Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 91
Phần 91

Sáng hôm sau ngủ dậy, là do cô ta đánh thức.. Lúc đầu cũng hoảng lắm.. Nhưng nhớ lại mọi chuyện tối qua thì mới định thần được..

– Nè.. Sinh viên hôm nay phải đi học không?

– Không.. chủ nhật mà..

– Ừ thế thì về đi tui ngủ lúc nữa..

Chả biết moi đâu cái điện thoại của nó, rồi ném trả.. Vẫn biết tối qua không làm gì, nhưng sao vẫn thấy lo lắng sợ em biết được sẽ hiểu lầm.. Thành ra nó càng mong đi khỏi đây.. Tiền đủ rồi, ừ vậy thôi chắc không làm xe ôm nữa.. Nó muốn chào tạm biệt cô ta..

– Ừ thế.. Chào nhé..

– Ừ về đi còn gì.. Bộ còn muốn gì nữa.. ?

Thấy thái độ lúng túng của nó cô ta ngạc nhiên..

– Vâng.. Nhưng tôi không làm xe ôm nữa.. Nên tối nay tôi không ra nữa đâu..

Có vẻ khôn lỏi nhưng đầu nó lúc này bất chấp, kệ chỉ giờ đã xong.. Nếu chẳng may em bắt gặp thì biết làm sao.. Tự dung thấy mình như thằng khốn nạn vậy..

– Sao lại thế.. ?

– Tôi có đủ tiền mua quà rồi..

– Chán nhỉ.. Hay nốt tối nay được không?

– Đông rét thế này chị đi taxi cho ấm.. Đi xe ôm làm gì, trước chị có cần đâu?

– À.. Lúc đầu cũng có định đi đâu nhưng hôm ý vội quá.. Cơ mà đi xong mới biết gặp được thằng xe ôm dễ lợi dụng haha..

Méo cả mặt.. Ăn nói sỗ sàng thế không biết.. Nhưng có cảm giác cô ta là người tốt nên nó cũng gật, dù sao thì mang ơn cô ta nhiều mà..

– Cảm ơn.. Giờ anh về đi, không phải làm gì.. Tôi nói với con bé dưới kia rồi..

– Ừm..

Trời đông Hà Nội luôn mang cho con người ta một cảm giác lạc lõng buồn man mát.. Riêng nó thì chả bao giờ hiểu cảm xúc mình như thế nào, buồn quá ngồi cười, buồn quá cũng có lúc ngồi khóc.. Chẳng ra đâu vào đâu.. Ngẫm lại mọi chuyện thì thấy… sợ.. Nó chẳng bao giờ thay đổi gì.. Chỉ nhút nhát và khó diễn giải cảm xúc của mình.. Thứ mà luôn rối bời bởi những hành động thiếu suy nghĩ của nó.. Coi như là một bài học, coi như là một trải nghiệm đời xe ôm.. Nhưng liệu người ta nhìn vào có hiểu cho.. Chỉ vì một người con gái nó đã nỗ lực rất nhiều, đã từ bỏ rất nhiều.. Kể cả sự kiêu ngạo, vẻ lạnh lùng tự tạo dựng lâu nay. Trời đông xám xịt u buồn.. Gạt bỏ mọi cảm xúc dằn vặt lo lắng.. Nó đi mua quà..

– Dạ cảm ơn anh.. !

– Vâng..

Nhận lại đống tiền lẻ trả lại, từ người bán hàng, nó đèo con doremon về.. Cũng xa nhưng kệ, suốt hôm ý chỉ sợ người ta mua mất nên mua sớm được lúc nào hay lúc đó.. Sáng chủ nhật đông nên đường cũng nhiều người.. Chật vật mãi mới về đến phòng.. Thở phì phò rồi trùm chăn, run cầm cập.. Đi đường rét quá.. Rồi bỗng em gọi.. Tâm trạng nó vui nên một chút..

– Alo..

– Anh.. Qua nhà em được không, em có chuyện muốn nói.. !

Nó ngạc nhiên..

– Chuyện gì vậy?

– Anh qua đây đã..

Cũng tò mò nhưng vì muốn giữ điều bất ngờ, muốn thấy sự vỡ òa của nhưng nhớ từ em.. Nó vẫn từ chối..

– Anh đang bận.. Thôi mai nhé..

– Chủ nhật anh cũng bận.. Ừ thì mai..

Em cụp máy, giọng em rất lạ.. Chắc em vẫn giận, thôi thì mai qua cái là hết ngay.. Vì còn ngập trong suy nghĩ về buổi sinh nhật.. Nó không để ý nữa..

Trưa đi làm.. Gặp chị chào.. Đáp lại là sự lạnh nhạt và thái độ dửng dưng..

– Chị sao vậy?

Im lặng..

– Em làm gì sai à.. ?

– Thôi nhóc đi làm việc đi..

Chị nói giọng lạnh lùng rồi quay bước đi.. Nó sợ, tại sao lại thế.. Bình thường chị chẳng bao giờ vậy.. Toàn nói ra thôi, không như này.. Lòng nó quặn lại khó hiểu.. Tồi tệ.. Chị với em như một đoạn thẳng trùng nhau vậy, nếu người này làm nó đau.. Người kia làm nó đau gấp đôi.. Nó đáng bị đối xử vậy sao?

Suốt buổi làm.. Nó chỉ biết thui thủi trà nước… Ai bảo gì làm vậy, ai gọi gì làm đó.. Rồi chìm đắm vào những bản guitar buồn vô tận… Không khí trong khu trùng xuống, nó hiểu tại nó.. Nhưng vẫn tiếp tục, có vẻ sự ích kỷ về không gian này làm chị chú ý.. Nhưng con mắt đó chưa bao giờ lạnh hơn.. Có một chút sự khinh bỉ trong đó.. Hoảng loạng và thất thần.. Vác đàn đi về.. Cảm giác như cả thế giới quay lưng lại với nó vậy.. Mọi chuyện đã đi quá xa rồi.. Nó ngu ngốc.. Nhưng sự cứng đầu vẫn còn.. Nó đã quyết là phải làm được.. Đã đi đến bước cuối, chẳng lẽ lại quay đầu lại.. Sinh nhật em nó sẽ giải thích tất cả.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184