Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 82
Phần 82

Sáng ra, đang còn ngủ thì cảm giác ướt ướt ở má, mềm mềm..

– Dậy đi.. Định giả vờ ngủ hả?

– Sao biết.. ?

– Được hôn cười toe toét kia ai không biết.. hihi..

Cứ như nghịch đảo vậy, hôm nay em đánh thức nó chứ không như mọi hôm.. Còn được hôn mới đã.. hehe.. Mà hôm nay có vụ gì em lại dậy sớm thế nhỉ..

– Hêhê.. Nay dậy sớm thế?

– Kệ em.. Thui vệ sinh cá nhân rồi đi.. đi.. Mau lên..

– Ớ.. đi đâu?

– Thì tý rồi biết.. Mau đi anh..

– Rồi rồi..

Khó hiểu, trời còn nhá nhem mà cứ giục, em lại nghĩ ra trò gì không biết, chưa kể đây là sáng đông.. Trời thì rét lại có sương mù.. Ngại ghê gớm.. Nước lạnh vào mặt tỉnh cả người.. Lọ mọ bước ra..

– Đi đâu giờ?

– Ra bờ hồ nha anh.. ?

Ôi trời ơi.. Nhớ là hôm qua em có va đập vào đâu đâu mà lại đòi ra bờ hồ vào sáng sớm thế này..

– Gì thế.. ?

Tiến lại gần sờ trán em..

– Bỏ ra.. !! Em có sao đâu..

– Thế tự nhiên đòi ra đấy chi? Rét lắm..

– Thế giờ có đi cùng không hay để em đi một mình hả?

Lại cái trò nghênh mặt lên doạ dẫm, đến nản với em..

– Có..

Em cười luôn.. Đeo cái bao đàn lên, làm nó ngạc nhiên đôi chút.. Em còn đóng bộ ấm lắm đôi găng tay em cũng nhường luôn cho nó.. Vì nó cầm lái mà..

Đi trên đường hơi hửng.. Em giục nó đi nhanh hơn, vẫn cứ tò mò em đeo đàn theo làm gì.. Đường thì không một bóng người, toàn sương, tầm nhìn hạn chế nên chả dám theo ý em.. Em ôm chặt cứng.. Chắc rét. Tiếng gió cộng tiếng lá dưới đường cứ xào xạc ảm đạm.. Nhẹ dần, lòng người như thêm trầm đi bởi sự lạnh lẽo của Hà Nội..

Trên chiếc ghế đá cạnh bờ hồ, sau khi đã được lau sạch.. Một cặp đôi kì lạ lại làm những điều kì lạ, họ đang ngắm bình minh.. Một bình minh của riêng họ.. Thảo nào em đòi ra đây sớm.. Hôm qua đài báo có nắng, em tin luôn thế là rủ ra.. Đúng là hết nói nổi, nhưng vì sự ngây thơ như thế mà nó được chiêm ngưỡng hình ảnh ngày mới đẹp lắm.. Mặt trời tròn như chưa bao giờ được tròn.. “ánh dương” cũng đẹp như chưa bao giờ được đẹp.. Nụ cười em đẹp rạng rỡ trong ánh sáng ngày mới.. Đẹp mê hồn.. Tóc em bay trong gió..

– Hôm nay sinh nhật một tên ngốc, một tên ngốc làm em dành trọn cả trái tim.. Hihi..

Ngỡ ngàng, xúc động.. Nó hiểu, hiểu mọi lý do.. Vui nhưng lại mếu.. Em trao nó một nụ hôn ngọt ngào thấm dẫn sương sớm.. Ngồi dịch chút.. Em hát… Toàn tiếng anh nhưng biết bài gì nên tìm được ngay lời..

.. “An empty street, an empty house
A hole inside my heart..
I’m all alone, the rooms are getting smaller
I wonder how, I wonder why, I wonder where they are..
The days we had, the songs we sang together..

My love… ”

Chiếc đàn màu đen tuyền với hàng chữ “MonLy” bằng sơn trắng, em nhẹ nhàng đưa bàn tay lướt qua từng phím đàn.. Giọng hát trong trẻo hòa vào từng cơn gió đông, nhưng nó ấm áp.. Ấm áp nhiều lắm.. Em à.. Anh Yêu em.. Cảm ơn em.. Đã mang đến những điều này.. Cảm ơn em đã đến với cuộc đời anh.. Biết phải nói sao.. Rất khó để tả cảm xúc, bình minh đỏ với cô gái kèo theo từng lời hát.. Hay lắm như đã được hát nhiều lần rồi vậy. Ánh mặt trời phản chiếu vào mặt đàn vào nước da trắng hồng của em.. Bàn tay nhỏ nhắn vẫn gảy.. Khuôn mặt rạng ngời.. Để mặc nó với đống cảm xúc riêng mình..

Nó cứ thế chìm trong sự hạnh phúc và vui sướng, sự bất ngờ này làm nó yêu em.. Yêu rất nhiều.. Một người con gái hay quan tâm những điều nhỏ nhặt.. Vì chính nó cũng chẳng để ý hôm nay là sinh nhật mình.. Tin được không.. Sự cổ tích này.. Người yêu ngồi đàn hát cho nghe, giọng em còn hay nữa chứ.. Không chỉ con gái, mà con trai như nó nếu nhận được sự lãng mạn này cũng thấy vui.. Rất nhiều, mặt trời, cây cối, hồ nước trong veo.. Tiếng xe cộ giờ lớn dần.. Em sau khi thể hiện xong ca khúc.. Chạy đến ngồi luôn lên đùi nó nép vô ngực..

– Hihi.. Anh thấy sao?

– Thấy yêu em..

Mơ hồ trả lời theo cảm xúc..

– Hihi.. Em cũng vậy, hiểu lời bài hát là gì không anh?

– Yêu em..

– Sai bét.. hihi.

– Yêu em..

– Nè nè.. Vui quá đơ rồi à anh?

Em lia bàn tay qua mặt, nó cười hềnh hệch.

– Bất ngờ quá.. Anh.. anh…

Tự dưng đỏ mặt lúng túng.. Em chặn môi không cho nó nói tiếp.. Cười tươi.. Như thiên thần..

– Anh đừng nói nữa.. Em biết ơn ngày này vì nó đã mang đến cho em người em yêu.. Vui phải không anh.. Em đã tập bài này từ lâu, để dành tặng tình yêu đầu của mình.. hihi..

– Cảm.. ơn..

– Ngốc.. Thôi về ha.. Sáng tỏ rồi..

Mặt trời đã lên, bình minh hết.. Con người đã bắt đầu một ngày mới như thường.. Nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt với nó.. Cảm nhận được gì, suy nghĩ được gì.. Mong manh khó hiểu. Đèo em về đầu được dịp hoạt động…

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184