Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 103
Phần 103

Nhà bắt đầu tắt điện vì đã rất khuya.. Bố mẹ cũng chuẩn bị ngủ rồi.. Nằm xuống đầu cứ luân quẩn từng câu nói hành động của chị.. Phải chăng nó đã không còn cảm xúc gì nữa.. Chị nhận làm người yêu nó, nó cũng không phản ứng nhiều.. Kì lạ, chị mò đến tận đây.. Mọi chuyện như là mơ vậy.. Nhưng nó lại dửng dưng chỉ thấy hơi ngạc nhiên và bực vì chị không nghe lời nó.. Nó đang bị sao vậy nhỉ.. ? Cố vùi đầu vào chăn để tìm giấc ngủ, nhưng mắt cứ thao láo.. Tiếng gió hú phía trên khiến tâm trạng nó lạc lõng nhớ những đêm ôm em.. Đã sắp được một tháng rồi mà lòng nó cứ đau đáu… Bỗng bên ngoài có tiếng gõ vào lều.. Nó giật mình.. Đêm hôm còn ai nhỉ..

– Nhóc ơi… ! Ngủ chưa vậy..

Giọng chị khẽ gọi, nó vội vàng chạy ra mở lều.. Chị mặc bộ đồ ngủ lúc chiều mua, đang ôm gối nhìn nó cười cười..

– Hihi.. Chị lạ chỗ không ngủ được.. Chị ngủ với..

– Chỗ nào chẳng lạ.. Ai cho ngủ mà ngủ..

– Thôi cho chị vô đi.. Rét quá à.. Phòng nhóc tối, nằm một mình chị sợ..

Kéo chị vô lều, mặc kệ chị làm gì thì làm.. Nó nằm xuống nhắm mắt.. Chị cũng nằm xuống bên cạnh.. Chẳng hiểu điều gì xui khiếp, nó ôm chị vào lòng.. Có thể đây là thứ tình cảm nó thiếu thốn để rồi khao khát suốt thời gian qua, em đi.. Người con gái nào cũng được.. Nó cứ buông thõng bản thân.. Vì quá nhớ em.. Nó ôm chị rồi khóc..

– Hihi.. Ấm quá..

Chị để mặc cho nó ôm.. Tính chị chắc không để ý gì.. Và cũng không biết nó đang khóc..

– Mai nhớ kêu chị dậy nha..

– Ừm ngủ đi..

Sáng hôm sau dậy sớm vì quen giấc, ngồi dậy gãi đầu ngáp ngắn ngáp dài chút.. Quay sang bên cạnh, chị vẫn ngủ ngon lành.. Người đang rúc vào nó.. Chị thở đều đều, mắt nhắm nghiền.. Chỉ vậy thôi mà nó cũng không để ý gì đến sai lầm tối qua nữa.. Cảm giác yên bình quá.. Chị thì chỉ là chị mà thôi.. Nó không thể có tình cảm được.. Nghĩ ngợi một lúc, nó kéo bàn tay mềm mại đang ôm chặt nó thu vô chăn, đắp cho chị một lớp nữa.. Nó ra khỏi lều…

Tiếng gà gáy xa xa khiến nó thấy vui.. Vui vì đã lâu không được nghe cái tiếng báo thức đặc trưng của miền quê Việt.. Chất đầy lồng phổi cái không khí đẫm sương sớm của khu vườn.. Đau ngực.. Làm nó xoa xoa khó thở.. Người yếu đi nhiều thiệt.. Chạy vô nhà xem còn ai không.. Nhà tối om, bố mẹ ra đồng mất rồi.. Anh Dũng chắc ra xưởng.. Nông dân mà, thức khuya dậy sớm.. Nó không lấy làm lạ.. Chỉ thấy chán vì bố mẹ chả để lại công việc gì cho nó cả.. Kiểu như cán bộ về thăm nhà vậy, áy náy, cũng tính ra đồng nhưng để chị một mình ngoài vườn không yên tâm.. Trời cũng còn nhá nhem chứ chưa sáng hẳn.. Mà cũng may, bố mẹ đi rồi nên không biết đêm qua chị ngủ cùng nó, không thì chả biết giải thích sao nữa..

Quê này thì bữa sáng không quan trọng lắm, thường thì nó nhịn hoặc ra ngoài quán ăn cho tiện.. Nhưng bà cô ở trong kia vẫn ngủ.. Thành ra không đi được đâu híc.. vệ sinh cá nhân xong chạy xuống bếp còn cơm nguội tối qua.. Trứng trong tủ còn, nhà có thêm vại dưa muối.. Tốt.. Trổ tài nấu ăn cho chị.. Gì chứ bữa cơm gia đình thì nó nấu quá chuẩn luôn, chẳng qua lên kia học không ai quản lý mới sinh ra bệnh lười…

Xì xèo, loay hoay trong bếp với món cơm rang thập cẩm.. Chính xác là nhị cẩm… chẳng biết tụi ngoài hàng làm sao nhưng đi ăn đếm được có thêm vài vị nữa thôi chứ lấy đâu ra “thập”.. Xong, thơm ngát.. Chạy ra lều gọi chị, trời cũng sáng hơn chút.. Vừa đến thì thấy đang ôm gối dụi mắt.. Còn đi chân đất..

– Trời ơi.. Mộng du hả chị hai…

– Hì.. Dậy hông thấy nhóc đâu, chị đi tìm.. Vườn rộng ghê ha..

– Chán quá đi.. Thôi rửa chân rồi ăn sáng nhé.. ?

– Ừm.. Lấy chị đôi dép..

– Rồi đi vô rửa dép luôn à…

– Không.. Nhóc cõng.. hihi..

– Ừ.. Lên đi..

Nó chẳng biết nó nghĩ sao và hành động như thế là đúng hay sai.. Chỉ thấy cảm giác dễ chịu khi ở quê và cũng là cảm giác bên cạnh chị nữa.. Nên không phàn nàn nhiều.. Kiểu như bổn phận là phải như vậy.. Cái tình cảm dành cho chị vẫn nguyên vẹn, không suy chuyển.. Chỉ là nó bỗng dưng muốn chiều chuộng chị hơn mà thôi.. Với nó, chị như một đứa con nít vậy..

Vác trên lưng một người còn cao hơn nó, mà thấy nhẹ tênh.. Sợ thiệt.. Chị ăn hoài chẳng thấy nặng cân gì cả.. Có thể đây là bí quyết của tụi con gái chăng…

Chị cười khúc khích rồi thổi vào tai nó.. Nó rùng mình vì lạnh, gắt lên..

– Làm gì kì vậy.. ?

Không nói gì.. Chỉ cười thôi.. Nhưng không nghịch nữa.. Cõng đến tận sân giếng.. Nó cầm đôi dép rồi thả chị xuống cái ghế.. Sợ chị rửa lạnh chân liền chạy vô nhà pha nước sôi thành nước ấm rồi tưới vô chân cho chị..

– Nè.. Kì đi chứ.. Lấm hết rồi.. Đi ra vườn đất mà không đi dép vô..

Nói thế nhưng tay nó chà luôn hộ vào đôi chân nõn nà của chị..

– Lạnh hông?

Hỏi xong thì vẫn tiếp tục chà cho hết bẩn.. Rồi lau khô..

– Đây đi vô rồi ăn sáng..

Đeo đôi dép vào cho chị, thấy lạ lạ.. Vì từ nãy chị cứ im lìm.. Ngước lên thì thấy chị đang tròn xoe mắt nhìn nó..

– Nhìn gì vậy.. Có đi ăn sáng không thì bảo.. Nguội hết giờ.. ?

– À.. Ừm.. đi..

Mặt chị bỗng như vừa tỉnh lại.. Đỏ lựng lên.. Kì thiệt.. À mà chắc do bị nẻ, thời tiết hanh khô mà.. Nó cũng không để ý nữa… Kéo chị vô nhà..

– Hehe.. Cơm rang nhé.. Em làm đó..

Chị nãy giờ đi cùng nó cứ cười kiểu như vui lắm.. Giờ thấy nó thế càng cười nhiều hơn.. Híp cả mắt lại..

– Biết nấu ăn luôn ha.. Nhóc nhìn mặt ngố tồ vậy mà giỏi nhỉ.. ?

– Hờ.. Ối người mặt không ngố.. Cũng có giỏi đâu..

– Xì.. Nhìn được mã thui.. Biết đâu đó.. Để chị thử xem đã.. hihi..

– Nhóc ơi.. Chị bát nữa..

Nó trợn mắt lên nhìn chị.. Bát thứ 3 rồi… Nãy giờ nó mới hết một bát..

– Tưởng chê mà.. ?

– Hihi.. Có cái rau kia chua chua ngon thiệt.. Chị ăn ngoài hàng ngấy đến cổ luôn..

– Dưa đó.. Hàng nào chả bỏ vô..

– Nhưng chị thấy cái này ngon hơn.. hihi..

Buồn cười.. Chị hồn nhiên thấy sợ.. Có chút cà, chút dưa muối.. Chị lại khoái.. Không khéo dễ nuôi hơn cả nó ấy… Bữa sáng xong xuôi.. Nó rửa bát rồi làm việc nhà cho tiêu.. Chẳng đi đâu cả.. Chị thì cười tủm tỉm một mình xong đi vào buồng của nó..

– Nhóc ơi.. !

– Hả.. ?

Thấy chị gọi, nó vào theo.. Chị đang đứng nhìn nhìn những bức tranh dính trên tường.. Mặt đăm chiêu..

– Nhóc vẽ hết à?

– Ừ..

– Hihi… Đẹp ghê, nhưng rất tiếc vẫn thua chị..

Tưởng khen nó ai dè.. Chẳng nói gì nữa.. Nó chỉ đứng nhìn qua nhìn lại..

– Ủa mà.. Hai bác đâu rồi nhóc?

– Giờ mới hỏi.. Bố mẹ em ra đồng rồi.. Tẹo bố em về..

– Thế còn anh đâu.. ?

Chị không biết tên, nên gọi vậy.. Mà cũng chưa biết anh nó còn kém tuổi chị nữa.. Thôi kệ, quan trọng gì đâu.. Ông anh nó hôm qua nghe chị bảo là bạn gái nó thì chỉ ngồi ăn rồi cười đểu.. Nham hiểm ghê.. Chẳng biết có bày trò gì nữa hông…

– Đi làm rồi…

– Ừm.. Thế ai đây nhóc..

Chị chỉ vào bức vẽ của chị Thủy.. Nó nhói đau nhìn vào giọt nước duy nhất có màu của bức tranh.. Miệng lẩm nhẩm..

– Chị em… Nhưng chị ấy mất rồi..

– Híc.. Chị xin lỗi.. Buồn ghê..

– Thôi.. Ra bên ngoài đi.. Trong này toàn muỗi.. Nó cắn cho tịt người giờ..

– Ừm..

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184