Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 112
Phần 112

Tiếng cửa kính cửa phòng bệnh lạch cạch.. Mở.. Thằng Tuấn đi vô với nhỏ Mi.. Hai đứa nắm tay nhau.. Tình cảm gớm..

– Trời ơi.. Đại ca sướng nhé.. Đại tỉ vừa về đã như thế này rồi héhé..

– Anh vô duyên vừa thôi..

– Hè.. Xin lỗi vợ.. Anh thấy vui cho thằng đệ quá..

– Đệ cơ.. Vô thăm mà đi tay không thế hả.. ?

– Có tình là được rồi.. Mang gì vô ông cũng thèm ăn đâu.. ?

– Tốt gớm.. ?

– Cậu đỡ chưa?

– Cũng đỡ rồi..

– Ừ. Có vẻ thích vô viện quá ha.. ?

– Đâu có.. hì

Nó gãi đầu cười gượng.. Nhỏ Mi giờ hiền lắm.. Thằng Tuấn thế mà giỏi.. Ngón gần út của hai đứa còn có cái nhẫn hệt nhau.. Ghê thiệt..

– Ủa.. Ly ngủ rồi à.. ?

– Ừm.. Chắc mệt quá.. Vừa về vô đây luôn có được nghỉ đâu.. ?

– Nãy chị Huyền cứ đòi đi.. Nhưng nhà có việc gì đó.. Anh Vinh không cho..

– Bệnh nhẹ thôi mà.. Phiền mọi người quá..

Nó quay xuống mỉm cười nhìn em đang say giấc trong lồng ngực nó.. Khuôn mặt thiên thần không thay đổi.. Đẹp lắm..

– Hề.. Phiền mỗi cái P. Anh thôi.. Nó gọi tôi vào trông ông đấy.. Lúc ông xỉu.. Nó bận thi gì quan trọng lắm mà cứ chần chừ mãi mới đi..

– Sao biết mà gọi.. ?

– Cái này ông không cần biết hèhè..

– Em được biết không.. ?

– Ớ… vợ thì dĩ nhiên được chứ.. Tý về anh kể cho nha..

– Bày đặt giấu diếm..

– Mà nó đâu rồi.. ?

– Lúc trưa quát tôi cái rồi bỏ về rồi.. Chả hiểu gì hết trơn.. ?

Thằng Tuấn mặt nghiêm trọng ngẫm nghĩ điều gì đó.. Rồi bỗng hét to..

– Thế thì đúng mẹ rồi.. Phen này ông khổ rồi Minh ơi.. !!

– Suỵt.. ! Bé cái mồm thôi..

– Ơ.. Ai tới vậy anh.. ?

Biết ngay mà.. Thằng này làm em giật mình dậy..

– Đấy.. Nói bậy còn hét to.. Cái thói không bao giờ sửa được..

Nhỏ Mi gầm gừ.. Thằng Tuấn đỏ mặt cười trừ..

– Xin lỗi.. hề.

Em quay sang khẽ cười..

– Hai người đến chơi.. hi..

– Ừ.. Cậu mới về hả.. ?

– Lúc sáng đó cậu..

– Xong vô với tên này luôn hả.. ?

– Hihi.. Ảnh làm mình lo quá..

– Ui giào ơi.. Ông ý khỏe như trâu ấy.. Cần gì lo..

– Em cho anh nói chưa?

– Ờ vợ chưa..

– Thế thì ngồi im cho người lớn nói chuyện..

Mặt thằng Tuấn thảm thôi rồi.. Chắc nhục.. Em thì tủm tỉm cười..

– Hai người vui thiệt đó hihi..

Nó chẳng nói năng gì cứ ngắm em mãi thôi.. Kệ hai người kia.. Được một lúc sau.. Họ về.. Nó ngẫm lại lời thằng Tuấn nói và lời nói của em.. Chắc trước khi đi.. Em nhờ ai để ý đến nó và kể cho em.. Nhưng trong khoảng thời gian này thì có mỗi hai người con gái bên nó là chị và nhỏ P. Anh.. Chỉ có một trong hai người họ.. Mà cũng lạ, em, chị, cùng nhỏ P. Anh dường như có một mối liên hệ nào mà nó không biết.. Kiểu như dấu nó vậy.. Liệu chuyện này có liên quan đến câu nói của thằng Tuấn không nhỉ.. Thái độ của cả ba người rất dửng dưng trước việc em đi.. Cũng như việc em về.. Nếu là bạn thân thì không thể như thế được.. Chỉ có mỗi lý do họ biết em sẽ đi và cũng biết em về.. Còn riêng nó là không biết.. Cái mớ bí ẩn rối ren này làm nó chăm chú vào nghĩ, tại sao không chị, thì em, hay nhỏ P. Anh sẽ đến bên nó khi không có mặt hai người kia cho dù người yêu của nó là em.. Mà khi biết nó ở bên hai người còn lại.. Em lại chẳng tỏ vẻ ghen tuông.. Đành là không đến mức nghiêm trọng đối với một cô gái suy nghĩ chín chắn như em.. Nhưng đến độ một câu hỏi cũng không có thì nó vẫn phải nghĩ.. Kiểu như một miếng bánh bị xẻ làm ba vậy.. Rồi còn lúc bên nó.. Em chẳng mấy nhắc đến những người bạn của em.. Nhỏ P. Anh cũng vậy.. Thân gì lạ ghê.. Chỉ duy nhất có chị hay nhắc.. Vì chị hồn nhiên.. Chắc chắn có một điều gì đó nó chưa biết..

– Anh.. anh.. !!

– Ơ.. ?

– Anh sao vậy.. Gì mà cứ ngẩn người ra thế.. ? Chị đến thăm kìa..

Nó nhìn sang thì thấy chị mặt mệt nhọc hiện rõ vẻ lo lắng cắn môi..

– Chị..

– Ừm.. Dạo này nhóc bị sao vậy.. ? Chị tưởng nhóc buồn nên mới thế.. Giờ bé Ly về rồi nhóc vẫn không thay đổi..

– Bộ ảnh hay bị như vậy à chị.. ?

– Ừm.. Em coi xem nhóc Minh bị sao?

– Hâm.. Em có sao đâu.. Nghĩ linh tinh..

Nó chối đây đẩy.. Quả thật chẳng biết chị vào lúc nào vì mải nghĩ..

– Anh đang gặp chuyện gì vậy kể em nghe coi..

– Anh chỉ đang muốn đi về thôi..

Nó lái cuộc nói chuyện sang hướng khác.. Em nhìn nó lắc đầu..

– Không được.. Nốt hôm nay.. Anh cứ như vậy thì còn ốm dài..

– Nhóc nghe lời bé Ly đi..

– Được rồi.. Nghe bảo nhà có việc hả chị?

– À đâu có gì đâu..

Mặt chị đỏ lên.. Chắc đang nói dối vì thấy chị lúng túng một cách rõ ràng..

– Thôi hai đứa nghỉ ngơi đi.. Chị có việc phải về rồi..

Chị bước vội ra khỏi cửa.. Chỉ kịp thấy gương mặt buồn của chị.. Hình bóng chị khuất sau cánh cửa.. Tiếng guốc xa dần..

– Ủa chị bị sao vậy.. ?

– Em đâu biết đâu.. mới đến được chút..

Mặt em cũng ngạc nhiên không kém gì nó…

Đêm hôm này.. Hai đứa lại nằm ôm nhau ngủ khi lão bác sĩ vào khám rồi đưa thuốc đi khỏi.. Em cứ cười khúc khích.. Nó thì ôm và hôn nhẹ lên môi em.. Yêu lắm.. Thật sự em đã về rồi.. Hà Nội đã bình yên thật chưa nhỉ.. ?

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184