Mãi mãi yêu em - Quyển 1

Phần 53
Phần 53

Thời gian trôi nhanh thật.. Mới đến chút đã tối rồi, hôm nay làm hơn ca nên nó có gọi bảo em không phải sang phòng nữa… Để nó sang em, đêm lạnh này thì em thật sự cần một cái lò sưởi chứ nhỉ… Sau khi xin phép chị về, nó đeo đàn lên vai rồi đạp xe về trên đường phố vắng vẻ.. Để ý những chiếc bóng đèn hình như mờ đi chút vì sương xuống.. Sao mà năm nay cái gì cũng đến nhanh thế nhỉ.. Chán nản…

Tiếng xe đạp rồi tiếng gió rít, khiến nó muốn về nhanh hơn nên guồng chân đạp nhưng vì lực cản của gió.. Vừa mỏi vừa nặng, nó xuống dắt bộ..

Một mình lang thang trong đêm đông này cũng là một cái thú vị của riêng nó.. Nó cảm thấy lúc này có vẻ nhàn rỗi hơn khi cả ngày chỉ có học và làm, đưa mắt ngắm nhìn những ngôi nhà đóng kín cửa… Ánh đèn vẫn phát ra, đẹp lung linh của một đêm tĩnh lặng.. Tất cả như giấc mơ đang trôi đi chậm và chỉ mình nó bắt được thôi… Không ai cả, dù mới chỉ ở đây vài tháng nhưng nó đã có cảm giác gì đó với Hà Nội rồi.. Thủ Đô của nước mà.. kaka, nay thấy yêu nước dữ dội luôn…

Đến phòng nó vệ sinh cá nhân, rồi thay bộ đồ để chuẩn bị sang em.. Nay được phát lương phải mua gì ăn cùng em mới được, có khi em đang đợi nó cũng nên. Khóa cửa.. Chạy sang nhà em, đi qua nhìn một số hàng quán ăn tối thật đông khách, đúng là mùa đông là mùa của tụ tập mà, nhất là với những hàng quán có đồ ăn nóng như này, thì càng là điểm để khách hàng họ lui đến hơn, hôm nào phải rủ em ra đây mới được.

Dựng xe trước một cửa hàng đồ ăn vặt đối diện sông TL.. Nó mua hai chai sữa đậu thêm một hộp thịt nướng với cá viên chiên.. Mới nhận lương khao em sang chút hehe.. Nhìn bà chủ đổ sữa nóng hổi vừa đun xong vào hai chai nhựa mà nó nhớ… Trước ngày bé cũng khoái uống sữa lắm, được hôm ăn bánh mì với sữa đặc, cố tình chấm ít đi để chừa lại đổ nước lọc vào uống. Vui thật, thế mà giờ tự mua đồ ăn cho người yêu được rồi, tự hào quá hehe…

Nhận đồ ăn sau khi tính tiền, cảm ơn bà chủ hàng.. Nó đạp xe đi sang em, hí hửng với thành quả của mình.. Chắc em sẽ thích lắm đây.. Ý nghĩ này khiến nó tự cười như một thằng điên giữa đường phố lác đác người đi lại của Hà Nội, đôi khi nó rất trẻ con kể từ lúc yêu em chắc do em lây nó… Một luồng gió thoáng qua làm nó rùng mình, vội vàng ủ hai chai sữa nóng hổi vào trong người, sợ nguội em uống không ngon.. Thành ra nó phải đi bằng một tay.. Đường tối nên lúc đến gần đoạn sang cầu thì nó va vào một nhóm người đi đường.. Loạng choạng chút, lấy lại thăng bằng.. Nó rối rít xin lỗi…

– Tôi xin.. lỗi, tôi vội quá.. Xin lỗi.. – Dưới ánh đèn đường nó nhận ra đứa nó va vào, cái dáng cao gầy quen quen cộng thêm giọng nói…

– Cái địt con mẹ mày.. Tưởng xin lỗi là xong à, bỏ tiền ra đây.. – Thôi xui rồi, đụng đúng phải thằng cướp trước cướp chị Huyền, đúng là oan gia ngõ hẹp mà, nó vội cúi xuống giấu chai sữa vào áo kĩ hơn sợ mất nhiệt… Mong thằng này không nhận ra mà cho đi.

– Tôi không có tiền.. Tôi xin lỗi…

– Địt mẹ con chó này.. Đéo nhả tiền ra là đéo xong với tao đâu.. Ngẩng con mẹ mặt mày lên xem nào.. – Thăng cướp đẩy mặt nó lên.. Ngạc nhiên pha tức giận…

– A.. Địt mẹ con chó này đợt trước cản tao nè chúng mày.. Đánh chết mẹ nó đi…

Thôi xong rồi, bé đến lớn chưa đánh nhau bao giờ, nó còn rất nhát nên cũng không tập võ vẽ gì, người ốm nhom à.. Một thằng còn chưa chắc đánh được chứ nói gì năm thằng.. Liền sau đó những cú đấm đá liên tiếp vào người nó, nó khụy xuống ôm chặt chai sữa và hộp thức ăn.. Mong bọn này đánh chán rồi đi.. Có vẻ hơi điên nhưng hôm nay nó chỉ muốn ăn cùng em bởi có lương cuối tháng này, nó cố giữ chặt đồ trong người.. Dường như mọi đòn đánh đều giáng vào lưng nó, chưa bao giờ nó bị đánh đau như vậy.. Lúc đó nó rất sợ, sợ lắm, nhỡ nó làm sao thì không được gặp em nữa, không được gặp gia đình nữa.. Mỗi cú đạp kèm thêm…

– Địt mẹ con chó.. Xen vào chuyện của tao hả con…

– Chết mẹ mày đi…

Rồi nó bị thêm một cú đá rất mạnh làm nó văng ngửa ra, đồ ăn rớt hết, mấy thằng kia giẫm nát rồi đánh nó tiếp, giờ ngửa ra không có sức khom người lại nữa.. Nên nó bị thêm một cú đá vào mặt.. Tay nó vì quá đau nên không giữ được chai sữa, một thằng giẫm mạnh làm chai vỡ.. Sữa nóng đổ vào cánh tay nó bỏng rát.. Chúng nó không có dấu hiệu dừng lại.. Thôi tối nay chắc bỏ xác ở đây rồi M ơi.. Ít ra trước khi chết nó cũng không kêu ca, còn sức để kêu đâu, đường thì vắng nữa chứ…

Trong lúc miên man vì bị đánh, nó nghe thấy…

– Ơ đánh nhau kìa anh em, vô xem coi.. – thấy đánh nhau thì chẳng ai can, chỉ muốn xem như một môn thể thao thôi.. Trước kia ở cấp ba nó học cũng vậy.. Cơ mà hôm nay hên, chắc kiếp trước nó tu được.. Khi mà cái giọng nói đó là của thằng Tuấn…

– Ơ ông M.. – Nó gượng gượng cười nhìn thằng Tuấn bởi một con mắt, còn một con mắt kia sưng không mở được.. Cũng không nói được vì đau, người chả còn tý sức lực nào, tay thì rát vì bỏng…

– Mấy thằng chó, dám đánh bạn bố mày à.. ! Anh em lên.. !! – Thằng Tuấn gào, xong lao vào bọn cướp, liền sau đó hơn chục cái bóng lên đập bọn kia, nó vẫn chỉ nằm đấy nhìn trận hỗn loạn… Cảm thấy rung rung ở túi, chắc em gọi.. Nhưng chẳng còn sức mà nó lôi cái điện thoại ra.. Nó thấy có lỗi với em vì không thể đến nhà em như đã nói… Chắc em đang lo lắm đây, ít ra nó vẫn còn giữ được một chai sữa nguyên vẹn trong người, nhưng chắc em không được uống rồi… Chán thật, giá như nó mạnh mẽ hơn một chút thì tốt quá.. Đời mà, giá như thôi.. Nước mắt nó chảy cũng chả biết vì sao.. Có lẽ vì đau chăng? Kèm theo đó một chất lỏng lạnh từ trên đầu nó lăn theo từng kẽ tóc chảy qua mặt nó xuống đất.. Dưới cái ánh đèn này thì nó chỉ thấy một màu thẫm.. Chẳng biết là máu hay mồ hôi, chỉ nhớ kế đó.. Nó ngất lịm đi.

Một mảng tối không thấy gì và nhận thức được gì cho đến khi nó mở hai con mắt ra ti hí vì sưng.. Lập tức, mọi cảm giác đau nhức tràn đến.. Nó ước rằng mình chưa mở mắt ra vội.. Cơn đau đớn đi khắp cơ thể nó khiến nó dù mở mắt nhưng cũng không tỉnh táo, cái nó cảm giác được là một bàn tay đang được ai đó nắm chặt.. Một mùi thuốc sát trùng và một màu đen, chắc đêm rồi.. Bất giác nó khẽ cựa quậy ngón tay.. Bàn tay kia bỗng giật lên làm nó nằm im lại… Nó muốn biết người kia là ai, chắc là ngủ quên vì bị nó đánh thức mới như thế.. Tội quá.. Nhưng vì màn đêm này nó không thể nhìn được cũng không thể nhích người lên để nhìn vì quá đau.. Chỉ thấy, tiếng nức bắt đầu phát ra.. Ai đang khóc vậy nhỉ? Giọng này không phải của em? Ai vậy? Ai mà lại vừa khóc và hôn lên trán nó kia.. Mùi thơm lạ và quen, mái tóc cũng quen thuộc như lần trước, khi đang rủ xuống mặt nó? Tiếng khóc này rất buồn, buồn lắm.. Nó chỉ cảm nhận được có vậy rồi thiếp đi ngủ.. Có thể nó đã hai lần mơ như thế này chăng?

Cái ánh sáng ban ngày chiếu vào mặt nó làm nó một lần nữa tỉnh.. Giờ thì nhận thức hơn được chút rồi.. Quay sang bên phải với một tư thế khó khăn, khuôn mặt thiên thần của em đang ngủ ở đó.. Nhưng đôi mắt có quầng thâm và đỏ hoe.. Chắc do nó mà em khóc.. Tội em quá, người thì co vào vì lạnh, bàn tay em ôm lấy bàn tay nó.. Nó cố gắng đưa cánh tay bị bỏng rát.. Đang quấn băng chằng chịt kéo chăn của nó cho em.. Run rẩy mãi cũng phủ lên được người em.. Nhưng lại tuột xuống đất.. Tiếng động may cũng nhỏ, sợ em dậy.. Nó lại bò bò xuống để chăn lên đắp cho em.. Xui xẻo vì mất sức, tay vừa chống xuống đất thì nó bị hụt.. Thành ra ngã thẳng vào nền nhà.. Em tỉnh dậy ngơ ngác nhìn nó khóc thét lên…

– Huhu.. Anh ơi.. !! Anh.. hức hức.. – Em chỉ biết gọi và khóc.. hix.. Mít ướt dữ vậy nè…

– Thôi.. thôi, đỡ anh dậy đi nào.. – Em khoác nó qua vai để nó nằm lên giường.. Vẫn khóc…

– Anh ơi.. hức huhu.. sao anh lại đánh nhau.. Hức hức.. Sao lại bị người ta đánh nặng thế này.. hức, lại còn bỏng nữa.. hức.. Đồ độc ác, anh biết em lo thế nào không hả.. hức.. hức.. – Em nói mà giọng khản đặc đi.. Chắc hét nhiều quá đây mà, nó thì lại là thằng không khoái giải thích nhiều chứ…

– Thì va vào tụi nó.. Thôi không khóc nữa nha…

– Em không đâu.. huhu không tin đâu.. hức, anh làm ai cũng lo cho anh. Mãi không tỉnh.. Đồ độc ác.. huhu…

– Thôi anh xin lỗi.. Đừng khóc nữa đi mà, thương anh thì đừng khóc nữa.. – Nó làm cái mặt thảm nhất nhìn em.. Khổ sở, khóc mãi thế này thì ai mà chịu được, mắt thì đỏ hết cả rồi…

– Vâng.. Em biết rồi hức.. Sao còn bị bỏng nữa nè.. hức…

– Ôm sữa tính mang về cho em nhưng bị bể lúc bị đánh nên chắc nó đổ vào tay…

– Hức.. Bị thế không chạy đi, ôm khư khư cái chai sữa làm gì không biết.. Ngất rồi cũng không chịu buông.. hức, ngốc không còn gì để ngốc nữa.. hức…

– Thì muốn ăn cùng em mà.. hehe…

– Vẫn còn cười được.. Hức…

– Ủa ai cho anh vô đây vậy?

– Là Tuấn với mấy người bạn cùng lớp anh đó…

– Bộ em quen mấy người đó hả?

– Xì, ai quen anh, em cũng phải quen hết…

– Để làm gì vậy? – Nó ngạc nhiên quên cả cơn đau đang hoành hành…

– Để quản lý anh chứ còn gì nữa…

– Có vụ này nữa hả… hơ?

– Chứ sao.. Nhỡ anh đi lăng nhăng thì em giết.. – Em nghiến răng mặt thì.. Eo ơi, đáng sợ quá.

– Không có chuyện đó đâu mà…

– Ai biết được anh đấy… Tính anh thì em lạ gì nữa, không có em là có cô khác ngay hihi..

– Hơ… đoán bừa, nói linh tinh..

– Để hôm nào em chỉ cho cái bí mật của em.. hihi, anh sẽ tin…

– Ờ… – Nó cũng không tò mò nữa vì mải suy nghĩ vì câu nói của em.. Em cũng im lặng theo, không biết nó có phải người như em nói không nữa..
Có thể em vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng nó chăng? Không thể nào, nó sẽ khiến em phải tin tình yêu của nó dành cho em là chỉ có duy nhất mà thôi.. Nhìn trên trần nhà với một cái giường bên cạnh, nó nghĩ đây không phải là bệnh viện vì khác hẳn với lần trước nó vào, mùi thuốc sát trùng cũng không nặng lắm… Có thể là một phòng khám tư nào đó, cũng phải cảm ơn thằng Tuấn, không có nó chắc tiêu rồi… Mà theo như em nói nhiều người lo cho nó, ngoài em ra thì có ai nữa nhỉ… Nó ngẫm mãi cũng chẳng có thêm ai ngoài chị. Có thể chị cũng biết nó nằm đây rồi.. Không hiểu thái độ chị với nó như thế nào đây.. Em cũng ngồi im lặng theo nó, có thể em đang theo một dòng suy nghĩ của riêng em.. Để ý khuôn mặt em, nước từ đôi mắt kia lại bắt đầu chảy.. Khổ quá mãi mới nín cho hix…

– Sao lại khóc nữa vậy nè…

Em im lặng, ngoảnh mặt đi, tiếng nấc cộng thêm đôi vai em run lên khiến nó khó hiểu.. Khóc dữ quá, vừa cười cơ mà…

– Thôi thôi… Đừng khóc nữa…

– Người ta lo cho anh.. hức.. Mà chẳng nói cái gì.. Cứ như không ý.. hức…

– Anh xin lỗi.. – Lấy bàn tay bị bỏng quấn băng chằng chịt lau nước mắt cho em.. Vừa hay băng bằng vải thấm được nước mắt.. Nó bị sao vậy nhỉ.. Người yêu nó thì nó vô tâm còn đứa con gái khác nó lại để ý.. Khốn nạn quá…

Chỉ biết lặng nhìn em khóc.. Em kéo cánh tay của nó gần em và hôn nó.. Nụ hôn say đắm này mang theo vị mặn của nước mắt.. Em luôn vậy, một người con gái tuyệt vời, hoàn hảo về mọi mặt.. Thậm chí em còn quan tâm đến nó hơn những gì một cô người yêu cần làm.. Nó đáp lại một cách nồng nhiệt nhất, không muốn buông em ra chút nào.. Tiếng bước chân bên ngoài khiến em giật mình.. Thả nó ra chỉnh sửa đầu tóc, ngồi ngay ngắn lên cái ghế.. nhìn nó cười.. Hẫng chút.. Tiếc ghê, hix…

– Vừa khóc vừa cười…

– Thì sao hihi…

– Ăn mười cục.. – Em bỗng lườm nó bằng ánh mắt sắc lẹm…

– Cục gì.. Bệnh vẫn trêu em được hả…

– Cục gì tự biết.. hehe…

– Chờ đấy, khỏi em xử anh sau.. Giờ đói chưa…

– Ờ rồi…

– Như ông tướng.. Hihi, thôi em đi mua đồ ăn cho anh nha…

– Ừ.. Anh cảm ơn…

– Bày đặt, chờ em chút.. – Em chạy ra ngoài cửa đóng lại.. Để nó một mình nhìn lại cái người ê ẩm…

Danh sách chương (184 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184