Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 119
Phần 119

Sáng hôm sau.. Nó dậy trước, chắc vì háo hức nên vậy.. Nghiền ngẫm lại một vài quyển doremon, rồi ngắm em ngủ.. Chẳng biết chán.. Em đẹp.. Cái vẻ đẹp luôn mới với nó.. Mỉm cười kéo chăn lại cho em, hướng ánh mắt nhìn ra cửa sổ, bóng tối vẫn bao trùm hết con đường quanh khu.. Tiếng gió rít từng chập nhìn thế này ai bảo đã 6h rồi chứ.. Đúng là đông Hà Nội có khác.. Sáng sớm lạnh như đêm..

– Anh trông suy tư quá.. Vẫn còn nghĩ ngợi à.. ?

– Không.. Ngủ tiếp đi, vẫn sớm mà..

– Sớm gì nữa.. 8 giờ là ra quán rồi.. Mà em còn chưa chuẩn bị gì nè..

– Vậy chuẩn bị đi rồi đi..

– Vâng.. Cõng em.. hì

Em cười mắt vẫn nhắm, giờ đôi tay ra.. Nó cúi xuống cho em quàng vô, em cứ rúc vào gáy..

– Tóc dài thấy ớn..

– Cho ấm, rúc vô chi rồi kêu..

– Kệ người ta..

Gài đôi dép xốp vô chân em, em thơm vào má nó rồi lon ton đi vô.. Nó bên ngoài đợi đến lượt.. Nhìn bàn chân chần.. Rùng mình vì nền gạch lạnh.. Nó lại không có thói quen đi tất.. Nên đôi khi bị cước rất khó chịu… Chắc trên SaPa còn khủng khiếp hơn nữa.. Cơ mà cũng kì.. Nó chịu lạnh kém nhưng lại thích mùa đông..

– Nghĩ gì vậy?

– Nghĩ về con bé vừa ngủ trong WC..

– Ngủ cái đầu anh ý.. Mau lên còn qua phòng anh nữa đấy..

– Qua làm gì?

– Bộ mặc đồ này đi hả.. ?

– Quên.. Hehe.. Đợi xíu..

– Dạ..

Xong ra khỏi WC, còn lau miệng.. Em cũng từ phòng ra.. Nó đứng người nhìn em luôn.. Áo choàng dạ màu xám quá đầu gối, mũ len khăn len.. Nhưng quan trọng là môi em đỏ và mặt thì trắng hồng.. Đẹp quá..

– Tỉnh chưa?

– Ơ.. Rồi..

– Rồi thì đi.. Nhìn suốt rồi mà cứ.. Làm người ta ngượng..

– Ai bảo đẹp làm chi.. Mà nay trang điểm hả?

– Dạ có chút chút..

Nó hơi nhăn mặt.. Em phụng phịu..

– Sao anh lại không thích con gái trang điểm.. ?

– Con gái là phái đẹp.. Trang điểm là không tin vào nhan sắc của mình.. Nếu một người con gái không tin vào vẻ đẹp của mình.. Thì họ đâu phải con gái nữa..

– Nghiêm trọng vậy anh.. Thui cho em xin, hôm nay đông người, điệu chút.. hihi..

– Ừm.. Giờ qua anh hả.. ?

– Dạ…

Con wave của nó dạo này được em trang trí nhìn thấy kinh dị luôn chẳng hợp gì cả.. Em kiếm đâu ra lọ sơn trắng vs đen chấm lốm đốm, rồi vẽ hoa hoè hoa sói… Với chữ Mon ở đầu xe nữa.. Làm cả buổi xong ngồi cười một mình trông cái xe đợi sơn khô, không cho nó đến gần.. Đường sớm vắng tanh không bóng người qua lại, gió tạt vô mặt cay xè, đèo em đằng sau mà kìm không được vẫn run..

– Rét ha anh.. Nay 10 độ đấy..

– Ừm.. Rét thật..

Em ôm chặt nó hơn chút.. Thì thào hát giai điệu gì đó chẳng biết.. Chỉ thấy ấm áp hơn thôi.. Tiếng hát cứ hoà vào gió quanh con đường vắng lặng.. Mờ sáng.. Cây cối nghiêng ngả vì gió.. Chật vật mãi mới về phòng được..

– Khiếp phòng như ổ chuột ý..

– Thì ở mấy đâu..

– Không ở cũng phải dọn chứ, túi bóng mới quần áo mỗi chỗ nơi..

– Thui giúp anh dẹp đi..

– Lười lắm cơ..

Nó thay đồ, mặc em lúi húi dọn.. Công nhận sống một mình hơi buông thả chút thật, chứ trước cùng gia đình thì không muốn cũng phải làm..

– Anh ơi.. Giày của ai đây?

– Của chị tặng hôm sinh nhật..

– Ủa chị cũng biết hả?

– Chắc thế..

Em thoáng nhăn nhưng, lại giơ một đôi khác lên..

– Thế đôi này.. Lại gái tặng nữa hả?

– À.. Ừ.. Em gái tặng..

Chẳng biết tại sao lại thốt ra câu đó.. Nghĩ lại mình đáng trách.. Nhưng Tâm giờ còn tình cảm với nó hay không thì nó đâu biết chứ… Coi như dĩ vãng vậy.. Một kí ức khác cũng không làm tình hình hiện tại thêm tệ đi mà..

– Thiệt hả.. Giờ em mới biết anh có em gái đó..

– Em họ..

– Ừ.. Thế thì anh đi đôi nay đi..

– Tại sao?

– Giày này ấm hơn, giày lười kia mỏng để đi dạo thôi, với lại anh không hợp..

– Được rồi.. Xong chưa..

– Đây.. Mặc áo khoác vô..

Em chìa nó cái áo khoác em tặng bữa trước.. Áo da nên rất ấm, nhưng đồ mới nó ngại mặc..

– Đó.. Đẹp rồi, nhìn ai bảo sinh viên em oánh chít.. hihi..

– Thế bảo là gì?

– Là người yêu em..

Em khóa môi nó luôn.. Khàkhà chủ động thế thì càng khoái nên nó giữ lại hôn lâu lắm..

– Tham.. Đi ăn sáng em đói..

– Ừ..

Một hồi chuẩn bị cũng được một cái cặp lớn của hai đứa.. Đúng là con gái hay lo xa, nó thì có mỗi tý quần áo, còn lại của em hết… Không hiểu sao em cứ bắt nó đưa ví tiền em cầm.. Sáng dần rõ, nó có thể thấy đường phố lác đác vài người, tiếng họp chợ đối diện, mùi đồ ăn, chỉ những nơi thế này mới đáng để người ta đến vào sáng sớm, chứ giờ này cái môn thể dục được bỏ đi rồi.. Lạnh chết đi được.. Vô chợ.. Em dẫn vào quán bún.. Ngồi ăn em cứ tủm tỉm..

– Cười gì.. Sặc bây giờ..

– Em thích.. Hihi..

– Ăn cho xong đi còn ra, muộn rồi cô nương.. Không tẹo nữa anh đi trước đấy..

– Anh dám.. ?

Em câng cái mặt lên dọa.. Nó cười giải quyết nốt bữa sáng.. Vị bún của Hà Nội riêng biệt quá.. Khá ngon và không mặn như ở quê, nhưng sao lại không có cảm giác khi ăn nhiều.. Bởi quê hương là nơi nó sinh ra.. Nó yêu mọi thứ ở đó, con người, đường xá quán ăn.. Nhớ quá.. Đúng là xa quê hương, tâm hồn con người thường thiếu một chút sắc màu của cái mà hay gọi là tuổi thơ..

Sắc màu của ngày mới làm cho nó chói mắt khi đưa em qua phố phường Hà Nội.. Giờ này ngoài đường xe cộ đã có và dần ồn ào hơn trước.. Đến quán, nó thấy mọi người đã đông đủ, chị cốc vô đầu nó trách hai đứa đến trễ để mọi người chờ, em cười tươi chào hỏi mọi người.. Nó vì ngại nên chẳng bật chị như mọi hôm.. Cả đám. Đứng trước quán với cơ số vali và đồ đạc và nhiều người, nhất là gái.. Có nhiều người dân hiếu kì đi qua nhìn nhìn.. Thực chất họ ngắm con nhỏ lạnh lùng kia.. Chẳng biết nói sao.. Chỉ thấy tảng băng đó hôm nay đẹp hơn bao giờ hết với một cây trắng giống thiên thần, ấn tượng nhất là cặp kính to trên khuôn mặt và chiếc mũ len trắng không che được mái tóc bạch kim xõa dài.. Vì có em bên cạnh nên nó không dám tẩn ngẩn nhìn nhỏ như mọi khi nhưng cũng đủ để cái nhìn của nó từ lúc đến chỉ loanh quanh gần nhỏ và chẳng để ý đến ai nữa.. Ấy vậy mà nhỏ P. Anh, vẫn nói chuyện với em còn nó gần như thành người vô hình.. Chợt nhói..

– Ê.. Đến muộn vậy.. Hehe, hay tối qua hoạt động quá sức..

Thằng Tuấn đang nắm tay nhỏ Mi bơm đểu..

– Có phải như ông đâu..

– Suốt ngày trêu người khác, không trêu không chịu được à..

– Bạn chồng.. Chồng không được trêu à..

– Trêu vô duyên hết sức..

Nhỏ Mi véo tay thằng Tuấn nhắc nhở.. Đôi này cũng nghiêm ra phết, nó với em cười.. Thằng Tuấn thì ra chiều khổ lắm.. Từ nãy giờ ngoài nhỏ P. Anh lạnh lùng vốn có, thì có một con nhỏ khác không nói chuyện với nó là nhỏ Đậu.. Hiểu lầm mà thù rõ dai.. Chỉ đứng gần anh Vinh nhìn nó..

– Đủ hết chưa khởi hành nhé mọi người..

– Dạ.. !

Mọi người cùng lên xe.. Anh Vinh trèo ghế đằng trước ngồi gần bác tài.. Có vẻ chuyến đi này được chuẩn bị khá kĩ càng rồi, chỉ có nó thôi.. Bỗng thấy khó hiểu về một số chuyện khiến nó hơi chững lại chút..

– Kìa anh lên đi.. – Em khẽ gọi, nó định thần nhấc theo cái cặp đồ..

– À ờ.. Lên..

Cái mùi xe làm cho căn bệnh quái ác trở lại.. Say xe.. Chưa ngồi đã bắt đầu có dấu hiệu nôn nao rồi, nó chui xuống hàng ghế cuối thói quen muôn thủa, em đi theo sau.. Yên vị, nó ngắm lại mọi thứ của Hà Nội khi xe bắt đầu lăn bánh theo tiếng nói của anh Vinh..

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184