Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 60
Phần 60

Thức dậy vào lúc 6h hơn bởi giật mình.. Người nó ướt đẫm mồ hôi.. Cứ tưởng là một giấc mơ nhưng nghe tiếng thở đều đều của nàng thiên thần ngay bên cạnh làm nó biết không phải.. Khẽ nhoẻn miệng cười, nó ngồi dậy tìm công tắc điện bật lên, có điện rồi.. Con mắt bị loá vì bất ngờ tiếp xúc với ánh sáng sau cả đêm ngủ.. Nó nhìn ra ngoài cửa sổ.. sáng đông Hà Nội thì chẳng khác nào buổi tối cả.. Vừa lạnh vừa tối.. Tiếng gió rít từng chập làm nó chẳng muốn ngủ nữa, quấn chăn ngồi ngắm em mà biết mình chẳng mặc gì.. Quần áo thay ở trên rồi còn đâu.. Em bỗng ngồi dậy ngơ ngác nhìn nó, dụi dụi mắt…

– Ủa, anh dậy sớm vậy?

– Ừ.

– Ngủ tiếp đi anh.. hihi – Em mắt nhắm lại, quàng tay qua cổ nó kéo xuống.. Nó gồng người lên..

– Thôi.. Để lên lấy đồ rồi còn về đi học đây..

– Kệ anh em ngủ tiếp đây..

– Ừ…

Nó hôn nhẹ vào má em.. Em cười khúc khích.. Rồi nó quấn chăn lên phòng mặc dù lạnh thế này cũng hơi ngại.. Lùng bùng với đống chăn.. Mãi mới tìm được cái công tắc điện phòng em.. Điện mở lên làm nó ngỡ ngàng đôi chút vì tối quá mất điện và phải chăm em nó không để ý lắm…

Tiến sâu vào phòng nó thấy căn phòng em kĩ hơn, cô gái mà luôn tỏ ra mạnh mẽ của nó… Căn phòng màu trắng.. Một giàn vi tính, một tủ quần áo.. Giường, tất cả đều màu trắng.. Điều đặc biệt nó thấy là.. Em còn có một giá sách to đồ sộ như của thư viện đầy ắp truyện và sách.. Thú vị ở chỗ, trên tường, tủ sách, em dán rất nhiều hình của con lật đật màu xanh nước biển có tay chân với cái miệng to ngoác ra cười giống trước nhìn thấy ở áo Tâm ( Sau mới biết là Doremon ).. Cộng thêm là đống truyện tranh có hình con vật đó ở bìa rải lung tung khắp phòng mỗi chỗ một vài quyển.. Thảo nào em không cho nó vào phòng… Tính em trẻ con dễ sợ, khoái đọc truyện tranh mà cứ chê nó, em lại còn bừa bãi nữa.. haha, phát hiện bí mật của em rồi…

Nó còn thấy một hàng giấy khen đính theo hình bậc thang trên tường.. Chỉ có 2 năm là học sinh tiên tiến còn lại 10 năm là giỏi, khiếp thật… chả bù cho nó, được có 6 tiên tiến 6 giỏi bọ.. Đọc cái giấy năm lớp 10 của em.. Nguyễn Ánh Dương Ly.. Tên kêu thấy gớm… Chợt nó thấy một thứ làm nó ngạc nhiên cực độ.. Một bao đàn guitar lấp sau cái tủ quần áo.. Không thể tưởng tượng được, em cũng biết chơi đàn sao??? Còn đang bần thần thì tiếng em bên dưới nhà…

– Thôi chết rồi… !! – Làm nó giật mình.. Vội vơ quần áo lại.. Ẩm ẩm.. Lùi lại thấy em phi lên từ cầu thang như bay vào phòng đẩy nó ra nói…

– Anh nhìn thấy hết rồi à.. ? – Em giọng hấp tấp…

– Ừ thì thì.. Sao lại…

– Ôi trời ơi.. – Em mặt nửa mếu nửa cười.. Ôm đầu…

– Thui thui.. Đi ăn sáng.. Tối qua nhà em giải thích nhé…

– Ơ ơ…

– Thế có đi không?

– Ơ có…

Nó cứ lúng túng kiểu gì không hiểu nổi, chưa bao giờ nó tò mò như thế. Bước ra cửa với đống đồ ẩm, lạnh sun hết cả những thứ cần sun trên cơ thể, nó dắt cái xe đạp để cả đêm ngoài đường nhà em mà không bị trộm vào sân.. Hên thật, em đòi đèo nó về vì nó không đủ ấm.. Thay quần áo sách vở rồi hai đứa đi ăn sáng.. Xong xuôi em đèo nó đến trường, trước khi về em còn hôn nó ở gần cổng mới sợ.. Làm bao nhiêu đứa trố mắt nhìn, nó thì ngại.. Em thì vênh mặt lên cười rồi chạy.. Thế này mà là con trai thì có ngày bị đánh hội đồng cho xem.. Ngồi học cắn bút ngán ngẩm..
Thằng Tuấn huých vô vai nó…

– Ê.. Đôi trẻ làm lành rồi à? Giải quyết thế nào đấy ông?

– Ờ thì nó giải thích đại loại là nó đang oai, với lại thằng kia là bạn chị Huyền..

– Thế mà ông cũng tin được hả…

– Ủa thế đứa nào bảo tin nó trước.. ?

– Ừ thì..

– Im nghe thông báo kìa..

Nghe tiếng ông thầy mà nó sợ, sắp thi rồi.. Ui trời, chẳng học hành gì cả.. Kiểu này mà để thi lại là chết toi.. Yêu với đương hix.. Thằng Tuấn bên cạnh thì rú lên..

– Haha thi rồi thi rồi.. Thi xong là nghỉ thoải mái hú hú.. – Thằng dở hơi này, người ta sợ thi, nó thì mong thi nhanh để được nghỉ.. Xong mấy tiếng hành xác trong căn phòng hàng trăm người.. Em lại lên trường đón nó..

– Hihi.. – Ít ra lần này là ở dưới cổng chứ không lên thẳng lớp như đợt trước nữa.. Cũng đỡ ngại.. Thằng mất dạy Tuấn thấy em liền thay đổi thái độ..

– A… bạn Ly.. Ôm cái thể hiện hòa khí nào.. hehe..

– Hứ, đồ điên.. – Miệng thằng Tuấn méo xệch, mắt long lên.. Ghé vào tai nó..

– Tôi đéo thể tin nổi nó nữa ông ạ..

– Anh yêu về nào.. hihi…

– Ừ. – Nó trèo lên xe em phóng đi…

Mặc kệ thằng Tuấn tỏ thái độ..

– Hihi.. Anh iu zềêềeeee nào. Oẹ.. oẹ.. – Đúng là thằng bựa mà…

Qua phòng nó, thay đồ với lại nghỉ cho đỡ mệt, trời thì lạnh mà có mỗi cái áo khoác, nó mặc thêm cái áo nỉ có mũ bên trong mà ngồi vẫn run cầm cập.. Em cười tít mắt nhảy lên đùi nó ngồi, chạm đúng tay nó…

– Ui da…

– Sao vậy anh… À, quên mất.. Cởi áo ra đi anh?

– Ơ.. Làm gì?

– Em xem vết thương.

– Khỏi rồi có gì đâu mà xem.. – Em ấn vào vết thương nó.. Đau muốn trào ruột ra, trời thì lạnh, buốt hết cả lên hix…

– Có cởi không thì bảo… – Em lườm nó, mặt nó méo đi.. Trời lạnh thế này, bắt cởi áo thì đứa nào chịu được hix, mà còn đang đông Hà Nội nữa.. Lạnh từ trong ra ngoài luôn.

– Em có cần bắt anh cởi thế không hả Ly hix.. – Mếu mếu mong em thương.. Thế nhưng…

– Hihi.. Cần chứ.. – Đó như thế thì chịu luôn, nó vẫn cố giữ áo thật chặt, thà chết chứ không chịu lạnh đâu.

– Ứ.. Lạnh thế thì em đi mà cởi…

– Anh không cởi, tý em tự cởi xong vứt hết đồ đi đấy nhé.. – Biết là em đùa nhưng nhìn cái mặt em cứ thật thật thế nào ý, nó sợ chết khiếp.. Run run cởi đồ, xong, chơ đống que với gậy ra em cười khúc khích…

– Trắng thế hihi.. Quay ra đây xem nào, nhìn hết rồi mà cứ rúm ró chi?.. hihi – Nó thì ngại lên cứ run run quay ra.. Em như nhìn phải cái gì bỗng mặt mếu mếu.. Ôi trời ơi..

– Anh bị điên à.. Hở hết cả da này mà không băng vào.. Hức.. hức…

– Khỏi.. Khỏi rồi mà.. – nó lúng túng.

– Khỏi gì mà khỏi.. Cái gì cũng giấu… hức.. Để em đi mua băng cho…

– Có rồi kia kìa.. – Em đứng dậy ra lấy, rồi thoa thuốc băng lại cho nó.. Mặt vẫn mếu.. Nhìn nó cũng thấy thương…

Chán, có cô người yêu mít ướt cũng khổ, lúc nào cũng phải dỗ.. Nói mãi mới chịu nín, dụi dụi mắt xong.. Em lại cười, chả hiểu nổi.. Ngồi ôm nhau thêm một lúc thì nó sang quán.. Em đòi đi theo vì nó không có xe.. Đàn thì hôm qua bỏ quên rồi.. Nên cũng không phải mang gì cả.. Đến cổng thì ông Vinh nháy mắt liên hồi.. Em không vào vì phải qua shop quần áo của em.. Ờ thì thôi, nó thắc mắc, trước giờ hôm nào cũng đến, bỗng dưng giờ không đến nữa thì em nói…

– Anh đổ rồi thì việc gì phải tán nữa.. hihi.. – Rồi em phóng xe đi..

Nói chuyện với anh Vinh thêm chút thì nó cũng vào…

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184