Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 44
Phần 44

Sáng dậy bởi ánh nắng chiếu vô mắt, chói thật.. Thời tiết quái gì thế này.. lúc nắng lúc mưa.. với tay lấy cái điện thoại thì giật cả mình, muộn rồi.. Vội bật dậy mà không để ý một vòng tay đang giữ chặt lấy nó.. Thành ra…

– Huỵch… Á.. á.. – Nhỏ bị nhấc lên buông tay khỏi nó rồi ngã xuống giường.. Lườm nó cái rồi hét lên..
– Đau quá.. Anh làm cái gì vậy hả?
– Anh xin lỗi.. Anh phải đi học..

Xong nó vô vệ sinh cá nhân để mặc nhỏ ở ngoài dụi mắt cằn nhằn.. Bước ra thì nhỏ chạy vô còn nó thì chuẩn bị đồ.. Lúc sau đang dắt cái xe của nhỏ ra thì nhỏ vỗ vỗ vai nó…

– Anh, đi xe em đi…
– Thôi, đi xe anh cũng được mà..
– Muộn rồi còn làm bộ.. Có đi không.. !? – Nhỏ trừng mắt, lạ thật, hôm qua hiền thế cơ mà.. hix…
– Thì đi.. – Nó xuôi xị…

Ngồi đằng sau nó mà nhỏ ôm chặt cứng.. Đi trên đường bao người nhìn.. Từng hàng quán phát ra mùi thức ăn sáng mà nó thấy xuýt xoa.. Đói quá… Không biết ai thử cảm giác này chưa.. Đi trên đường Hà Nội vào sáng sớm và phía sau là người con gái nó thích.. Tạo trong nó một cảm xúc thú vị.. Tiếng lá cây xào xạc vì gió cộng thêm từng tiếng giao.. Khiến cho Hà Nội thêm gần gũi với nó hơn chứ không như những giờ cao điểm.. Ồn với bụi thấy gớm.. Nó cứ thế thơ thẩn phóng đi.. Nhỏ Ly phía sau thì cứ dụi mặt vô lưng nó rồi cười cười.. Sáng ra đã điên rồi… Đến trường thì thấy chả có ai trong sân… Vào học xừ nó rồi, xuống xe đang định chạy vô thì nhỏ bảo nó đứng im đấy.. Rồi vòng đi đâu lúc quay lại với hộp xôi và chai nước…

– Nè, tý ăn sáng nha anh.. – Nó cũng quen với việc nhỏ quan tâm đến nó rồi nhưng.. Quan tâm quá thế này thì chưa.. Chẳng hiểu nhỏ nghĩ gì nữa.. Tốt với nó thế để làm gì nhỉ.. Nó lúng túng…

– Ơ.. Ừ, cảm ơn…

– Hihi.. Anh vào đi, em về đây.. – Rồi nhỏ quay xe đi.. Nó chạy lên lớp…

Lom khom nhìn vô.. Hú hồn may mà giảng viên chưa lên. Đi vội xuống cái chỗ ở cuối của nó.. Kèm theo bao nhiêu ánh nhìn.. Ngại quá đi mất.. Thấy nó, thằng mãnh Tuấn cười đểu…

– Dạo này có gái rồi quên anh em đó nha.. hehe.
– Quên gì.. Mà gái nào?
– Không phải giấu.. Hôm nọ qua phòng ông tính ngủ nhờ thì thấy nó đập cửa lên về luôn.. Hehe – Thằng khỉ này đến giờ thiêng dữ.. Chán quá..
– Ờ thì nó đến chơi thui.. Có gì đâu.
– Chơi gì hả ông.. hehe…
– Im.. Học đê..
– Trông thế mà gớm phết, chả đùa đâu.. hehe…

Ngồi chăm chú lên phía trước với lão giảng viên mặt như la hán.. Không thèm giải thích với thằng trời đánh này.. Cuối cùng.. Cũng chả có gì ngoài học sau mấy tiết buồn ngủ.. Chán ơi là chán.. Giảng quái gì chả vô, học lâu thế rồi quyển giáo trình mới được có vài trang… Lúc tan.. Nó bước ra cửa lớp thì thấy nhỏ Ly đang vẫy tay nhìn nó cười híp mắt.. Bọn cùng lớp thì ồ lên, nhất là thằng Tuấn.. Ngại chết mất thôi, nó kéo tay nhỏ đi nhanh xuống…

– Bỏ tay em ra.. Đau..
– Đến đây chi?
– Người ta đến đón anh mà.. – Nhỏ phụng phịu..
– Ừ.. Thì đón sao không ở dưới.. Lên làm gì?
– Em thích đấy.. ! – Nhỏ vênh mặt lên rồi kéo tay nó, đang ngẩn ngẩn cái mặt..
– Đi về thôi anh hihi…

Nó để ý thấy có nhiều thằng cứ nhìn chân nhỏ.. Quả quần rách đến nỗi không còn gì để rách nữa, còn mặc cái áo bó sát để lộ những đường cong đủ để đánh gục bất cứ thằng con trai nào nhìn thấy.. Nó tự dưng thấy khó chịu.. Ra chỗ để xe.. Nó nói với nhỏ…

– Này, lần sau đừng mặc những bộ quần áo này ra đường nữa nha..
– Tại sao?
– Nó hở.. Bộ hết quần áo lành rồi à.
– Hihi.. Anh chả biết gì cả.. Đây là mốt đấy..
– Mốt gì mà mốt.. Hở hang thế này không thấy bọn nó nhìn à.. ! – Nó hơi gằn giọng.. Nhỏ vẫn cười..
– Hihi.. Có gì đâu anh..
– Em không thấy có gì nhưng anh thấy khó chịu.. Nếu em thích mặc những đồ này thì lần sau không phải đi với anh nữa đâu.. – Nhỏ sững người lại, nó trèo lên xe.. Ngồi im.. Chả hiểu sao nó lại nói những cái này dù biết nó không là gì của nhỏ.. Rồi nhỏ cũng trèo lên xe, nó phóng đi.. Nhỏ ôm nó chặt.. Rồi tự dưng cười…

– Hihi.. Nay quan tâm em ghê ha..
– Ừ.. – Nó cũng chả ngần ngại công nhận, dù sao thì nhỏ cũng quan tâm đến nó nhiều hơn mà.. Chả sao cả.. Ra sao ra.. Nó vẫn im lặng suốt quãng đường còn lại.. Nhỏ nói khẽ..
– Em biết rồi.. Anh về nhà em đi..
– Ừ.

Nó ngoành xe về nhà nhỏ, nhỏ nhảy vô mở cổng rồi bảo nó đợi giống hôm trước.. Lại gì nữa đây không biết.. Khuất sau cánh cổng to tướng mà nó đủ thấy nhỏ siêu thế nào.. Sống một mình, thảo nào cứ thích đến với nó.. Không biết lúc chưa biết nó thì sao nhỉ? Giờ mới để ý.. Men theo sân nhà nhỏ.. Có một rải bông lau.. Dở hơi này trồng cái đó làm gì không biết nữa…

Ngồi bên ngoài mà nó cứ nhìn lung tung, cổng rồi bóng đèn, cây cối nhà nhỏ.. Ngó vô như thằng chuẩn bị ăn trộm.. Vài người đi qua còn để ánh mắt cảnh giác nữa chứ… Lúc sau nhỏ đi ra mặc bộ đồ khác hẳn lúc nãy.. Quần dài, áo thể thao rộng.. Tốt, hết hở hang rồi.. Mặc đẹp thế này mà cứ khoái mặc mấy cái đồ rách kia.. Chả bù cho nó.. Tay nhỏ còn vung vẩy cái bọc gì đó.. Cười tít mắt rồi nhảy vô người nó.. Suýt ngã…

– Hihi.. Anh ngốc đi nào..
– Đi đâu?
– Về phòng anh chứ gì nữa.. hihi.
– Ừ.

Nó ngồi lên xe, nhỏ trèo lên phía sau nó.. Được có vài ngày mà hầu như nó quen với sự có mặt thường xuyên của nhỏ, rồi đồ dùng.. Haizz, thế này chắc chết quá.. Vẫn là kiểu ôm chặt, nó thì cũng lạ lạ.. Ôm thì ôm vừa thôi việc gì phải chặt thế? Nhưng căn bản cũng thích nên nó chả nói gì… Với lại thời tiết này cũng hết nóng rồi còn đâu…

Nhỏ cứ thế ôm rồi tựa vào nó.. Cảm xúc của nó luôn vậy trong những lúc này.. Một sự bình yên, hạnh phúc xen lẫn đồng cảm của hai đứa cô đơn.. Có vẻ nhỏ tội hơn vì sống thiếu gia đình.. Cứ thế nó phóng xe qua từng con phố mà nó biết.. Nó chọn đi đường vòng cho xa chút, tự dưng nó muốn lưu giữ cảm xúc này.. Chắc nhỏ không để ý nên cũng im lặng.. Hai đứa cùng im lặng.. Về đến phòng nhỏ lại cười híp mắt, đợi nó mở cửa rồi lại nhà vô nấu ăn luôn.. Sướng thật.. Ngồi trên giường nhìn nhỏ đằng sau lưng.. Chả hiểu suy nghĩ nào dẫn đến việc nó ngồi dậy ôm lấy nhỏ từ phía sau giống hệt tối hôm trước nhỏ ôm nó.. Nhỏ không phản ứng gì.. Im lặng, nó có cảm giác bất an một chút…

– Em..
– Sao anh.. ?
– Sao lại tốt với anh như vậy.. ? – Câu hỏi này nó muốn hỏi ngay từ đầu rồi, ấy vậy mà chưa.. Nhưng giờ nó thấy là lúc cần thiết.. Lúc cảm xúc của nó đang rất mãnh liệt..
– Vì anh rất đặc biệt?
– Nghèo, xấu trai, toan tính… Anh chỉ là người bình thường.. Anh không đặc biệt đâu..
– Anh à.. Đừng nghĩ mình như vậy…. Đặc biết không phải là những thứ bên ngoài như anh nói đâu.. Từ hành động hay tính cách của anh.. Mọi thứ em đều ấn tượng.. Và rồi nhận thấy nó khác với vẻ ngoài của anh hoàn toàn.. Anh à.. Tự tin với bản thân mình vào và suy nghĩ thấu đáo hơn đi.. Anh chỉ hơi ngốc thôi..
– Thế vẫn không đủ để em tốt với anh như vậy…
– Còn nhiều lý do khác nữa.. Anh ạ, ví dụ như anh rất vô tâm này, hay anh nhát này.. Em ăn mặc đẹp như thế còn không dám nhìn, bắt chỉnh sửa này nọ.. xí.. Vậy nhưng em vẫn thích bên anh, lạ anh nhỉ.. ?
– Ừ.. – Thật sự lúc này nó chả biết nói gì hơn, nhỏ chỉ đơn giản vậy.. Điều nó mong chờ là một câu nói về tình cảm cơ.. Vì thằng nhát như nó đâu dám nói chứ..
– Và em đang đợi tên ngốc như anh nói một câu nói..
– Câu gì?
– Bởi vậy mới bảo anh ngốc.. hihi, khi nào phát hiện ra thì hãy nói với em nha.. Em không nói trước đâu đấy.. vì em là con gái mà…

Nó lại suy nghĩ.. Câu nói gì mà nhỏ đợi.. Rồi con gái không nói trước nhỉ.. Khó chịu thật.. Mãi không nghĩ ra….

– Nay bạo ghê.. Còn dám ôm em trước nữa cơ hihi.. Bỏ ra cho em làm nào.. không đói hở..
– À ờ.. – Nó lúng túng thả nhỏ ra rồi ngồi xuống giường nghĩ tiếp.. Nhưng không có ra… con gái thật rắc rối.. Nhưng ít ra nó cũng biết tại sao nhỏ quan tâm đến nó rồi.. Vì nó ngốc…

Cơm xong nhỏ về luôn không ở lại làm nó hơi hẫng chút vì cứ đinh ninh nhỏ ở lại tiếp.. Mà trông mặt nhỏ vội vội.. Chắc có việc, cũng phải thôi.. Đâu thể loanh quanh với nó cả ngày được.. Ngồi lúc xuôi cơm rồi đi ngủ..

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184