Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 10
Phần 10

Đến trường thì im lìm, hóa ra chưa tan, thành ra nó đợi nhỏ. Lúc sau thì trống, lũ học sinh ào ra, nhỏ đi ra, lại cái kiểu ráo dác nhìn xung quanh như hôm qua. Nó vẫy nhỏ, nhỏ cười cười chạy sang:

– Anh đợi em lâu chưa?
– Đủ ăn xong bữa cơm..
– Ủa vậy hả, sao đến sớm vậy? – nhỏ không nhận ra cái mùi bức xúc trong giọng nó, hồn nhiên hỏi lại.
– Thì sợ có đứa, tan sớm phải đợi lên đến sớm..
– Vậy ạ… – Nhỏ tự nhiên cúi gầm mặt xuống, nó để ý má đỏ lừ.
– Này này, mệt à, sao má đỏ thế kia – Khéo trời nắng nhỏ bị say cũng nên, mà nắng có gắt quá đâu.
– Em không sao, hihi – Ngẩng cái mặt lên cười cười, con nhỏ khùng.
– Thôi xin, đi về ăn cơm..
– Vâng…

Bỗng…

– Ui trụ ôi, tình cảm chưa kìa, tao ghen đó…
– Chàng lại đến đón nàng, hihi..
– Anh ơi em về với…

Vâng, mấy con yêu nhền nhện bạn nhỏ. Thì ra đây là lí do nó lạnh sống lưng.. Mặc nhiên, do cái trò đóng giả kia nó là người yêu nhỏ, trước mắt bạn nhỏ. Cũng thấy sướng, hehe.

Nhỏ trèo lên, ôm hờ nó :
– Đi thôi anh.. – Hơi hoảng…
– Bỏ ra nóng quá..
– Chờ tý đi khuất đã, nhìn sang bên kia chỗ cái cổng kia..

Nó nhìn sang thì thấy, thằng Cường đang nhìn. Nhỏ thì ôm chặt hơn, eo ôi không phải lần đầu nhưng sao phê quá.. Kệ thằng khinh người nó phóng về, đến đoạn rẽ thì nhỏ bỏ ra luôn:

– Cứ đóng giả như thế này suốt à? Coi chừng mọi người hiểu lầm á.
– Thôi giúp em đi mà, vài hôm thôi..
– Haizz.. – Nó thở dài, đúng là có tiếng mà không có miếng..

Tự dưng nó nghe thấy nhỏ nói khẽ khẽ :
– Không muốn giúp thì.. Thật đi…

Đúng cái ô tô đi qua, nên cũng không để ý lắm vì không hiểu gì hết, mãi sau ngẫm lại mới hiểu. Về đến nhà thì nhỏ chào nó cái xong phi luôn vô nhà, nó thì về phòng, anh Cương vẫn đợi cơm, 12h hơn rồi:

– Ăn luôn mày, tao đói quá..
– Em cũng thế..

Hai anh em, ngồi ăn như chết đói.

– Mày không thích cái Tâm thật à?
– Không.
– Thật?
– Thì hơi hơi, xinh thế ai chả thích.
– Tưởng mày tu, anh thì thấy nó thích mày..
– Tại sao?
– Chả có thằng nào làm nó vào khu này ngoài anh và bác Trung, anh thì có người yêu rồi. Vậy mà lúc mày lên cứ lởn vởn quanh đây suốt..
– Kệ, thôi ăn đi.. – Nó chả muốn suy nghĩ về vấn đề này chút nào.
– Ừ, mà chiều đi làm đấy nhé.. 2h 2 rưỡi..
– Vâng.
– Anh đèo mày ra, cầm theo điện thoại, có gì gọi anh.
– Vâng..

Ăn xong thì anh Cương đòi rửa bát, nó cũng kệ cho ông rửa. Ngồi xuôi cơm, xong nằm nhìn cây đàn lại nghĩ mông lung. Lên đây được mấy ngày quen được bao nhiêu người, chả bù cấp 3, ba năm mỗi thằng Long với cây đàn. Còn lại xã giao hết.

Nằm đến hơn 2h thì anh Cương gọi dậy, vì giữa giấc nên cũng mệt, vào phòng tắm, rửa mặt cho tỉnh ngủ, xong anh Cương đèo đến quán. Ông bà chủ hiền nên cũng hỏi han này lọ, vì quán chiều cũng vắng, có mình nó với ông phục vụ. Đến tầm chiều người ăn bắt đầu đến đông, nó cứ phải chạy miết, bưng bê, vì mới làm lên cũng phải học cách, đổ cơm canh, rồi xếp bát đũa cho gọn gàng, bày biện.. Có mỗi nó với ông chủ lên bắt buộc phải nhanh nhẹn, nhiều lúc đang đứng thở như trâu, người ta gọi lại chạy ra. Mệt thật, đúng là kiếm tiền không phải dễ mà. Những cái lúc này làm nó càng thấy thương bố mẹ.

Tầm mờ tối, khoảng 6 rưỡi hết ca nó rồi, vì quán bán đêm nữa mà bọn ca sau cũng đến, đang tính về thì một vị khách bước vào, lại chạy ra lúi húi kê lại ghế :

– Dạ chị… dùng.. Gì… a.. ơ??
– Hihi ngoan.. – Té ra nhỏ Tâm.
– Láo, tát cho phát giờ.
– Thái độ phục vụ kém thế, gọi bà chủ ra đây!
– Thôi xin, ra đây làm gì?
– Quán ăn thì ra ăn chứ còn làm gì hả anh ngố. ?
– Thế hai bác không làm gì à? Mà phải ra đây?
– Đùa thôi, ra đón anh về.. hihi.
– Ơ thế anh Cương đâu? – Lại ông Cương bày trò đây mà.
– Hỏi nhiều, thế có về không đây?
– Ờ có. – Cũng tối tối này mà nó lại mệt nữa chứ, rủi nhỏ bỏ nó cho đi bộ về dám chắc xỉu trên đường mất..

– Thế đi về, nhìn gì nữa, hay em xinh quá à, hihi?
– Hơ hơ, vào chào ông bà chủ đã?
– Vâng, em ra xe trước..

Vào chào xong thì đi ra xe, nó ngồi đằng sau:

– Gì thế?
– Thì em đèo đi anh mệt..
– Hả? Anh không thấy ngại à?
– Ngại gì, mệt bỏ bu ra..
– Nhưng..
– Thôi mệt quá giờ có đi không đây? Hay để bắt xe ôm.. – Cứng chưa, bắt xe ôm đi làm quán cơm.
– Rồi đi, người ta đón mà.. – Nhỏ xụ cái mặt, dễ thương xuống..
– Thì đó, đón người ta mà bảo đèo…
– Hứ..

Nhỏ nổ máy, phóng đi. Trên đường, thì mấy đứa thanh niên cứ nhìn nhìn kiểu sinh vật lạ, chả hiểu sao nữa. Ngồi sau nhỏ, gió tạt tạt, tóc nhỏ lại bồng bồng bay vào mặt nó, rát cơ mà phải công nhận, ngồi sau nhỏ thơm thật, mùi con gái rồi mùi tóc, cảm giác cứ phê phê. Ở nhà mẹ nó toàn bồ kết, nó thì toàn chanh với quất, lâu lâu được gói dầu gội 500, nên cũng chả hiểu nhỏ dùng loại gì mà thơm thế. Lên đây mới được xài Xmen của ông Cương, loại này biết qua quảng cáo. Đang hít thì nhỏ đỗ xe lại, vì không bám trụ gì vào nhỏ lên theo quán tính nó lao đầu vô phía trước đập vào lưng nhỏ Tâm. Nhỏ lập tức quay lại lườm lườm:

– Cái gì thế, bộ anh tính lợi dụng hở..
– Gớm, chả ham hố ạ, báu lắm đấy, đang đi tự dưng dừng lại làm gì?
– Thì về nhà chả dừng thì đi tiếp hở, nhìn cái mặt gian gian mà không để ý gì, chứng tỏ, đầu óc lại nghĩ gì bậy bạ rồi..
– Vớ vẩn, thôi về đây..
– Hứ, tối nhớ sang dạy em đấy, có gì em gọi..
– Ờ…

Nhắc đến điện thoại mới nhớ là mình có điện thoại, biết thế gọi ông Cương ra đón, đi cùng mà tự nhiên bị nhỏ nghi, mất hết hình tượng ( Mặc dù không có ). Xong nhỏ chào nó vẫy tay vào nhà. Giàn hoa giấy bay bay trong gió cùng tóc nhỏ, vài cái lọn khác màu kia, ngứa hết cả mắt. Đi về phòng trọ với cái ý nghĩ, xui nhỏ nhuộm lại đầu, thì gặp ông Cương mang bọc đen đen ở đâu đi vào chắc lại thức ăn, ngại quá, đã ở cùng mà toàn để anh mua:

– A cu M, mày đi làm về rồi à?
– Vâng, mà anh đi đâu sao không đón em?
– Thì tao cũng đi làm, về không thấy mày gọi tính ra đón thì nhỏ Tâm lại bảo để nó đi, sướng nhé, được người đẹp quan tâm, hehe…
– Chị Quỳnh kìa.. ! – Nó dọa ông Cương.
– Đâu đâu..

Nhìn cái mặt hốt hốt quay đi quay lại của ông Cương mà nó buồn cười.

– Haha..
– Thằng cha mày, làm tao giật cả mình…
– Chết cái tội nhiều chuyện…
– Nhiều gì, tao bảo nó thích mày mà lị, chắc chắn luôn.
– Thôi thôi, mà thức ăn đây à anh? – Nó trống lảng vì không thích chủ đề này lắm..
– Ừ.
– Hay để mai em mua cho, ở với anh mà chả được gì. – Nó cũng áy náy.
– Dẹp, mua là tao đổ đi hoặc mày ăn một mình đấy nhé!
– Dạ nhưng…
– Im, tao là anh mày, cũng sinh viên không giàu có gì nhưng chả lẽ thằng em lên lại để nó đói à..
– Dạ…
– Không phải suy nghĩ nhiều, mày làm việc nhà giùm anh là tốt lắm rồi, thôi đi về.
– Vâng. – Ông Cương tốt quá.

Về đến phòng thì anh Cương tắm trước, nó đổ thức ăn ra. Đậu phụ rán, món nó hay ăn nhất khi ở nhà, một ít lạc, rau. Đổ ra xong đợi anh Cương, nó bỏ đàn ra chơi, đã thật, có riêng một cây đàn ước mơ của nó. Anh Cương tắm xong:

– Nghe hay đấy, tưởng mày quên.
– Quên thì mua làm gì, đẳng cấp là mãi mãi rồi.
– Ờ tắm đi tao đợi, nhanh lên đói rồi.
– Vâng.

Tắm xong đi ra ăn cơm. Thấy mát mát, thì ra vai áo có vết cứa, áo ông anh thửa lại nên cũng không để ý, cũng may là vết nhỏ. Ăn xong thì nó rửa bát. Được lúc thì ôm đàn chơi, ông Cương thì lẩn đâu rồi chắc sang phòng chị Quỳnh. Đến độ 8h hơn thì có điện thoại của nhỏ Tâm:

– Anh sang đi em bắt đầu học rồi.
– Ờ đây.

Mặc cái quần dài vào sang, chắc bên nhà nhỏ đầy đủ sách bút thôi cũng không phải mang gì. Lần đầu đi kèm, cảm giác như được làm thầy ý, cũng vui vui. Đi qua phòng chị Quỳnh thì thấy đôi dép ông Cương ngoài cửa, biết ngay mà, chỉ ở đây thôi còn đâu nữa. Đến cổng khu thì gặp bác Trung:

– M à, sang đi cháu, nó học rồi đấy.
– Dạ vâng cháu sang đây.
– Cố giúp em nó hộ bác nhé.
– Vâng, cháu sẽ cố gắng.

Bước sang bên kia đường nơi có ngôi nhà với giàn hoa giấy, nó lấy điện thoại gọi nhỏ Tâm:

– Xuống mở cửa.
– Vâng

Đứng ngoài cổng một lúc lâu sau nhỏ mới ra :

– Từ trong nhà đi ra mà lâu thế? Bò ra hở?
– Bò cái gì mà bò, em dọn lại phòng thôi.
– Hơ, để phòng bẩn, anh đến mới chịu dọn..
– Không phải bẩn.
– Thế sao?
– Thì nhiều cái của con gái mà anh không lên xem.
– Cái gì cơ?
– Biết rồi còn giả bộ. – Ớ nó biết gì đâu.
– Đâu, biết gì cơ?
– Thôi không tò mò, lên nhà đi anh.

Nhỏ kéo tay nó băng qua mảnh sân đi vào gian chính giữa. Nhà nhỏ có ba gian mà, đẹp thật, cái lối kiến trúc lạ lùng, nó chưa thấy bao giờ. Cởi cái quai dép bước vào thì thấy bác Tám đang coi tivi, cái ti vi gì mà đen xì to tướng mỏng đét, chả bù nhà nó, ti vi thì bé mà dày, xem còn nhiễu lên nhiễu xuống, nhìn mấy nhân vật trong tivi nhà nhỏ mà như thật ý.

– M đến rồi a? Ngồi đi cháu.
– Vâng.
– Cái Tâm lấy anh nước đi con.

Nhỏ chạy qua một gian khác, giờ mới để ý, bên trái và phải gian giữa có hai cánh cửa thông 3 gian với nhau. Nhỏ chắc vừa vào gian bếp.

– Cháu cố bảo ban em nó cho bác nha, thật ra nó cũng ngoan nhưng mà ông Trung nhà này cổ hủ quá, cứ ép con bé theo khối khác, nó không chịu nên không học, bác thì thế nào cũng được… khổ là bố nó. – Bác kể lể khuôn mặt hằn lên những nếp nhăn, cũng giống mẹ nó khi lo cho nó vậy, nó hiểu.
– Vâng bác yên tâm, cháu sẽ cố.
– Ừ.. – Vừa nói xong thì nhỏ mang cốc nước ra đặt xuống bàn.
– Anh uống đi.
– Anh xin.

Cầm cốc nước lên làm một ngụm cho phải phép.

– Thôi lên học đi anh, đi đi..
– Ơ cái con bé này, từ từ nào..
– Dạ thôi cháu xin phép lên học với em ạ.

Xong nhỏ kéo tay nó lên cầu thang vào phòng nhỏ. Một cái bàn để máy tính, bàn xếp con con, giường, một cái tủ. Đơn giản nhưng trên giường nhỏ một nửa là gấu bông, khiếp thật.

– Anh nhìn gì thế?
– Khô.. ng thôi lấy sách ra học.

Nhỏ lôi quyển toán 12 ra. Dạy chút thì thấy nhỏ cũng biết biết, như kiểu giả vờ ngu ý, cho mấy bài về loga cũng làm được mà mới đầu năm, lạ thật.

– Trên lớp học cái này chưa?
– Chưa?
– Sao biết làm vậy trời?
– Ờ thì em đi học thêm với bạn.
– Thế sao bác Trung bảo không đi?
– Em không thích, bố em toàn áp đặt.
– Nhưng cũng muốn tốt cho em mà?
– Em không thích, thôi em làm bài đã.
– Ừ.

Thấy cũng buồn buồn cho nhỏ. Làm xong vài bài nữa thì cũng muộn, nó bảo thôi để hôm sau học tiếp, nhỏ cũng đồng ý, mồm thì ngáp ngáp, không che mồm vào, trông rõ vô duyên. Thôi kệ, chả thèm góp ý. Nhỏ tiễn ra cổng tay vẫy vẫy kiểu đuổi nó ý, xong đóng cổng. Về đến phòng bác Trung thì thấy vẫn sáng, chắc bác đợi để đóng cổng khu, vào chào bác một tiếng cho bác biết:

– Bác ạ, cháu về rồi.
– Ừ, em nó học thế nào?
– Được bác ạ, tiếp thu nhanh lắm bác.
– Ừ, nghe cháu nói thế là được rồi, sợ nó không biết gì thôi, cháu về phòng đi muộn rồi còn ngủ.
– Dạ vâng.

Đi qua cái khoảng sân im ắng về phòng, không khí đêm thích thật mát rượi. Đến phòng thì của không khóa, chắc ông Cương về rồi, vào thấy ông ngủ mà há hốc cả mồm ra. Đi đánh răng xong leo lên giường ngủ. Vì mệt quá do mới đi làm lần đầu tiên lên nó ngủ queo luôn chả biết trời đất là gì, thiếu điều bằng bị đánh thuốc mê, nó chìm vào giấc mơ với những cây đàn biết chạy. Haizz… lại hết một ngày ở Hà Nội.

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184