhi, lấy Tôn Cấp hù dọa Đế Cấp là hoàn toàn có thể.

“Mặc kệ… luyện hóa rồi tính!”

Âu Dương Thương Lan vứt bỏ tạp niệm, hai hạt máu tươi đỏ thẳm nhỏ vào Ngân Dạ Song Thương, bắt đầu quá trình Luyện Hóa.

Nàng không thắc mắc vì sao Lạc Yên có nhiều vật khủng bố như vậy, cũng không thắc mắc vì sao Lạc Yên gia nhập Bồng Lai Tiên Đảo làm gì…

Mỗi người trong đời đều có bí mật, Âu Dương Thương Lan cũng vậy… Lạc Yên cũng vậy…

Chỉ cần cảm nhận được tâm tình của nhau, mình không làm hại người kia là được…

Về phần bí mật cá nhân, đến thời điểm thích hợp… thuận theo tự nhiên chia sẻ.

Thân ảnh Lạc Nam trong bộ dạng Lạc Yên xuất hiện bên ngoài Đại Chiến Hạm…

Hắn liếc mắt nhìn quanh, phát hiện mấy nữ vẫn chưa xuất quan, nhất thời cũng không gấp gáp.

Các nàng không có Gia Tốc Trận như hắn, bên ngoài chỉ mới trôi qua vài ngày ngắn ngủi mà thôi.

Lạc Nam dạo bước tản bộ, đứng trên mũi Đại Chiến Hạm, ngắm nhìn vô tận tinh không đang xẹt qua trong tầm mắt.

Nhắm mắt lại cảm nhận, Tiên Khí nơi Việt Long Tinh đã ngày một nồng đậm hơn, bất quá khoảng cách trở thành một Tiểu Tiên Giới còn kém quá xa.

Dụng tâm hơn một chút, Lạc Nam thậm chí cảm nhận được từng cổ khí tức quen thuộc… hắn có chút hài lòng lẩm bẩm:

“Đều đạt đến Độ Kiếp rồi… nếu các ngươi Phi Thăng, bằng mọi giá ta cũng phải xây dựng một đường đi thông thuận cho các ngươi!”

Nhạc phụ, em vợ… những người được hắn trao Huyết Mạch trước khi đi đều đạt đến Độ Kiếp.

Mà không để Lạc Nam thất vọng, bọn hắn quản lý Việt Long Tinh cũng đâu ra đó, Tu Chân Giới ngày một phát triển theo hướng hòa bình, thiên tài xuất hiện như nấm sau mưa, sát khí trong thiên địa hầu như không còn.

Đương nhiên chỉ có thể cảm nhận, khoảng cách quá mức xa xôi… Lạc Nam chẳng thể liên hệ hay quan sát kỹ lưỡng.

“Ở vũ trụ bao la này… nếu có thể gặp được cố nhân cũng là không tệ!” Lạc Nam nhếch miệng, hắn đối với tương lai tràn ngập chờ mong.

“Lạc Yên cô nương gần đột phá Ngọc Tiên rồi?”

Một âm thanh êm ái mang theo vẻ kinh dị vang lên, thân ảnh trong váy công chúa màu trắng tiến đến, mang theo từng làn gió thơm.

“Phú tiểu thư!”

Lạc Nam quay người mỉm cười, gật đầu chào hỏi.

Hắn có thể đạt đến thành tựu lúc này cũng một phần nhờ vào Phú gia, vì thế đối với Phú Nhược Linh cũng đầy đủ tôn trọng.

“Lạc Yên cô nương quả là thiên tài, chẳng trách được Âu Dương tỷ tỷ xem trọng như vậy!” Phú Nhược Linh có chút hiếu kỳ nhìn thiếu nữ trước mặt.

“May mắn luyện hóa Trảm Không Cốt Kim cùng một loại Dị Thuộc Tính khác nên mới đột phá nhanh như vậy!” Lạc Nam nửa thật nửa giả nói.

Dù sao thì không ai biết quy tắc đột phá của Bất Hủ Diễn Sinh Kinh, hắn đã định trước sẽ lấy lý do luyện hóa Trảm Không Cốt Kim cùng Lượng Thiên Vân Phong để làm cái cớ cho tu vi tiếp cận Ngọc Tiên lúc này của mình.

Phú Nhược Linh gật đầu, bất quá trong lòng cũng không hoàn toàn tin tưởng lời nói của hắn.

Thân là thiên tài buôn bán của Phú gia, lại là Địa Vương khi tuổi còn trẻ, Phú Nhược Linh đâu dễ bị lừa gạt như vậy?

Lạc Nam cũng chẳng cần nàng tin, đoán già đoán non ra sao cũng được.

“À đúng rồi, tình huống của Hải Vực Nữ Vương sao rồi?” Phú Nhược Linh lúc này mới sực nhớ lại chuyện quan trọng, vội vàng hỏi thăm.

Nàng bị tiến bộ tu vi của Lạc Nam làm cho kinh ngạc nên quên mất chuyện này.

“Đã tạm thời ổn định, thậm chí trong lúc nguy cấp Hải Vực Nữ Vương đã lĩnh ngộ được một ít thứ gì đó, đang muốn bế quan đột phá Tiên Tôn!” Lạc Nam tiếp tục xằng bậy nói.

“Đột phá Tiên Tôn?” Phú Nhược Linh che miệng, trong đầu như bị nổ vang…

Tiên Tôn là cái gì? Đây là phụ thân của nàng cũng chưa chạm đến đấy.

“Không sai, ta dựa vào phương pháp đặc biệt trợ giúp Hải Vực Nữ Vương dung hòa được Tinh Không Thủy, thực lực tiến bộ cộng thêm cảm ngộ sinh tử, lúc này bế quan rồi!” Lạc Nam đáng tin cậy nói.

“Thứ cho Nhược Linh có phần tò mò, Lạc Yên cô nương bằng cách nào giúp Hải Vực Nữ Vương dung hòa Tinh Không Thủy vậy?” Phú Nhược Linh thật sự không nhịn được hiếu kỳ.

“Đây là phương pháp đã thất truyền từ thời thượng cổ, ta vô tình đạt được nó mà thôi, lần đầu mang ra sử dụng không ngờ thành công…” Lạc Nam nói nhăng nói cụi:

“Thứ lỗi, không thể tiết lộ!”

“Không sao đâu…” Phú Nhược Linh nhoẻn miệng cười lắc đầu.

Đổi lại là nàng khi sở hữu phương pháp thần kỳ như vậy, cũng sẽ không nói cho người ngoài.

Đúng lúc này, một âm thanh già nua hớt ha hớt hãi của Phú lão bất chợt vang lên:

“Tiểu thư không tốt rồi… tin tức truyền đến, Gia chủ đã chấp nhận mối hôn sự của ngươi và Đồ Huy!”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300