Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 151
Phần 151

Giàn hoa giấy hôm nay không động đậy vì trời không gió. Nhà bác Trung vẫn sáng đèn như mọi hôm. Thấy nó hai bác lại trò chuyện thân mật. Tự thấy mình ngu ngơ nhưng cũng biết ăn nói nên nó tự tin hơn nhiều khi nói chuyện với “phụ huynh”. Chỉ nhớ mỗi cái bác Tám trêu.

– Dạo này không thấy anh Minh, cái Tâm buồn ra mặt cháu ạ. Đang trên phòng kìa, lên xem bảo ban em nó được gì thì giúp hai bác!

– Dạ cháu xin phép!

– Phép tắc gì? Thằng này không được khách sáo như thế nghe chưa?

– Dạ!

Leo lên tầng, phòng đóng, nó gõ nhẹ. Giọng nhỏ Tâm uể oải.

– Gì ạ?

– Anh đây!

Có tiếng huỵch huỵch, rồi cửa lập tức mở ra, nhỏ đang mặc đồ ở nhà nên có phần hơi mát mẻ. Nó lẩm bẩm, đùi gì trắng thế. Nhỏ thì cười.

– Hihi!

Chưa định thần thì cái tuyệt chiêu đu của nhỏ lại được dịp sử dụng. Nhỏ nhảy lên người nó ôm chặt, tay ôm cổ, chân kẹp bụng.

– Á… thả ra cái con bé này! Người gì nặng như heo!

– Không thả không thả! Bảo nhớ em thì em thả!hihi…

Quá mỏi cổ, nó luống cuống.

– Anh nhớ em, anh nhớ em! Được chưa thả đi! Á…á…

Không giữ được thăng bằng, nó ngã ra giường nhỏ, nhỏ Tâm thì ngồi hẳn trên người nó. Hai đứa sững lại. Mắt nhỏ long lanh, hai gò má đỏ lựng. Tự thấy không nên để sự cám dỗ này xảy ra, nó từ từ đẩy nhẹ nhỏ sang. Chợt một cái ôm nữa từ đằng sau. Giọng nói khẽ khẽ, hoà quyện với mùi con gái từ lâu nó không tiếp xúc.

– Anh… Anh đã yêu em chưa?

Nó lúng túng. Không nói được gì, trái tim nó đập như để cho có nhiệm vụ nên cứ đều đều liên tiếp. Nó không thể. Rất nhanh, nhỏ Tâm bỏ vòng tay ra, nói đủ để nó nghe bằng giọng ngọt ngào. Có gì đó kì vọng.

– Em biết là hơi vội, nhưng em sẽ làm anh yêu em thôi!

Mỉm cười không đáp , đó là phong cách của nó tuy bên trong khá bối rối . Điều này để đối phương tự suy nghĩ xem là nó đồng ý hay không đồng ý.

– Thôi học, dạo này em chểng mảng quá!

Như chưa có chuyện gì xảy ra, nhỏ nói bằng sự tự nhiên giả tạo nhất nó từng thấy. Gợn chút buồn. Nhưng vẫn thấy vui vì Tâm không để điều đó ảnh hưởng đến việc học, cả nó cũng vậy.

Đêm hôm nay, cầu Long Biên có nhiều người, đồ dong vô số. Nó lại nằm giữa đường tàu ngắm nhìn những thanh sát hoen gỉ. Nó có một tâm sự về những người con gái gần đây. Liệu cái trò chơi tình cảm với Nhi là đúng hay sai? Từ chối Tâm là đúng hay sai? Nó mất đi cái định hướng cần có của một sinh viên trước mùa thi. Ký túc xá đóng cửa vì muộn. Nó về phòng trọ của mình nằm tạm.

Sáng hôm sau, khi mà nó cùng các chiến hữu nói chuyện về tối qua đi đâu. Thì con nhỏ Nhi đi qua, chợt mắt nó chạm mắt nhỏ. Nhỏ vội quay đi như tránh mặt. Chết thật.

– Ủa, bơ rồi à?

– Không biết!

Tụi bạn nhao nhao như ngao mở miệng khi thằng Khánh phán. Nó cũng chẳng quan tâm vì thằng Khánh tiết lộ. Dù sao phi vụ này cũng chỉ là trò chơi.

– Gì đấy ? Kể tao với!

– Bơ gì nói nghe coi!

– À, thì bạn nghệ sĩ của chúng ta muốn cưa bí thư đoàn!

Tụi này nghệt mặt, rồi cười hô hố.

– Tưởng ông chưa dậy thì? Haha!

– Con bé đó xinh nhưng chỉ yêu các môn học thôi, không quan tâm tới trai đâu!

– Nghe bảo có mấy thằng cưa nó ngon lành phết mà đã đổ thằng nào đâu!

– Phi vụ này khó thành lắm nghệ sĩ ạ! Haha.

Nó nghe bao lời bàn tán nhưng chẳng lọt tai cái nào vì tính cố chấp và cái sự kiêu ngạo của nhỏ.

– Để rồi xem!

Một thằng gầy gầy, vờ làm MC.

– Vâng, như các bạn đang thấy anh nghệ sĩ của chúng ta đang rất có ý chí. Liệu anh ấy có đến được với nàng bí thư xinh đẹp học giỏi. Chúng ta hãy chờ xem tập kế tiếp.

Cảm đám cười vỗ tay, nó thì nhếch miệng. Hình như nó càng ngày càng đểu hơn thì phải.

Những ngày tiếp theo chúng nó được nghỉ để ôn, bất kể ngày hay đêm, sáu thằng ở ký túc chung nhau một đống đề cương để mà luyện cho kỳ kiểm tra cuối năm qua một cách trót lọt. Dù nó có thay đổi hay xuống tinh thần đến đâu, thì cái hoài bão mang trong mình của thằng sinh viên nghèo vẫn luôn cháy trong huyết quản của nó. Ước mơ tốt nghiệp, ước mơ có công việc, ước mơ có cuộc sống đỡ cực nhọc hơn. Gần như là đổi đời, và còn một sự kì vọng của cả gia đình nữa. Ít nhất cho đến thời điểm này, nó đã biết suy nghĩ để chọn cho mình thứ gì là quan trọng nhất. Đang giải cùng thằng Hoàn vài bài toán thì thằng Hiệp (bạn mới quen chung phòng) ôm theo thùng mì vô.

– Nghỉ…! Nghỉ ăn giữa hiệp các ông ơi!

– Thế giờ là trưa hay sáng mà ăn?

– Tôi chịu, tầm 10h nhưng mình đã ăn sáng đâu?

– Thôi thôi, có cái mà ăn là được rồi, ông nghệ sĩ cứ lắm chuyện. Đói quá !

Thằng Khánh xoay xoay cổ tay rồi vứt chiếc bút bi lăn lông lốc lên bàn. Kề sau đó những thằng còn lại ngửa người hết ra ngáp vì mỏi. Cả sáu đứa quyết tâm ôn qua đêm nên đứa nào cũng mệt hết.

– Thế thì ăn đi, Hiệp để đấy tôi nấu cho!

Nó đứng dậy, vì đói cả nghĩ thương tụi bạn. Bọn nó cũng không nói gì nằm la liệt hết.

– Có nồi không nhỉ?

– Không! Thời đại này ai chơi nồi.

Nó nghệt mặt, năm thằng còn lại nhìn nó cười cười.

– Gì thế? Vậy sao tui làm?

– Làm vô cái này nè!

Thằng Quang lôi dưới gầm giường ra cái chậu rửa mặt, đáy chậu đen thui. Nhìn là nó biết thứ này có nhiều công dụng nhưng chưa dám tưởng tượng.

– Khiếp quá!

– Làm đại đi, coi nó như cái nồi lớn là được chứ gì?

– Thế bộ ông tính nấu 6 thằng mỗi thằng một gói à?

Khổ, đúng là sống sinh viên. Chẳng gì bằng sự thiếu thốn. Thằng nào cũng gầy, đến cái chậu rửa mặt, rửa bát, nấu mì đều chung. Biết là sạch nhưng vẫn thấy ghê ghê. Thằng Quang ôm chậu đi cùng nó ra sau ký túc có cái bếp than của nhà dân, mượn tạm. Đun nước rồi thảy mười mấy gói vô trong ánh mắt ngỡ ngàng của nó.

– Gì mà ngạc nhiên thế! Tụi nó như bị bỏ đói lâu ngày chứ vậy còn ít đó. Cuối tháng nên tiết kiệm hehe.

– Ờ…!

Khiêng lên cả nồi nghi ngút khối thơm phúc, tụi nữ bên kia nhìn nhìn kiểu kinh dị. Nó cười duyên bên đó cái rồi lẳng lặng đi vô để trêu tức. 6 thằng úp hết mặt vô cái chậu mà gắp lia lịa. Mỗi thằng trên người còn độc cái quần đùi vì quá nóng. Toát hết mồ hôi mà vẫn cười hềnh hệch vì vui.
Thời sinh viên đúng là không sao quên được.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184