Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 19
Phần 19

Lúc này Địa Tiên Môn cũng hoang phế không chịu nổi, Địa Ngọc Huyền càng là trực tiếp ngã quỵ trên mặt đất, một đám trưởng lão lo lắng vây quanh nàng.

“Dựa theo ước định ban đầu, các vị giao ra Thổ Sa Hoàng Kỳ cho bổn tọa!” Lam Thủy Kiệt nhàn nhạt nói.

Đám trưởng lão Địa Tiên Môn hai mắt muốn phún hỏa, truyền thừa Tiên Vương cùng Thổ Sa Hoàng Kỳ vốn là của tiểu thư bọn hắn, lúc này lại bị ép giao cho đối phương, làm sao có thể không tức giận.

Thấy ba nhà bị tổn thất không nhẹ, một đám trưởng lão Địa Tiên Môn hùng hùng hổ hổ đem bọn hắn vây quanh, chiến ý bốc lên ngùn ngụt.

“Hừ, mặc dù chúng ta đã bị thương… nhưng nhân số cũng không phải các ngươi có thể chống cự!” Lam Nhân Kiệt cùng Lam Nhân Địch cười gằn khinh thường.

“Các vị định lật lọng sao?” Chu Thương cùng Cao Vĩnh híp mắt hỏi.

Đồng ý giao Thổ Sa Hoàng Kỳ cho Lam gia bảo quản, lẽ ra ở đây đã không còn chuyện của Chu Thương và Cao Vĩnh.

Nhưng bọn hắn là lão hồ ly, lo lắng nếu mình không có mặt sẽ phát sinh sự cố ngoài ý muốn, ví dụ như Lam gia đột nhiên trở mặt liên thủ với Địa Tiên Môn đặt bẫy bọn hắn chẳng hạn.

Vì thế Chu Thương với Cao Vĩnh chịu khó nán lại một chút, phải nắm bắt tất cả tình hình mới chịu rời đi.

“Giao cho bọn hắn là được!”

Địa Ngọc Huyền nhợt nhạt lên tiếng, đến thời điểm này không thích hợp xung đột nữa, Địa Tiên Môn cần thời gian dài dưỡng sức…

Đám trưởng lão Địa Tiên Môn sắc mặt phức tạp, cả đám già nua thân thể rung lên lẩy bẩy, bọn hắn hận đám người Lam Thủy Kiệt một thì lại hận chính bản thân đến mười.

Hận bản thân quá mức yếu ớt, để đối thủ khi dễ đến tận nhà lại chỉ để tiểu thư của mình gánh vác.

Địa Ngọc Huyền hít sâu một hơi, giải trừ ràng buộc với Thổ Sa Hoàng Kỳ, ném vào trong tay Lam Thủy Kiệt.

“Ngọc Huyền tiểu thư quả là nữ trung hào kiệt!” Lam Thủy Kiệt mỉm cười hài lòng.

Đến thời điểm hiện tại, bất kể là Chu gia, Lam gia hay Cao gia cũng đều không muốn phát sinh chiến đấu, bởi vì nếu Địa Tiên Môn toàn diện liều mạng, đôi bên đều không có kết cục tốt đẹp.

Địa Ngọc Huyền hiểu rõ đạo lý này, chấp nhận thua thiệt giao ra Thổ Sa Hoàng Kỳ.

Sau lưng nàng còn phụ thân đang trọng thương chưa lành, còn hàng vạn đệ tử Địa Tiên Môn… không thể vì một chút bồng bột nóng giận mà làm liên lụy tất cả.

Đúng lúc này, Lam Nhân Địch ánh mắt lóe lên cười nói:

“Ngọc Huyền tiểu thư quả thật là nữ tử hiếm thấy, rất xứng đôi với Lam gia thiên tài của chúng ta, Lam Thiên và Lam U không biết nàng có nhìn trúng ai hay không?”

“Các ngươi!” Một đám trưởng lão Địa Tiên Môn trợn tròn mắt, bọn hắn chưa từng thấy ai vô liêm sĩ như đám người Lam gia này.

Trước đó còn đòi đánh đòi giết, uy hiếp bọn hắn giao ra truyền thừa Tiên Vương, lúc này còn nhắm vào tiểu thư của bọn hắn về làm dâu? Còn có thiên lý hay không?

Mà Cao Vĩnh với Chu Thương nghe vậy thầm mắng Lam Nhân Địch quả là lão hồ ly, ý kiến tốt như vậy vì sao hai người không nghĩ ra chứ?

Địa Ngọc Huyền diện mạo tuyệt mỹ, thiên phú xuất chúng… lại được Tiên Vương truyền thừa, thành tựu tương lai bất khả hạn lượng.

Nếu thế lực nào có được nàng về làm con dâu, không phải phúc phần ba đời sao?

“Cao gia chúng ta cũng có thiên tài!” Cao Vĩnh cười hề hề nói.

“Chu gia chúng ta không kém nha!” Chu Thương phụ họa nói.

Mặc dù Chu Ân và Cao Đào bị “Ngọc Hải” giết chết, nhưng Cao gia và Chu gia đều là đại gia tộc, bọn hắn vẫn còn hậu bối ưu tú khác, chỉ là hơi kém so với Chu Ân và Cao Đào mà thôi.

“Các người có thể cút!”

Địa Ngọc Huyền ngẩng đầu lạnh lẽo nói, ngay cả nàng cũng chịu hết nổi độ dày của da mặt đám người này.

Thấy thái độ của Địa Ngọc Huyền ác liệt, Lam Nhân Địch hừ lạnh nói:

“Hừ, không biết tốt xấu, chờ lão phu lĩnh ngộ Vương Cấp công pháp đột phá Tiên Vương, đến lúc đó xem ai còn dám xem thường thiên tài Lam gia chúng ta?”

“Địa Ngọc Huyền có thể cân nhắc, nói không chừng trong Tuyển Tử Đại Hội nàng sẽ có dịp hợp tác với thiên tài nhà chúng ta!” Chu Thương với Cao Vĩnh lại dùng thái độ ôn hòa, muốn lạc mềm buộc chặt.

Địa Ngọc Huyền dứt khoát không để ý đến mấy tên này, ra hiệu một vị trưởng lão Địa Tiên Môn đỡ lấy mình vào trong.

“Hắc, nói đi cũng phải nói lại… tiểu tử Lạc Cầu Bại đâu mất rồi?” Chu Thương lúc này híp mắt cười nói.

“Chắc hẳn là chạy trốn! Dù sao đám Thiên Tiên Môn tự bạo quá kinh khủng!” Cao Vĩnh suy đoán nói.

Lam gia ba người cũng vừa cười vừa nói:

“Haha, xem ra Mạnh Hùng huynh phải nằm trên giường vài chục năm rồi, Địa Tiên Môn bị Lạc Cầu Bại lừa một vố!”

Nghe bọn hắn mỗi người một câu, sắc mặt Đại Trưởng Lão Địa Tiên Môn tối sầm lại, hừ lạnh nói:

“Lạc công tử trượng nghĩa dùng Trấn Ma Đài bảo vệ Địa Tiên Môn, lại giúp chúng ta trả thù Thiên Tiên Môn, dù hắn không cứu được Môn Chủ thì đã sao?”

“Nói không sai! Nếu không có Trấn Ma Đài của Lạc công tử, Địa Tiên Môn chúng ta sẽ tổn thất thảm trọng!” Toàn thể Địa Tiên Môn gật đầu phụ họa, trong lòng tràn ngập cảm kích với Lạc Cầu Bại.

Không thấy vụ nổ khủng bố sao? Ngay cả Ngọc Cấp Cực Phẩm Pháp Bảo là Hắc Ám Phong Phiến, Liệt Hỏa Thuẫn còn không chống đỡ nổi đấy.

Nếu không phải Thổ Sa Hoàng Kỳ cùng Trấn Ma Đài đều là Vương Cấp Pháp Bảo, kết cục của Địa Tiên Môn sẽ cực kỳ thê thảm.

Ít nhất sẽ có hơn một nửa đệ tử thương vong… đám trưởng lão không thể bảo vệ hết toàn bộ được.

Địa Tiên Môn cực kỳ biết ơn Lạc Nam dùng Trấn Ma Đài che chở bọn hắn, không cho phép Lam gia đám người nói xấu Lạc Cầu Bại.

Chu Thương mấy người ra vẻ từng trải, ý vị thâm trường nhìn Địa Ngọc Huyền cười nói:

“Ha hả, ta nhìn Lạc Cầu Bại là kẻ háo sắc, bên cạnh có nữ nhân bảo vệ… nói không chừng khẩu phật tâm xà, vì ham mê Tiểu Thư của các vị nên mới ra tay bảo vệ, chậc chậc… thủ đoạn thật cao minh!”

“Không cần các vị bận tâm, dù đó thật sự là ý đồ của Lạc công tử thì cũng là chuyện riêng của ta!” Địa Ngọc Huyền lạnh lùng nói.

“Ha hả, dù sao ta và Mạnh Hùng huynh là người cùng thế hệ, lấy tư cách trưởng bối nhắc nhở Ngọc Huyền một câu… Lạc Cầu Bại lai lịch không rõ ràng, cẩn thận bị hắn ăn đến cả xương cũng không còn!” Lam Thủy Kiệt cười nhạt.

BỐP!

Có tiếng tát tay vang lên, một vết đỏ ửng đã xuất hiện trên mặt Lam Thủy Kiệt, máu tươi tràn ra khóe miệng khiến sắc mặt hắn mộng bức.

“Lão cẩu nói xấu bổn công tử vui lắm sao? Có cần ta diệt luôn Lam gia của ngươi?” Lạc Nam không biết từ bao giờ đột nhiên xuất hiện, một tát vả lệch hàm Lam Thủy Kiệt, nhàn nhạt lên tiếng nói.

Toàn trường tròn xoe mắt, Lạc Cầu Bại là quỷ sao?

“Lạc Cầu Bại… ngươi dám đánh ta?” Lam Thủy Kiệt giận tím mặt, đường đường là gia chủ của Lam gia lại bị người tát tay, đổi lại là người khác hắn đã lao lên rồi.

“Cút!” Lạc Nam nhướn mày, Thiên Vô Ảnh lặng lẽ xuất hiện bên cạnh hắn… ánh mắt xinh đẹp nhưng vô tình khóa chặt một đám Ngọc Tiên.

Nhìn thấy đầu tiên là Lạc Cầu Bại, sau đó là Thiên Vô Ảnh đột nhiên xuất hiện, với kiến thức của đám người ở đây lập tức đoán ra nguyên nhân trong đó:

“Không gian pháp bảo có thể chứa người sống? Hơn nữa đẳng cấp cực cao?”

Bởi vì nếu đẳng cấp thấp sẽ không che giấu được trước thần thức của bọn hắn, càng không thể phòng thủ trước vụ nổ tự bạo vừa rồi.

Cho thấy kiện Không Gian Pháp Bảo này ít nhất phải là Vương Cấp.

Trong lúc nhất thời, cả đám càng thêm kiêng kỵ thân phận thần bí của Lạc Cầu Bại.

“Thủy Kiệt, nhẫn một chút… đợi đột phá Tiên Vương rồi tính tiếp!” Lam Nhân Kiệt lên tiếng nhắc nhở hài nhi không cần xung đột với Lạc Cầu Bại.

“Hừ, chúng ta chóng mắt lên xem ngươi làm sao chữa khỏi cho Mạnh Hùng trong vòng một tháng!” Lam Thủy Kiệt lúc này đánh trống lảng sang chuyện khác.

Mà Chu Thương, Cao Vĩnh đám người cũng biểu lộ không tin… với thương thế của Địa Mạnh Hùng, dù dùng đến Vương Cấp Đan Dược cũng không thể khôi phục trong một tháng.

Lạc Nam nghe vậy ánh mắt có chút hài hước nhìn Lam Thủy Kiệt mấy người, cười tủm tỉm nói:

“Mấy lão già có dám cùng bổn công tử đánh cược?”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300