Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 79
Phần 79

Ngày hôm sau.. Dậy sớm, em vẫn ngủ, Bầu trời tối nhưng đến giờ đi học rồi.. Tranh thủ vệ sinh cá nhân rồi đi mua bữa sáng cho em. Mua xôi em ăn cho chắc dạ vì em còn lên shop nữa.. Thảy một bọc vô nồi cơm với tờ giấy nhắn, nó đi học trong tâm trạng vui vẻ… Lâu lâu quan tâm người mình yêu cũng là một sự thú vị mà từ trước đến nay nó không may mảy để ý đến.. Thảo nào em chăm sóc nó dữ vậy.. Kí thì lên nhưng không hiểu sao không cao thêm được phân nào.. Người một mẩu cứ loắt choắt nên đi với em rất ngượng…

Trường nó hôm nay cảm giác đông hơn hay sao.. Sinh viên đóng toàn quần áo ấm với khăn len ra sân chơi.. Mà cái trường nó gái nhiều trai ít thành ra ngồi trên ban công nhìn đã thấy ông mãnh Tuấn ở dưới sân rồi.. Cứ thui thủi một góc ban công nhìn nhìn nghĩ ngợi là cái phong cách từ thời cấp 3 của nó.. Chả giao du với ai cả.. Hôm nay vẫn rét..

– Ê nghệ sĩ đá cầu không?

– Thôi rét lắm ông đá đi..

– Ngu.. Rét phải vận động mới ấm được.. Đi..

– Ấy.. ấy từ từ..

Một thằng đẩy nó theo đám con trai ở lớp kéo xuống sân, chả biết cái tên Minh của nó bị sao mà hầu hết người trong lớp hay ở trường toàn gọi bằng “nghệ sĩ”.. Chắc có lẽ cái hình ảnh một thằng tóc dài che kín mặt và gáy làm cho mọi người cảm giác vậy.. cũng từ sau đợt đó (Hôm diễn với nhỏ Linh) Nó quen nhiều bạn hơn và dĩ nhiên trường ít trai nên quen cũng được nhiều con gái và chỉ dừng ở mức bạn bè thôi.. Xinh có xấu có, tốt có không tốt cũng có.. Có lúc tin nhắn vào số rủ đi chơi nó cũng trả lời bận.. Nó chỉ muốn xã giao thôi, vì thời gian ngoài học thì em đã chiếm hết trơn rồi còn đâu..

Kéo cả đội đực đi mà vẫn ít, mang tiếng con trai lớp nó là đông rồi đấy.. Thằng Tuấn trợn mắt xong cười đểu..

– Đại ca nay đổi vị ạ.. Cũng đúng, dưới sân toàn của ngon vật lạ thôi mà.. hehe..

– Im, không nói không chịu được à.. Bọn nó kéo xuống chứ bộ..

Lúc đó bọn kia bắt đầu tỏa ra thành hình tròn để đá cầu, cái món này trước chơi với tụi nhỏ ở nhà toàn khắc thi hay chuyền, ít ra cũng phải biết môn thể thao nào chứ.. Tuy không giỏi nhưng cầu đến vẫn biết chuyền đi..

Tách.. !!

– Ghê… ngực cơ.. Tưởng ông không biết chơi..

– Biết chứ..

– Trông lèo khèo thế cũng móc được à.. ?

– Ờ chân dẻo mà..

– Hihi.. Mình chơi với..

Đang chơi vui thì mấy mẹ nở kéo nhau vô, vòng tròn rộng ra.. Mấy mẹ này cầu đến cứ tay mà phang toàn bắn đi đâu.. Cũng tài.. Mãi không thấy người gọi.. Giảng viên đại học như điên, dạy có lúc một lèo đến giờ về, có lúc dạy chút rồi cho chơi.. Theo kiểu “về nhà tự học” thành ra đá đổ mồ hôi cũng chưa vô học.. May năm đầu toàn lý thuyết mấy môn đơn giản chứ không thì tiêu đời…

Trưa về, mệt nên không qua em.. Lâu lắm mới hoạt động như này.. Nhưng công việc ở quán cũng giúp nó quen mới sự vận động nhiều như vậy nên không đến nỗi là liệt người luôn.. Mà nó thuộc loại yếu rồi đấy.. Trời rét căm căm. Bụng đói cồn cào.. Ôi sao mà khổ, cái tính lười chảy mửa lại đeo bám.. Trưa nay nhịn.. Cũng buồn, vì trước kia có hay sang quán ăn vụng bánh của chị nhưng giờ chị bảo đông thì người ta hông thích bánh kem nên không làm.. hix.. Đang nằm ngủ ngủ thì “Em” gọi..

– Alo.. ?

– Em về rồi, anh qua em hông?

– Tối nhé.. Giờ rét anh muốn ngủ..

– Lười như heo.. Không nhớ em à?

– Có chứ..

– Có sao không sang?

– Vừa hoạt động mạnh nên mệt..

– Hoạt động gì.. ?

– Đá cầu..

Tiếng em cười như được mùa bên kia.. Quê độ..

– Hihi.. Anh dở hơi.. Người như khung bày đặt đá cầu.. hihi..

– Kệ anh.. Thôi ăn rồi ngủ hay chơi đi.. Tối anh qua.. Đừng chơi nữa đó..

– Ứ.. hihi..

– Ứ gì.. ăn đi ha..

– Vâng.. yêu anh hihi..

Cụp máy.. Ngáp dài.. Xong vô WC nhìn trên gương.. Một thằng cô hồn tóc tai dài dài đang cười hềnh hệch..

Chiều qua quán.. Cha mẹ ơi.. Chết người rồi hix.. Đã rét còn mưa phùn.. Ngại ghê.. Đúng là tháng 10 âm, sương mù với mưa phùn thấy sợ.. Cái áo mưa giấy nát bem rồi.. Thôi đội mưa qua cũng được.. Dạo này xe máy vứt xó chả dùng vì tốn xăng.. Cứ xe đạp mà phi.. Guồng chân mãi cũng đến quán.. Răng dưới răng trên phang vào nhau như muốn bể.. Rét kinh hồn.. Vừa đến chị đã cười tươi..

– Nhóc tồ.. hihi..

– Gì đây.. Em hông có thời gian nghịch đâu nhá..

– Nghịch gì.. Chị với nhóc thi vẽ hông.. ?

Chị chìa ra cái bút chì với hai tờ giấy A4 được gấp sẵn.. Đúng khùng rảnh rỗi đi kiếm việc đây mà.. Nhưng nó chẳng từ chối.. Gì chứ thi thố là nó thích cực kì.. Cảm giác là một người thắng cuộc phải nói rất vui.. Chưa kể là hôm nay khách vắng.. Nó lại còn là thằng thích vẽ nữa hehe..
Gật đầu luôn. Chị cười tít mắt:

– Hihi.. Ai thắng sẽ được có một điều kiện với người thua tất nhiên trong tầm làm được chịu hông?

Nó chột dạ. Thấy hơi run, nhưng vì tự tin với bàn tay của mình, nó không sợ cho lắm..

– Được rồi.. Có bút chưa?

– Đây nè.. hi.

– Thế thi vẽ gì hả chị.. ?

– Ưm.. tưởng tượng đi nhóc.. Mà tùy, xong cho người khác chấm điểm ha?

– Ừ.

Nó cúi người hì hục vẽ, chị cũng vậy. Hôm nay trốn việc, vẽ với chị trong quầy.. chị cũng thế.. Từng nét bút chì, phác, tạo mảng, rồi tô.. Đã rất lâu rồi nó mới cầm lại chiếc bút chì để vẽ và không hiểu tại sao.. Nó lại vẽ một cô gái với mái tóc dài vắt qua chân, đang ngồi trên chiếc bàn mà nó vẽ hệt của quán. Mặt cô ta lạnh lùng nhìn chiếc điện thoại.. Bằng những nét chì xám.. Hình ảnh nhỏ P. Anh dần hiện trên trang giấy.. Có lẽ nó bị ấm đầu mất rồi.. Hình nó vẽ chi tiết đến nỗi nó không dám nhìn.. Thường thì hồn của mỗi bức tranh đều thể hiện qua đôi mắt.. Nhưng nó vẽ nhỏ đang coi điện thoại với dáng cúi nên chỉ thấy bờ mi cong.. Giống lắm.. Cũng một lúc là xong.. Nó đợi chị và ụp giấy xuống.. không nhìn chính bài vẽ của mình.. Chẳng hiểu chị vẽ gì mà lâu vậy.. Chắc chi tiết lắm đây.. Ngồi đợi, đầu mông lung.. Tại sao không phải là em mà là nhỏ nhỉ?.. Kì lạ thật.. Nhưng mà đây chỉ là màu chì xám u buồn, thích hợp với phong cách của nhỏ.. Cũng giống như mọi thứ nhỏ dành cho nó vậy.. Giờ đây xám xịt..

– Chị xong rồi nè.. hihi..

Mặt có vẻ tự tin lắm.. Có khi chị cũng có tài lẻ này mà nó không biết..

– Giờ sao.. ?

– Coi chứ sao nữa.. 1.. 2.. 3 cùng lật nhé..

– Ừ..

– Hihi.. 1.. 2.. 3.. !!

Chị với nó đồng loạt quay bức tranh ra.. Biết sao không?.. Chị đã vẽ một bức tranh quá hoàn hảo.. Cách phác giống dân chuyên nghiệp.. Có hồn đến lạ kì.. Và.. Nhân vật chị vẽ đó là một tên, tóc dài che kín mặt mũi.. Đang cúi xuống, ngón tay đang đặt trên từng chiếc dây, phím đàn của chiếc guitar to được đánh bóng bằng chì, người nhỏ con.. Là nó.. Chả trách lâu vậy.. Nó sững người.. Chị cũng sững người.. Nụ cười trên môi chị thoáng tắt rồi lại hiện lên..

– Hi.. nhóc vẽ.. Ai vậy.. ?

– À.. Ưm.. Em tưởng tượng..

Chị cười buồn..

– Hi.. vậy à?

– Vâng..

Nó nghĩ rằng chị đang biết một điều gì đó..

– À.. Um.. Còn chị vẽ ai.. ? – Giả ngu..

– Một tên ngốc..

Im lặng.. Bao trùm.. Bức tranh trên tay chị hạ thấp xuống.. Chị vẫn cố cười.. Tại sao lúc này nó cảm thấy buồn.. vì chị của nó cũng mang một nỗi buồn nhưng nó không biết là gì và tại sao..

– Hihi.. Thôi cho mọi người coi đi nhóc..

Anh Vinh..

– Ui trời.. Minh vẽ ai mà đẹp vậy.. Chì mà xinh dữ.. nhưng Huyền vẽ có hồn hơn.. – Chị cười tít mắt.. Anh ghé tai nó..

– Nó học vẽ từ năm lớp 9 đấy chú.. Không có cửa đâu..

Thảo nào.. Chị vẽ ghê thiệt.. Đúng là nhìn vào thì không thể biết được.. Thua rồi.. Lại còn thế này nữa..

Nhỏ Yến, Mi..

– Chị Huyền vẽ tên này không hợp.. Nhưng còn hơn cậu.. Vẽ gì xấu hoắc.. – Độc địa cái mồm.. Tổn thương quá.. Nhỏ Mi đáng ghét..

– Hi.. oa.. hai người vẽ đẹp ghê.. Đều giống thật.. Nhưng em thấy chị Huyền vẽ nhỉnh hơn.. chút.. Một chút thui nha Minh.. lần sau cố gắng hơn.. hihi.. – Đó thôi thua.. Còn lần sau đâu Yến ơi.. chết với chị rồi.. hix..

Trong kho..

– Kàa.. 3 – 0.. Chịu thua chưa nhóc con..

– Rồi.. Nhưng chị ăn gian không nói trước là chị đi học vẽ..

– Ủa.. ai nói cho nhóc biết.. ?

– Anh Vinh..

– Bép xép tối về chị xử… Thế bộ nhóc không đi học vẽ chắc.. ?

– Học năm năm mĩ thuật tiểu học..

– Điêu.. không sao vẽ được vậy..

Chị nguýt.. Môi cong lên.. Dễ thương chết đi được.. thiện tai…

– Chịu..

– Thế giờ sao?

– Sao là sao?

– Thế chị đặt điều kiện cho nhóc nhé. ?

– Ớ.. ?

– Thua định nuốt lời hả.. ?

– Không..

Nó đành xuôi xị.. Nhìn lướt qua bức tranh.. Tại nhỏ P. Anh mà nó thua.. Thiệt tình.. Biết thế cóc vẽ nhỏ cho rồi..

– Thế thì nhóc con.. Cuối tuần phải đưa ta đi chơi..

– Ớ.. ?

– Ớ gì mà ớ hoài.. Có chịu không đây tên hứa lèo kia.. ? – Quên mất trước có hứa với chị nhưng chẳng thực hiện được.. thôi thì theo ý chị vậy.. Lại mất một hôm trọn vẹn với em rồi..

– Có..

– Nhớ đó.. Hứa lèo nữa ta nghỉ chơi với mi.. hihi..

– Rồi rồi..

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184