Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 31
Phần 31

Sáng sau dậy, mở được mắt ra… Chỉ ti hí rồi mở dần dần.. vì mắt nó chưa kịp quen với ánh sáng.. sau một thời gian nhắm để ngủ.. Chói thật.. Tay nó hơi buốt.. Hóa ra nó được tiếp nước. Nó thấy một cánh tay vắt ngang qua bụng nó, quay sang thì thấy chị, ngồi trên ghế cạnh giường nó ngủ gục.. Thương chị quá, sao chị lại tốt với nó vậy nhỉ, nó đâu là cái gì đâu.. Thật áy náy. Khuôn mặt chị trắng bóc.. Ánh sáng chiếu vào trông như một thiên thần vào buổi sớm.. Đẹp lắm, có lẽ nó đã rung động trước chị, trước người con gái đẹp như thế này.. Nhưng nó lại tự dặn lòng mình không được vậy, vì nó chỉ là thằng sinh viên quèn, là nhân viên của chị.. Đừng có mơ cao.. Và cái sự rung động đó chỉ là giữa con trai với gái đẹp thôi… Định lý muôn thủa của nó.

Tính để chị ngủ nhưng với tư thế này chị dậy sẽ mỏi nên nó gọi chị luôn…

– Chị ơi.. chị.. Dậy đi.. Sáng rồi…

– Không được.. Nhóc để chị ngủ đi.. Mà.. – Lần môi hồng của chị cong lên, mặt xụ ra, mắt vẫn nhắm nghiền.. Đáng yêu lắm, nó chỉ muốn ngắm khuôn mặt này mãi thôi…

– Chị ơi.. Em thấy khó thở quá.. – Đành chơi hạ sách này thì bà cô này mới dậy được.

– Ủa ủa sao… ? Để chị đi gọi bác sĩ!!.. – Chị hốt hoảng mở to mắt vùng dậy…

– Hề.. Em đùa đấy…

– Á.. á.. Nhóc khùng này.. Làm chị giật mình. Không thèm chơi với nhóc nữa.. hứ. – Chị quay mặt đi dỗi.

– Ai bảo gọi không dậy.. Thăm bệnh mà ngủ luôn thế à?

– Ừ ha chị quên.. hihi, nhóc cảm thấy sao rồi?

– Em đỡ rồi, giờ về được chưa hả chị?

– Không được.. Nhóc phải ở đây, còn kiểm tra nữa mà.

– Nhưng…

– Thôi, nhóc kiểm tra rồi chị với nhóc về.. hihi giờ nhóc muốn ăn gì hôn?

– Dạ không.. – Đói thì đói nhưng chả lẽ sai chị mua đồ, thấy ngại ngại sao á.

– Vậy hở.. Sao mà bụng réo to thế kia? Hihi…

Nhục không để đâu hết. Đành trống lảng..

– Ủa ai cho em vô đây vậy?

– Anh Vinh á nhóc, hôm qua nhìn nhóc như cây bị đốn á.. Đổ tự do hihi.. – Chị so sánh hay thật.

– Mệt quá mà chị, mà chị ở đây với em từ qua đến giờ à…

– Không, chị còn phải ra quán.. Rảnh đâu mà ngồi trông nhóc tồ.. hihi – Vậy người tối qua là ai nhỉ? Hay nó mơ thiệt.

– Hôm qua lúc nhóc chưa tỉnh.. Bé Ly với bé Phương Anh vô trông nhóc á, hai đứa đổi ca nhau.. lúc chị đến bảo bé Ly mãi mới chịu về á.. hihi nhóc sướng đó nha.. Nhiều người quan tâm.. ghê.

Lạ thật, sao lại vậy nhỉ? Nó đâu thân thiết gì với hai nhỏ đâu.. Việc gì hai nhỏ phải vậy, nhỏ Ly thì có thể nói là chắc áy náy.. Còn nhỏ Phương Anh, thì tại sao.

Ngồi nghĩ tẹo thì.. Chán chả buồn nghĩ nữa, ra sao thì ra.. Chị thì vẫn ngồi đó nhìn nó…

– Sao hai người đó lại thăm em nhỉ, nhỏ Ly ghét em lắm mà chị?

– Xì nhóc thì biết gì.. Mấy đứa đâu ghét bỏ gì nhóc đâu mà.

– Không ghét mà hôm qua làm em chạy tới chạy lui.. Thành ra thế này đây.

– Hihi.. Bé Ly tính trêu nhóc ấy mà, ai ngờ nhóc yếu quá.. Lúc nhóc gục xuống bé Ly khóc mãi đó, chị dỗ đến lúc gần tối mới chịu nín á…

Thật sao? Nhỏ gây ra cho nó rồi lại khóc vì nó.. Chả hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.

– Vậy à?

– Ừ, nhóc tồ.. Hiểu sao được.. hihi – có lẽ nó không hiểu được thật, bọn con gái quá rắc rối.

– À mà quần áo em đâu rồi, đồng hồ đeo tay, với điện thoại em đâu chị? – Nó hơi hoảng hồn vì không thấy chiếc đồng hồ kỷ niệm của em tặng đâu cả…

– Kia kìa nhóc.. – Chị chỉ mấy thứ trên cái bàn cạnh nó, ví, điện thoại, đồng hồ. Nó cầm lên đeo vô tay luôn…

– Cái đồng hồ cũ này mà nhóc thích thế.. Hôm nào đi mua cái mới không, chị biết chỗ đấy hihi…

– Không, chiếc đồng hồ này là.. Báu vật của em.. Không thể bỏ được.

– Vậy à, chắc nhóc có kỷ niệm gì với nó à hihi…

– Ừ…

– Thế kể chị nghe đi.. – Mặt chị tỏ ra háo hức.

– Không.. Để khi khác.

– Thôi mà nhóc kể chị nghe đi mà.. – Chị bắt đầu mè nheo.

– Em mệt lắm khi nào rảnh em kể cho.. Chị mua đồ ăn giùm em đi.

Đành phải nói vậy cho bà cô này thôi chứ biết sao giờ, nó không muốn nhớ lại kỷ niệm buồn này tý nào.. Nó đã chịu phải hai vết thương trong quá khứ một là vì em, hai là về chị Thủy.. Giờ chắc chắn nó sẽ rất đau nếu nhắc lại.

– Vậy nhóc nhớ đấy… Thôi chị đi mua cháo cho nhóc nha…

– Vâng… Em cảm ơn. – Nó thuộc loại dễ nuôi, cái gì người ta ăn được nó cũng ăn được.. Chỉ sợ không có cái mà ăn thôi.

Chị vừa bước ra thì cánh cửa phòng nó mở.. Nhỏ Ly và nhỏ Chi bước vào…

– A, hai bé vô thăm nhóc này.. hihi – Chị quay sang nó, trông nhỏ Chi có vẻ ngạc nhiên, hơi hốt hoảng chút.. Còn nhỏ Ly thì trông mặt có vẻ buồn buồn.. Nhỏ mà diễn kịch thì nó đảm bảo thuộc dạng xuất sắc, vì trông mặt nhỏ thật sự buồn.. Nhưng nhỏ buồn gì.. Buồn vì nó chăng? Nực cười.. Nó không phải thù dai nhưng cũng không có tình cảm gì với nhỏ cả nên không bận tâm lắm…

– M.. Ơi cậu sao vậy? Xin lỗi nha.. Hôm qua mình bận không vào thăm cậu được, cậu khoẻ chưa?

– Ừ.. không sao mà. – Nó nhìn lướt qua nhỏ Ly, tay nhỏ có cầm bọc gì đó và nhỏ cũng đang ái ngại nhìn nó, mà không nói gì.

– Hai con mắm này.. Thấy người ta lo quá quên chào chị hử.. hihi.

Hai nhỏ vội quay sang chào chị.. Đến giờ nó không biết mấy nhỏ này với chị có quan hệ gì nữa.. Chắc là quen nhau bạn bè gì đó. Xong ba người ngồi nói chuyện bỏ mặc nó với cái bụng đói meo.. Có ăn thôi sao khó vậy trời.

Ngồi tám chán chê. Chị mới hỏi…

– Ủa mà bé Ly có gì kia.. hihi.

– Dạ cháo cho anh M đó chị.. Từ hôm qua anh chưa ăn gì đúng không? – Sao mà dịu dàng vậy trời, có đúng nhỏ Ly không ta. Còn tốt bụng mang đồ cho nó nữa…

– À… um.. – Nó lúng túng.

– Trộ ôi, sướng nhất nhóc nhá.. Chi ra đây với chị.. hihi – Nhỏ Chi cười híp đôi mắt nâu rồi đi luôn ra ngoài với chị.. Gì vậy trời.. Nó chỉ kịp…

– Ơ kìa….. Này.. này!! – Sao lại bỏ nó lại với nhỏ Ly chứ.. Nó giận thì giận nhưng không ghét gì nhỏ, Nó chỉ thấy sợ nhỏ thôi.

Còn mỗi hai đứa trong căn phòng viện. Nó nhìn nhỏ, đỏ mặt lúng túng, nhỏ thì nhìn nó như chả có việc gì cả.. Nó vội quay đi chỗ khác nghĩ ngợi.. nhưng không thành hình gì cả.. Mỗi khi lúng túng nó thường vậy..

– Anh.. – Nhỏ Ly gọi nó.

– Sao?

– Anh ăn cháo nha?

– Ừ, cảm ơn.. – Chả nhẽ mang đến rồi lại bắt nhỏ mang về, thôi thì ăn vậy hehe. Nhỏ tiến đến giường nó, đặt cái bọc đó xuống, mở ra một chiếc cạp lồng.. Rồi cậy nắp ra…

– Để em xúc cho nha?

– Thôi không cần đâu, a.. nh tự làm được mà…

Xưng hô thế này không quen nên nó ngại càng ngại hơn khi nhỏ muốn xúc cho nó nữa chứ.. Cầm cái cặp lồng lên với lấy cái thìa thì nhận ra nó vẫn dính kim.. Nước thì hết rồi, bọn bệnh viện làm ăn chán quá, nó rút kim ra luôn, hơn nhói… Nhưng kệ…

– Anh làm gì vậy.. !? – Nhỏ Ly hốt hoảng.
– Rút kim.
– Sao anh lại rút ra.. !?
– Hết nước thì rút, với lại nó vướng..
– Thì để em xúc cho lại còn lắm chuyện, nhỡ bị gì thì sao.. ?
– Không cần đâu mà..
– Nằm Im.. !! – Nhỏ quát, nó giật mình.
– Đây.. đây. – Nó sợ nhỏ theo đúng nghĩa đen, nên nằm im luôn.. hix…

Nhỏ xúc một thìa cháo lên thổi thổi.. Mái tóc nhỏ tuy cắt ngắn nhưng mái vẫn để dài.. Thành ra che hờ một bên mắt.. Nó nhìn nhỏ và cảm thấy một chút gì nó đang hấp dẫn nó.. Có lẽ tại phong cách kì lạ này của nhỏ…

– Há miệng ra.. ! – Nhỏ Ly nói như ra lệnh ý.. Mất hẳn vẻ dịu dàng nó thấy đượcbên nó chả muốn gây gì với nhỏ.. Nó chỉ biết làm theo để nhỏ xúc từng thìa cháo vô cái miệng khô khốc đắng ngắt của nó…

– Có thế mà cũng phải bảo, người gì như trẻ con thế.. – Nhỏ phụng phịu…

Những lúc này sao nó chả cảm thấy ghét nhỏ tý nào.. Ngược lại trong người nó có nhen nhóm một chút gì đó với nhỏ, qua từng cử chỉ quan tâm đến nó từ nhỏ Ly… Quả thật, một thằng ít được bạn bè chăm sóc như nó… Rất dễ rung động… Nó thiếu thốn về mặt tình bạn. Nó vẫn im lặng ăn… Cháo gì mà màu xanh lá.. Nhìn trông mất cảm tình.. Cơ mà ăn vô lại thấy ngon phết.

Tự hỏi rằng tại sao nhỏ lại đối xử với nó như vậy.. Một cốc cafe đầu tiên sẽ là đắng.. Rồi khi uống xong cổ họng sẽ lưu dữ được chút vị ngọt.. Nó thấy nhỏ với nó như một cốc cafe vậy.. Nhưng quan trọng nó không thích cafe.. Quá nhiều chất có hại và không tốt, không hợp với một thằng thích nước lọc như nó tý nào.. Cốc cafe là nhỏ, dường như sẽ không đem lại điều nó muốn là giải khát.. Nếu nó thích cốc cà phê khó hiểu này sẽ chỉ làm mọi chuyện phức tạp hơn mà thôi.. Vì vậy, nó quyết định ngưng mọi suy nghĩ về nhỏ.. Trở về với khuôn mặt không bộc lộ cảm xúc.. Dù điều đó có gây khó chịu cho nhỏ.. Lại tiếp tục lặng lẽ ăn cho đến khi hết cháo và nhỏ dọn.. Hai đứa không nói với nhau một lời nào.. Mồm nó ít ra cũng rặn được vài từ..

– Cảm ơ..n..
– Ừ.. Không có gì, em về đây.. – Nhỏ trở về với khuôn mặt lạnh băng, rồi xách cặp lồng đi về.. Áy náy thật..

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184