Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 97
Phần 97

– Anh vô trong đi em trông cho..

Chiều nay đi làm, chả hiểu sao nó lại không muốn đi trà trong cái khu vườn ấm cúng của mình.. Chỉ ra ngồi ngoài cùng anh Vinh.. Đàn cũng ném ở trong cho chị nghịch..

– Mày hâm à.. Rét này việc anh, anh làm chứ.. Vào đi.. !

– Thôi cho em đi.. Em không muốn vào..

Giọng nó trùng xuống, anh Vinh cũng biết em đi.. Nên nó cứ lè nhè tý là anh cũng đi vô, chắc sợ phật ý nó buồn.. Chiều Hà Nội, phương tiện đi lại cứ lối đuôi nhau trên con đường xám màu bê tông.. Tiếng người, tiếng xe cộ ồn ào.. Quán nằm ngay gần chỗ vạch sang đường nên có đèn giao thông.. Nó cứ ngẩn ngơ nhìn cái cột đèn chuyển màu.. Lòng buồn man mác.. Em giờ có nhớ đến nó như nó nhớ đến em không.. Em bảo mấy tuần sau sẽ về nhưng sao không thấy.. Nó sợ.. Sợ nhiều lắm.. Nhưng bất lực.. Vì bàn tay này “trắng”.. Giờ đây chỉ một điều ước.. Nó ước mình có điều kiện để sang đón em về.. Ôm em vào lòng, nói ba từ “Anh xin lỗi.. ”

Chiếc lá vàng ố đung đưa theo cơn gió khắp vỉa hè.. Cành cây khẳng khiu tĩnh lặng.. Trời Hà Nội chiều đông ngả vàng màu xanh đậm.. Ánh sáng yếu ớt cũng đủ làm nó thấy cô ấy.. Nhỏ P. Anh đứng bên kia đường nhìn nó nhoẻn miệng cười.. Người đẹp và thằng trông xe.. Chênh lệch quá.. Nó vẫn thái độ bình thường, chỉ gật đầu đáp lại.. Nhỏ chắc chừng hửng.. Miệng không cười nữa, mặt lại lạnh băng.. Hình như định qua đường.. Tai nhỏ đeo tai nghe màu trắng.. Cứ hồn nhiên đi.. Nguy hiểm quá.. Nhỏ chán sống chăng?.. Tưởng đẹp mà không ai dám đâm nhỏ chắc.. Nó ngồi nhìn mà lòng cứ thấp thỏm..

Bỗng nhiên.. Chiếc xe máy lao đến.. Dù cũng nghĩ vậy nhưng không ngờ nó lại xảy ra thật.. Tiếng còi rú ầm ỹ.. Nhưng tai nghe làm nhỏ vẫn khoanh tay bước..

Cũng chẳng biết sao.. Cũng chẳng suy nghĩ.. Nó lao ra bằng tất cả sức lực gào lên..

– Cẩn thận.. !!!

Nhỏ giật mình ngơ ngác, đứng im nhìn nó.. phút chiếc xe gần tới.. Nó đẩy nhỏ ngã ngồi vào đống cát.. Còn nó lãnh trọn cái bánh xe.. Ngã nằm xuống đường.. Đau quá trời..

– Điếc à.. !!

Nó hét vào mặt nhỏ.. Rồi lồm cồm đứng lên khập khiễng ra đỡ nhỏ dậy.. Cũng may người đi xe đó giảm tốc được không thì chắc vào viện phát nữa quá.. Vài người tò mò dừng xe nhìn nhìn, có người tiến lại hỏi thăm..

– Dạ.. dạ.. không sao.. Không sao ạ..

– Đâu xem coi.. Có đau chỗ nào không.. ?.. Bẩn hết áo rồi nè..

Sau khi xin lỗi người ta, nó cà nhắc dắt nhỏ qua chỗ nó ngồi.. Người chi đâu mà chẳng để ý gì hết.. Cái điện thoại nãy bung ra nó cũng nhặt lại trả nhỏ kèm theo cái tai nghe..

– Đi đứng.. Không chú ý gì hết, còn nghe nhạc nữa.. !

Rồi nó tự nhiên phủi phủi chân cho nhỏ.. Cũng không để ý nhiều.. Nhỏ mặt cứ tái vào ngơ ngơ..

– Nè.. Nè.. Sợ quá đơ rồi à.. ?

– Hức… hức..

– Ơ điên.. Điên.. Ai làm chi khóc vậy trời.. Đau chỗ nào à?

Nhỏ dụi dụi mắt.. Lắc đầu..

– Thôi đi uống cà phê thì vô giùm cái.. Ở ngoài người ta còn làm việc..

Nhỏ lại lắc đầu rồi nhìn nó.. Rưng.. rưng..

– Anh ơi.. Máu kìa..

Nhỏ chỉ vô ống quần nó.. Quên mất tiêu, nãy giờ mải nhìn nhỏ P. Anh mà chả để ý.. Ống quần nó ướt đẫm máu rách.. Thảo nào nãy thấy lạnh lạnh đau đau.. Có ba cái quần giờ còn hai.. Ôi sao mà đau mà khổ.. hix.. Nó còn chưa biết làm thế nào thì nhỏ lại chạy vèo sang bên kia.. Chưa chừa sao trời..

– Ngồi yên em băng cho..

Thì ra chạy đi mua đồ y tế, cũng biết điều dữ.. Nhỏ lúi húi với bông băng với ôxi già dưới chân.. Xót cứng cả người lên.. Nhưng vẫn cắn răng chịu..

– Xong rồi đó.. Em xin lỗi – .. Lí nhí..

– Cảm ơn..

Rồi chả biết kiếm đâu cái ghế, nhỏ ngồi cạnh nó luôn.. Cũng không quan tâm, nó lại thơ thẩn nhìn đường phố ngã màu hoàng hôn..
Nhanh thật, mới đó đã chuẩn bị tối rồi.. Đèn đường cũng sắp được bật got đông cứ ào ạt thổi, rét ghê.. Nó không cựa quậy hay nói năng gì, chỉ khi nào có khách mới chạy lại dắt xe hộ.. Nhỏ P. Anh vẫn ngồi bên cạnh quan sát.. Nhưng nó coi như vô hình.. Chân đau vẫn cố làm như không đau..

– Nè.. Không sao chứ?

– Sao là sao?

– Chân rách vậy không đau à?

– Không.. Thấy ống quần rách mới đau thui..

– Tại sao?

– Ừm.. Thì hết đồ mặc rồi.. Không biết may..

– Để mai em may cho..

– Làm được hả?

– Sao lại không.. Chắc tự trước đến nay, anh coi em là con tiểu thư vô công rồi nghề hả.. ?

– Đâu.. Có đâu..

Nó lúng túng.. Nhỏ P. Anh cứ chắc mẩm là vậy nên thở dài thườn thượt vẻ thất vọng.. Bỗng tựa vô vai nó..

– Cho em thuê vài ngày nha..

– Thuê gì?

– Anh..

Giọng nhỏ nhẹ nhàng, nó bối rối im lặng.. Cũng không hiểu được nhỏ nữa.. Thái độ khác nhau.. Nhưng chung qui nó vẫn thấy được lạnh và buồn.. Nhỏ P. Anh như sinh ra để làm người khác tê tái vì cái tính khí của nhỏ.. Rất lạ lùng, có thể nói.. Ấm áp trong tảng băng vậy.. Nó đã cố gắng để thờ ơ nhưng vẫn bị cuốn hút.. Thành ra im lặng là cách nó chọn..

– À.. Anh nghe cái này không?

Nhỏ chìa nó một bên tai nghe.. Cái thứ làm nhỏ suýt bị đâm..

– Nhạc hả.. Đâu xem có gì hay nào..

Nhỏ gật gật đút vào tai trái nó một bên.. Lúc đầu là ầm ầm.. Tiếng nói chuyện.. Rè rè.. Nó ngạc nhiên chả hiểu thể loại gì nữa.. Bỗng nghe thêm một lúc thì.. Giật mình.. Tiếng đàn guitar bài Path of the wind của nó cứ vang vang.. Kèm thêm một số tiếng tạp âm khác.. Nhưng chung qui vẫn nghe ra.. Tiếng nhạc cứ trầm rồi thanh.. Buồn.. Nó sững sờ.. Không dám quay sang nhìn nhỏ.. Cái hành động để điện thoại trên bàn rồi vuốt vuốt mà nó từng tò mò đây.. Cái thứ làm nhỏ suýt bị đâm đây.. Tác phẩm của nó đây.. Không đủ can đảm để nghe tiếp.. Không đủ dũng cảm nói gì với nhỏ.. Nó im lặng gỡ chiếc tai nghe ra.. Nhỏ vẫn tựa vào vai nó.. Khẽ nói..

– Buồn nhỉ.. ?

– Ừm.. Bài này anh hay chơi lúc buồn..

– Em thì hay nghe lúc buồn..

– Ừ..

Trời ngả màu tối.. Đèn đường thắp sáng góc phố.. Nhỏ vẫn ngồi đấy chưa có vẻ gì là muốn về.. Nó thì bận lấy xe cho khách nên kệ nhỏ ra sao thì ra.. Tầm này khách họ kéo nhau về hết rồi mà.. Xong xuôi.. Tê dại cả bàn chân vì đau và rét.. Nó mom mem đến gần..

– Bộ đi đâu thì đi đi.. Ngồi đây lâu thế?

– Thích thì ngồi..

– Ừm.. Vậy ngồi tiếp ha.. Anh về đây..

Nó bỏ vào quán tìm chị để lấy đàn cả kêu anh Vinh.. Nhỏ cũng chạy theo.. Hết nói nổi.. Chân nó đi cà nhắc, nhỏ P. Anh cứ cắn môi nhìn chắc áy láy lắm.. Vào thấy anh Vinh đang nói chuyện với nhỏ Yến, con nhỏ Mi thì hổng thấy đâu.. Ờ quên, thằng Tuấn bảo nay cho nó đi đâu mà..

– Anh Vinh thấy chị Huyền đâu hông?

– Nó hả.. Lại đang nướng trong kho đó.. Quản lí gì, toàn trốn việc nhờ anh trông giùm nè..

Nó đi vô.. Nghĩ ngợi.. Ảnh cũng trốn việc ngồi với nhỏ Yến đó chứ..

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184