Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 35
Phần 35

Sao nhỏ lại đến đây lúc này? Nó vội vàng mở luôn cửa ra.. Trước mặt nó giờ là nhỏ Ly.. Hai tay ôm chặt hai bên vai, chắc do lạnh, người ướt sũng.. Tóc tai dính bết vào mặt vì nước mưa.. Mặt tái mét…

Thương nhỏ quá.. Tự nhiên nhỏ đến làm gì cơ chứ.. Việc gì phải khổ như vậy? Nó đỡ nhỏ Ly vào nhà mà không nói một lời nào… Lẳng lặng dắt chiếc xe của nhỏ vô phòng luôn.. Mưa càng lúc càng to.. Tiếng rào rào rõ rệt phá tan cái không gian im lặng vốn có của tối Hà Nội.. Mưa đem lại một không khí sảng khoái và mùi the mát.. Nó thích trời mưa.. Nhưng không phải lúc này vì nhỏ Ly.. Nhìn môi nhỏ thâm lên vì lạnh mà người cứ co ro.. Bản năng thằng đàn ông trong nó muốn nó ôm lấy nhỏ ngay lúc này vì trông nhỏ giờ rất yếu đuối cần che chở.. Nhưng bản tính mất tự tin vốn có không cho phép nó làm vậy.. Thành ra nó rất bực nhỏ…

– Đến đây làm gì… ! – Nó hơi to tiếng, nhỏ giật mình, ngước lên nhìn nó.. Nước trên mặt nhỏ giỏ xuống.. Không biết nước mắt hay nước mưa nữa.. Nhưng mắt nhỏ đỏ hoe..

– E..m rủ anh không được.. Nên mang đồ ăn đến cùng ăn cho vui.. Ai ngờ.. Trời mưa.. – Nhỏ lắp bắp.. Người vẫn run lên vì lạnh..

Nó để ý thấy tay nhỏ cầm theo một bọc gì đó. Nhỏ ngốc quá.. Tại sao phải tốt với nó vậy chứ, tại sao phải tự làm khổ mình như vậy vì một thằng như nó chứ? Chợt sống mũi nó cay cay.. Nó giờ thấy hối hận với chính mình vì tự nhiên cáu giận với nhỏ.. Nhỏ tốt với nó quá, hình ảnh nhỏ trong mắt nó giờ không còn là một cô gái kiêu kì mang nét cá tính quyến rũ nữa, mà là một cô gái đang run lên vì lạnh cần được che chở.. Nó lấy lại bình tĩnh trước một mớ cảm xúc đang ngự trị… Dù cảm xúc đó thật sự là nó thích nhỏ mất rồi.. Mong đó chỉ là cảm xúc nhất thời đối với ai tốt với nó thôi.

– Sao biết chỗ này mà đến..?

– Em hỏi cái Phương Anh đó hihi.. Thông minh không.. Em tìm một lúc ra liền.. Đường hơi tối em đi một mình lên cũng sợ.. Mà đến rồi gọi mãi anh mới ra.. – Nhỏ phụng phịu.. Xinh lắm.

– Bảo không cần rồi đến làm gì nữa.. !

– Người.. đâu.. mà.. bất.. lịch.. sự.. hức.. Không đi thì.. thôi.. hức.. Còn về luôn.. Không thèm.. Nói gì.. Hức.. huhu.. Thái độ gì.. Dễ ghét quá vậy.. Hức.. hức người ta.. Có lòng tốt.. Đến.. mà còn nói vậy nữa.. hức.. – Nhỏ khóc rồi.. Mắt đỏ hoe nước mắt chảy ròng ròng…

Chán thật.. Nó lúng túng.. Tự nhiên ngồi xuống bên cạnh ôm nhỏ luôn, nhỏ thơm lắm mà vừa dầm mưa xong.. Dù sao hai đứa cùng ướt.. Nhỏ đang run.. Nó cũng vậy.. Nhưng do hai lý do khác nhau.. Nhỏ run chắc vì lạnh và khóc.. Còn nó thì vì sợ xen lẫn hồi hộp vì lần đầu tiên ôm con gái.. Công nhận liều thật.. Ngoài kia tiếng mưa vẫn ầm ầm như trút nước.. Muộn rồi…

– Hihi.. – Nhỏ bỗng cười rúc rích.

– Nay bạo ha.. Ôm chị luôn hả cưng hihi.. – Thôi chết nhỏ thay đổi trạng thái rồi.. Ngại chết mất thôi… còn chị nữa chứ. Nó tính buông ra thì nhỏ níu lại…

– Để yên.. ! Đang ấm mà hihi.. – Ngại bỏ xừ ra.. Yên gì được.

– Thôi thôi.. Đang đói.. – Một câu chả liên quan đến việc ôm hay không ôm.

– Ừ ha em quên.. hihi – Nhỏ cũng rời nó ra.. Mặc cho nó đơ đơ.

– Anh ơi…

– Á.. h.. ả?

– Phòng tắm đây hử.. ?

– Ừ.

– Có nước nóng không anh.. Em muốn tắm.. Lạnh quá.. !

– Không.. Để anh đun đã.. – Đành đun cho nhỏ thiêu nước vậy.. Trước giờ từ hè trời nóng nên nó cũng toàn tắm nước lạnh.. Không sài nước nóng mấy giờ mới nghĩ.. Kiểu này thì đến mùa đông là chết rồi.

– Vâng.

Nhỏ vẫn ngồi đó nhìn nó.. Tiếng mưa bên ngoài không nhỏ đi.. Còn bên trong phòng này thì không có tiếng động gì cả.. Chìm
vào im lặng với hai con người hai luồng suy nghĩ khác nhau.. Nước sôi, vào pha cho nhỏ…

– Em tắm được rồi đấy…

– Nhưng em không có quần áo.. – Quên mất.. Không nghĩ đến.. Thôi thì lấy nhỏ bộ quần áo của nó mặc tạm vậy.. Một chiếc quần ngố với chiếc áo cộc chuột cắn vài lỗ ở bả vai…

– Mặc tạm đi nha…

– Ừ.. Cấm không được nhìn trộm đó.. – Nhỏ nhận bộ quần áo rồi quay lại lườm nó.. Xong bước vô phòng tắm đóng cửa cái rầm.

Ngồi bên ngoài mà cái đầu thích suy nghĩ của nó lại bắt đầu hoạt động.. Thật sự không thể tin nổi những gì vừa xảy ra.. Sao nhỏ tốt với nó vậy? Sao phải dầm mưa để đến với nó? Tình cảm nó dành nhỏ là gì đây?.. Haizz, mà quan trọng hơn là có để nhỏ về tối nay không nhỉ?.. Trong khi ngoài kia.. Trời tối, đường vắng.. lại mưa to nữa chứ.. Nhỏ còn là con gái. Nên rất nguy hiểm.. Khó nghĩ quá.. Nó nhìn qua bát mì yêu quý của nó.. Trương xừ nó rồi.

Mãi lúc lâu sau nhỏ mới ra… Nhìn nhỏ buồn cười lắm.. Hai tay cứ giữ cạp quần.. Rộng thùng thình.. Nó mặc còn rộng nữa là nhỏ.. Mà quên, nhỏ này cao hơn nó thì phải.

– Có trun mà.. Thắt vào, việc gì phải giữ thế?

– Vậy ạ.. ? Em không để ý.. hihi. – Nhỏ lại quay vô phòng tằm một lúc mới bước ra.

– Anh ơi ăn nha…

– Ừ ăn đi.. – Nó tiến đến bát mì của mình.. Nhỏ cầm bát mì đổ luôn xuống chỗ ống thoát nước… Xong quay ra lườm nó…

– Ăn cái kia.. Không phải cái này…

– Ơ.. nhưng..

– Nhưng gì.. Anh phải ăn cùng em.. ! – Nhỏ quát.

– À… ừ được rồi…

Xong nhỏ lúi húi mở cái bọc ý ra.. Bày.. cơm với gà.. Còn một đĩa gì xào nữa.. Nhìn ngon thôi rồi.. Nó đang đói nữa chứ…

– Anh ơi.. – Mặt nhỏ tự nhiên xụ xuống gọi nó.

– Hả?

– Nó nguội rồi.. – nhìn nhỏ nhăn nhăn trông buồn cười thật.

– Ừ.. Không sao vẫn ăn được mà.

– Phòng anh có bếp không?

– Không.

– Thế anh đun nấu kiểu gì?

– Có đun nấu bao giờ đâu.

– Anh ăn mì suốt hả?

– Không.. Chán quá thì mua bánh mì với cơm hộp về ăn.

– Eo ơi.. Cái đồ lười.. – Tự nhiên chê nó chứ.

– Kệ.. Thôi ăn đi.

– Anh lấy bát đũa đi.. hihi – Nó vào lấy.. Phòng có một mình lên nó mua có một bộ.. Thành ra giờ mỗi thứ chỉ có một cái.

– Em ăn trước đi.. Anh ăn sau…

– Ủa.. sao vậy anh?

– Có một cái bát với thìa thôi.. Anh sống một mình mà.. – Nhỏ bỗng nhiên nhăn mặt nhìn nó…

– Không biết.. Anh phải ăn với em.. !

– Ăn thế nào được.. ?

– Ngồi đây.. ! – Nhỏ chỉ chỗ bên cạnh nhỏ.. Nó ngồi xuống.. Xong nhỏ tự xúc một thìa ăn.. Thìa tiếp theo nhỏ chìa trước mặt nó.. Gì vậy trời.

– Há ra.. ! – Nhỏ dám ăn chung kiểu này với nó sao.. ?

– Ơ.. Thôi.. – Nó lúng túng.

– Mau lên.. Em mỏi tay rồi đấy nhá.. – Giọng nhỏ có vẻ cáu.. Nó sợ…

– Anh… tự.. làm được mà.. – Nó vẫn run run.. Nhỏ này bạo thế không biết.

– Há.. !!! – Nhỏ gào lên.. Nó giật mình.. Đã thế, ăn thì ăn.. Sợ quái gì.. Nhỏ không ngại.. Chả nhẽ nó ngại.. Ăn luôn miếng cơm..

– Hihi… Ngoan.. – Nhỏ thay đổi thái độ luôn.. Xong vuốt mặt nó một cái chứ.. Nhục không tả được.. Cảm giác như là trẻ con bị nhỏ trông ý.. Nó cứ im ỉm.. Chả dám nói gì nữa.. Ngộ nhỡ nhỏ lại khùng lên thì tiêu.. Cứ thế nhỏ một miếng.. Lại xúc nó một miếng.. Lâu lâu còn quay sang nó cười cười chứ.. Cho đến khi hết suất cơm.. Nhỏ kều kều nó..

– Ngon không anh? Hihi..

– Cũng được.

– Nhờ ăn chung thìa với em đấy.. hihi.

– Hơ.. Có bệnh gì về răng miệng không vậy? – Nó trêu nhỏ.. Thấy nhỏ thoáng đỏ mặt.

– Cái đồ.. Đồ vô duyên..

– Một cách gọi khác của sự trung thực..

– Này thì trung thực này.. – Nhỏ bấu vào hông đó.. Đau chảy nước mắt.. Vừa ăn xong nữa chứ..

– Ái.. Đauuuu!

– Chừa chưa.. Lần sau nói nữa không.. ?

– Không biết.. ! Ái.. Đau.. ! Bỏ tay ra.. Chừa rồi..

– Hihi.. Thế phải ngoan không.. – Xong nhỏ xoa xoa vô vết bấu.

Nó đứng dậy.. Không nói gì… Bê đống bát đũa kìa đi rửa điên thật.. Nhỏ nhìn nhìn nó.. Trông mắt lạ lắm, bộ chưa thấy ai rửa bát bao giờ chắc..
Rửa xong thì lại gần hỏi nhỏ.. Vì giờ muộn rồi.. Trời thì vẫn mưa to.. Tính sao đây…

– Nè.. Muộn rồi đấy.. Có về không.. ?

– Không..

– Hả.. Bộ muốn ở đây luôn chắc.. ?

– Ừ.. Tối nay em ngủ đây.. Giờ mưa chả muốn ra ngoài.. – Phòng nó hay phòng nhỏ vậy trời.

– Ơ.. Nhưng bố mẹ em.. Không nói gì à.. ?

– Anh không phải bận tâm chuyện đó.. Tối nay chắc chắn sẽ ngủ ở đây cùng anh hihi.. – Mặt nhỏ nhìn gian gian.. Nó thì đỏ mặt lúng túng..

– Không được.. Ngủ gì..

– Xì.. Chỉ ngủ thôi.. Đầu óc anh nghĩ linh tinh gì mà mặt đỏ lên thế kia.. Đáng yêu quá.. hihi.

– Thế không sợ anh làm gì em à.. – Nó để mặt dê dê tính trêu lại nhỏ vì đang ngại quá..

– Có mà dám.. Em không làm gì anh thì thôi.. – Ôi trời ơi.. Con nhỏ này hóa quỷ rồi.. Đã thế làm gì thì làm luôn đê.. Đây không sợ nhá.

– Ừ.. Tuỳ.

Nhỏ không nói gì nữa ngồi hơ tóc xong vô đánh răng bằng bàn chải nó.. Nó thấy vậy thì không đánh răng nữa lấy chai nước muối ra ngậm.. Người đẹp gì mất vệ sinh.. Đã ăn chung thìa còn sài chung bàn chải nữa.

– Không đánh răng thì tối nay khỏi ngủ nhé…

– Em dưới đất anh trên giường.. Không lo..

– Em trên giừơng anh dưới đất chứ hihi..

– Ờ cũng được..

Xong nó bảo nhỏ đi ngủ.. Ngại thật.. Lần đầu chung phòng với con gái.. Nó lau sạch sàn rồi trải tấm bạt cũ xong đè mấy cái áo lên.. Tốt.. Được chỗ ngủ rồi còn gối thì là sách trồng lên nhau.. Nó nằm xuống.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184