Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 12
Phần 12

Địa Ngọc Huyền theo bản năng rùng mình, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

“Phốc!”

Có tiếng phun máu vang lên, chỉ thấy Lam Thủy Kiệt một tay xách lấy cổ Địa Mạnh Hùng như xách cổ gà, mang theo Thiên Vô Pháp… Lam gia song tổ cùng với Chu Thương, Cao Vĩnh ngự không mà đến.

Âm thanh phun máu vừa rồi chính là do Địa Mạnh Hùng suy yếu phát ra, khi Lam Thủy Kiệt một chân đá vào bụng hắn.

“Phụ thân!”

“Môn Chủ!?”

Địa Ngọc Huyền cùng toàn bộ Địa Tiên Môn sắc mặt đại biến, toàn thân lạnh lẽo như rơi vào hầm băng, trái tim siết chặt đến mức rỉ máu.

Nhìn thảm trạng của Địa Mạnh Hùng, thật khó tưởng tượng Địa Tiên Môn Môn Chủ nổi danh Linh Thể Song Tu, có sức phòng ngự bậc nhất Lam Cực Tiên Tinh đã trải qua những gì.

“Thiên Vô Pháp, ngay cả ngươi cũng nhúng tay vào?” Địa Tiên Môn Đại Trưởng Lão ánh mắt khóa chặt Thiên Vô Pháp, sắc mặt vặn vẹo như lệ quỷ.

Tính cả Lam gia, ngay cả Thiên Tiên Môn cũng hợp tác với Chu gia cùng Cao gia rồi? Còn có thiên lý hay không?

“Dễ nói, dễ nói… chỉ cần Ngọc Huyền hiền chất chia sẻ truyền thừa của Tiên Vương cho đám lão già chúng ta, tất cả đều dễ nói!” Thiên Vô Pháp mặt không đổi sắc, thản nhiên cười nói.

Địa Ngọc Huyền hít một ngụm lãnh khí, thân thể thon dài xinh đẹp phẫn nộ đến mức phát run, môi thơm cắn đến rướm máu, chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình nhỏ yếu đến như vậy.

Tất cả những chuyện này, tất cả những thứ vừa xảy ra đều bắt nguồn từ việc nàng nhận được truyền thừa của Tiên Vương cường giả.

Tiên giới khốc nghiệt, người khác sẽ không để ngươi yên ổn được lợi như thế, trái lại bọn hắn sẽ luôn chực chờ để cắn xé ngươi, giẫm đạp ngươi dưới chân mình vì dám vượt qua bọn hắn.

Địa Tiên Môn, Thiên Tiên Môn, Ngọc Tiên Môn luôn ở vào trạng thái cân bằng, từng là minh hữu để ngăn cản sự bành trướng của Lam gia.

Nhưng cân bằng bị phá vỡ khi Ngọc Hải nhận được truyền thừa, Địa Ngọc Huyền nàng nhận được truyền thừa.

Ngọc Tiên Môn bị diệt vì Ngọc Hải quá kiêu căng, mà lúc này Địa Tiên Môn cũng có nguy cơ bị diệt dù nàng hành xử hết mực khiêm tốn.

Địa Ngọc Huyền đến nay nhận ra một đạo lý, mang ngọc có tội… bọn hắn sẽ mặc kệ ngươi khiêm tốn hay kiêu căng, chỉ cần đạt được lợi ích… bọn hắn sẽ làm ra bất kỳ hành động tồi tệ nào.

Đáng tiếc sự việc nhận được Truyền Thừa diễn ra giữa thanh thiên bạch nhật trong Bí Cảnh, Địa Ngọc Huyền dù rất muốn che giấu bí mật một mình nhưng không tài nào làm được, trừ khi nàng có bản lĩnh giết chết tất cả những người chứng kiến ngay từ đầu mà thôi.

PHẦN PHẬT…

Óng tay áo không ngừng tung bay, lại có ba lão già ngự không mà đến… chính là ba tôn trưởng lão của Thiên Tiên Môn được Thiên Vô Pháp triệu hoán không lâu.

Nhân số đôi bên một lần nữa chênh lệch.

“Ngoan ngoãn giao ra đi! Một trận này Địa Tiên Môn các ngươi hoàn toàn không có cơ hội trở mình nữa rồi!”

Chu Thương cùng Cao Vĩnh ánh mắt tham lam nhìn Thổ Sa Hoàng Kỳ liếm mép mở miệng.

Bọn hắn cứ tưởng truyền thừa Tiên Vương của Địa Ngọc Huyền chỉ có Vương Cấp Công Pháp, nào ngờ ngay cả Vương Cấp Pháp Bảo cũng có… giá trị vượt xa tưởng tượng.

Nếu đem Thổ Sa Hoàng Kỳ bán đấu giá… cũng đạt được một khối tài sản kếch xù.

Hiển nhiên đánh chú ỷ vào Tiên Vương Truyền Thừa, Chu Thương với Cao Vĩnh mấy người sẽ không bỏ qua Thổ Sa Hoàng Kỳ.

Bất kỳ thứ gì có liên quan đến truyền thừa, dù chỉ là một khối Hạ Phẩm Tiên Thạch bọn chúng cũng không bỏ qua.

“Ngọc Huyền… tuyệt đối… không… thể!” Địa Mạnh Hùng bất chợt rặn sức ngẩng đầu nói một tiếng.

BỐP!

Lam Thủy Kiệt một tát vỡ mồm hắn, răng môi lẫn lộn… Địa Mạnh Hùng triệt để ngất đi.

“Lam Thủy Kiệt!” Địa Ngọc Huyền ánh mắt hằn từng tơ máu, rít lên từng chữ.

Lam Thủy Kiệt cười nhạt, đối với ánh mắt muốn giết người của Địa Ngọc Huyền không thèm để ý, nhàn nhạt cười nói:

“Ngọc Huyền hiền chất mau làm ra quyết định, thương thế của Mạnh Hùng huynh cần chữa trị kịp thời, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đó!”

“Tiểu thư!”

Địa Tiên Môn từ trên xuống dưới dùng ánh mắt phức tạp nhìn Địa Ngọc Huyền.

Một mặt bọn hắn hy vọng nàng sẽ giao ra Truyền Thừa để cứu mạng Địa Mạnh Hùng.

Một mặt khác bọn hắn hận phải giao Vương Cấp cho đám súc sinh vô liêm sỉ.

Địa Ngọc Huyền không ngừng run lẩy bẫy… nàng cũng hận bản thân quá mức vô dụng không thể thay đổi nghịch cảnh này.

Nhưng an toàn của phụ thân là trên hết, Địa Ngọc Huyền thân là nữ nhi… không thể bỏ mặt sống chết của Địa Mạnh Hùng.

Huống hồ Tiên Lực của nàng đã dần cạn đi, không chống cự được bao lâu nữa rồi.

Nghĩ đến đây, Địa Ngọc Huyền nặng nề gật đầu… từ trong lòng lấy ra một chiếc Vòng Tay, nó chính là một kiện Không Gian Trữ Vật, công dụng giống với Nhẫn Trữ Vật, bên trong là Truyền Thừa mà nàng nhận được.

Ánh mắt Lam gia đám người lập tức khóa chặt vòng tay.

“Trước hết thả phụ thân của ta!” Địa Ngọc Huyền ngẩng đầu nói.

“Ngọc Huyền hiền chất không có tư cách bàn điều kiện!” Thiên Vô Pháp nhàn nhạt lắc đầu.

Địa Ngọc Huyền trầm mặc… vung tay ném lên.

Chu Thương ánh mắt tỏa sáng, điều khiển Hắc Ám nhanh chóng cuốn lấy vòng tay, sau khi thăm dò bên trong, vui mừng nở nụ cười.

Đám người Lam Thủy Kiệt cũng là không ngừng gật gù, truyền thừa của Tiên Vương rốt cuộc đến tay.

“Còn không mau thả phụ thân ta xuống!” Địa Ngọc Huyền lạnh lẽo nói.

“Ngọc Huyền hiền chất quên, còn có nó!” Cao Vĩnh cười tủm tỉm nhìn Thổ Sa Hoàng Kỳ.

“Các ngươi muốn chết? Có tin ta đem Thổ Sa Hoàng Kỳ tự bạo không? Cùng lắm thì đồng quy vu tận?” Địa Ngọc Huyền giọng nói âm trầm, sát khí bắt đầu lan tỏa… không ai nghi ngờ quyết tâm của nàng.

Ở phạm vi này nếu đem một kiện Vương Cấp Pháp Bảo tự bạo, toàn bộ Địa Tiên Môn cũng sẽ chôn cùng… nhưng Địa Ngọc Huyền dám làm như vậy.

“Giao cho nàng đi! Dù sao thì Thổ Sa Hoàng Kỳ cũng không trụ được bao lâu, nếu Địa Ngọc Huyền lật lọng chúng ta sẽ toàn xuất kích, đồ sát Địa Tiên Môn!” Chu Thương ánh mắt lấp lóe làm ra quyết định.

Thiên Vô Pháp đám người gật đầu, Lam Thủy Kiệt vỗ vỗ Địa Mạnh Hùng:

“Mạnh Hùng huynh mạnh khỏe!”

Nói xong ném Địa Mạnh Hùng xuống, một vị trưởng lão Địa Tiên Môn nhanh chóng bay lên tiếp lấy.

Địa Ngọc Huyền nhanh chóng tiến đến kiểm tra tình huống, phát hiện Địa Mạnh Hùng vẫn còn hơi thở, nàng nhẹ nhõm thở ra một hơi.

“Ngọc Huyền hiền chất mau giao ra Thổ Sa Hoàng Kỳ đi! Đừng để hàng vạn đệ tử Địa Tiên Môn bị liên lụy!” Lam Thủy Kiệt lên tiếng nhắc nhở.

“Các ngươi không cần uy hiếp, đám lão phu còn sợ một cái mạng sao?” Đám trưởng lão Địa Tiên Môn phẫn hận nói.

“Haha, ta tin tưởng Ngọc Huyền hiền chất sẽ có quyết định sáng suốt!” Thiên Vô Pháp ánh mắt tự tin nói ra.

Địa Ngọc Huyền ánh mắt lẫm liệt, hận không thể tự bạo chết chùm… bất quá nghĩ đến an nguy của toàn bộ Địa Tiên Môn, nàng cuối cùng phải lấy đại cục làm trọng.

Bàn tay vừa lật, thu hồi Thổ Sa Hoàng Kỳ… muốn hướng lên không trung ném ra.

Chỉ là lúc này, dị biến đột ngột nảy sinh!

Ở giữa chân trời, một thân ảnh lấy tốc độ cực nhanh lao ra, trên gương mặt bao phủ hận ý ngập trời, hai mắt đỏ ngầu hằn từng làn tơ máu…

“Kẻ nào?”

Biến cố bất thình lình khiến toàn trường nhanh chóng chú ý, vội vàng đưa ánh mắt nhìn qua.

Trong khoảnh khắc đó, Chu Thương cùng Cao Vĩnh sắc mặt hiện lên vẻ mừng rỡ…

Mà Thiên Vô Pháp cùng Lam Thủy Kiệt đám người cũng là kinh hỉ tràn đầy, trong lòng hưng phấn thầm nghĩ:

“Đúng là ngu xuẩn, tìm ngươi chẳng thấy không ngờ lại chủ động chui đầu vào lưới!”

Ngay cả Địa Tiên Môn bên dưới vừa dâng lên một tia hy vọng cũng ảm đạm lắc đầu, trong lòng thở dài tiếc nuối.

Bởi vì thân ảnh đang mang theo hận ý lao vụt đến kia lại là Ngọc Hải, kẻ bị toàn cầu truy sát, thiếu chủ của Ngọc Tiên Môn trước đây.

Ngọc Hải đột nhiên xuất hiện và tấn công chẳng khiến đám người Thiên Vô Pháp lo ngại, trái lại tràn ngập vui mừng.

Mặc dù Ngọc Hải đạt được truyền thừa của Tiên Vương và thực lực tăng mạnh, nhưng ở trong mắt những Ngọc Tiên Viên Mãn như bọn hắn vẫn chẳng là cái thá gì.

Ngọc Hải xuất hiện chẳng những không giải quyết được gì, ngược lại chẳng khác nào hiến dâng thêm một Truyền Thừa Tiên Vương cho bọn hắn.

Đây chẳng khác nào cái bánh từ trên trời rơi xuống, Chu Thương đám người làm sao không cảm thấy kinh hỉ?

“Có thiếu chủ ngu xuẩn như vậy, Ngọc Tiên Môn thật bất hạnh!” Địa Tiên Môn đám người âm thầm cảm thấy thương hại.

Hiển nhiên trong mắt tất cả mọi người lúc này, Ngọc Hải xuất hiện với vẻ mặt phẫn nộ như vậy rõ ràng là đã bị thù hận lấn át lý trí, hành động cực kỳ không sáng suốt… chẳng những không báo được thù, còn đem hy vọng cuối cùng của toàn bộ Ngọc Tiên Môn chôn diệt rồi.

“Nếu ta là ngươi… sẽ âm thầm lẫn trốn tu luyện, chờ ngày có đủ thực lực mới sẽ báo thù!” Địa Ngọc Huyền ánh mắt phức tạp nhìn Ngọc Hải đang lao đến, trong lòng thở dài một hơi.

“Chết đi lũ súc sinh!” Ngọc Hải điên cuồng gào thét, Tử Lôi và Hắc Lôi bao phủ toàn thân, trên tay cầm theo Trấn Ma Đài lao vụt đến bất chấp biểu tình khác nhau của đám người.

“Ha hả, để bổn tọa bắt con chuột này!”

Lam Thủy Kiệt nhếch miệng cười nhạt, hắn nhanh nhạy muốn đối kháng với Ngọc Hải.

Chẳng phải vì Lam Thủy Kiệt tốt lành gì, chẳng qua là hắn muốn hớt tay trên, ra tay tiêu diệt sau đó cướp sạch mọi thứ trên người Ngọc Hải mà thôi.

“Hừ, phải chia đều đấy!” Chu Thương với Cao Vĩnh vội nói với theo, trong lòng hừ lạnh một tiếng.

Bọn hắn đương nhiên hiểu ý đồ của Lam Thủy Kiệt, chỉ bất quá không nhanh chân bằng đối phương mà thôi.

Thiên Vô Pháp trước đó bị Địa Mạnh Hùng đánh cho trọng thương, vì thế cũng không muốn làm chim đầu đàn.

Dù sao trong tay Ngọc Hải vẫn mang theo Vương Cấp Pháp Bảo, không cẩn thận có thể bị lật thuyền.

“Gia chủ cẩn thận Trấn Ma Đài của Ngọc Hải!” Hai tên Lam gia Lão Tổ lên tiếng nhắc nhở.

“Ha hả, ta đã biết!” Lam Thủy Kiệt sắc mặt cực kỳ tự tin, đối diện một Ngọc Hải dù có cầm Vương Cấp hắn cũng có thể ứng phó.

“Lam Thủy Kiệt, ngươi đã muốn xen vào vậy thì chết đi!” Ngọc Hải gầm thét, tốc độ không giảm ngược lại tăng mạnh.

“Ha hả, trẻ ranh còn hôi sữa… chết!” Lam Thủy Kiệt tay cầm Đại Đao, không chút lưu tình trảm ra một kích toàn lực.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300