Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 56
Phần 56

Sang hôm sau, lúc mà chị y tá thay băng cho nó, từ sáng đến giờ chẳng ai đến cả.. Chán thiệt.. Cơ mà vừa nghĩ xong thì thằng Tuấn bước vào.. Bộ không đi học sao nhỉ…

– Hehe.. Nhìn sư huynh nát quá…

– Hờ hờ.. Cứ thử để năm thằng nó oánh xem biết nát hay cứng liền…

Thằng Tuấn không để ý đến lời nói của nó mà đang liếc chị y tá.. Đúng là hết thuốc chữa mà…

– Chị ơi cho em xin số điện thoại.. – Nó trợn mắt.. Thằng này định làm gì đây, y tá cũng không tha.. Có người yêu rồi còn… Chị y tá tủm tỉm..

– Dạ em không có dùng điện thoại.. Hihi, thui em xin phép.. – chị quấn nốt miếng băng ở tay rồi đi ra.. Thằng Tuấn nó gọi với theo…

– Khi nào dùng thì cho em nhé…

Rồi quay sang nó…

– Chị ý cười.. Chị ý thích tôi rồi ông ạ.. hehe…

– Ờ, giỏi.. Thế không đi học à? – Chán vì nói chuyện về gái với thằng ảo tưởng.. Nó trống lảng…

– Thích thì đi không thích thì nghỉ có sao đâu…

– Ngon.. Rồi tui nghỉ có sao không?

– Ông á, yên tâm.. Không sao đâu, không bị trừ điểm đâu mà lo.

– Sao lại vậy?

– Ông chỉ cần biết thế thui.. Cần chi biết nhiều.. hehe…

Bày đặt bí mật, anh đây cũng chả thèm tò mò nữa.. Ngồi im im.. Rồi nói…

– Ông bảo bác sĩ cho tui về đi…

– Băng còn một đống thế này về sao được?

– Chán không muốn ở nữa, ra bảo đi không thì tý tui cũng bảo.. – Thật sự bị đau nhưng nó chẳng bao giờ muốn nằm một chỗ, nó chỉ muốn đi lại tự do không gò bó thui chứ ở đây kiểu như bị giam lỏng ý..

– Còn đau không mà về?

– Còn ít, với lại có bị ở chân đâu.. Đi được tốt.

– Rồi ok.. Ông đợi tui chút nhé.

Thằng Tuấn đi nấp sau cánh cửa, nó vội vô WC thay quần áo luôn, quần áo này bẩn quá.. Nhưng thui còn hơn là mặc bộ quần áo bệnh nhân, mặc xong thì thấy toàn mùi mồ hôi và tanh tanh chắc do máu.. Nhưng nó không khó chịu, khoác thêm cái áo khoác và thu dọn nó ngồi nghịch điện thoại chờ đợi, sắp được về phòng trọ rồi vui thiệt.. Nhớ cây đàn quá đi thôi kàa.. Một lúc lâu chán chê với chiếc điện thoại thì thằng Tuấn cùng ông bác sĩ tối qua mở cánh cửa đi vào phòng…

– Cậu muốn về à?

– Dạ vâng bác.

– Nhưng vết thương của cậu còn chưa lành.. Và vết bỏng này cần được thay băng thêm để cho lên da nữa.

– Dạ cháu tự làm được…

– Thôi được rồi.. Cậu nói vậy thì tôi không giữ nữa, thuốc của cậu đây.. Nhớ về dùng đều đặn, có hướng dẫn trong túi đấy.

– Dạ, cháu cảm ơn.

Ông bác sĩ gật đầu rồi đi ra khỏi phòng.. Thằng Tuấn cầm bọc thuốc đỡ nó ngồi dậy, không khó đi lại lắm.. Vì tối qua dù đau vẫn bế được nhỏ P.Anh cơ mà.. Đúng thật nhiều lúc nghĩ sức ở đâu ra.. Lo cho nhỏ mà cũng không tự lo được cho nó..

– Bỏ ra đi.. Tôi tự đi được mà.

– Sợ ông cắm mặt xuống đất thôi hehe… – Cái kiểu ăn nói bộp chộp này tạo lên tính cách thật thà hài hước của thằng Tuấn, cũng may nó có người bạn này chứ nếu không thì giờ chắc đâu nằm đây…

– Không sao…

Nó rút tay ra, để tự đi.. Cái phòng khám này cũng nhỏ lên qua một gian nữa là đến chiếc cổng rồi.. Trên cổng còn dính một chữ thập màu đỏ chứ.. Chắc để đánh dấu.. Đi qua quầy nhìn thấy chị y tá đã thay băng cho nó, nó chào chị.. Chị tủm tìm cười vẫy tay đáp lại.. Còn thằng mãnh Tuấn thì…

– Chị nhớ phải cho em số đấy nhé…

– Hihi.. Khi nào anh bệnh rồi vào đây em sẽ cho.. hihi…

Tưởng không có điện thoại mà chị.. Hơhơ, thằng cu bị trêu rồi.. Trèo lên cái xe máy đen xì của thằng Tuấn, lai nó về mà mồm cứ lảm nhảm.. Nó thì không quan tâm lắm vì đang thơ thẩn ngắm đường phố Hà Nội.. Cũng không biết phòng khám kia ở đường nào vì lúc ngất thì biết được ai đưa đi đâu.. Chỉ thấy con đường mà nó đi qua rất lạ thế thôi.. Không được ngắm bầu trời một ngày mà giờ được ngắm, thấy vui vui sao á.. Cứ cảm giác như là được thả tự do ý.. Cái tiết trời lạnh lẽo này khiến nó kéo chiếc áo khoác lên kín cổ, bầu trời âm u kèm theo từng cơn gió mùa khiến mọi thứ nhẹ hay rác bên đường tung bay lên.. Có lẽ lạnh này lao công nghỉ nên Hà Nội không được chăm sóc kĩ lắm thì phải.. Từng hàng quán sáng cũng bốc khói lên nghi ngút.. Làm cái bụng của nó réo lên nhưng chẳng muốn kêu thằng Tuấn dừng lại.. Chỉ đến khi về phòng nó mới nghe thằng Tuấn nói loáng thoáng gì đó…

– Cái gì thế?

– Ủa thế nãy giờ không nghe tui nói gì à?

– Có, ông vừa hỏi tui có nghe ông nói gì không đúng không?

– Mẹ cha.. Đầu ông để đâu thế?

– À.. Trên cổ, thôi thôi.. Có gì nói nhanh cho tui vào phòng nào?

– Nhiều lúc tôi chỉ muốn đấm cho ông một phát thôi Minh ạ.. Dùng từ ngốc là hơi hoa mĩ nhưng ông ngu bỏ mẹ..

– Ơ.. Thế không nói thui nhá, đi vô đây, tưởng đèo về là được chửi người ta hả? – Nó lục cái chìa khóa trong ví mở cửa phòng ra.. Thầm rủa thằng dở hơi kia tự nhiên chửi nó.. Thằng này mà gặp thằng Long chắc có oánh nhau to.. Chỉ vì nó chả chửi ai bao giờ nên mới chơi được với thằng Long không thì chắc ăn đấm rồi vì thằng Long cực ghét mấy đứa hay chửi bậy mà..

– Ấy ấy.. Từ từ, làm gì mà vội hehe, tối nay để mừng ông ra viện tui sẽ đãi ông chầu cà phê.. hehe…

– Xui.. Đây không khoái cà phê…

– Nói thế thôi chứ, nước gì chả được.. Dốt…

– Biến…

– Đùa chứ, tôi có chuyện muốn nói với ông.

– Chuyện gì, quan trọng không?

– Chuyện này liên quan đến ông thôi cũng chẳng quan trọng lắm.. Mà cứ đi đi rồi biết hehe.

– Ừ nhưng không có xe đâu, đi quán nào gần gần chút nhé.

– Không cần, tôi đến đón ông cho.

– Ừ, thôi về đi.

Nó cũng tò mò không biết thằng này có chuyện gì mà lại liên quan đến nó với lại tối rảnh lười học nên cũng muốn đi cho khuây khỏa.. Một tối không em thì cũng có sao.. Để chút thời gian với bạn bè cũng là một thú vui nó chưa từng trải mà.. Trước khi về, thằng Tuấn còn ném bọc thuốc trúng háng nó chứ.. Thằng mất dạy này…

– Ui kinh.. Không cảm giác gì luôn, chắc ông đắc đạo mẹ nó rồi haha…

Rồi rú xe vọt đi.. Ức quá mà chẳng làm gì được.. Bước vào căn phòng quen thuộc một cảm giác đầu tiên đến với nó là.. Thôi chết! Quên mất đầu tháng chưa đóng tiền nhà.. hix, lại chạy sang nhà bà chủ đóng.. Hên là bà có nhà.. Bà chủ nhà tốt bụng này còn hỏi han xem nó sao vắng nhà mà về lại băng bó thế này.. Bà còn cho nó chai rượu thuốc con con để xoa vào vết bầm nữa.. Đúng là người với người sống với nhau bởi cái tình mà.. Một phần nó cũng may mắn bởi gặp được những con người tốt bụng như thế này.. Cảm ơn bà xong, nó rảo bước lại căn phòng trọ nhỏ của mình với một niềm vui nho nho trong người.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184