Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 156
Phần 156

Buổi chiều, nó đem câu chuyện kể lại cho nhỏ Hoài, nhỏ cười.

– Anh yên tâm, con gái nói không là có nói có là không mà. Chị ấy nói là chị ý quan tâm đấy, còn chị ấy không nói gì mới đáng lo.

– Ừ.

Những ngày tiếp theo, trường bắt đầu hoạt động ngoại khóa sinh viên tình nguyện vì đã nghỉ hè. Nó tham gia, dù sao nên có gì đó cần phải trải nghiệm chứ đâu thể sống ru rú mãi được. Địa điểm là một tỉnh miền núi phía Bắc, nó nghe tên mà cứ quên vì bản chúng nó đến của người dân tộc sinh sống. Đã là tình nguyện thì không ai ép đi lúc ấy nhà trường khá dễ. Nó xin được vô nhóm của nhỏ Nhi, đương nhiên cô bí thư làm sao thiếu được trong cái hoạt động này. Nhỏ Nhi nhìn thấy mặt nó trong nhóm chẳng tỏ thái độ gì nên cũng an tâm.

Một ngày trước khi đi tình nguyện, nó chuẩn bị đồ đạc thật kỹ lưỡng, bọn bạn nó thì nói nó ngu. Không bận tâm nó lặng lẽ xếp đồ. Cái màu áo xanh này, nhìn cũng hay đó chứ.

– Ông đi làm gì, lên đấy cả tháng trời đi phục vụ cho bọn dân tộc, được gì đâu?

Thằng Quang nghịch cây guitar của nó rồi vỗ vai.

– Ừ, lên làm gì, về quê tôi chơi có phải vui không. Rảnh chi không biết.

– Chúng mày không biết à? Con bí thư cũng đi đấy… Lạ gì cái lão này, chắc tính theo lên miền núi hoang sơ hành động cho dễ đây mà. Hoho.

Thằng khánh nói to, mấy thằng quay lại nhìn nhau cười khả ố, nó cũng cười nhưng chỉ gượng.

– Thôi phụ ông ý đi, mấy thằng hâm, nhỡ có bánh trái gì ông nghệ sĩ mang về tụi mày nhịn hết nhé.

Thằng siêu quậy Tùng mang đồ nó lại bó vào túi rồi xếp ngay ngắn.

– Cảm ơn!

– Ừ mai để mấy anh em ra đi cùng bến, ông có đủ tiền chưa?

– Rồi mà.

– Sợ không đủ thì tôi đưa cho, chứ cuối tháng này lại thiếu thì mệt. Tuy dân tộc nhưng ở trên tụi nó vẫn xài tiền đấy.

– Vừa nhận lương ở ngoài quán, không thiếu đâu.

– Ừ.

Mấy thằng này tuy tính cách trẻ con nhưng thật ra đều rất tình cảm với tốt bụng, nhìn hai thằng Hiệp với Tùng cầm cái quần “bé” của nó ném qua ném lại mà buồn cười không ngậm được miệng. Đã vậy hai ông mãnh còn tranh luận cái đó làm bằng chất liệu gì mới chết. Thảo nào, thằng Khánh kể ” Bọn bên phòng con hung thần bảo rằng không chơi với phòng mình nữa, vì phòng mình toàn thằng bựa .”

Mải lo đi mà quên mất, nó phải báo cho gia đình.

– “Alo.”

– “Mẹ ơi, con đây.”

Nó nghe giọng mẹ phía bên kia chợt thấy băn khoăn và nhớ nhà, nhưng nếu nói nó đi tình nguyện, mẹ sẽ cổ vũ nó đi chẳng hết chứ nói chi chuyện về quê, mẹ bảo với nó rằng, mẹ mong nó trưởng thành lên từng ngày mà.

– “Ôi thằng Minh! Đợi chút để mẹ gọi bố mày đã!”

Gác máy nó thở dài, lúc nào cũng vậy, gọi điện về gia đình mẹ toàn để hai bố con nói chuyện trước rồi mới đến lượt. Sau khi nghe nó kể, bố cũng đồng ý dặn dò nhiều câu cũ rích, đã nghe nhiều nhưng vẫn cứ thích nghe.

– “Thế hè này không về à con?”

– “Dạ có, nhưng con phải đi mất một tháng cơ mẹ ạ!”

– “Ừ thôi, cố gắng lên nhé con, con cứ yên tâm học bố mẹ dưới quê khỏe lắm! Đừng suy nghĩ nhiều nghe chưa, tham gia hoạt động là tốt!”

– “Dạ vâng.”

Nó chỉ vâng dạ, nghe mẹ nói được lúc, chào mẹ xong cụp máy. Cầm chiếc điện thoại ngoài ban công. Thở dài nghĩ ngợi. Luồng gió của HN lại thổi mạnh mẽ, một cơn mưa nữa. Tóc của nó giờ không tung bay được như trước, cảm giác cái đầu bị lạnh đi nhiều, cặp kính cũng giúp nó bớt gió vô mắt. Nhiều khi nó tự hỏi, thay đổi để được gì đây? Khi mà nó luôn buồn chán về một tâm sự nào không rõ. Một lần nữa bấm máy gọi.

– “Alo anh à, anh có đến không?”

Nhỏ Tâm bắt máy giọng hấp tấp. Chắc nhỏ đang mong nó.

– “Anh xin lỗi, nhưng chắc giờ anh không đến được rồi. Em tự ôn đi.”

– “Sao thế anh, có chuyện gì à?”

– “Ừ, anh đi tình nguyện, nên một tháng nữa anh mới về.”

Nhỏ Tâm gào to lên, dù qua điện thoại nó thấy nhỏ rất bực.

– “Anh có thể không đi mà?”

Nó im lặng để tìm một lí do, bên tai nó trong khoảng đêm vô tận, gió vẫn thổi mạnh.

– “Em đừng trẻ con như thế nữa… Điều quan trọng với em là đại học, chứ không phải anh. Em nhìn lại gần một năm vừa rồi, em vẫn sống thật tốt, học thật giỏi khi không có anh mà. Đừng miễn cưỡng những thứ không cần thiết nữa!”

Giọng nhỏ hình như đang khóc, có phần ấm ức.

– “Anh không biết những điều đó em làm là vì anh ư?… Em cần anh, anh biết không? Anh có hiểu cảm giác thấy người mình yêu hạnh phúc bên người khác không?”

– “Em lạc đề rồi đó, nếu thật sự là vậy, em hãy đỗ đại học để chứng tỏ đi, dù sao trong lời hứa đó cũng có điều này mà?”

Nó cúp máy, nhỏ Tâm có gọi lại mấy lần nhưng nó không nghe. Trời sáng, đoàn xe sinh viên tình nguyện khởi hành lên vùng miền núi của Ba Vì cũng lăn bánh, nó nghiễm nhiên cùng xe với nhỏ Nhi. Nhìn nó lúc lên xe, đôi mắt to sau cặp kính cận vẫn dửng dưng. Trong lúc chống chọi với bệnh say xe cùng miếng chanh. Nó thầm nghĩ, nó là thằng kiên nhẫn vì nhìn khuôn mặt của nhỏ, ai dám theo đuổi cơ chứ. Tiếng xe cứ rì rì, nó ngả người xuống. Mọi người trên xe, nói chuyện rôm rả, nó không quen ai và mệt nên chỉ im lặng, vậy mà cũng không yên.

– Em là Minh đúng không?

Một con nhỏ ngồi gần nhỏ Nhi lên tiếng vì đụng phải ánh mắt nó, vài người khác quay lại nhìn.

– Ơ…dạ đúng!

– Hihi, rất vui được gặp nghệ sĩ !

Nhỏ này phong cách như người nước ngoài, còn chìa tay ra bắt, nhưng nó không biết là ai.

– Ủa, mà mình có quen nhau không chị?

Nhỏ kia kéo cho cái nón tai bèo thẳng lại rồi cười.

– Không! Nhưng chị biết em!

– Sao biết em?

Nó ngạc nhiên, nhỏ kia chỉ vô cái bao đàn nó mang theo. Rồi chớp mắt.

– Cái đó, hihi… Ở khoa này có mỗi em chơi thôi! Đi tình nguyện cũng mang theo, đúng là nghệ sĩ!

Nó nghệt mặt. Thấy hơi ngại. Nhưng cũng chẳng hối hận ở rừng rú ít ra cũng phải có gì chơi cho đỡ buồn chứ.

– Dạ…

– Chị có thể ngồi cùng em được không?

– Ờ… được.

Nhỏ kia xuống cuối xe với nó, thấy nhỏ Nhi bĩu môi thì phải nhưng nó không bận tâm. Chỉ khổ nỗi cứ phải nghe cái con nhỏ mới quen kia nói những công việc tình nguyện đến phát nhàm tai. Chán quá, nó thiếp đi ngủ.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184