Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 115
Phần 115

Chiều qua quán có một vấn đề nhỏ.. Em đi theo nó luôn.. Đeo bao đàn lên lưng.. Em có vẻ hào hứng lắm.. Chắc lâu không ra..

– Nhanh lên anh.. !

– Ra làm gì mà cứ đòi ra?

– Chị bảo vậy thì ra cho vui..

– Ham vui dữ..

– Kệ em..

Chiều Hà Nội.. Trời xám.. Hầu như mùa đông nào Hà Nội cũng chỉ mang màu sắc buồn tẻ này.. Cộng thêm những cơn gió lạnh khiến người ta thu mình lại nếu có phải đi ra ngoài đường.. Chẳng ồn ào như hè, hay tươi mới như xuân.. Chiều đông Hà Nội.. Mang chút gì đó tâm trạng của con người.. Lạnh lùng nghiệm nghị mà không kém phần xinh đẹp duyên dáng.. Giống như những thiếu nữa của Hà Nội vậy.. Điều này khiến nó nhớ đến một người.. Cố kiều chế để không nghĩ đến.. Bởi đằng sau có em.. Vì em nó có thể quay lưng với bất kì người con gái nào.. Bỗng thấy em khẽ.. Hát..

“.. Còn lại đây bao yêu thương.. Bao nhung nhớ..
Còn lại đây bao cô đơn xót xa..
Còn mình ta như Chơi vơi.. Mang bao kỷ niệm với nỗi buồn..
Và mùa đông không mang theo.. Bao hơi ấm..
Mùa thu không có lá rơi..
Còn mình ta như chơi vơi nghe con tim ta nát tan… ”

– Hay ha.. Bài gì thế?

– Winter sonata…

– Hả?

– Bản tình ca mùa đông.. Ngốc ạ..

– Chưa nghe bao giờ.. Hát lại anh nghe coi..

Vậy là trên đường tới quán.. Em cứ ngân nga bài hát kì lạ đó.. Bài hát này tạo cho nó một cảm giác xa xôi.. Buồn man mát.. Nhưng vẫn cứ muốn nghe..

Chắc vì có phần giống với tình yêu của nó và em.. Cũng vào mùa đông.. Cũng buồn.. Nhưng giờ hai đứa lại có nhau.. Cứ như.. Trước đến giờ.. Nó yêu em.. Một con đường.. Nó tiến từng bước thật chậm rãi.. Thật chắc chắn về phía trái tim em.. Chẳng suy chuyển.. Có chăng em đứng đợi.. Em đón chờ.. Buồn.. Đã ai biết.. Nó thích cảm giác này.. Không phải hướng tiêu cực.. Lúc buồn nó thường vui.. Có vẻ hơi điên.. Nhưng nó giống như cafe.. Bản chất luôn đắng.. Uống xong mới thấy ngọt nơi cuống họng.. Có vẻ lời hát của em ảnh hưởng đến thằng đa cảm là nó hơi bị nhiều.. Em đang ôm chặt..

Đến quán.. Anh Vinh ngồi tựa vô cửa nhìn nó ngạc nhiên..

– Ủa người yêu thằng Minh về khi nào vậy?

– Dạ.. Em về hôm qua anh..

– Ừm.. Tốt rồi.. Đỡ coi bản mặt mất hồn của nó hoài..

– Hihi.. Ảnh vậy hả anh?

– Chứ còn gì nữa.. Minh nhỉ.. hehe..

– Tào lao.. Coi hôm nào em mất hồn chưa.. ?

– Ngại nữa.. Thôi hai đứa vô trong.. Ngoài này lạnh.. Lâu rồi mới thấy em đến..

– Dạ..

Dắt em đi vô.. Em đỏ mặt.. Cứ nép vô nó.. Bữa giờ chưa thấy em như này.. Lúc mới gặp em dạn lắm.. Chứ chẳng như thế đâu, nhưng kiểu này dễ bảo hơn..

– Đưa đàn đây.. Đeo mỏi hông?

– Dạ hông.. hihi.. Em quên.. Thảo nào nãy giờ đi đường người ta cứ nhìn..

– Nhìn anh chứ nhìn em à..

– Xì.. Tự tin ghê.. Mặt mũi tóc tai che hết mặt rồi còn gì mà nhìn..

– Để tết về bảo bố cắt..

– Eo.. Hay tý ra hàng bảo người ta cắt cho.. Em có chỗ quen đấy..

– Chả thích..

– Vậy thôi.. Về buộc lên nhá..

– Ừm.. Ngồi đây.. Uống chi anh lấy cho..

– Đố anh nhớ được đấy… hihi.. – Mắt em hấp háy.. Mặt tinh nghịch.. Chắc tưởng nó quên.. Nhưng cái món đồ uống ấy thì sao quên được chứ.. Đắng ngắt và ngọt ngào.. Như em vậy.. Cafe sữa.. Tự nhủ không muốn.. Vậy mà thế nào yêu em bao giờ không biết..

– Để coi..

Chạy vô bếp.. Kêu chị ra vì em đến thì phát hiện ăn vụng.. Tằng hắng một tiếng.. Chị giật mình bỏ hai tay ra sau chùi vô cái tạp dề.. Điệu bộ lóng ngóng.. Nó phì cười.

– Chị hâm ăn vụng hả.. ?

– Đâu.. Chị làm bánh mà..

– Làm kiểu gì mà miệng dính kem thế kia.. ?

– Thì tại chị.. đói..

– Haha.. Lúc nào chẳng đói.. Ly đến kìa chị.. Có ra tám thì tám..

– Thiệt hả nhóc.. Hihi.. Vui ghê.. Đợi chị chút..

Chị vội vàng bỏ tạp dề.. chạy lại phía cửa bếp cho nó đang đứng hấp tấp thế nào.. Thành ra ngã.. Vô người nó..

– Á.. aa.. !!

– Cẩn thận.. !

Đỡ được nhưng lâm vào cảnh trớ trêu.. Mặt chị áp sát vào mặt nó.. Hơi thở mùi kem thơm nhẹ nhẹ.. Nó sững người.. Nhìn sâu vào đôi mắt chị.. Cũng đơn giản.. Chị quá đẹp.. Thừa vẻ cuốn hút.. Mắt chị tròn xoe cũng nhìn nó trân trân.. Mặt đỏ.. Tay chị rời ra.. Chắc ngượng.. Nó cũng lúng túng..

– Gãy guốc rồi.. Híc..

– À.. Ừm.. Đi làm mang guốc chi.. Sao không đi giày cho ấm?

– Cao mà.. Chị đi quen rồi..

Chị còn chưa đủ cao hay sao mà nói vậy hả trời.. Lúc nào đứng cũng đến tai chị.. khổ ghê nghĩ đến chiều cao lại buồn..

– Giờ sao?

– Hihi.. Sao.. Nhỉ.. ?

Chị giơ tay về phía trước.. Rồi hiểu..

– Leo lẹ lên.. Ra kia lấy dép hả.. ?

– Ừm..

– Thế để em lấy cho..

– Thích được cõng cơ.. Hihi

Lắc đầu ngắn ngẩm.. Cõng ra kho lấy dép.. Chị lại thổi vào tai.. Nghịch như con nít làm nó rùng mình.. Xong.. Cầm hai tách cà phê.. Mang ra cho chị với em.. Khách nay đông mà chưa làm được gì..

– Lâu vậy anh.. ?

– Bà cô này gãy guốc hành anh cõng ra lấy dép nè.. Ui da.. !!

– Lần sau kêu bà cô, chị oánh chít.. !!

– Nhầm.. làm … gì thấy ghê?
– Ảnh đáng đánh.. !

Em phụ họa luôn.. Chị ngồi xuống lườm lườm..

– Gì nữa.. ?

– Ăn nói vô duyên.. Thôi đi chỗ khác chơi cho em với chị nói chuyện.. !

Ớ.. Mặt nó nghệt ra.. Chị tủm tỉm cười.. Gặp cạ quên luôn nó.. Đã thế không cần.. Đây đi làm việc..

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184