Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 106
Phần 106

Gà gáy to dần.. 5h sáng.. Đang tính đi thì chị ở bên cạnh lay lay.. Nó vén chăn qua xem.. (Hôm qua ngủ nó để chăn ở giữa, sợ làm điều gì vớ vẩn như hôm trước.. Không sao, nhưng tự nhiên không muốn lặp lại)

– Nhóc ơi.. nhóc.. nhóc.. !

– Trời ạ.. Gọi gì vậy.. Lo mà ngủ đi.. !

Bỗng im im một chút, quay sang thì thấy chị đang mở mắt thao láo nhìn nó chớp chớp..

– Sao thế?

– Đi chưa nhóc.. 5h giờ rồi đó..

– Đi gì giờ này.. Ngủ đi.. Tẹo đi em gọi..

– Chị sợ nhóc bỏ một mình như hôm qua..

– Ngủ đi..

Nó trở về tư thế cũ, quay lại phía sau, vờ ngủ.. Chỉ nghe chị nói nho nhỏ..

– Chị có ngủ được đâu.. Híc…

Chắc háo hức quá đây mà.. Tính chị trẻ con ham vui nhưng ngoài đồng, toàn rau với đất có gì vui mà ham.. Nó không muốn cho chị đi…

Ấy thế mà lúc sau chị ngủ thật.. Ngủ say lắm.. Mắt hơi có quầng, nhắm nghiền lại thở đều đều.. Nó yên tâm đắp cho chị cái mền nữa ngay ngắn rồi mới đi ra khỏi lều.. Trời tối đen như mực, có ánh đèn vàng le lói chỗ đầu hè.. Thấy bố mẹ đang lúi húi đồ đạc để chuẩn bị đi… Nó xin bố đi cùng bảo mẹ ở nhà.. Có gì lo cho chị dậy ăn uống.. Mẹ tủm tỉm..

– Bố nhà mày.. Cũng biết nghĩ cho bạn gái gớm…

Nó cười trừ.. Rồi vác cái xọt cùng cái đòn gánh ra buộc vô xe đạp của bố.. Đuổi mẹ vô ngủ.. Mẹ hơi càu nhàu chút rồi đi vào nhà.. Cũng may cửa buồng nó đóng nên bố mẹ không biết chị ngủ cùng nó.. Nhưng nhỡ sáng chị có dậy thì tiêu.. Mong mẹ hiểu mà không nói với bố…

Dắt chiếc xe đạp cùng bố đi trong cái ngõ nhỏ thân quen.. Hơi thấp thỏm chút vì nhiều ổ voi.. Đèn đường thì không có, ngã cái thì chỉ húp cháo đợi răng mọc quá.. híc.. Hai bố con tính ít nói như nhau nên loanh quanh chuyện học hành của nó thôi cũng không có chuyện gì nhiều vì bố còn phải cầm đèn bão đi phía trước soi mà.. Đi đến đâu là mấy con chó cứ gầm gừ sủa inh ỏi, quê thì hầu hết ai chẳng nuôi chó phòng trộm, thành ra vài lần có con xồ lên, giật cả mình.. Tiếng xe đạp kẽo kẹt trong màn đêm.. Chợt cảm giác yên bình kì lạ.. Và cũng có một cảm xúc kì lạ khác đang len lỏi trong người nó.. Khi nghĩ đến hai người phụ nữ nó yêu thương đang ở trong cùng một căn nhà..

Tiếng dao cộng tiếng cuốc cứ lục bục trong ruộng rau.. Nó với bố làm cho xong rồi còn ra chợ nữa.. Nhỡ có muộn thì mất chỗ.. Mùa đông chỉ toàn su hào với bắp cải thui.. Lâu không làm nên tay cứ vụng về được có vài ba cây, bố thì chục cây mất rồi.. Khẽ cởi cái áo khoác ra vì bắt đầu nóng.. Lại nghĩ đến chị.. May mà không cho ra.. Toàn đất ẩm ướt bẩn thỉu.. Lại mất công lấm lem không được gì..

Xong xuôi mọi việc.. Bố mang rau ra chợ dọn hàng cho mẹ.. Nó thì ở lại thu dọn đồ để về rồi ra sau.. Trời hửng sáng.. Bụng cũng đói.. Mặc lại áo, ngồi lại mỏm đất nhìn trời dần chuyển màu.. Ở đây không có nhà cao tầng nên bình minh được xem rõ lắm.. Đẹp một cách trọn vẹn.. Mùi đồng quê mang cho nó được chút sự thanh thản trong cái tâm hồn đã bị tổn thương nhiều lần.. Mặt trời mọc lên dần dần.. Những tia nắng bắt đầu phản chiếu vào mọi vật.. Đẹp lắm.. Bỗng..

– A.. aa… a… ! Đau…

Giật mình.. Chị ở đâu đến véo tai nó xách lên..

– Dám bỏ chị ở nhà một mình nè.. Chừa chưa.. !!

– Thì thấy.. Chị ngủ ngon hông muốn.. Đánh thức.. Thôi bỏ ra.. Đau.. !!

– Lý sự cùn.. !! Ghét nhóc.. !!

Chị buông tay dậm chân xuống đất.. Nhìn đáng yêu nhưng đang bận xoa tai nên không thèm để ý.. híc..

– Thôi xin lỗi.. Nhìn trời kìa.. Đẹp hông.. ?

Chị ngước lên.. Mắt rạng rỡ ngay lập tức.. Miệng hét to..

– Oaaaa.. !!Hihi.. Đẹp thế.. Bình minh đó nhóc.. !

Người đâu mà nhanh vậy trời.. Thấy đẹp là quên luôn.. Thế lại hay.. Chị cứ tẩn ngẩn nhìn trời rồi đi loanh quanh.. Chắc mỏi chân.. Nó đập tay vào thảm cỏ bên cạnh.. Hơi ướt tý vì sương.. Nhưng sạch.. Chị ngồi xuống tựa luôn vào người nó.. Cứ thế cho đến khi mặt trời lên hết, to và tròn.. Nắng xuất hiện.. Không ai nói với nhau câu nào.. Nó để im cho chị tựa.. Cảm giác ấm áp.. Nó thấy mình tệ..

– Sao biết mà ra đây?

– À.. Đường đi dễ mà nhóc.. Đi thẳng rẽ trái là thấy đồng luôn rồi.. Cô làm xôi bảo mang ra cho nhóc nè..

Chị chìa cái bọc màu đen đen ra khoe.. Cười cười..

– Ừ.. Thế ăn chưa.. ?

– Chị chưa.. Đợi nhóc cùng ăn..

Nó kéo chị ra chỗ cái lán.. Gần đó.. Ngồi vào thềm chị mở bọc ra đưa..

– Ăn luôn nhé.. Rồi tý em cho đi chơi..

Chị thích lắm gật đầu lia lịa rồi tự nhiên đanh mặt..

– Nhóc toàn điêu thôi.. Bảo sáng cho chị đi rồi cũng lừa chị hông gọi..

– Ờ thì có gì đâu mà ham.. Tý nữa cho đi chỗ này vui hơn nhiều..

– Thật nhé.. Mà đi đâu?

– Đi nặn tò he chịu không?

– Có hihi.. Ăn mau lên nhóc..

– Từ từ, gì mà hối dữ vậy..

Chị không nói gì nữa.. Ngồi véo xôi ăn tì tì.. Xôi lạc mẹ làm, thơm và dẻo đúng vị miền quê chẳng đâu sánh được.. Nó định mó vô thì chị tét cho cái..

– Ui da.. !!

– Tay toàn đất.. ! Để yên chị lấy cho… Nè.. !

Vừa nói vừa véo một mẩu dí dí vào miệng nó.. Đang đói nhai luôn.. Không nghĩ ngợi chi nhiều.. Chị cười toe toét cứ tiếp tục vậy, chị miếng xong lại véo cho nó miếng đến hết..

Dắt chị về nhà rửa tay.. Trên đường chị cứ ngó xung quanh.. Làm như lạ lắm.. Rồi chỉ chỏ này lọ.. Mệt người.. Có vài thằng thanh niên cứ nhìn chị.. Nó hơi bực lên đi nhanh hơn, mặc chị đuổi theo gọi..

Nốt hôm nay là hết thời gian nghỉ rồi.. Mai là lại phải lên Hà Nội học.. Ôi chán ghê.. Chị vẫn cứ hồn nhiên cười.. Mà không để ý nó đang nghĩ ngợi, thở dài..

– Nhóc ơi.. Cô bảo là cô ra chợ với chú rồi.. Trưa nay nhóc nấu cơm..

– Ừm..

– Chị hông biết xài bếp than.. Không thì phụ được nhóc rồi..

– Ừm có gì đâu..

– Ủa nhóc sao vậy.. ?

– Mai phải lên rồi..

Nghe vậy, chị nhăn mặt không cười nữa.. Trông như bị rớt ví vậy..

– Chị không muốn lên..

– Em cũng vậy.. Nhưng còn nhiều việc.. Ở mãi sao được?

Im lặng.. Tự nhiên chị trầm hơn hẳn.. Có lẽ thái độ này vượt xa những gì nó nghĩ.. Tưởng chị chán muốn lên sớm cơ.. Không ngờ cuộc sống ở quê chị lại thích.. Về nhà, cất đồ đạc.. Nó kêu chị đi chơi để thay đổi không khí.. Vui nốt vậy..

– Nè thôi không nghĩ nữa.. Đi chơi..

– Ừm hì..

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184