Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 147
Phần 147

– Minh sao thế em?

– Không sao đâu chị, em mất thăng bằng chút thôi.

– Làm người ta lo muốn chết, anh lùn hâm tự nhiên đang đi lại ngã ra.

– Anh muốn thế đâu.

Đứng dậy phủi quần áo, không khí ở đây thật nóng nực, cũng phải, trưa rồi còn gì nhỉ. Ít ra thoát khỏi chiếc xe làm nó đỡ nôn nao hơn hẳn.

– Chỗ nào đây anh Tân?

– Biệt thự đồi 3.

– Người quen à anh?

– Quen đâu, đối tác làm ăn của má anh nên hôm qua bà gọi hẹn trước cho một căn.

– Xùy… tưởng anh Tân chơi sang?

Nhỏ Hoài trề môi rồi khệ lệ cái balo đi vào.

– Sang sao được với cô? À tý quên, đợi chút để anh vào kêu chủ đã.

Nó ngồi bệt xuống thảm cỏ, căn nhà nhuộm vàng màu nắng, phía trên đỉnh có cái lá cờ nhìn lạ mắt. Cửa ra vào gỗ mái vòm, trông khá đẹp. Tại đây cây cối xanh tốt, mà nó chẳng biết cây gì nữa. Thở dài một tiếng, tự nhiên nó lặng người đi vì suy nghĩ chợt đến về người con gái nào đó vô định.
… Tiếng ai bên cạnh lay lay nó.

– Vào thôi anh lùn. Mệt quá lại hỏng hóc à, cần em lên dây cót không?

– Thôi… À đợi chút!

Dạo gần đây nó thấy mình không được bình thường cho lắm, cứ như có ai đang điều khiển và nó không còn là nó vậy. Thật rối bời về tâm trí…Căn nhà rất sang trọng và đầy đủ tiện nghi, mọi thứ đều bóng loáng, ba đứa con gái kia chạy luôn đi thăm quan rồi suýt xoa gì ở dưới bếp chẳng rõ. Ở ngoài nóng bao nhiêu ở trong mát bấy nhiêu thật dễ chịu.

– Mọi người ăn uống rồi nghỉ ngơi chiều ra Đồ Sơn tắm! Linh với hai em làm món gì cho cả nhà ăn đi, trưa rồi còn gì? Đồ trong tủ lạnh hết đó!

– Dạ! Anh mang đồ lên phòng giùm em nhé?

– Ừ Hoài với Cún để đồ đây phụ chị Linh luôn đi, anh đêm lên cho. Hai thằng kia mang đồ lên với anh nào!

Nó vác túi đồ của nó với nhỏ Hoài đi theo anh Tân và thằng đực kia. Ở tầng trên rộng và nhiều phòng nhỏ. Anh Tân bảo mỗi người phòng cho thoải mái. Nam nữ xen nhau. Phòng nó nằm giữa phòng nhỏ Hoài và con nhỏ em gái anh Tân. Đặt lưng xuống cái giường nệm êm ái mùi thơm. Nó vắt tay lên trán ngẫm. Được đi chơi thế này thật là xa xỉ đối với một thằng sinh viên. Nhưng đi có mất tiền đâu. Đúng là may mắn. Quá may mắn cho nó. Lục chiếc balo để tìm bộ đồ mặc cho mát hơn thì mới giật mình. Lúc sáng vội đi vơ nhầm quần áo mùa đông, ngoài hai chiếc áo cộc của anh trai thửa lại thì toàn áo len với áo khoác. Khổ đến thế là cùng. Lại còn cái quần kaki này nữa, chỉ có chết nóng.

Cạch…!

Anh Tân mở của phòng. Nhìn anh phong cách quá, quần áo sành điệu dữ, đúng là nhà giàu.

– Thằng hâm này, điều hoà đâu không sài?

– Em đâu biết bật đâu, với lại cao như này em với tới sao nổi?

– Mày trên trời rơi xuống à, điều khiển đây nè. Đó bấm cái nút đỏ này.

– Dạ rồi.

– Thiệt là cù lần hết mức, anh không vô chắc mày bị thui ở trong quá.

– Hehe.

– Thôi xuống ăn còn nghỉ ngơi. Anh đang mệt hết cả người đây. Mẹ cha nó ngồi tý mà đau lưng…

Anh Tân tự đấm vô lưng cài cái rồi đóng cửa chạy xuống trước. Nó nằm cảm nhận cái hơi lạnh chút nữa rồi mới xuống.

Mùi thức ăn thơm, hơi bay nghi ngút khắp nhà bếp. Đúng là ba đứa con gái ra tay có khác. Nữ công gia chánh là cái nghề rồi.

– Có ăn cũng để em kêu khản cổ là sao?

– Tại anh đợi hai thằng này.

Ông Tân này lại đổ tội linh tinh, thôi đang mệt không chấp.

– Xì… Thôi cả nhà ăn ngon miệng.

– Mời mọi người nha!

Tiếng bát đũa leng keng cộng thêm tiếng cười nói khen ngợi từ hai người kia cho nhóm nữ. nó thì mặc kệ để tiếp tục sự nghiệp ăn uống của mình. Suy cho cùng những món này đâu đến độ “như đầu bếp” mà anh Tân tấm tắc nãy giờ. Có khi còn chẳng bằng những món em từng nấu cho nó ăn nữa. Nghĩ đến đây, nó nở một nụ cười buồn.

– Gì mà hai người tâng bốc ghê vậy?

– Phụ nữ rất thích được khen, nịnh họ cho họ vui một chút có sao đâu em?

– Cậu kém quá à.

Hai người lắc đầu cười xòa rồi đi lên, nó thấy hơi áy láy vì ăn mà không làm, định phụ nhỏ Hoài xử lí chỗ bát đĩa thì anh Tân kéo nó lại.

– Kệ đi, lên mà nghỉ chiều còn đi chơi.

Lại lọ mọ vô phòng đóng cửa. Ngồi trên giường, kế bên là chiếc cửa kính không bung mành, ánh nắng mặt trời phản chiếu lóa mắt, nó lại buồn da diết, nó cứ gục mặt vào đầu gối. Mọi thứ yên tĩnh, đâu đó chỉ là tiếng nói khe khẽ “Ánh Dương!” Trong vô thức của nó. “Em à! Anh đang khổ lắm em biết không?”.

Tiếng gõ cửa làm nó tỉnh giấc, mọi thứ như cơn mơ nó vừa trải. Rất nhạt nhòa nhưng cũng đủ để đè nặng trong tâm trí nó.

– Anh lùn ơi, em Hoài đây! Đi biển đi, muộn rồi!

– Ừ xuống đi đợi anh chút!

Trời chưa tắt nắng và cũng khá nóng, điều kiện này đi bơi thì tốt đây. Háo hức là cảm giác hiện giờ của nó.

– Cạch! Ủa bộ chưa thay đồ à em?

– Em quên mang quần đùi.

– Thiệt tình! Để anh sang lấy cho mà mượn!

Anh Tân chạy sang rồi quay lại đưa nó cái quần rồng rắn gì đó của anh. Khá ngầu, nó thì ngượng ngùng thay đồ vì làm phiền anh nhiều quá.

– Chốt cửa lại rồi đi.

– Vâng!

Đường phố Hải Phòng ngập tràn trong ánh nắng mùa hè nhưng cho dù vậy nơi đây vẫn không vắng đi chút nào, thậm chí còn rất đông đúc. Thật giống với Hà Nội, nhưng màu của những cánh hoa Phượng thì có phần đẹp hơn là Hoa sữa. Trên xe, nó mỉm cười vì cái thú vui so sánh của mình. Mỗi nơi mỗi cảnh, có khi ở đây một vài tháng nó lại thích cái đất cảng này mất.

– Cười gì thế lùn?

– Ở đây đẹp quá nhỉ?

– Ừ hihi. Đây không đẹp thì ở đâu đẹp nữa?

Nó im lặng để mặc nhỏ Hoài hướng ánh mắt thèm thuồng ra phía bên ngoài kia, ở đây những hàng ăn vặt rất nhiều, chắc toàn đồ biển họ đánh bắt được hết. Dù sao cũng phải khám phá dần dần.

Chiều đến không khí nắng nóng. Sau khi gởi được xe anh Tân kéo tụi nó vào khu bãi tắm, hình như ngay đầu quận. Nó có thể thấy khá nhiều người đang bơi và nghịch nước. Nước ở đây đục nhưng không phải do bẩn mà do phù sa. Nên chẳng có điều gì ngăn cản nó đắm mình vào dòng nước biển mát lạnh này. Chợt nhỏ Hoài hét to.

– Biển…!!! Hihi mình đi đi anh!

Lúc nãy thay đồ, nhìn nhỏ Hoài thiếu điều xịt máu mũi. Trong bộ hai mảnh màu vàng, nhỏ Hoài tươi cười rồi kéo nó theo ra biển tay giữ chiếc nón phớt bằng rơm. Thật là đẹp, người nhỏ trắng không tì vết nào. Nó cứ đơ đơ đi theo.

– Hai đứa đừng bơi ra xa quá nhé. Khoảng tiếng nữa là lại gốc cây này để đi về biết chưa?

– Dạ…!

Ở đây đông người, có cả những du khách nước ngoài nữa. Lần đâu tiên nó thấy và cũng là lần đầu tiên đi biển.

“Tủm…”

– Hú… Anh lùn xuống đây nào…hihi!

Nhỏ Hoài phi xuống rồi ngoi lên, vuốt mái tóc gạt nước gọi nó.

– Đừng bảo với em là anh không biết bơi đấy nhé!

– Dìm nhau đê…!

“Ùm!!!”

Giòng nước mặn và đục mang cho con người ta sự sảng khoái vì sự mát mẻ của nó. Nhỏ Hoài bơi xung quanh chốc chốc lại dừng lại bên cạnh để tỉ tê một kỷ niệm hay là phát hiện nào của nhỏ.

– Ý trời, vỏ sò này anh!

– Ờ ờ… Biển thiếu gì?

– Nói chuyện với anh thì thà nói chuyện một mình còn hơn!

Nhỏ bĩu môi, rồi ngoi lên bờ cát để nhặt những cái vỏ sò với vô số màu sắc khác nhau.

– Nhặt làm gì?

– Mang về xâu vòng !

– Rảnh quá ha!

– Chứ sao, ai như anh. Đi biển mà ngâm nước!

Nó lắc đầu mặc kệ nhỏ. Bãi biển ồn ào với số người đông đúc, hè thì đâu thể tránh khỏi. Thành ra cứ ngồi im ngắm cảnh thích hơn là bơi xong bị đụng chạm. Đôi lúc nó cũng tăm tia được cô gái nào đó xinh đẹp mặc hai mảnh, điều mà nó đã lâu không làm, giờ không em, cái bản năng con người cứ trỗi dậy mạnh mẽ, hoặc cũng có thể đó là lời bào chữa đểu nhất nó từng nói ra. Thật sự rất khó khăn ở vỏ bọc mới này…Thở dài, bãi biển này rất đẹp. Những ngọn đồi với những mỏm núi nhô ra, hay những rặng phi lao, dừa khiến nó cảm thấy nơi đây như đủ cảnh “non nước hữu tình”. Đang mơ màng thì có tiếng hét ầm lên.

– Cứu…! Cứ…u với!

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184